1 Từ Doãn Xuân chết rồi, hàm oan mà chết. Sau khi chết hắn nhận được hệ thống xuyên sách bia đỡ đạn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ bia đỡ đạn, trợ giúp nhân vật chính, đợi đến khi tích đủ điểm số là hắn có thể chọn một thế giới để sống lại. 2 “Nhiệm vụ không dễ thế đâu, cứ từ từ mà làm.” Trước khi xuyên sách có người tốt bụng nhắc nhở: “Nhiệm vụ đầu tiên mà mất nửa năm hoàn thành cũng đã coi như nhanh lắm rồi đấy.” Từ Doãn Xuân cảm ơn lời nhắc nhở của kẻ ấy. Sau đó hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng. 3 《Sau khi xuyên thành mẹ kế nhà giàu, tôi dựa vào livestream vả mặt chồng cũ mà nổi tiếng toàn tinh tế》… Đây là quyển sách đầu tiên Từ Doãn Xuân xuyên vào. Nhân vật của hắn là một nam “tiu đây” loè loẹt diêm dúa mưu toan trèo cao. Nhiệm vụ của hắn là bám chặt lấy ông chồng nguyên soái hiện tại của nhân vật chính, cuối cùng bị nhân vật chính đuổi đi, mất hết thể diện trên đời, đồng thời giúp nhân vật chính xúc tiến tình cảm. Những người xuyên việt khác: “Sao ông có thể…
Chương 16: Chương 16
Làm Thế Nào Để Bảo Vệ Nam Đức Cho AlphaTác giả: Hạng Lục QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không 1 Từ Doãn Xuân chết rồi, hàm oan mà chết. Sau khi chết hắn nhận được hệ thống xuyên sách bia đỡ đạn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ bia đỡ đạn, trợ giúp nhân vật chính, đợi đến khi tích đủ điểm số là hắn có thể chọn một thế giới để sống lại. 2 “Nhiệm vụ không dễ thế đâu, cứ từ từ mà làm.” Trước khi xuyên sách có người tốt bụng nhắc nhở: “Nhiệm vụ đầu tiên mà mất nửa năm hoàn thành cũng đã coi như nhanh lắm rồi đấy.” Từ Doãn Xuân cảm ơn lời nhắc nhở của kẻ ấy. Sau đó hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng. 3 《Sau khi xuyên thành mẹ kế nhà giàu, tôi dựa vào livestream vả mặt chồng cũ mà nổi tiếng toàn tinh tế》… Đây là quyển sách đầu tiên Từ Doãn Xuân xuyên vào. Nhân vật của hắn là một nam “tiu đây” loè loẹt diêm dúa mưu toan trèo cao. Nhiệm vụ của hắn là bám chặt lấy ông chồng nguyên soái hiện tại của nhân vật chính, cuối cùng bị nhân vật chính đuổi đi, mất hết thể diện trên đời, đồng thời giúp nhân vật chính xúc tiến tình cảm. Những người xuyên việt khác: “Sao ông có thể… 68 Từ Doãn Xuân bận rộn quá độ, đột nhiên đổ bệnh. Hắn muốn tìm chút thuốc để uống, nhưng cuối cùng, mặc dù trong túi hắn nhét đầy các loại chất ức chế dùng để bảo vệ trinh tiết của thiếu gia, song lại chẳng có lấy một liều thuốc nào thuộc về mình. Vệ Tu giả phát hiện hôm nay hắn không lén lút bám theo sau mình, thế là cố ý đến phòng hắn nhìn một cái. “Thiếu gia…” Từ Doãn Xuân bệnh đến choáng váng, chỉ tưởng đó là thiếu gia của mình đến rồi: “Thiếu gia, tôi bị bệnh rồi… phải húp cháo do anh nấu mới khỏi được…” Vệ Tu giả khịt mũi khinh thường: “Bảo thiếu gia đây nấu cháo cho cậu? Cậu là cái thá gì chứ?” Bị từ chối, Từ Doãn Xuân khó chịu cuộn mình thành một cục. Lát sau, hắn lại khẽ bảo: “Thiếu gia… tôi cần anh ôm một cái mới khỏe lại được…” Thiếu gia giả lạnh lùng cười: “Mơ đẹp nhỉ.” Từ Doãn Xuân càng thêm khó chịu, song ngay sau đó nhận ra đối phương không phải thiếu gia của mình. Thế là hắn lại thấy khá hơn một chút. Bởi hắn biết chắc, thiếu gia của hắn tuyệt đối sẽ không từ chối hắn. 69 Từ Doãn Xuân bệnh suốt ba ngày, đến khi hồi phục, hắn không thể ngờ rằng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi cả thế giới đã đảo lộn. Trước tiên, Vệ Tu giả gặp được Thẩm Tích. Tiếp đó, Vệ Tu giả để mắt đến Thẩm Tích. Cuối cùng, Vệ Tu giả bắt đầu quấn lấy Thẩm Tích. Súc sinh… đúng là súc sinh… Sớm biết vậy, ngay từ ban đầu hắn đã nên thiến cái tên thiếu gia giả kia, một lần vất vả nhàn nhã suốt đời70 Trong ba ngày Từ Doãn Xuân nằm bệnh, Vệ Tu giả đã gặp Thẩm Tích ở trường học. Lúc ấy, hai người vô tình va vào nhau trong trường, đồ đạc của Thẩm Tích rơi vãi đầy đất, còn Vệ Tu giả thì giẫm hỏng chiếc vòng tay của Thẩm Tích. Chiếc vòng ấy là di vật của mẹ Thẩm Tích, khiến Thẩm Tích nối đoá ngay tại trận, hất thẳng cốc cà phê vào mặt Vệ Tu giả. Vệ Tu giả vốn còn đôi chút áy náy, nhưng Thẩm Tích thẳng tay tạt cà phê vào mặt y khiến y thẹn quá hóa giận, buông lời đe dọa sẽ gây phiền phức cho Thẩm Tích. Nhưng ngay sau đó y nhận ra Thẩm Tích là một mỹ nhân hiếm có, thế là lập tức rung động. Y bắt đầu kiếm cớ gây sự, lượn lờ xung quanh Thẩm Tích, thậm chí đánh cả chủ ý lên bạn cùng phòng của Thẩm Tích, hối lộ người ta dọn ra khỏi ký túc xá để y có thể chuyển vào ở cùng Thẩm Tích.
