Hắn đã tận mắt chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn giao thông, nhưng chưa có vụ nào thuộc ‘’hàng khủng’’ đại loại như hai đoàn tàu đâm nhau hay một chiếc ô tô lao từ vách núi xuống vực. Cái cảnh tượng kinh hoàng dường như chỉ trên màn ảnh Holiwood kia đêm nay lại diễn ra ngay trước mắt hắn. Choáng váng hơn, trong chiếc BMW X5 nặng gần 3 tấn ấy hắn biết chắc có hai người quen. Đó là cô gái hắn đang yêu thầm trộm nhớ và người tình giàu có của cô ta. Trong nháy mắt, tất thảy đã tan tành ngay trước mặt. Hắn sững sờ nhìn xuống dốc đèo tối đen. Bỏ chiếc mô-tô 67 cà tàng của mình lại ven đường, hắn quáng quàng bò xuống vực một cách vô thức. Bên cạnh chiếc xe là kẻ tình địch của hắn. Vị đại gia bất động sản đã bất động bên vách đá. Lão đã tắt thở. Lão ta chết đi thì...cũng được, chẳng phải hắn đã từng mơ điều ấy xảy ra đó sao. Còn nàng đang ở đâu? Hắn sợ hãi một cảnh thương tâm nữa lại hiện ra. Trong chiếc xe dúm dó trống không, xung quanh là đám cây bụi lẫn những tảng đá nhọn hoắt hoang vắng.…
Chương 25
Ổ Buôn NgườiTác giả: Giản Tư HảiTruyện Trinh ThámHắn đã tận mắt chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn giao thông, nhưng chưa có vụ nào thuộc ‘’hàng khủng’’ đại loại như hai đoàn tàu đâm nhau hay một chiếc ô tô lao từ vách núi xuống vực. Cái cảnh tượng kinh hoàng dường như chỉ trên màn ảnh Holiwood kia đêm nay lại diễn ra ngay trước mắt hắn. Choáng váng hơn, trong chiếc BMW X5 nặng gần 3 tấn ấy hắn biết chắc có hai người quen. Đó là cô gái hắn đang yêu thầm trộm nhớ và người tình giàu có của cô ta. Trong nháy mắt, tất thảy đã tan tành ngay trước mặt. Hắn sững sờ nhìn xuống dốc đèo tối đen. Bỏ chiếc mô-tô 67 cà tàng của mình lại ven đường, hắn quáng quàng bò xuống vực một cách vô thức. Bên cạnh chiếc xe là kẻ tình địch của hắn. Vị đại gia bất động sản đã bất động bên vách đá. Lão đã tắt thở. Lão ta chết đi thì...cũng được, chẳng phải hắn đã từng mơ điều ấy xảy ra đó sao. Còn nàng đang ở đâu? Hắn sợ hãi một cảnh thương tâm nữa lại hiện ra. Trong chiếc xe dúm dó trống không, xung quanh là đám cây bụi lẫn những tảng đá nhọn hoắt hoang vắng.… Trên đỉnh đèo Lim nằm giữa vùng biên trập trùng mây núi, trời đang đứng bóng, Han vừa chạy vừa ngoái phía sau cảnh giác. Hắn men theo con đường mòn dành cho dân buôn lậu cố trà trộn vào đám cửu vạn. Tuy chủ yếu đánh hàng về đêm nhưng gần tết họ liều thân làm cả ngày và lực lượng hải quan không dẹp xuể. Dòng người thưa thớt, giữa thiên thanh bạch nhật thế này phát hiện ra hắn là quá dễ dàng. Lượng người không đủ để trà trộn, hắn tính nước chui rúc theo ngả khác rậm rạp hơn. Những năm đi buôn hàng qua biên giới Hắn đã tích lũy không ít kinh nghiệp đối phó với biên phòng và hải quan. Nếu lén lút chui rúc mà bị phát hiện có thể bị biên phòng xả súng, ung dung như dân cửu vạn mà đi.Chờ trời tối sẽ an toàn hơn. Hắn tìm một bụi cây ven đường rậm rạp có thể bao quát xung quanh. Hắn ngồi lọt thỏm giữa lùm cây rậm rồi rút khẩu súng vừa “nhặt được’’ ra mân mê. Chà, khẩu Norinco NP-20 của đặc vụ Trung Hoa sao giống M1911 của Mỹ đến lạ? Có nó