Tác giả:

Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…

Chương 10: 10: Ký Ức

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Ung thư phổi giai đoạn 3 đã di căn sang các mô lân cận hoặc các hạch bạch huyết ở xa trong cơ thể cộng thêm thói quen ăn uống không điều độ đã khiến cơ thể cậu luôn trong tình trạng suy kiệt.Ngày hôm đó khí trời se lạnh, từng đợt gió nhẹ thoảng qua.Gia Ý quấn chặt khăn quàng cổ dự định ra ngoài mua một ít thức ăn rồi nhanh chóng trở về.Thời gian ra ngoài của cậu hơi lâu, thân thể đã không chịu nổi.Loại đau đớn này như hoá thành đám gai thép không ngừng cuốn lấy cậu.Mỗi lần cơn đau phát tác đều hận không thể đâm cho mình một nhát.Lúc rẻ vào con lối mòn nhỏ Gia Ý không để ý đến vũng nước trước mặt nên đã bị vấp ngã, đầu gối đập xuống đất.Đau là tất nhiên, nhưng không ai thương thì tuyệt đối không được tự xót tự đau.Cậu yên lặng cắn môi, cố gắng đứng dậy nhặt đồ ăn vương vãi dưới đất, hơi khom lưng bước từng bước một về nhà.Gia Ý ôm túi thức ăn về đến nhà, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương.Cậu dựa vào tường thở d ốc dồn dập, cơn đau đầu khiến đầu óc cậu choáng váng.Đặt túi thức ăn lên bàn.Thân thể yếu ớt không thể chống đỡ được nữa mà ngã xuống quỵ xuống sàn.Với tình trạng của cậu bây giờ, dù một chút khổ cũng không chịu được.Không thể đứng dậy nổi cùng với từng cơn đau day dứt liên tục truyền lên đại não khiến cậu vô cùng khổ sở.Hết cách Gia Ý chỉ đành nằm ở dưới sàn cuộn tròn người lại.Thân thể gầy gò không ngừng phát ra âm thanh run rẩy thật nhỏ.Mũi Gia Ý lại bắt đầu chảy máu.Cậu kéo áo lên lau sơ qua, đầu đau đến hoa cả mắt.Cậu cảm thấy rất lạnh, không chỉ ở thể xác mà còn lạnh ở trong lòng.Mặc dù Gia Ý đã cố chôn chặt những ký ức ấy nhưng thật sự cậu không thể ngăn nổi được nó mỗi khi gió mùa về.Giờ đây Gia Ý sốt đến mơ màng.Cậu không còn cảm nhận được gì nữa cả, bao trùm xung quanh cậu là bóng đen kéo dài vô tận nhưng dường ở đâu đó cậu vẫn có thể thấy được ánh sáng trong màn đêm cô quạnh lãnh lẽo.Từ xa một cậu trai cao to sáng sủa ôm bóng đi ngược sáng về phía cậu mang theo bao cảm xúc ngây thơ, dại khờ, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ..

Ung thư phổi giai đoạn 3 đã di căn sang các mô lân cận hoặc các hạch bạch huyết ở xa trong cơ thể cộng thêm thói quen ăn uống không điều độ đã khiến cơ thể cậu luôn trong tình trạng suy kiệt.

Ngày hôm đó khí trời se lạnh, từng đợt gió nhẹ thoảng qua.

Gia Ý quấn chặt khăn quàng cổ dự định ra ngoài mua một ít thức ăn rồi nhanh chóng trở về.

Thời gian ra ngoài của cậu hơi lâu, thân thể đã không chịu nổi.

Loại đau đớn này như hoá thành đám gai thép không ngừng cuốn lấy cậu.

Mỗi lần cơn đau phát tác đều hận không thể đâm cho mình một nhát.

Lúc rẻ vào con lối mòn nhỏ Gia Ý không để ý đến vũng nước trước mặt nên đã bị vấp ngã, đầu gối đập xuống đất.

Đau là tất nhiên, nhưng không ai thương thì tuyệt đối không được tự xót tự đau.

Cậu yên lặng cắn môi, cố gắng đứng dậy nhặt đồ ăn vương vãi dưới đất, hơi khom lưng bước từng bước một về nhà.

Gia Ý ôm túi thức ăn về đến nhà, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương.

Cậu dựa vào tường thở d ốc dồn dập, cơn đau đầu khiến đầu óc cậu choáng váng.

Đặt túi thức ăn lên bàn.

