Tác giả:

Nếu đọc trên app mà bị dính dòng, phiền cách bạn đọc trên trình duyệt giúp mình nhé. Xin lỗi vì sự bất tiện TT___TTLâm Hành Tri vừa xuống máy bay, mới vừa ngồi lên xe liền nhận được điện thoại trong nhà gọi tới. Bên kia vừa khóc vừa nói, anh nghe nửa ngày mà vẫn không hiểu là đang nói đến cái gì, thế là xoa xoa giữa mày, thần sắc mệt mỏi cắt lời đối phương: “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì?”Đầu dây bên kia không trả lời, còn đang lo thút thít một mình, như thể đang phải chịu tủi thân lắm, muốn giải bày tâm sự.Lâm Hành Tri ra nước ngoài một tuần để đàm phán hợp đồng. Vốn đã ăn không ngon ngủ không yên, hơn nữa còn bị say máy bay, thế nên lúc này, khi nghe thấy tiếng khóc không ngừng ở đầu bên kia điện thoại, với anh mà nói thì chẳng khác nào đang có vô số người đang dùng cây búa nhỏ đập vào đầu anh cả. Anh im lặng một lúc, sau đó nói thẳng: "Nếu mẹ chỉ muốn khóc, vậy con cúp máy đây."Sau khi nghe Lâm Hành Tri nói vậy, mẹ Lâm cuối cùng cũng không dám tiếp tục khóc nữa, bà nói: "Hành Tri,…

