Một luồng ánh sáng lóe lên, một thanh kiếm dài vạch một đường dọc theo cổ của J, nhưng chưa kịp cắt vào da thịt thì đã bị một cây giáo nhẹ nhàng đẩy ra. Ngay khi J đang lấy hơi, người thanh niên trước mặt đã nhảy lên, vòng eo căng như dây cung tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Đôi chân thon dài co lại, đầu gối cứng rắn đập mạnh vào ngực hắn. "Ách..." J ngã mạnh xuống đất, súng rơi khỏi tay và bị người thanh niên nhanh chóng cướp lấy. "Cạch", tiếng lên đạn dứt khoát. J cố gắng nhổm nửa người dậy thì thấy nòng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình. Hơi thở của J nghẹn lại. Người thanh niên khóa hai chân ngồi trên người hắn, đầu gối ghì chặt vào chỗ hiểm. Đôi môi hơi sưng lên vì vận động mạnh lại nhếch lên, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng chỉ trong chốc lát đã tan chảy thành vẻ trêu đùa đầy suy tính. Nòng súng hơi nhếch lên... Người thanh niên: "Đoàng." J theo bản năng nhắm mắt lại. Một giây, hai giây, ba giây. Cảnh tượng viên đạn nổ tung đầu trong tưởng tượng vẫn không xảy ra…
Chương 46
Vở Kịch Hỗn Loạn Của Kẻ Được Vạn Người MêTác giả: Việt Sơn ThanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMột luồng ánh sáng lóe lên, một thanh kiếm dài vạch một đường dọc theo cổ của J, nhưng chưa kịp cắt vào da thịt thì đã bị một cây giáo nhẹ nhàng đẩy ra. Ngay khi J đang lấy hơi, người thanh niên trước mặt đã nhảy lên, vòng eo căng như dây cung tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Đôi chân thon dài co lại, đầu gối cứng rắn đập mạnh vào ngực hắn. "Ách..." J ngã mạnh xuống đất, súng rơi khỏi tay và bị người thanh niên nhanh chóng cướp lấy. "Cạch", tiếng lên đạn dứt khoát. J cố gắng nhổm nửa người dậy thì thấy nòng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình. Hơi thở của J nghẹn lại. Người thanh niên khóa hai chân ngồi trên người hắn, đầu gối ghì chặt vào chỗ hiểm. Đôi môi hơi sưng lên vì vận động mạnh lại nhếch lên, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng chỉ trong chốc lát đã tan chảy thành vẻ trêu đùa đầy suy tính. Nòng súng hơi nhếch lên... Người thanh niên: "Đoàng." J theo bản năng nhắm mắt lại. Một giây, hai giây, ba giây. Cảnh tượng viên đạn nổ tung đầu trong tưởng tượng vẫn không xảy ra… Đó là một cái bể hợp kim trong suốt rất lớn, lờ mờ có thể thấy những bọt khí nhỏ nổi lên bên trong. Và trong chiếc bể vốn dĩ không có vết tích nào này lại chứa đầy một sinh vật khổng lồ, méo mó và khó nhận biết.Những xúc tu nhớp nháp mọc đầy các giác hút có hình dạng bất quy tắc. Chúng dày đặc bám chặt vào thành bể, còn những con mắt chi chít, sâu thẳm và đỏ ngầu, đang không chớp nhìn chằm chằm kẻ đột nhập.Thay vì gọi là cái bể, thì đây giống một cái lồng nuôi cấy khổng lồ để giam giữ quái vật hơn.Nếu kỹ thuật gấp không gian hiện tại vẫn còn giới hạn, Lâm Thời không nghi ngờ rằng cái lồng nuôi cấy này có thể được tạo ra cao hơn nữa. Bởi con quái vật