Sa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn…

Chương 53: C53: Chương 53

Khi Y Lộ Thước Xuyên Qua Võ Hiệp Thế GiớiTác giả: Quân Hậu Hữu ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngSa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn… Mây đen lặng lẽ di dời, sắc trời đã tối, gió lạnh chợt khởi.Đôi mắt mê người của Sở Lưu Hương hơi mở to, kinh ngạc nhìn chăm chú Y Lộ Thước, như có ngàn vạn lời muốn nói.Thân phận bị vạch trần, Y Lộ Thước cũng không cảm thấy gì, hắn cũng không có ý đặc biệt che lấp thân phận, hiện tại bị diễn viên phát hiện..Vẫn hơi có chút quá sớm.Sao diễn viên có thể thông minh như vậy!Chẳng thể trách xuất tiền xuất huyết ra sức tới hiện tại cũng không thể đem độ hảo cảm của hắn chà đầy.Vì giúp đỡ diễn viên bọn họ, mình hi sinh bao nhiêu hình tượng a!Đối phương lại vẫn còn hoài nghi mình!Quá lãnh khốc quá vô tình làm người thất vọng tột đỉnh!- Ngươi tựa hồ còn có nghi vấn muốn hỏi ta.Sở Lưu Hương trầm mặc một lát, hỏi:- Phú huynh, ngươi rốt cục tên là gì?- Y Lộ Thước Tấu Địch Khách.Tên khắc sâu trong linh hồn.Sở Lưu Hương lại nói:- Mặt của ngươi..Y Lộ Thước ngắt lời:- Dịch dung.Vừa dứt lời, thân thể của hắn kéo dài, cơ mặt bắt đầu biến đổi.Ba cây đinh bị rút khỏi mặt.Nháy mắt khuôn mặt bình thường phát sinh biến hóa triệt để, ngũ quan càng thêm xinh đẹp thâm thúy, ngay cả khí chất cũng trầm tĩnh xuống, biến thành lạnh lùng mà sơ ly.Tóc đen bay múa, hắn đứng trong bão cát ánh mắt bình thản không gợn sóng.Sở Lưu Hương chấn kinh.Không chỉ biến mặt thân cao cũng kéo dài như hắn thật sự là không khoa học!Phú huynh ngươi rốt cục luyện thần công gì lại giống súc cốt công còn thần kỳ hơn nhiều!Nghe nói ngươi đã uống rượu độc nhưng tại sao không có vấn đề gì còn có thể sống sót chạy nhảy bay tới bên này thật sự là quá kỳ tích!- Đinh! Ký chủ biến thân, diễn viên rung động, phun tao không áp lực. Thưởng cho một bộ quần áo cài đinh thủy triều, ký chủ mau thay vào làm cho diễn viên kinh diễm đi!Y Lộ Thước ủy khuất:- Ta chưa từng lừa dối các ngươi, đúng không?Sở Lưu Hương sờ mũi, gật đầu nói:- Kỳ thật ta..Cũng không biết.Kỹ xảo biểu diễn của Phú huynh rất tốt, cũng không biết câu nói nào là thật, câu nào là giả.- Ta từng nói đến sa mạc là vì trả nhân tình cho Thạch Đà, một mục đích khác là tìm nhi tử, cũng từng nói với các ngươi mình dịch dung.. còn cho các ngươi biết ta muốn tìm Thạch Quan Âm báo thù, có phải thế không?Sở Lưu Hương có chút tội lỗi:- Không sai, nhưng ta còn có một điểm không hiểu được, sau khi ngươi quay trở lại vì sao không bày tỏ thân phận chân thật với chúng ta.Y Lộ Thước lặng đi một chút, sụp mắt trầm tư, trái lại hỏi:- Ngươi cảm thấy lúc ta làm Phú Thượng Ca, làm người có phải thật sang sảng thật rộng rãi?Sở Lưu Hương:- Đích xác như thế.Y Lộ Thước:- Vậy nếu bằng hữu có nạn, ta đi giúp việc, làm sao không biết xấu hổ đòi bọn hắn trả tiền?