hắn tự tin gấp bội. Nghĩ lại trước đây hắn từng hạ gục mấy tên cướp mà chỉ mỗi con dao găm, thậm chí cả con béc-giê khổng lồ. Lần đó nếu không có con rắn lục được huấn luyện kĩ giấu trong mũi giày thì chắc chắn con ác thú đêm đó đã có bữa tiệc thịt người no nê. Nghĩ đến đây hắn chợt lạnh gáy, nếu cảnh sát Trung Quốc tiếp tục truy kích và mang theo chó thì sao? Hắn sẽ bị xé xác ngay bên bụi sim già này khi chưa kịp về với đất mẹ. Không. Phải chuồn ngay lập tức. Nhưng bằng cách nào. Han lo lắng ngó ra con dốc, chợt có một phụ nữ đứng tuổi mang một bao tải chậm chạm bò về phía Việt Nam. Mượn áo bà ta để cải trang thành phụ nữ ư? Không, bà ta sẽ hét toáng lên mất. Chợt lát sau lại có ba thanh niên vác nhưng kiện hàng to như hòm đạn trên vai. Trà trộn vào đây ư? Nhưng hắn không có gì để mang và áo quần hắn khác xa họ. Cũng nguy hiểm. Tiếp tục chờ đối tượng khác, lúc này hắn như con hổ đang rình để chọn con mồi ưa thích nhất. Bỗng một phụ nữ cõng một thằng bé và xách hai túi to quá tải lộ ra trước bụi cây. Cơ hội đây. Han chồm ra.- Chào chị!
Trên đỉnh đèo Lim nằm giữa vùng biên trập trùng mây núi, trời đang đứng bóng, Han vừa chạy vừa ngoái phía sau cảnh giác. Hắn men theo con đường mòn dành cho dân buôn lậu cố trà trộn vào đám cửu vạn. Tuy chủ yếu đánh hàng về đêm nhưng gần tết họ liều thân làm cả ngày và lực lượng hải quan không dẹp xuể. Dòng người thưa thớt, giữa thiên thanh bạch nhật thế này phát hiện ra hắn là quá dễ dàng. Lượng người không đủ để trà trộn, hắn tính nước chui rúc theo ngả khác rậm rạp hơn. Những năm đi buôn hàng qua biên giới Hắn đã tích lũy không ít kinh nghiệp đối phó với biên phòng và hải quan. Nếu lén lút chui rúc mà bị phát hiện có thể bị biên phòng xả súng, ung dung như dân cửu vạn mà đi.
Chờ trời tối sẽ an toàn hơn. Hắn tìm một bụi cây ven đường rậm rạp có thể bao quát xung quanh. Hắn ngồi lọt thỏm giữa lùm cây rậm rồi rút khẩu súng vừa “nhặt được’’ ra mân mê. Chà, khẩu Norinco NP-20 của đặc vụ Trung Hoa sao giống M1911 của Mỹ đến lạ? Có nó hắn tự tin gấp bội. Nghĩ lại trước đây hắn từng hạ gục mấy tên cướp mà chỉ mỗi con dao găm, thậm chí cả con béc-giê khổng lồ. Lần đó nếu không có con rắn lục được huấn luyện kĩ giấu trong mũi giày thì chắc chắn con ác thú đêm đó đã có bữa tiệc thịt người no nê. Nghĩ đến đây hắn chợt lạnh gáy, nếu cảnh sát Trung Quốc tiếp tục truy kích và mang theo chó thì sao? Hắn sẽ bị xé xác ngay bên bụi sim già này khi chưa kịp về với đất mẹ. Không. Phải chuồn ngay lập tức. Nhưng bằng cách nào. Han lo lắng ngó ra con dốc, chợt có một phụ nữ đứng tuổi mang một bao tải chậm chạm bò về phía Việt Nam. Mượn áo bà ta để cải trang thành phụ nữ ư? Không, bà ta sẽ hét toáng lên mất. Chợt lát sau lại có ba thanh niên vác nhưng kiện hàng to như hòm đạn trên vai. Trà trộn vào đây ư? Nhưng hắn không có gì để mang và áo quần hắn khác xa họ. Cũng nguy hiểm. Tiếp tục chờ đối tượng khác, lúc này hắn như con hổ đang rình để chọn con mồi ưa thích nhất. Bỗng một phụ nữ cõng một thằng bé và xách hai túi to quá tải lộ ra trước bụi cây. Cơ hội đây. Han chồm ra.
- Chào chị!
