Sa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn…

Chương 14: C14: Chương 14

Khi Y Lộ Thước Xuyên Qua Võ Hiệp Thế GiớiTác giả: Quân Hậu Hữu ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngSa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn… Y Lộ Thước vui vẻ nói:- Tìm nhi tử.Mí mắt Sở Lưu Hương nhảy lên, hỏi:- Nhi tử của Phú huynh là..Y Lộ Thước bình tĩnh nói:- Vô Hoa.- Ai?Sở Lưu Hương sờ sờ mũi, chẳng lẽ lỗ tai mình cũng xảy ra vấn đề?Y Lộ Thước lại bình tĩnh nói:- Diệu Tăng Vô Hoa.- !Không vấn đề, suy nghĩ nhiều.- Đinh! Ký chủ nói chuyện giống như khoác lác, tư duy của diễn viên tạm thời bị chập mạch, tâm tình buồn bã lại phức tạp. Độ tò mò +5, tiến độ trước mắt 44/100.Hồ Thiết Hoa trừng to mắt như bị dọa nạt kêu lên:- Gà trống chết, ngươi nghe nhi tử của hắn là ai hay không?Khóe mắt Cơ Băng Nhạn co rút, cuối cùng mấp máy môi:- Ta thà.. chính mình không có nghe.Y Lộ Thước khinh bỉ nhìn ba người, giải thích:- Các ngươi không cần hoài nghi, trên ý nghĩa nào đó mà nói, Vô Hoa đích xác là nhi tử của ta.Trên ý nghĩa nào đó?Sở Lưu Hương nhìn thấy khuôn mặt nhận chân của đối phương, không hề có vẻ gì là vui đùa, chần chờ nói:- Ngươi thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.Y Lộ Thước ảm đạm cười:- Điều này tính cái gì, khi ngươi nhìn thấy Thạch Quan Âm cũng sẽ cảm thấy, nàng còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.Sụp mắt tự hỏi một lát, Sở Lưu Hương thở dài nói:- Tại hạ vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng.. mặc kệ Vô Hoa có phải là.. nhi tử của Phú huynh hay không, tại hạ đều phải cho ngươi biết một tin tức, Vô Hoa đã chết.- Đinh! Đối diện khuôn mặt trẻ tuổi bình thường của ký chủ, diễn viên nghĩ ngươi đang lừa gạt cảm tình thuần khiết của hắn, nội tâm vùng vẫy không muốn tin tưởng nhi đồng của ngươi lớn như vậy.Y Lộ Thước cũng không nguyện tin tưởng nhi đồng của mình đã lớn như vậy.Miễn phí nhặt được căn bản không tính, không có huyết duyên làm sao tính là nhi tử.Diệu Tăng Vô Hoa thì thế nào, cho dù là thiên tiên, miễn phí cấp hắn hắn cũng không cần.Nhưng ngoài miệng cần ứng phó hệ thống ngạo kiều.- Đinh! Mời ký chủ cao điệu lộ ra tin tức Diệu Tăng Vô Hoa còn sống trên đời.- Trên đời này ít có chuyện gì mà ta không biết.Nhìn vào ánh mắt trong suốt của diễn viên, Y Lộ Thước chậm rãi nói:- Ta sẽ không đi tìm một người chết.Sắc mặt Sở Lưu Hương ngạc nhiên, không thể không nói:- Ngươi nói Vô Hoa chưa chết?Là tự tay hắn mai táng cho Vô Hoa, trước đó hắn rõ ràng xác định người đã chết.Y Lộ Thước gật đầu nói:- Hắn đang ở chỗ Thạch Quan Âm.Sở Lưu Hương nói:- Vậy ngươi muốn đi tìm Thạch Quan Âm?Y Lộ Thước lạnh lùng nói:- Ta không phải đi tìm nàng, mà là đi giết nàng.Tận sâu trong con ngươi đen nhánh hàm chứa hàn ý vô tận, Sở Lưu Hương hết sức tò mò, vì sao Y Lộ Thước oán hận Thạch Quan Âm như thế.- Đinh! Mời ký chủ thay thế Thạch Đà bày tỏ nỗi thương đau trong quá khứ của hắn, kiên cố hình tượng « mỹ nhân rắn rết » của Thạch Quan Âm trong lòng đoàn người diễn viên.Liếc mắt nhìn Sở Lưu Hương, Y Lộ Thước hơi nghiêng người, mắt mèo màu đen xuyên thấu qua cửa lều nhìn về nơi xa, thần sắc ưu thương.- Đinh! Hình thức giả trang văn nghệ u buồn của ksy chủ đã mở, mời đoàn người diễn viên làm tốt chuẩn bị bị lừa.* * *!Hệ thống thật biết phá hoại không khí.