Chương 22: Chương 22

Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào RồiTác giả: Yên Ba Giang NamTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNếu đọc trên app mà bị dính dòng, phiền cách bạn đọc trên trình duyệt giúp mình nhé. Xin lỗi vì sự bất tiện TT___TTLâm Hành Tri vừa xuống máy bay, mới vừa ngồi lên xe liền nhận được điện thoại trong nhà gọi tới. Bên kia vừa khóc vừa nói, anh nghe nửa ngày mà vẫn không hiểu là đang nói đến cái gì, thế là xoa xoa giữa mày, thần sắc mệt mỏi cắt lời đối phương: “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì?”Đầu dây bên kia không trả lời, còn đang lo thút thít một mình, như thể đang phải chịu tủi thân lắm, muốn giải bày tâm sự.Lâm Hành Tri ra nước ngoài một tuần để đàm phán hợp đồng. Vốn đã ăn không ngon ngủ không yên, hơn nữa còn bị say máy bay, thế nên lúc này, khi nghe thấy tiếng khóc không ngừng ở đầu bên kia điện thoại, với anh mà nói thì chẳng khác nào đang có vô số người đang dùng cây búa nhỏ đập vào đầu anh cả. Anh im lặng một lúc, sau đó nói thẳng: "Nếu mẹ chỉ muốn khóc, vậy con cúp máy đây."Sau khi nghe Lâm Hành Tri nói vậy, mẹ Lâm cuối cùng cũng không dám tiếp tục khóc nữa, bà nói: "Hành Tri,… Lâm Hành Tri suy nghĩ một chút, anh cảm thấy Lâm Giai Hân và Trình Hi vẫn cần phải có một người nào đó giám sát thì hơn, thế là nói với trợ lý: "Phỏng chứng tới đây công việc sẽ tương đối nhiều, anh giúp tôi tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt đi.Tốt nhất là người có kinh nghiệm làm gia sư và đối phó với mấy đứa trẻ bướng bỉnh."Trợ lý hỏi: "Có yêu cầu gì về giới tính không?"Lâm Hành Tri nói: "Chủ yếu là sẽ giao tiếp với hai cô em gái của tôi, thế nên tốt nhất là tuyển nữ đi."Trợ lý ghi nhớ, lại hỏi: "Sếp à, khi nào thì anh có thể đến công ty?"Lâm Hành Tri suy nghĩ rồi nói: "Ngày mai thông báo cho các giám đốc của tất cả các bộ phận, 3 giờ chiều sẽ mở họp.”Tiếng gõ cửa cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, trợ lý đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài là bác Lưu.Bác Lưu nói: "Cậu chủ, ông chủ đã về rồi."Vừa lúc cuộc nói chuyện của họ cũng đã gần xong, Lâm Hành Tri đứng dậy nói: "Cháu biết rồi."Sau khi bác Lưu rời đi, trợ lý đến giúp Lâm Hành Tri thu dọn các văn kiện đã ký.Lâm Hành Tri lại dặn dò trợ lý thêm vài chuyện nữa mới xong việc.Trợ lý mang theo những văn kiện mà anh đã xử lý xong, đi theo sau anh ra khỏi thư phòng.Cho dù có chậm hiểu đến đâu, trợ lý cũng cảm giác được nhà họ Lâm có gì đó không ổn, dù sao thì theo như anh ta biết, sếp anh ta mặc dù có hai cô em gái, nhưng người sau chỉ mới ba tuổi thôi, hiện tại cũng không ở trong nước nữa chứ.Hai cô bé trong phòng khách nhà họ Lâm lại còn trạc tuổi nhau, quả thật có chút kỳ lạ.Trợ lý đi đến phòng khách, sau khi chào hỏi ba Lâm và mẹ Lâm thì được bác Lưu tiễn ra ngoài.Lâm Hành Tri chào ba mình một tiếng rồi nói: "Con đã làm xét nghiệm ADN, quả thực là đã ôm nhầm rồi.Còn chuyện đấy thuần túy chỉ là ngoài ý muốn hay là do có người cố ý làm ra thì còn phải đợi cảnh sát điều tra đã.”Ba Lâm sửng sốt, hỏi anh: "Sao lại có chuyện cảnh sát gì ở đây?"Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Là con đã báo cảnh sát."Sắc mặt ba Lâm có chút khó coi, ông lên giọng chất vấn: "Tại sao lại báo cảnh sát? Chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra hết cho người ngoài nhìn như vậy được.Anh muốn làm nhà họ Lâm chúng ta trở thành trò cười trong mắt người khác hay sao?"Ngay khi câu "chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra" vang lên, cả Trình Hi và Lâm Giai Hân đều có vẻ hơi xấu hổ và nan kham, nhưng họ chỉ có thể cúi đầu, không dám nói lời nào.Thấy chồng mất bình tĩnh, mẹ Lâm nhỏ giọng nói: "Ông vừa mới về đến nhà, trước cứ bớt giận cái đã, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."Ba Lâm lập tức lườm mẹ Lâm một cái, nói: "Bà cũng vậy, bà ở nhà mà không biết đường cản nó hay sao, còn bắt tôi cũng phải mất mặt theo bà."Sắc mặt Lâm Hành Tri tối sầm lại, nhìn ba Lâm hỏi ngược ông: "Gọi cảnh sát thì có vấn đề gì? Con một không vi phạm pháp luật, hai không phạm vào điều cấm kỵ.Gặp chuyện như vậy gọi cảnh sát thì có gì sai nào? Cái gì mà chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra? Chẳng lẽ lúc trước là ba âm thầm tráo hai đứa nhỏ à?"Ba Lâm bị Lâm Hành Tri nói đến nổi tức đỏ cả mặt: "Mày nói nhảm nhí gì đó!"Lâm Hành Tri lạnh lùng nhìn ba Lâm, tiếp lời: "Nếu là ba tráo, con khuyên ba nên đi đầu thú ngay đi."Ba Lâm chỉ vào Lâm Hành Tri: "Mày dám vu khống ba mày à!"Lâm Hành Tri chỉ đứng đó không hề nhúc nhích, nhưng vẫn khiến ba Lâm cảm nhận được cảm giác áp bức từ anh: "Ngoài chuyện đó ra, con không thể nghĩ ra bất kỳ chuyện xấu trong nhà nào khác cả."Lâm Giai Hân và Trình Hi trộm liếc Lâm Hành Tri, sau đó lại lần nữa cúi đầu, nhưng lần này hai người họ không còn cảm thấy nan kham nữa..