* * *!Chân tướng rõ ràng, cả người Sở Lưu Hương nhất thời không tốt.Uổng cho hắn đem sự tình hiểu thật phức tạp, đối phương bất quá là muốn thu tiền phí trị liệu của bằng hữu, nguyên nhân đơn giản tới mức làm cho người ta có chút không lời.Y Lộ Thước bỗng nhiên hỏi:- Ngươi làm sao nhận ra ta?Thuật dịch dung của hắn không hề sơ hở, diễn viên rốt cục làm sao phát hiện thân phận của hắn.Sở Lưu Hương sờ mũi, cười nói:- Là vì tiểu động tác.Ánh mắt Y Lộ Thước kỳ quái nhìn hắn:- Ngươi quan sát mỗi một người đều cẩn thận như vậy?Sở Lưu Hương chần chờ một chút:- Có thể là thế.Y Lộ Thước ý thức được diễn viên là cường đạo, lực quan sát nếu không tốt làm sao trở thành đồng thoại.- Đinh! Kịch tình đại sa mạc kết thúc, kịch tình Họa Mi điểu mở ra. Hệ thống thu được nhiệm vụ đến từ vợ chồng Lý Ngọc Hàm, thưởng vạn kim, lấy đầu diễn viên, ký chủ nhận nhiệm vụ không?Y Lộ Thước ngẩng đầu nhìn bầu trời, mắt mèo màu đen trống rỗng vô thần, làm người đoán không được ý nghĩ của hắn.Cuối cùng hắn giống như than thở một tiếng, nhìn qua diễn viên:- Chúng ta từ biệt ở đây đi.Sở Lưu Hương sửng sốt, cười nói:- Có duyên giang hồ gặp.Y Lộ Thước nói:- Lần sau gặp mặt, có lẽ ngươi sẽ hối hận vì nói lời này.- ?Thấy diễn viên nghi hoặc, Y Lộ Thước nói:- Ngươi có biết ta làm nghề gì không?- Sát thủ.- Tuy là sát thủ, nhưng ta không giống như Nhất Điểm Hồng.Y Lộ Thước thản nhiên nói:- Nếu có người chịu bỏ số tiền lớn mua mạng của ngươi, ta sẽ không do dự.* * *!Không hiểu có chút thương tâm – Sở hương soái.- Đinh! Hình thức yêu nhau cùng giết mở, diễn viên trân trọng.- Nhưng mà..- Nếu ngươi ra tiền cao hơn kim chủ thuê mướn, ta có thể triệt tiêu nhiệm vụ.Sở Lưu Hương im lặng một lát, bỗng nhiên cười nói:- Vậy ta phải xài tiết kiệm một chút mới được.Lực lĩnh ngộ của diễn viên siêu phàm, Y Lộ Thước khen ngợi, lấy ra một phong thư đưa cho diễn viên, nói:- Nhất Điểm Hồng lưu lại.Sở Lưu Hương tiếp nhận mở ra, đọc nhanh một lần.- Nhất Điểm Hồng cùng Khúc..Chợt ngừng lại.Chỉ thấy trước mắt cát vàng đầy trời, không một bóng người, Sở Lưu Hương thở dài lắc đầu cười.Đang định rời khỏi, bạch quang chợt lóe, một đạo nhân ảnh thiểm hiện.Sở Lưu Hương kinh ngạc nói:- Phú huynh?Sao ngươi lại trở về?Y Lộ Thước chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời:- Ta đã quên từ giã Quy Tư Vương bọn họ.Khóe môi Sở Lưu Hương vừa kéo, mỉm cười:- Vậy cùng đi thôi.