Ổ Buôn NgườiTác giả: Giản Tư HảiTruyện Trinh ThámHắn đã tận mắt chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn giao thông, nhưng chưa có vụ nào thuộc ‘’hàng khủng’’ đại loại như hai đoàn tàu đâm nhau hay một chiếc ô tô lao từ vách núi xuống vực. Cái cảnh tượng kinh hoàng dường như chỉ trên màn ảnh Holiwood kia đêm nay lại diễn ra ngay trước mắt hắn. Choáng váng hơn, trong chiếc BMW X5 nặng gần 3 tấn ấy hắn biết chắc có hai người quen. Đó là cô gái hắn đang yêu thầm trộm nhớ và người tình giàu có của cô ta. Trong nháy mắt, tất thảy đã tan tành ngay trước mặt. Hắn sững sờ nhìn xuống dốc đèo tối đen. Bỏ chiếc mô-tô 67 cà tàng của mình lại ven đường, hắn quáng quàng bò xuống vực một cách vô thức. Bên cạnh chiếc xe là kẻ tình địch của hắn. Vị đại gia bất động sản đã bất động bên vách đá. Lão đã tắt thở. Lão ta chết đi thì...cũng được, chẳng phải hắn đã từng mơ điều ấy xảy ra đó sao. Còn nàng đang ở đâu? Hắn sợ hãi một cảnh thương tâm nữa lại hiện ra. Trong chiếc xe dúm dó trống không, xung quanh là đám cây bụi lẫn những tảng đá nhọn hoắt hoang vắng.… Trên đỉnh đèo Lim nằm giữa vùng biên trập trùng mây núi, trời đang đứng bóng, Han vừa chạy vừa ngoái phía sau cảnh giác. Hắn men theo con đường mòn dành cho dân buôn lậu cố trà trộn vào đám cửu vạn. Tuy chủ yếu đánh hàng về đêm nhưng gần tết họ liều thân làm cả ngày và lực lượng hải quan không dẹp xuể. Dòng người thưa thớt, giữa thiên thanh bạch nhật thế này phát hiện ra hắn là quá dễ dàng. Lượng người không đủ để trà trộn, hắn tính nước chui rúc theo ngả khác rậm rạp hơn. Những năm đi buôn hàng qua biên giới Hắn đã tích lũy không ít kinh nghiệp đối phó với biên phòng và hải quan. Nếu lén lút chui rúc mà bị phát hiện có thể bị biên phòng xả súng, ung dung như dân cửu vạn mà đi.Chờ trời tối sẽ an toàn hơn. Hắn tìm một bụi cây ven đường rậm rạp có thể bao quát xung quanh. Hắn ngồi lọt thỏm giữa lùm cây rậm rồi rút khẩu súng vừa “nhặt được’’ ra mân mê. Chà, khẩu Norinco NP-20 của đặc vụ Trung Hoa sao giống M1911 của Mỹ đến lạ? Có nó hắn tự tin gấp bội. Nghĩ lại trước đây hắn từng hạ gục mấy tên cướp mà chỉ mỗi con dao găm, thậm chí cả con béc-giê khổng lồ. Lần đó nếu không có con rắn lục được huấn luyện kĩ giấu trong mũi giày thì chắc chắn con ác thú đêm đó đã có bữa tiệc thịt người no nê. Nghĩ đến đây hắn chợt lạnh gáy, nếu cảnh sát Trung Quốc tiếp tục truy kích và mang theo chó thì sao? Hắn sẽ bị xé xác ngay bên bụi sim già này khi chưa kịp về với đất mẹ. Không. Phải chuồn ngay lập tức. Nhưng bằng cách nào. Han lo lắng ngó ra con dốc, chợt có một phụ nữ đứng tuổi mang một bao tải chậm chạm bò về phía Việt Nam. Mượn áo bà ta để cải trang thành phụ nữ ư? Không, bà ta sẽ hét toáng lên mất. Chợt lát sau lại có ba thanh niên vác nhưng kiện hàng to như hòm đạn trên vai. Trà trộn vào đây ư? Nhưng hắn không có gì để mang và áo quần hắn khác xa họ. Cũng nguy hiểm. Tiếp tục chờ đối tượng khác, lúc này hắn như con hổ đang rình để chọn con mồi ưa thích nhất. Bỗng một phụ nữ cõng một thằng bé và xách hai túi to quá tải lộ ra trước bụi cây. Cơ hội đây. Han chồm ra.- Chào chị!