Y Lộ Thước vui vẻ nói:

- Tìm nhi tử.

Mí mắt Sở Lưu Hương nhảy lên, hỏi:

- Nhi tử của Phú huynh là..

Y Lộ Thước bình tĩnh nói:

- Vô Hoa.

- Ai?

Sở Lưu Hương sờ sờ mũi, chẳng lẽ lỗ tai mình cũng xảy ra vấn đề?

Y Lộ Thước lại bình tĩnh nói:

- Diệu Tăng Vô Hoa.

- !

Không vấn đề, suy nghĩ nhiều.

- Đinh! Ký chủ nói chuyện giống như khoác lác, tư duy của diễn viên tạm thời bị chập mạch, tâm tình buồn bã lại phức tạp. Độ tò mò +5, tiến độ trước mắt 44/100.

Hồ Thiết Hoa trừng to mắt như bị dọa nạt kêu lên:

- Gà trống chết, ngươi nghe nhi tử của hắn là ai hay không?

Khóe mắt Cơ Băng Nhạn co rút, cuối cùng mấp máy môi:

- Ta thà.. chính mình không có nghe.

Y Lộ Thước khinh bỉ nhìn ba người, giải thích:

- Các ngươi không cần hoài nghi, trên ý nghĩa nào đó mà nói, Vô Hoa đích xác là nhi tử của ta.

Trên ý nghĩa nào đó?

Sở Lưu Hương nhìn thấy khuôn mặt nhận chân của đối phương, không hề có vẻ gì là vui đùa, chần chờ nói:

- Ngươi thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.

Y Lộ Thước ảm đạm cười:

- Điều này tính cái gì, khi ngươi nhìn thấy Thạch Quan Âm cũng sẽ cảm thấy, nàng còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.

Sụp mắt tự hỏi một lát, Sở Lưu Hương thở dài nói:

- Tại hạ vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng.. mặc kệ Vô Hoa có phải là.. nhi tử của Phú huynh hay không, tại hạ đều phải cho ngươi biết một tin tức, Vô Hoa đã chết.

- Đinh! Đối diện khuôn mặt trẻ tuổi bình thường của ký chủ, diễn viên nghĩ ngươi đang lừa gạt cảm tình thuần khiết của hắn, nội tâm vùng vẫy không muốn tin tưởng nhi đồng của ngươi lớn như vậy.

Y Lộ Thước cũng không nguyện tin tưởng nhi đồng của mình đã lớn như vậy.

Miễn phí nhặt được căn bản không tính, không có huyết duyên làm sao tính là nhi tử.

Diệu Tăng Vô Hoa thì thế nào, cho dù là thiên tiên, miễn phí cấp hắn hắn cũng không cần.

Nhưng ngoài miệng cần ứng phó hệ thống ngạo kiều.

- Đinh! Mời ký chủ cao điệu lộ ra tin tức Diệu Tăng Vô Hoa còn sống trên đời.

- Trên đời này ít có chuyện gì mà ta không biết.

Nhìn vào ánh mắt trong suốt của diễn viên, Y Lộ Thước chậm rãi nói:

- Ta sẽ không đi tìm một người chết.

Sắc mặt Sở Lưu Hương ngạc nhiên, không thể không nói:

- Ngươi nói Vô Hoa chưa chết?

Là tự tay hắn mai táng cho Vô Hoa, trước đó hắn rõ ràng xác định người đã chết.

Y Lộ Thước gật đầu nói:

- Hắn đang ở chỗ Thạch Quan Âm.

Sở Lưu Hương nói:

- Vậy ngươi muốn đi tìm Thạch Quan Âm?

Y Lộ Thước lạnh lùng nói:

- Ta không phải đi tìm nàng, mà là đi giết nàng.

Tận sâu trong con ngươi đen nhánh hàm chứa hàn ý vô tận, Sở Lưu Hương hết sức tò mò, vì sao Y Lộ Thước oán hận Thạch Quan Âm như thế.

- Đinh! Mời ký chủ thay thế Thạch Đà bày tỏ nỗi thương đau trong quá khứ của hắn, kiên cố hình tượng « mỹ nhân rắn rết » của Thạch Quan Âm trong lòng đoàn người diễn viên.

Liếc mắt nhìn Sở Lưu Hương, Y Lộ Thước hơi nghiêng người, mắt mèo màu đen xuyên thấu qua cửa lều nhìn về nơi xa, thần sắc ưu thương.

- Đinh! Hình thức giả trang văn nghệ u buồn của ksy chủ đã mở, mời đoàn người diễn viên làm tốt chuẩn bị bị lừa.

* * *!

Hệ thống thật biết phá hoại không khí.