Mây đen lặng lẽ di dời, sắc trời đã tối, gió lạnh chợt khởi.

Đôi mắt mê người của Sở Lưu Hương hơi mở to, kinh ngạc nhìn chăm chú Y Lộ Thước, như có ngàn vạn lời muốn nói.

Thân phận bị vạch trần, Y Lộ Thước cũng không cảm thấy gì, hắn cũng không có ý đặc biệt che lấp thân phận, hiện tại bị diễn viên phát hiện..

Vẫn hơi có chút quá sớm.

Sao diễn viên có thể thông minh như vậy!

Chẳng thể trách xuất tiền xuất huyết ra sức tới hiện tại cũng không thể đem độ hảo cảm của hắn chà đầy.

Vì giúp đỡ diễn viên bọn họ, mình hi sinh bao nhiêu hình tượng a!

Đối phương lại vẫn còn hoài nghi mình!

Quá lãnh khốc quá vô tình làm người thất vọng tột đỉnh!

- Ngươi tựa hồ còn có nghi vấn muốn hỏi ta.

Sở Lưu Hương trầm mặc một lát, hỏi:

- Phú huynh, ngươi rốt cục tên là gì?

- Y Lộ Thước Tấu Địch Khách.

Tên khắc sâu trong linh hồn.

Sở Lưu Hương lại nói:

- Mặt của ngươi..

Y Lộ Thước ngắt lời:

- Dịch dung.

Vừa dứt lời, thân thể của hắn kéo dài, cơ mặt bắt đầu biến đổi.

Ba cây đinh bị rút khỏi mặt.

Nháy mắt khuôn mặt bình thường phát sinh biến hóa triệt để, ngũ quan càng thêm xinh đẹp thâm thúy, ngay cả khí chất cũng trầm tĩnh xuống, biến thành lạnh lùng mà sơ ly.

Tóc đen bay múa, hắn đứng trong bão cát ánh mắt bình thản không gợn sóng.

Sở Lưu Hương chấn kinh.

Không chỉ biến mặt thân cao cũng kéo dài như hắn thật sự là không khoa học!

Phú huynh ngươi rốt cục luyện thần công gì lại giống súc cốt công còn thần kỳ hơn nhiều!

Nghe nói ngươi đã uống rượu độc nhưng tại sao không có vấn đề gì còn có thể sống sót chạy nhảy bay tới bên này thật sự là quá kỳ tích!

- Đinh! Ký chủ biến thân, diễn viên rung động, phun tao không áp lực. Thưởng cho một bộ quần áo cài đinh thủy triều, ký chủ mau thay vào làm cho diễn viên kinh diễm đi!

Y Lộ Thước ủy khuất:

- Ta chưa từng lừa dối các ngươi, đúng không?

Sở Lưu Hương sờ mũi, gật đầu nói:

- Kỳ thật ta..

Cũng không biết.

Kỹ xảo biểu diễn của Phú huynh rất tốt, cũng không biết câu nói nào là thật, câu nào là giả.

- Ta từng nói đến sa mạc là vì trả nhân tình cho Thạch Đà, một mục đích khác là tìm nhi tử, cũng từng nói với các ngươi mình dịch dung.. còn cho các ngươi biết ta muốn tìm Thạch Quan Âm báo thù, có phải thế không?

Sở Lưu Hương có chút tội lỗi:

- Không sai, nhưng ta còn có một điểm không hiểu được, sau khi ngươi quay trở lại vì sao không bày tỏ thân phận chân thật với chúng ta.

Y Lộ Thước lặng đi một chút, sụp mắt trầm tư, trái lại hỏi:

- Ngươi cảm thấy lúc ta làm Phú Thượng Ca, làm người có phải thật sang sảng thật rộng rãi?

Sở Lưu Hương:

- Đích xác như thế.

Y Lộ Thước:

- Vậy nếu bằng hữu có nạn, ta đi giúp việc, làm sao không biết xấu hổ đòi bọn hắn trả tiền?

* * *!

Chân tướng rõ ràng, cả người Sở Lưu Hương nhất thời không tốt.

Uổng cho hắn đem sự tình hiểu thật phức tạp, đối phương bất quá là muốn thu tiền phí trị liệu của bằng hữu, nguyên nhân đơn giản tới mức làm cho người ta có chút không lời.

Y Lộ Thước bỗng nhiên hỏi:

- Ngươi làm sao nhận ra ta?

Thuật dịch dung của hắn không hề sơ hở, diễn viên rốt cục làm sao phát hiện thân phận của hắn.