Lâm Hành Tri suy nghĩ một chút, anh cảm thấy Lâm Giai Hân và Trình Hi vẫn cần phải có một người nào đó giám sát thì hơn, thế là nói với trợ lý: "Phỏng chứng tới đây công việc sẽ tương đối nhiều, anh giúp tôi tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt đi.

Tốt nhất là người có kinh nghiệm làm gia sư và đối phó với mấy đứa trẻ bướng bỉnh."Trợ lý hỏi: "Có yêu cầu gì về giới tính không?"Lâm Hành Tri nói: "Chủ yếu là sẽ giao tiếp với hai cô em gái của tôi, thế nên tốt nhất là tuyển nữ đi."Trợ lý ghi nhớ, lại hỏi: "Sếp à, khi nào thì anh có thể đến công ty?"Lâm Hành Tri suy nghĩ rồi nói: "Ngày mai thông báo cho các giám đốc của tất cả các bộ phận, 3 giờ chiều sẽ mở họp.”Tiếng gõ cửa cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, trợ lý đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài là bác Lưu.Bác Lưu nói: "Cậu chủ, ông chủ đã về rồi."Vừa lúc cuộc nói chuyện của họ cũng đã gần xong, Lâm Hành Tri đứng dậy nói: "Cháu biết rồi."Sau khi bác Lưu rời đi, trợ lý đến giúp Lâm Hành Tri thu dọn các văn kiện đã ký.Lâm Hành Tri lại dặn dò trợ lý thêm vài chuyện nữa mới xong việc.

Trợ lý mang theo những văn kiện mà anh đã xử lý xong, đi theo sau anh ra khỏi thư phòng.Cho dù có chậm hiểu đến đâu, trợ lý cũng cảm giác được nhà họ Lâm có gì đó không ổn, dù sao thì theo như anh ta biết, sếp anh ta mặc dù có hai cô em gái, nhưng người sau chỉ mới ba tuổi thôi, hiện tại cũng không ở trong nước nữa chứ.

Hai cô bé trong phòng khách nhà họ Lâm lại còn trạc tuổi nhau, quả thật có chút kỳ lạ.Trợ lý đi đến phòng khách, sau khi chào hỏi ba Lâm và mẹ Lâm thì được bác Lưu tiễn ra ngoài.Lâm Hành Tri chào ba mình một tiếng rồi nói: "Con đã làm xét nghiệm ADN, quả thực là đã ôm nhầm rồi.

Còn chuyện đấy thuần túy chỉ là ngoài ý muốn hay là do có người cố ý làm ra thì còn phải đợi cảnh sát điều tra đã.”Ba Lâm sửng sốt, hỏi anh: "Sao lại có chuyện cảnh sát gì ở đây?"Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Là con đã báo cảnh sát."Sắc mặt ba Lâm có chút khó coi, ông lên giọng chất vấn: "Tại sao lại báo cảnh sát? Chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra hết cho người ngoài nhìn như vậy được.

Anh muốn làm nhà họ Lâm chúng ta trở thành trò cười trong mắt người khác hay sao?"Ngay khi câu "chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra" vang lên, cả Trình Hi và Lâm Giai Hân đều có vẻ hơi xấu hổ và nan kham, nhưng họ chỉ có thể cúi đầu, không dám nói lời nào.Thấy chồng mất bình tĩnh, mẹ Lâm nhỏ giọng nói: "Ông vừa mới về đến nhà, trước cứ bớt giận cái đã, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."Ba Lâm lập tức lườm mẹ Lâm một cái, nói: "Bà cũng vậy, bà ở nhà mà không biết đường cản nó hay sao, còn bắt tôi cũng phải mất mặt theo bà."Sắc mặt Lâm Hành Tri tối sầm lại, nhìn ba Lâm hỏi ngược ông: "Gọi cảnh sát thì có vấn đề gì? Con một không vi phạm pháp luật, hai không phạm vào điều cấm kỵ.