68
Từ Doãn Xuân bận rộn quá độ, đột nhiên đổ bệnh.
Hắn muốn tìm chút thuốc để uống, nhưng cuối cùng, mặc dù trong túi hắn nhét đầy các loại chất ức chế dùng để bảo vệ trinh tiết của thiếu gia, song lại chẳng có lấy một liều thuốc nào thuộc về mình.
Vệ Tu giả phát hiện hôm nay hắn không lén lút bám theo sau mình, thế là cố ý đến phòng hắn nhìn một cái.
“Thiếu gia…” Từ Doãn Xuân bệnh đến choáng váng, chỉ tưởng đó là thiếu gia của mình đến rồi: “Thiếu gia, tôi bị bệnh rồi… phải húp cháo do anh nấu mới khỏi được…”
Vệ Tu giả khịt mũi khinh thường: “Bảo thiếu gia đây nấu cháo cho cậu? Cậu là cái thá gì chứ?”
Bị từ chối, Từ Doãn Xuân khó chịu cuộn mình thành một cục.
Lát sau, hắn lại khẽ bảo: “Thiếu gia… tôi cần anh ôm một cái mới khỏe lại được…”
Thiếu gia giả lạnh lùng cười: “Mơ đẹp nhỉ.”
Từ Doãn Xuân càng thêm khó chịu, song ngay sau đó nhận ra đối phương không phải thiếu gia của mình.
Thế là hắn lại thấy khá hơn một chút.
Bởi hắn biết chắc, thiếu gia của hắn tuyệt đối sẽ không từ chối hắn.
69
Từ Doãn Xuân bệnh suốt ba ngày, đến khi hồi phục, hắn không thể ngờ rằng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi cả thế giới đã đảo lộn.
Trước tiên, Vệ Tu giả gặp được Thẩm Tích.
Tiếp đó, Vệ Tu giả để mắt đến Thẩm Tích.
Cuối cùng, Vệ Tu giả bắt đầu quấn lấy Thẩm Tích.
Súc sinh… đúng là súc sinh… Sớm biết vậy, ngay từ ban đầu hắn đã nên thiến cái tên thiếu gia giả kia, một lần vất vả nhàn nhã suốt đời
70
Trong ba ngày Từ Doãn Xuân nằm bệnh, Vệ Tu giả đã gặp Thẩm Tích ở trường học.
Lúc ấy, hai người vô tình va vào nhau trong trường, đồ đạc của Thẩm Tích rơi vãi đầy đất, còn Vệ Tu giả thì giẫm hỏng chiếc vòng tay của Thẩm Tích.
Chiếc vòng ấy là di vật của mẹ Thẩm Tích, khiến Thẩm Tích nối đoá ngay tại trận, hất thẳng cốc cà phê vào mặt Vệ Tu giả.
Vệ Tu giả vốn còn đôi chút áy náy, nhưng Thẩm Tích thẳng tay tạt cà phê vào mặt y khiến y thẹn quá hóa giận, buông lời đe dọa sẽ gây phiền phức cho Thẩm Tích.
Nhưng ngay sau đó y nhận ra Thẩm Tích là một mỹ nhân hiếm có, thế là lập tức rung động.
Y bắt đầu kiếm cớ gây sự, lượn lờ xung quanh Thẩm Tích, thậm chí đánh cả chủ ý lên bạn cùng phòng của Thẩm Tích, hối lộ người ta dọn ra khỏi ký túc xá để y có thể chuyển vào ở cùng Thẩm Tích.