này rõ ràng đang cuộn tròn cơ thể mình.Nhưng dù là vậy, hình thể của quái vật vẫn không thể xem thường.Nó rốt cuộc là thứ gì?Lâm Thời trấn tĩnh lại, mở thiết bị đầu cuối để quét sinh vật này.Không lâu sau, thiết bị báo lỗi.Cơ sở dữ liệu hiện tại không thể tìm thấy lai lịch của con quái vật này.Lâm Thời nhíu mày.Vậy thì, vấn đề đặt ra là Liên Bang tìm thấy con quái vật này ở đâu, hay là...Cậu nhìn về phía ống dẫn dinh dưỡng nối từ góc xe đến lồng nuôi cấy.Nhân tạo ư?Mặc kệ, cứ lại gần xem xét kỹ đã.Sự kinh ngạc trước quái vật đã xua tan những cảm xúc khác của Lâm Thời. Cậu từng bước đến gần cái bể.Quả thật, con quái vật này ngoài việc có thể khiến những người mắc chứng sợ lỗ phát điên, thì những bộ phận khác trông khá dễ nhìn.Nó có màu đen đậm như mực, cơ thể lấm tấm những đốm xanh lam mờ, giống như dải ngân hà nhìn thấy vào đêm khuya, vừa bí ẩn vừa xa xăm, ngay cả trên các giác hút cũng lờ mờ có màu sắc đó.Lâm Thời không phải là kẻ nhát gan, nhưng hiện tại cậu đang ở trong khu vực do Liên Bang kiểm soát. Khi còn cách cái bể nửa gang tay, cậu dừng lại.Quái vật lặng lẽ nhìn Lâm Thời, ánh mắt không hề hung ác. Nhìn lâu, thậm chí còn có vài phần ngây ngô buồn cười.Lâm Thời nhướn mày, vẫy tay về phía con quái vật: “Này, có quen biết tôi không?”Quái vật không hé răng, đương nhiên nếu nó thật sự hé răng thì mới là có chuyện lớn.Lâm Thời thu tay về, quay sang tỉ mỉ đánh giá những thứ được bày biện bên trong cái bể.Theo ánh mắt cậu, con quái vật chuyển động cơ thể, những giác hút lấp lánh ánh sáng xanh lam cuộn lại, hơn chục con mắt đồng loạt di chuyển về phía Lâm Thời.Lâm Thời đi một vòng quanh cái bể, phát hiện dưới đáy có mấy sợi xích sắt dày nặng buộc vào một cái trụ tinh thể. Những sợi xích siết chặt xúc tu của quái vật, lờ mờ có thể thấy dòng điện nhỏ.Cậu lập tức hiểu ra: Thảo nào lại ngoan ngoãn như vậy, hóa ra là bị điện giật đến ngốc luôn rồi.Thử nghĩ nếu chính cậu bị điện giật suốt từ Liên Bang đến đây, có khi bây giờ đã ch** n**c dãi khắp nơi và gọi người khác là bố rồi.“Đáng thương thật.”Lâm Thời nhìn quanh, thấy vẫn chưa có ai phát hiện ra điều bất thường, bèn lặng lẽ giơ thiết bị đầu cuối lên chụp ảnh con quái vật, giọng nói nhẹ nhàng:“Nào, nói ‘phô-mai’ đi.”Lời còn chưa dứt, bên ngoài chiếc xe bỗng vang lên một tiếng sấm!“Ầm… ầm…”Lâm Thời giật mình, cả người không tự chủ lùi lại, lưng đập vào một v*t c*ng.“Đau quá…” Cậu hơi chật vật xoa lưng và eo, nghĩ rằng đây chắc chắn là lời cảnh báo từ ông trời. Không dám nán lại nữa, Lâm Thời cất bức ảnh vào, lén lút chui ra khỏi cửa sổ xe.Chiếc xe ngựa vừa được thắp sáng lại chìm vào bóng tối. Cái cần gạt mà Lâm Thời vừa đụng phải đã bị dịch chuyển một chút về phía sau, dòng điện xèo xèo trên xích cũng nhỏ đi nhiều.Quái vật trong bể duỗi người, từng đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cửa sổ xe mà Lâm Thời đã ra vào.Một lúc lâu sau, nó phun ra một bọt khí đầy vẻ hân hoan.