Gặp chuyện như vậy gọi cảnh sát thì có gì sai nào? Cái gì mà chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra? Chẳng lẽ lúc trước là ba âm thầm tráo hai đứa nhỏ à?"Ba Lâm bị Lâm Hành Tri nói đến nổi tức đỏ cả mặt: "Mày nói nhảm nhí gì đó!"Lâm Hành Tri lạnh lùng nhìn ba Lâm, tiếp lời: "Nếu là ba tráo, con khuyên ba nên đi đầu thú ngay đi."Ba Lâm chỉ vào Lâm Hành Tri: "Mày dám vu khống ba mày à!"Lâm Hành Tri chỉ đứng đó không hề nhúc nhích, nhưng vẫn khiến ba Lâm cảm nhận được cảm giác áp bức từ anh: "Ngoài chuyện đó ra, con không thể nghĩ ra bất kỳ chuyện xấu trong nhà nào khác cả."Lâm Giai Hân và Trình Hi trộm liếc Lâm Hành Tri, sau đó lại lần nữa cúi đầu, nhưng lần này hai người họ không còn cảm thấy nan kham nữa..

Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào RồiTác giả: Yên Ba Giang NamTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNếu đọc trên app mà bị dính dòng, phiền cách bạn đọc trên trình duyệt giúp mình nhé. Xin lỗi vì sự bất tiện TT___TTLâm Hành Tri vừa xuống máy bay, mới vừa ngồi lên xe liền nhận được điện thoại trong nhà gọi tới. Bên kia vừa khóc vừa nói, anh nghe nửa ngày mà vẫn không hiểu là đang nói đến cái gì, thế là xoa xoa giữa mày, thần sắc mệt mỏi cắt lời đối phương: “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì?”Đầu dây bên kia không trả lời, còn đang lo thút thít một mình, như thể đang phải chịu tủi thân lắm, muốn giải bày tâm sự.Lâm Hành Tri ra nước ngoài một tuần để đàm phán hợp đồng. Vốn đã ăn không ngon ngủ không yên, hơn nữa còn bị say máy bay, thế nên lúc này, khi nghe thấy tiếng khóc không ngừng ở đầu bên kia điện thoại, với anh mà nói thì chẳng khác nào đang có vô số người đang dùng cây búa nhỏ đập vào đầu anh cả. Anh im lặng một lúc, sau đó nói thẳng: "Nếu mẹ chỉ muốn khóc, vậy con cúp máy đây."Sau khi nghe Lâm Hành Tri nói vậy, mẹ Lâm cuối cùng cũng không dám tiếp tục khóc nữa, bà nói: "Hành Tri,… Lâm Hành Tri suy nghĩ một chút, anh cảm thấy Lâm Giai Hân và Trình Hi vẫn cần phải có một người nào đó giám sát thì hơn, thế là nói với trợ lý: "Phỏng chứng tới đây công việc sẽ tương đối nhiều, anh giúp tôi tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt đi.Tốt nhất là người có kinh nghiệm làm gia sư và đối phó với mấy đứa trẻ bướng bỉnh."Trợ lý hỏi: "Có yêu cầu gì về giới tính không?"Lâm Hành Tri nói: "Chủ yếu là sẽ giao tiếp với hai cô em gái của tôi, thế nên tốt nhất là tuyển nữ đi."Trợ lý ghi nhớ, lại hỏi: "Sếp à, khi nào thì anh có thể đến công ty?"Lâm Hành Tri suy nghĩ rồi nói: "Ngày mai thông báo cho các giám đốc của tất cả các bộ phận, 3 giờ chiều sẽ mở họp.”Tiếng gõ cửa cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, trợ lý đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài là bác Lưu.Bác Lưu nói: "Cậu chủ, ông chủ đã