Làm Thế Nào Để Bảo Vệ Nam Đức Cho AlphaTác giả: Hạng Lục QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không 1 Từ Doãn Xuân chết rồi, hàm oan mà chết. Sau khi chết hắn nhận được hệ thống xuyên sách bia đỡ đạn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ bia đỡ đạn, trợ giúp nhân vật chính, đợi đến khi tích đủ điểm số là hắn có thể chọn một thế giới để sống lại. 2 “Nhiệm vụ không dễ thế đâu, cứ từ từ mà làm.” Trước khi xuyên sách có người tốt bụng nhắc nhở: “Nhiệm vụ đầu tiên mà mất nửa năm hoàn thành cũng đã coi như nhanh lắm rồi đấy.” Từ Doãn Xuân cảm ơn lời nhắc nhở của kẻ ấy. Sau đó hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng. 3 《Sau khi xuyên thành mẹ kế nhà giàu, tôi dựa vào livestream vả mặt chồng cũ mà nổi tiếng toàn tinh tế》… Đây là quyển sách đầu tiên Từ Doãn Xuân xuyên vào. Nhân vật của hắn là một nam “tiu đây” loè loẹt diêm dúa mưu toan trèo cao. Nhiệm vụ của hắn là bám chặt lấy ông chồng nguyên soái hiện tại của nhân vật chính, cuối cùng bị nhân vật chính đuổi đi, mất hết thể diện trên đời, đồng thời giúp nhân vật chính xúc tiến tình cảm. Những người xuyên việt khác: “Sao ông có thể… 68 Từ Doãn Xuân bận rộn quá độ, đột nhiên đổ bệnh. Hắn muốn tìm chút thuốc để uống, nhưng cuối cùng, mặc dù trong túi hắn nhét đầy các loại chất ức chế dùng để bảo vệ trinh tiết của thiếu gia, song lại chẳng có lấy một liều thuốc nào thuộc về mình. Vệ Tu giả phát hiện hôm nay hắn không lén lút bám theo sau mình, thế là cố ý đến phòng hắn nhìn một cái. “Thiếu gia…” Từ Doãn Xuân bệnh đến choáng váng, chỉ tưởng đó là thiếu gia của mình đến rồi: “Thiếu gia, tôi bị bệnh rồi… phải húp cháo do anh nấu mới khỏi được…” Vệ Tu giả khịt mũi khinh thường: “Bảo thiếu gia đây nấu cháo cho cậu? Cậu là cái thá gì chứ?” Bị từ chối, Từ Doãn Xuân khó chịu cuộn mình thành một cục. Lát sau, hắn lại khẽ bảo: “Thiếu gia… tôi cần anh ôm một cái mới khỏe lại được…” Thiếu gia giả lạnh lùng cười: “Mơ đẹp nhỉ.” Từ Doãn Xuân càng thêm khó chịu, song ngay sau đó nhận ra đối phương không phải thiếu gia của mình. Thế là hắn lại thấy khá hơn một chút. Bởi hắn biết chắc, thiếu gia của hắn tuyệt đối sẽ không từ chối hắn. 69 Từ Doãn Xuân bệnh suốt ba ngày, đến khi hồi phục, hắn không thể ngờ rằng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi cả thế giới đã đảo lộn. Trước tiên, Vệ Tu giả gặp được Thẩm Tích. Tiếp đó, Vệ Tu giả để mắt đến Thẩm Tích. Cuối cùng, Vệ Tu giả bắt đầu quấn lấy Thẩm Tích. Súc sinh… đúng là súc sinh… Sớm biết vậy, ngay từ ban đầu hắn đã nên thiến cái tên thiếu gia giả kia, một lần vất vả nhàn nhã suốt đời70 Trong ba ngày Từ Doãn Xuân nằm bệnh, Vệ Tu giả đã gặp Thẩm Tích ở trường học. Lúc ấy, hai người vô tình va vào nhau trong trường, đồ đạc của Thẩm Tích rơi vãi đầy đất, còn Vệ Tu giả thì giẫm hỏng chiếc vòng tay của Thẩm Tích. Chiếc vòng ấy là di vật của mẹ Thẩm Tích, khiến Thẩm Tích nối đoá ngay tại trận, hất thẳng cốc cà phê vào mặt Vệ Tu giả. Vệ Tu giả vốn còn đôi chút áy náy, nhưng Thẩm Tích thẳng tay tạt cà phê vào mặt y khiến y thẹn quá hóa giận, buông lời đe dọa sẽ gây phiền phức cho Thẩm Tích. Nhưng ngay sau đó y nhận ra Thẩm Tích là một mỹ nhân hiếm có, thế là lập tức rung động. Y bắt đầu kiếm cớ gây sự, lượn lờ xung quanh Thẩm Tích, thậm chí đánh cả chủ ý lên bạn cùng phòng của Thẩm Tích, hối lộ người ta dọn ra khỏi ký túc xá để y có thể chuyển vào ở cùng Thẩm Tích.