Sở Lưu Hương sờ mũi, cười nói:

- Là vì tiểu động tác.

Ánh mắt Y Lộ Thước kỳ quái nhìn hắn:

- Ngươi quan sát mỗi một người đều cẩn thận như vậy?

Sở Lưu Hương chần chờ một chút:

- Có thể là thế.

Y Lộ Thước ý thức được diễn viên là cường đạo, lực quan sát nếu không tốt làm sao trở thành đồng thoại.

- Đinh! Kịch tình đại sa mạc kết thúc, kịch tình Họa Mi điểu mở ra. Hệ thống thu được nhiệm vụ đến từ vợ chồng Lý Ngọc Hàm, thưởng vạn kim, lấy đầu diễn viên, ký chủ nhận nhiệm vụ không?

Y Lộ Thước ngẩng đầu nhìn bầu trời, mắt mèo màu đen trống rỗng vô thần, làm người đoán không được ý nghĩ của hắn.

Cuối cùng hắn giống như than thở một tiếng, nhìn qua diễn viên:

- Chúng ta từ biệt ở đây đi.

Sở Lưu Hương sửng sốt, cười nói:

- Có duyên giang hồ gặp.

Y Lộ Thước nói:

- Lần sau gặp mặt, có lẽ ngươi sẽ hối hận vì nói lời này.

- ?

Thấy diễn viên nghi hoặc, Y Lộ Thước nói:

- Ngươi có biết ta làm nghề gì không?

- Sát thủ.

- Tuy là sát thủ, nhưng ta không giống như Nhất Điểm Hồng.

Y Lộ Thước thản nhiên nói:

- Nếu có người chịu bỏ số tiền lớn mua mạng của ngươi, ta sẽ không do dự.

* * *!

Không hiểu có chút thương tâm – Sở hương soái.

- Đinh! Hình thức yêu nhau cùng giết mở, diễn viên trân trọng.

- Nhưng mà..

- Nếu ngươi ra tiền cao hơn kim chủ thuê mướn, ta có thể triệt tiêu nhiệm vụ.

Sở Lưu Hương im lặng một lát, bỗng nhiên cười nói:

- Vậy ta phải xài tiết kiệm một chút mới được.

Lực lĩnh ngộ của diễn viên siêu phàm, Y Lộ Thước khen ngợi, lấy ra một phong thư đưa cho diễn viên, nói:

- Nhất Điểm Hồng lưu lại.

Sở Lưu Hương tiếp nhận mở ra, đọc nhanh một lần.

- Nhất Điểm Hồng cùng Khúc..

Chợt ngừng lại.

Chỉ thấy trước mắt cát vàng đầy trời, không một bóng người, Sở Lưu Hương thở dài lắc đầu cười.

Đang định rời khỏi, bạch quang chợt lóe, một đạo nhân ảnh thiểm hiện.

Sở Lưu Hương kinh ngạc nói:

- Phú huynh?

Sao ngươi lại trở về?

Y Lộ Thước chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời:

- Ta đã quên từ giã Quy Tư Vương bọn họ.

Khóe môi Sở Lưu Hương vừa kéo, mỉm cười:

- Vậy cùng đi thôi.