về rồi."Vừa lúc cuộc nói chuyện của họ cũng đã gần xong, Lâm Hành Tri đứng dậy nói: "Cháu biết rồi."Sau khi bác Lưu rời đi, trợ lý đến giúp Lâm Hành Tri thu dọn các văn kiện đã ký.Lâm Hành Tri lại dặn dò trợ lý thêm vài chuyện nữa mới xong việc.Trợ lý mang theo những văn kiện mà anh đã xử lý xong, đi theo sau anh ra khỏi thư phòng.Cho dù có chậm hiểu đến đâu, trợ lý cũng cảm giác được nhà họ Lâm có gì đó không ổn, dù sao thì theo như anh ta biết, sếp anh ta mặc dù có hai cô em gái, nhưng người sau chỉ mới ba tuổi thôi, hiện tại cũng không ở trong nước nữa chứ.Hai cô bé trong phòng khách nhà họ Lâm lại còn trạc tuổi nhau, quả thật có chút kỳ lạ.Trợ lý đi đến phòng khách, sau khi chào hỏi ba Lâm và mẹ Lâm thì được bác Lưu tiễn ra ngoài.Lâm Hành Tri chào ba mình một tiếng rồi nói: "Con đã làm xét nghiệm ADN, quả thực là đã ôm nhầm rồi.Còn chuyện đấy thuần túy chỉ là ngoài ý muốn hay là do có người cố ý làm ra thì còn phải đợi cảnh sát điều tra đã.”Ba Lâm sửng sốt, hỏi anh: "Sao lại có chuyện cảnh sát gì ở đây?"Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Là con đã báo cảnh sát."Sắc mặt ba Lâm có chút khó coi, ông lên giọng chất vấn: "Tại sao lại báo cảnh sát? Chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra hết cho người ngoài nhìn như vậy được.Anh muốn làm nhà họ Lâm chúng ta trở thành trò cười trong mắt người khác hay sao?"Ngay khi câu "chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra" vang lên, cả Trình Hi và Lâm Giai Hân đều có vẻ hơi xấu hổ và nan kham, nhưng họ chỉ có thể cúi đầu, không dám nói lời nào.Thấy chồng mất bình tĩnh, mẹ Lâm nhỏ giọng nói: "Ông vừa mới về đến nhà, trước cứ bớt giận cái đã, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."Ba Lâm lập tức lườm mẹ Lâm một cái, nói: "Bà cũng vậy, bà ở nhà mà không biết đường cản nó hay sao, còn bắt tôi cũng phải mất mặt theo bà."Sắc mặt Lâm Hành Tri tối sầm lại, nhìn ba Lâm hỏi ngược ông: "Gọi cảnh sát thì có vấn đề gì? Con một không vi phạm pháp luật, hai không phạm vào điều cấm kỵ.Gặp chuyện như vậy gọi cảnh sát thì có gì sai nào? Cái gì mà chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra? Chẳng lẽ lúc trước là ba âm thầm tráo hai đứa nhỏ à?"Ba Lâm bị Lâm Hành Tri nói đến nổi tức đỏ cả mặt: "Mày nói nhảm nhí gì đó!"Lâm Hành Tri lạnh lùng nhìn ba Lâm, tiếp lời: "Nếu là ba tráo, con khuyên ba nên đi đầu thú ngay đi."Ba Lâm chỉ vào Lâm Hành Tri: "Mày dám vu khống ba mày à!"Lâm Hành Tri chỉ đứng đó không hề nhúc nhích, nhưng vẫn khiến ba Lâm cảm nhận được cảm giác áp bức từ anh: "Ngoài chuyện đó ra, con không thể nghĩ ra bất kỳ chuyện xấu trong nhà nào khác cả."Lâm Giai Hân và Trình Hi trộm liếc Lâm Hành Tri, sau đó lại lần nữa cúi đầu, nhưng lần này hai người họ không còn cảm thấy nan kham nữa..

Chương 22: Chương 22