Đó là một cái bể hợp kim trong suốt rất lớn, lờ mờ có thể thấy những bọt khí nhỏ nổi lên bên trong. Và trong chiếc bể vốn dĩ không có vết tích nào này lại chứa đầy một sinh vật khổng lồ, méo mó và khó nhận biết.
Những xúc tu nhớp nháp mọc đầy các giác hút có hình dạng bất quy tắc. Chúng dày đặc bám chặt vào thành bể, còn những con mắt chi chít, sâu thẳm và đỏ ngầu, đang không chớp nhìn chằm chằm kẻ đột nhập.
Thay vì gọi là cái bể, thì đây giống một cái lồng nuôi cấy khổng lồ để giam giữ quái vật hơn.
Nếu kỹ thuật gấp không gian hiện tại vẫn còn giới hạn, Lâm Thời không nghi ngờ rằng cái lồng nuôi cấy này có thể được tạo ra cao hơn nữa. Bởi con quái vật này rõ ràng đang cuộn tròn cơ thể mình.
Nhưng dù là vậy, hình thể của quái vật vẫn không thể xem thường.
Nó rốt cuộc là thứ gì?
Lâm Thời trấn tĩnh lại, mở thiết bị đầu cuối để quét sinh vật này.
Không lâu sau, thiết bị báo lỗi.
Cơ sở dữ liệu hiện tại không thể tìm thấy lai lịch của con quái vật này.
Lâm Thời nhíu mày.
Vậy thì, vấn đề đặt ra là Liên Bang tìm thấy con quái vật này ở đâu, hay là...
Cậu nhìn về phía ống dẫn dinh dưỡng nối từ góc xe đến lồng nuôi cấy.
Nhân tạo ư?
Mặc kệ, cứ lại gần xem xét kỹ đã.
Sự kinh ngạc trước quái vật đã xua tan những cảm xúc khác của Lâm Thời. Cậu từng bước đến gần cái bể.
Quả thật, con quái vật này ngoài việc có thể khiến những người mắc chứng sợ lỗ phát điên, thì những bộ phận khác trông khá dễ nhìn.
Nó có màu đen đậm như mực, cơ thể lấm tấm những đốm xanh lam mờ, giống như dải ngân hà nhìn thấy vào đêm khuya, vừa bí ẩn vừa xa xăm, ngay cả trên các giác hút cũng lờ mờ có màu sắc đó.
Lâm Thời không phải là kẻ nhát gan, nhưng hiện tại cậu đang ở trong khu vực do Liên Bang kiểm soát. Khi còn cách cái bể nửa gang tay, cậu dừng lại.
Quái vật lặng lẽ nhìn Lâm Thời, ánh mắt không hề hung ác. Nhìn lâu, thậm chí còn có vài phần ngây ngô buồn cười.
Lâm Thời nhướn mày, vẫy tay về phía con quái vật: “Này, có quen biết tôi không?”
Quái vật không hé răng, đương nhiên nếu nó thật sự hé răng thì mới là có chuyện lớn.
Lâm Thời thu tay về, quay sang tỉ mỉ đánh giá những thứ được bày biện bên trong cái bể.
Theo ánh mắt cậu, con quái vật chuyển động cơ thể, những giác hút lấp lánh ánh sáng xanh lam cuộn lại, hơn chục con mắt đồng loạt di chuyển về phía Lâm Thời.
Lâm Thời đi một vòng quanh cái bể, phát hiện dưới đáy có mấy sợi xích sắt dày nặng buộc vào một cái trụ tinh thể. Những sợi xích siết chặt xúc tu của quái vật, lờ mờ có thể thấy dòng điện nhỏ.
Cậu lập tức hiểu ra: Thảo nào lại ngoan ngoãn như vậy, hóa ra là bị điện giật đến ngốc luôn rồi.
Thử nghĩ nếu chính cậu bị điện giật suốt từ Liên Bang đến đây, có khi bây giờ đã ch** n**c dãi khắp nơi và gọi người khác là bố rồi.