Thân thể yếu ớt không thể chống đỡ được nữa mà ngã xuống quỵ xuống sàn.

Với tình trạng của cậu bây giờ, dù một chút khổ cũng không chịu được.

Không thể đứng dậy nổi cùng với từng cơn đau day dứt liên tục truyền lên đại não khiến cậu vô cùng khổ sở.

Hết cách Gia Ý chỉ đành nằm ở dưới sàn cuộn tròn người lại.

Thân thể gầy gò không ngừng phát ra âm thanh run rẩy thật nhỏ.

Mũi Gia Ý lại bắt đầu chảy máu.

Cậu kéo áo lên lau sơ qua, đầu đau đến hoa cả mắt.

Cậu cảm thấy rất lạnh, không chỉ ở thể xác mà còn lạnh ở trong lòng.

Mặc dù Gia Ý đã cố chôn chặt những ký ức ấy nhưng thật sự cậu không thể ngăn nổi được nó mỗi khi gió mùa về.

Giờ đây Gia Ý sốt đến mơ màng.

Cậu không còn cảm nhận được gì nữa cả, bao trùm xung quanh cậu là bóng đen kéo dài vô tận nhưng dường ở đâu đó cậu vẫn có thể thấy được ánh sáng trong màn đêm cô quạnh lãnh lẽo.

Từ xa một cậu trai cao to sáng sủa ôm bóng đi ngược sáng về phía cậu mang theo bao cảm xúc ngây thơ, dại khờ, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ..

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Ung thư phổi giai đoạn 3 đã di căn sang các mô lân cận hoặc các hạch bạch huyết ở xa trong cơ thể cộng thêm thói quen ăn uống không điều độ đã khiến cơ thể cậu luôn trong tình trạng suy kiệt.Ngày hôm đó khí trời se lạnh, từng đợt gió nhẹ thoảng qua.Gia Ý quấn chặt khăn quàng cổ dự định ra ngoài mua một ít thức ăn rồi nhanh chóng trở về.Thời gian ra ngoài của cậu hơi lâu, thân thể đã không chịu nổi.Loại đau đớn này như hoá thành đám gai thép không ngừng cuốn lấy cậu.Mỗi lần cơn đau phát tác đều hận không thể đâm cho mình một nhát.Lúc rẻ vào con lối mòn nhỏ Gia Ý không để ý đến vũng nước trước mặt nên đã bị vấp ngã, đầu gối đập xuống đất.Đau là tất nhiên, nhưng không ai thương thì tuyệt đối không được tự xót tự đau.Cậu yên lặng cắn môi, cố gắng đứng dậy nhặt đồ ăn vương vãi dưới đất, hơi khom lưng bước từng bước một về nhà.Gia Ý ôm túi thức ăn về đến nhà, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương.Cậu dựa vào tường thở d ốc dồn dập, cơn đau đầu khiến đầu óc cậu choáng váng.Đặt túi thức ăn lên bàn.Thân thể yếu ớt không thể chống đỡ được nữa mà ngã xuống quỵ xuống sàn.Với tình trạng của cậu bây giờ, dù một chút khổ cũng không chịu được.Không thể đứng dậy nổi cùng với từng cơn đau day dứt liên tục truyền lên đại não khiến cậu vô cùng khổ sở.Hết cách Gia Ý chỉ đành nằm ở dưới sàn cuộn tròn người lại.Thân thể gầy gò không ngừng phát ra âm thanh run rẩy thật nhỏ.Mũi Gia Ý lại bắt đầu chảy máu.Cậu kéo áo lên lau sơ qua, đầu đau đến hoa cả mắt.Cậu cảm thấy rất lạnh, không chỉ ở thể xác mà còn lạnh ở trong lòng.Mặc dù Gia Ý đã cố chôn chặt những ký ức ấy nhưng thật sự cậu không thể ngăn nổi được nó mỗi khi gió mùa về.Giờ đây Gia Ý sốt đến mơ màng.Cậu không còn cảm nhận được gì nữa cả, bao trùm xung quanh cậu là bóng đen kéo dài vô tận nhưng dường ở đâu đó cậu vẫn có thể thấy được ánh sáng trong màn đêm cô quạnh lãnh lẽo.Từ xa một cậu trai cao to sáng sủa ôm bóng đi ngược sáng về phía cậu mang theo bao cảm xúc ngây thơ, dại khờ, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ..

Chương 10: 10: Ký Ức