Khi Y Lộ Thước Xuyên Qua Võ Hiệp Thế GiớiTác giả: Quân Hậu Hữu ThiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngSa mạc, mặt trời chói chang, gió lớn điên cuồng. Trong chuồng ngựa, đại hán cao lớn như thiết tháp giống như không cảm giác được khí trời nóng nực ngồi trên khối đá, ánh mắt bụi mông mông trống rỗng vô thần nhìn bầu trời, một khuôn mặt xấu xí lại khô cằn như da quả cam bị phơi khô, gập ghềnh, hung ác đáng sợ. Nhưng tiềm ẩn bên dưới bề ngoài bình tĩnh lại là đủ loại mắng chửi cùng rít gào. Không, kỳ thật hắn rất lãnh đạm, chỉ là trong lòng chỉ có chút mắng to. Con mẹ nó lại xuyên qua, niên đại này xuyên qua quả nhiên là lạn đường cái. Rồi mới, bình tĩnh.. hồi ức lại nhân sinh hai đời của mình. Đời thứ nhất, chết dưới vách núi. Sau khi chết hắn cũng không phụ hi vọng xuyên không, sinh ra bên trong Tấu Địch Khách gia tộc (gia tộc Zoldyck), biến thành một trẻ con tên Y Lộ Thước Tấu Địch Khách. Hơn hai mươi năm chua xót cùng vùng vẫy mà không người biết, thật vất vả vấp vấp ngã ngã trưởng thành một thanh niên nổi trội trong giới sát thủ, kết quả có một ngày.. Nhìn lên không trung, nhìn… Mây đen lặng lẽ di dời, sắc trời đã tối, gió lạnh chợt khởi.Đôi mắt mê người của Sở Lưu Hương hơi mở to, kinh ngạc nhìn chăm chú Y Lộ Thước, như có ngàn vạn lời muốn nói.Thân phận bị vạch trần, Y Lộ Thước cũng không cảm thấy gì, hắn cũng không có ý đặc biệt che lấp thân phận, hiện tại bị diễn viên phát hiện..Vẫn hơi có chút quá sớm.Sao diễn viên có thể thông minh như vậy!Chẳng thể trách xuất tiền xuất huyết ra sức tới hiện tại cũng không thể đem độ hảo cảm của hắn chà đầy.Vì giúp đỡ diễn viên bọn họ, mình hi sinh bao nhiêu hình tượng a!Đối phương lại vẫn còn hoài nghi mình!Quá lãnh khốc quá vô tình làm người thất vọng tột đỉnh!- Ngươi tựa hồ còn có nghi vấn muốn hỏi ta.Sở Lưu Hương trầm mặc một lát, hỏi:- Phú huynh, ngươi rốt cục tên là gì?- Y Lộ Thước Tấu Địch Khách.Tên khắc sâu trong linh hồn.Sở Lưu Hương lại nói:- Mặt của ngươi..Y Lộ Thước ngắt lời:- Dịch dung.Vừa dứt lời, thân thể của hắn kéo dài, cơ mặt bắt đầu biến đổi.Ba cây đinh bị rút khỏi mặt.Nháy mắt khuôn mặt bình thường phát sinh biến hóa triệt để, ngũ quan càng thêm xinh đẹp thâm thúy, ngay cả khí chất cũng trầm tĩnh xuống, biến thành lạnh lùng mà sơ ly.Tóc đen bay múa, hắn đứng trong bão cát ánh mắt bình thản không gợn sóng.Sở Lưu Hương chấn kinh.Không chỉ biến mặt thân cao cũng kéo dài như hắn thật sự là không khoa học!Phú huynh ngươi rốt cục luyện thần công gì lại giống súc cốt công còn thần kỳ hơn nhiều!Nghe nói ngươi đã uống rượu độc nhưng tại sao không có vấn đề gì còn có thể sống sót chạy nhảy bay tới bên này thật sự là quá kỳ tích!- Đinh! Ký chủ biến thân, diễn viên rung động, phun tao không áp lực. Thưởng cho một bộ quần áo cài đinh thủy triều, ký chủ mau thay vào làm cho diễn viên kinh diễm đi!Y Lộ Thước ủy khuất:- Ta chưa từng lừa dối các ngươi, đúng không?Sở Lưu Hương sờ mũi, gật đầu nói:- Kỳ thật ta..Cũng không biết.Kỹ xảo biểu diễn của Phú huynh rất tốt, cũng không biết câu nói nào là thật, câu nào là giả.