Khi Y Lộ Thước Xuyên Qua Võ Hiệp Thế GiớiTác giả: Quân Hậu Hữu ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngSa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn… Y Lộ Thước vui vẻ nói:- Tìm nhi tử.Mí mắt Sở Lưu Hương nhảy lên, hỏi:- Nhi tử của Phú huynh là..Y Lộ Thước bình tĩnh nói:- Vô Hoa.- Ai?Sở Lưu Hương sờ sờ mũi, chẳng lẽ lỗ tai mình cũng xảy ra vấn đề?Y Lộ Thước lại bình tĩnh nói:- Diệu Tăng Vô Hoa.- !Không vấn đề, suy nghĩ nhiều.- Đinh! Ký chủ nói chuyện giống như khoác lác, tư duy của diễn viên tạm thời bị chập mạch, tâm tình buồn bã lại phức tạp. Độ tò mò +5, tiến độ trước mắt 44/100.Hồ Thiết Hoa trừng to mắt như bị dọa nạt kêu lên:- Gà trống chết, ngươi nghe nhi tử của hắn là ai hay không?Khóe mắt Cơ Băng Nhạn co rút, cuối cùng mấp máy môi:- Ta thà.. chính mình không có nghe.Y Lộ Thước khinh bỉ nhìn ba người, giải thích:- Các ngươi không cần hoài nghi, trên ý nghĩa nào đó mà nói, Vô Hoa đích xác là nhi tử của ta.Trên ý nghĩa nào đó?Sở Lưu Hương nhìn thấy khuôn mặt nhận chân của đối phương, không hề có vẻ gì là vui đùa, chần chờ nói:- Ngươi thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.Y Lộ Thước ảm đạm cười:- Điều này tính cái gì, khi ngươi nhìn thấy Thạch Quan Âm cũng sẽ cảm thấy, nàng còn trẻ tuổi hơn Vô Hoa.Sụp mắt tự hỏi một lát, Sở Lưu Hương thở dài nói:- Tại hạ vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng.. mặc kệ Vô Hoa có phải là.. nhi tử của Phú huynh hay không, tại hạ đều phải cho ngươi biết một tin tức, Vô Hoa đã chết.- Đinh! Đối diện khuôn mặt trẻ tuổi bình thường của ký chủ, diễn viên nghĩ ngươi đang lừa gạt cảm tình thuần khiết của hắn, nội tâm vùng vẫy không muốn tin tưởng nhi đồng của ngươi lớn như vậy.Y Lộ Thước cũng không nguyện tin tưởng nhi đồng của mình đã lớn như vậy.Miễn phí nhặt được căn bản không tính, không có huyết duyên làm sao tính là nhi tử.Diệu Tăng Vô Hoa thì thế nào, cho dù là thiên tiên, miễn phí cấp hắn hắn cũng không cần.Nhưng ngoài miệng cần ứng phó hệ thống ngạo kiều.- Đinh! Mời ký chủ cao điệu lộ ra tin tức Diệu Tăng Vô Hoa còn sống trên đời.- Trên đời này ít có chuyện gì mà ta không biết.Nhìn vào ánh mắt trong suốt của diễn viên, Y Lộ Thước chậm rãi nói:- Ta sẽ không đi tìm một người chết.Sắc mặt Sở Lưu Hương ngạc nhiên, không thể không nói:- Ngươi nói Vô Hoa chưa chết?Là tự tay hắn mai táng cho Vô Hoa, trước đó hắn rõ ràng xác định người đã chết.Y Lộ Thước gật đầu nói:- Hắn đang ở chỗ Thạch Quan Âm.Sở Lưu Hương nói:- Vậy ngươi muốn đi tìm Thạch Quan Âm?Y Lộ Thước lạnh lùng nói:- Ta không phải đi tìm nàng, mà là đi giết nàng.Tận sâu trong con ngươi đen nhánh hàm chứa hàn ý vô tận, Sở Lưu Hương hết sức tò mò, vì sao Y Lộ Thước oán hận Thạch Quan Âm như thế.- Đinh! Mời ký chủ thay thế Thạch Đà bày tỏ nỗi thương đau trong quá khứ của hắn, kiên cố hình tượng « mỹ nhân rắn rết » của Thạch Quan Âm trong lòng đoàn người diễn viên.Liếc mắt nhìn Sở Lưu Hương, Y Lộ Thước hơi nghiêng người, mắt mèo màu đen xuyên thấu qua cửa lều nhìn về nơi xa, thần sắc ưu thương.- Đinh! Hình thức giả trang văn nghệ u buồn của ksy chủ đã mở, mời đoàn người diễn viên làm tốt chuẩn bị bị lừa.* * *!Hệ thống thật biết phá hoại không khí.

Chương 14: C14: Chương 14