“Đáng thương thật.”
Lâm Thời nhìn quanh, thấy vẫn chưa có ai phát hiện ra điều bất thường, bèn lặng lẽ giơ thiết bị đầu cuối lên chụp ảnh con quái vật, giọng nói nhẹ nhàng:
“Nào, nói ‘phô-mai’ đi.”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài chiếc xe bỗng vang lên một tiếng sấm!
“Ầm… ầm…”
Lâm Thời giật mình, cả người không tự chủ lùi lại, lưng đập vào một v*t c*ng.
“Đau quá…” Cậu hơi chật vật xoa lưng và eo, nghĩ rằng đây chắc chắn là lời cảnh báo từ ông trời. Không dám nán lại nữa, Lâm Thời cất bức ảnh vào, lén lút chui ra khỏi cửa sổ xe.
Chiếc xe ngựa vừa được thắp sáng lại chìm vào bóng tối. Cái cần gạt mà Lâm Thời vừa đụng phải đã bị dịch chuyển một chút về phía sau, dòng điện xèo xèo trên xích cũng nhỏ đi nhiều.
Quái vật trong bể duỗi người, từng đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cửa sổ xe mà Lâm Thời đã ra vào.
Một lúc lâu sau, nó phun ra một bọt khí đầy vẻ hân hoan.
Vở Kịch Hỗn Loạn Của Kẻ Được Vạn Người MêTác giả: Việt Sơn ThanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMột luồng ánh sáng lóe lên, một thanh kiếm dài vạch một đường dọc theo cổ của J, nhưng chưa kịp cắt vào da thịt thì đã bị một cây giáo nhẹ nhàng đẩy ra. Ngay khi J đang lấy hơi, người thanh niên trước mặt đã nhảy lên, vòng eo căng như dây cung tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Đôi chân thon dài co lại, đầu gối cứng rắn đập mạnh vào ngực hắn. "Ách..." J ngã mạnh xuống đất, súng rơi khỏi tay và bị người thanh niên nhanh chóng cướp lấy. "Cạch", tiếng lên đạn dứt khoát. J cố gắng nhổm nửa người dậy thì thấy nòng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình. Hơi thở của J nghẹn lại. Người thanh niên khóa hai chân ngồi trên người hắn, đầu gối ghì chặt vào chỗ hiểm. Đôi môi hơi sưng lên vì vận động mạnh lại nhếch lên, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng chỉ trong chốc lát đã tan chảy thành vẻ trêu đùa đầy suy tính. Nòng súng hơi nhếch lên... Người thanh niên: "Đoàng." J theo bản năng nhắm mắt lại. Một giây, hai giây, ba giây. Cảnh tượng viên đạn nổ tung đầu trong tưởng tượng vẫn không xảy ra… Đó là một cái bể hợp kim trong suốt rất lớn, lờ mờ có thể thấy những bọt khí nhỏ nổi lên bên trong. Và trong chiếc bể vốn dĩ không có vết tích nào này lại chứa đầy một sinh vật khổng lồ, méo mó và khó nhận biết.Những xúc tu nhớp nháp mọc đầy các giác hút có hình dạng bất quy tắc. Chúng dày đặc bám chặt vào thành bể, còn những con mắt chi chít, sâu thẳm và đỏ ngầu, đang không chớp nhìn chằm chằm kẻ đột nhập.Thay vì gọi là cái bể, thì đây giống một cái lồng nuôi cấy khổng lồ để giam giữ quái vật hơn.Nếu kỹ thuật gấp không gian hiện tại vẫn còn giới hạn, Lâm Thời không nghi ngờ rằng cái lồng nuôi cấy này có thể được tạo ra cao hơn nữa. Bởi con quái vật này rõ ràng đang cuộn tròn cơ thể mình.Nhưng dù là vậy, hình thể của quái