- Ta từng nói đến sa mạc là vì trả nhân tình cho Thạch Đà, một mục đích khác là tìm nhi tử, cũng từng nói với các ngươi mình dịch dung.. còn cho các ngươi biết ta muốn tìm Thạch Quan Âm báo thù, có phải thế không?Sở Lưu Hương có chút tội lỗi:- Không sai, nhưng ta còn có một điểm không hiểu được, sau khi ngươi quay trở lại vì sao không bày tỏ thân phận chân thật với chúng ta.Y Lộ Thước lặng đi một chút, sụp mắt trầm tư, trái lại hỏi:- Ngươi cảm thấy lúc ta làm Phú Thượng Ca, làm người có phải thật sang sảng thật rộng rãi?Sở Lưu Hương:- Đích xác như thế.Y Lộ Thước:- Vậy nếu bằng hữu có nạn, ta đi giúp việc, làm sao không biết xấu hổ đòi bọn hắn trả tiền?* * *!Chân tướng rõ ràng, cả người Sở Lưu Hương nhất thời không tốt.Uổng cho hắn đem sự tình hiểu thật phức tạp, đối phương bất quá là muốn thu tiền phí trị liệu của bằng hữu, nguyên nhân đơn giản tới mức làm cho người ta có chút không lời.Y Lộ Thước bỗng nhiên hỏi:- Ngươi làm sao nhận ra ta?Thuật dịch dung của hắn không hề sơ hở, diễn viên rốt cục làm sao phát hiện thân phận của hắn.Sở Lưu Hương sờ mũi, cười nói:- Là vì tiểu động tác.Ánh mắt Y Lộ Thước kỳ quái nhìn hắn:- Ngươi quan sát mỗi một người đều cẩn thận như vậy?Sở Lưu Hương chần chờ một chút:- Có thể là thế.Y Lộ Thước ý thức được diễn viên là cường đạo, lực quan sát nếu không tốt làm sao trở thành đồng thoại.- Đinh! Kịch tình đại sa mạc kết thúc, kịch tình Họa Mi điểu mở ra. Hệ thống thu được nhiệm vụ đến từ vợ chồng Lý Ngọc Hàm, thưởng vạn kim, lấy đầu diễn viên, ký chủ nhận nhiệm vụ không?Y Lộ Thước ngẩng đầu nhìn bầu trời, mắt mèo màu đen trống rỗng vô thần, làm người đoán không được ý nghĩ của hắn.Cuối cùng hắn giống như than thở một tiếng, nhìn qua diễn viên:- Chúng ta từ biệt ở đây đi.Sở Lưu Hương sửng sốt, cười nói:- Có duyên giang hồ gặp.Y Lộ Thước nói:- Lần sau gặp mặt, có lẽ ngươi sẽ hối hận vì nói lời này.- ?Thấy diễn viên nghi hoặc, Y Lộ Thước nói:- Ngươi có biết ta làm nghề gì không?- Sát thủ.- Tuy là sát thủ, nhưng ta không giống như Nhất Điểm Hồng.Y Lộ Thước thản nhiên nói:- Nếu có người chịu bỏ số tiền lớn mua mạng của ngươi, ta sẽ không do dự.* * *!Không hiểu có chút thương tâm – Sở hương soái.- Đinh! Hình thức yêu nhau cùng giết mở, diễn viên trân trọng.- Nhưng mà..- Nếu ngươi ra tiền cao hơn kim chủ thuê mướn, ta có thể triệt tiêu nhiệm vụ.Sở Lưu Hương im lặng một lát, bỗng nhiên cười nói:- Vậy ta phải xài tiết kiệm một chút mới được.Lực lĩnh ngộ của diễn viên siêu phàm, Y Lộ Thước khen ngợi, lấy ra một phong thư đưa cho diễn viên, nói:- Nhất Điểm Hồng lưu lại.Sở Lưu Hương tiếp nhận mở ra, đọc nhanh một lần.- Nhất Điểm Hồng cùng Khúc..Chợt ngừng lại.Chỉ thấy trước mắt cát vàng đầy trời, không một bóng người, Sở Lưu Hương thở dài lắc đầu cười.Đang định rời khỏi, bạch quang chợt lóe, một đạo nhân ảnh thiểm hiện.Sở Lưu Hương kinh ngạc nói:- Phú huynh?Sao ngươi lại trở về?Y Lộ Thước chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời:- Ta đã quên từ giã Quy Tư Vương bọn họ.Khóe môi Sở Lưu Hương vừa kéo, mỉm cười:- Vậy cùng đi thôi.

Chương 53: C53: Chương 53