vật vẫn không thể xem thường.Nó rốt cuộc là thứ gì?Lâm Thời trấn tĩnh lại, mở thiết bị đầu cuối để quét sinh vật này.Không lâu sau, thiết bị báo lỗi.Cơ sở dữ liệu hiện tại không thể tìm thấy lai lịch của con quái vật này.Lâm Thời nhíu mày.Vậy thì, vấn đề đặt ra là Liên Bang tìm thấy con quái vật này ở đâu, hay là...Cậu nhìn về phía ống dẫn dinh dưỡng nối từ góc xe đến lồng nuôi cấy.Nhân tạo ư?Mặc kệ, cứ lại gần xem xét kỹ đã.Sự kinh ngạc trước quái vật đã xua tan những cảm xúc khác của Lâm Thời. Cậu từng bước đến gần cái bể.Quả thật, con quái vật này ngoài việc có thể khiến những người mắc chứng sợ lỗ phát điên, thì những bộ phận khác trông khá dễ nhìn.Nó có màu đen đậm như mực, cơ thể lấm tấm những đốm xanh lam mờ, giống như dải ngân hà nhìn thấy vào đêm khuya, vừa bí ẩn vừa xa xăm, ngay cả trên các giác hút cũng lờ mờ có màu sắc đó.Lâm Thời không phải là kẻ nhát gan, nhưng hiện tại cậu đang ở trong khu vực do Liên Bang kiểm soát. Khi còn cách cái bể nửa gang tay, cậu dừng lại.Quái vật lặng lẽ nhìn Lâm Thời, ánh mắt không hề hung ác. Nhìn lâu, thậm chí còn có vài phần ngây ngô buồn cười.Lâm Thời nhướn mày, vẫy tay về phía con quái vật: “Này, có quen biết tôi không?”Quái vật không hé răng, đương nhiên nếu nó thật sự hé răng thì mới là có chuyện lớn.Lâm Thời thu tay về, quay sang tỉ mỉ đánh giá những thứ được bày biện bên trong cái bể.Theo ánh mắt cậu, con quái vật chuyển động cơ thể, những giác hút lấp lánh ánh sáng xanh lam cuộn lại, hơn chục con mắt đồng loạt di chuyển về phía Lâm Thời.Lâm Thời đi một vòng quanh cái bể, phát hiện dưới đáy có mấy sợi xích sắt dày nặng buộc vào một cái trụ tinh thể. Những sợi xích siết chặt xúc tu của quái vật, lờ mờ có thể thấy dòng điện nhỏ.Cậu lập tức hiểu ra: Thảo nào lại ngoan ngoãn như vậy, hóa ra là bị điện giật đến ngốc luôn rồi.Thử nghĩ nếu chính cậu bị điện giật suốt từ Liên Bang đến đây, có khi bây giờ đã ch** n**c dãi khắp nơi và gọi người khác là bố rồi.“Đáng thương thật.”Lâm Thời nhìn quanh, thấy vẫn chưa có ai phát hiện ra điều bất thường, bèn lặng lẽ giơ thiết bị đầu cuối lên chụp ảnh con quái vật, giọng nói nhẹ nhàng:“Nào, nói ‘phô-mai’ đi.”Lời còn chưa dứt, bên ngoài chiếc xe bỗng vang lên một tiếng sấm!“Ầm… ầm…”Lâm Thời giật mình, cả người không tự chủ lùi lại, lưng đập vào một v*t c*ng.“Đau quá…” Cậu hơi chật vật xoa lưng và eo, nghĩ rằng đây chắc chắn là lời cảnh báo từ ông trời. Không dám nán lại nữa, Lâm Thời cất bức ảnh vào, lén lút chui ra khỏi cửa sổ xe.Chiếc xe ngựa vừa được thắp sáng lại chìm vào bóng tối. Cái cần gạt mà Lâm Thời vừa đụng phải đã bị dịch chuyển một chút về phía sau, dòng điện xèo xèo trên xích cũng nhỏ đi nhiều.Quái vật trong bể duỗi người, từng đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cửa sổ xe mà Lâm Thời đã ra vào.Một lúc lâu sau, nó phun ra một bọt khí đầy vẻ hân hoan.