Đối với hầu hết học sinh mà nói, khai giảng quả là một ngày nhức đầu, Hạ Tiểu Xuyên cũng không là ngoại lệ. Sau khi chuông điện thoại réo tới lần thứ n, cậu bực dọc ngồi dậy, cố dìm xuống cảm giác muốn đập tan cái thứ om sòm này rồi tắt tiếng chuông đi. Tiếp đó rửa mặt qua loa, khoác đại lên người một bộ đồ rồi vội vã rời khỏi nhà. Lúc này trời đã sáng khá lâu, thế nhưng trên xe ngoài ý muốn vẫn còn khá đông người, hần hết đều là học sinh, xem ra đều chung cảnh ngộ đi học muộn. Hạ Tiểu Xuyên hiển nhiên không còn chỗ ngồi, cùng với một đám người đứng chen chúc làm nhân bánh mì kẹp. Mỗi lần xe dừng trạm, các nữ sinh lại theo đà ngã nghiêng ngã ngửa đè lên người nhau. Đối với loại con gái õng ẹo này, cậu cũng đành cười trừ bỏ qua. Chiếc xe này quả thực quá dỏm, ngay cả điều hòa cũng không lắp. Cậu vừa oán giận xong thì chiếc xe bỗng nhiên quẹo phải, mọi người trên xe cũng thuận theo đà mà nghiêng rạp về phía bên trái như thể bài sơn đảo hải. Trong lúc chân tay còn đang luống cuống, Hạ…
Chương 9
Si Tâm Tuyệt ĐốiTác giả: An Ngữ PhốTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcĐối với hầu hết học sinh mà nói, khai giảng quả là một ngày nhức đầu, Hạ Tiểu Xuyên cũng không là ngoại lệ. Sau khi chuông điện thoại réo tới lần thứ n, cậu bực dọc ngồi dậy, cố dìm xuống cảm giác muốn đập tan cái thứ om sòm này rồi tắt tiếng chuông đi. Tiếp đó rửa mặt qua loa, khoác đại lên người một bộ đồ rồi vội vã rời khỏi nhà. Lúc này trời đã sáng khá lâu, thế nhưng trên xe ngoài ý muốn vẫn còn khá đông người, hần hết đều là học sinh, xem ra đều chung cảnh ngộ đi học muộn. Hạ Tiểu Xuyên hiển nhiên không còn chỗ ngồi, cùng với một đám người đứng chen chúc làm nhân bánh mì kẹp. Mỗi lần xe dừng trạm, các nữ sinh lại theo đà ngã nghiêng ngã ngửa đè lên người nhau. Đối với loại con gái õng ẹo này, cậu cũng đành cười trừ bỏ qua. Chiếc xe này quả thực quá dỏm, ngay cả điều hòa cũng không lắp. Cậu vừa oán giận xong thì chiếc xe bỗng nhiên quẹo phải, mọi người trên xe cũng thuận theo đà mà nghiêng rạp về phía bên trái như thể bài sơn đảo hải. Trong lúc chân tay còn đang luống cuống, Hạ… Thời gian cứ thế thấm thoát trôi, trong chớp mắt một học kỳ đã kết thúc! Kỳ nghỉ lễ đang tới gần làm ai ai cũng mong ngóng sao cho tiết học cuối cùng sớm chấm dứt.Người cao hứng nhất lần này hẳn là phải kể đến Lộ Viễn, sau bao lâu sống trong nhẫn nhục, cuối cùng cũng có hẳn một tháng không phải thấy mặt tên Lương Thành Quân b**n th** kia rồi. Cậu ta có cảm giác nhân sinh u ám của mình cuối cùng cũng sắp được tràn ngập trong ánh sáng.Bởi vậy chuông vừa vừa vang lên, Lộ Viễn đã nhào ra khỏi lớp học, vừa mới chạy được có vài bước đã bị ôm lại, một giọng nói như ma như qủy vang lên bên tai cậu ta: “Lộ Viễn! Sao lại gấp quá vậy?”“Cậu làm cái con mẹ gì thế? Sao đã nghỉ lễ rồi mà âm hồn vẫn chưa chịu tan vậy?” Lộ Viễn vùng vẫy để đập cho tên chết giẫm kia một phát, kết quả lại bị ôm càng chặt hơn, cố gắng hổn hển: “Buông ra cho tôi về nhà lẹ coi, trễ xe bus rồi.”“Ai bảo cậu đi xe bus làm gì?” Lương Thành Quân một tay khoác cặp Lộ Viễn lên vai, tay kia khoác vào cổ đối phương đu đu kéo kéo về phía trước: “Hôm nay tôi lấy xe đi học, sẵn tiện đưa cậu về luôn.”“Cóc cần! Mau trả cặp đây nhanh lên.”……………Hạ Tiểu Xuyên và Lý Minh ra khỏi lớp sau cùng. Cả hai dường như có họ hàng với loài ốc sên, quá đỗi lề mề. Hoặc không chừng một người là Rùa Đen, một người là Ốc Sên. Đây chính là một câu chuyện tình yêu lãng mạn của Rùa Đen và Ốc Sên
Thời gian cứ thế thấm thoát trôi, trong chớp mắt một học kỳ đã kết thúc! Kỳ nghỉ lễ đang tới gần làm ai ai cũng mong ngóng sao cho tiết học cuối cùng sớm chấm dứt.
Người cao hứng nhất lần này hẳn là phải kể đến Lộ Viễn, sau bao lâu sống trong nhẫn nhục, cuối cùng cũng có hẳn một tháng không phải thấy mặt tên Lương Thành Quân b**n th** kia rồi. Cậu ta có cảm giác nhân sinh u ám của mình cuối cùng cũng sắp được tràn ngập trong ánh sáng.
Bởi vậy chuông vừa vừa vang lên, Lộ Viễn đã nhào ra khỏi lớp học, vừa mới chạy được có vài bước đã bị ôm lại, một giọng nói như ma như qủy vang lên bên tai cậu ta: “Lộ Viễn! Sao lại gấp quá vậy?”
“Cậu làm cái con mẹ gì thế? Sao đã nghỉ lễ rồi mà âm hồn vẫn chưa chịu tan vậy?” Lộ Viễn vùng vẫy để đập cho tên chết giẫm kia một phát, kết quả lại bị ôm càng chặt hơn, cố gắng hổn hển: “Buông ra cho tôi về nhà lẹ coi, trễ xe bus rồi.”
“Ai bảo cậu đi xe bus làm gì?” Lương Thành Quân một tay khoác cặp Lộ Viễn lên vai, tay kia khoác vào cổ đối phương đu đu kéo kéo về phía trước: “Hôm nay tôi lấy xe đi học, sẵn tiện đưa cậu về luôn.”
“Cóc cần! Mau trả cặp đây nhanh lên.”
……………
Hạ Tiểu Xuyên và Lý Minh ra khỏi lớp sau cùng. Cả hai dường như có họ hàng với loài ốc sên, quá đỗi lề mề. Hoặc không chừng một người là Rùa Đen, một người là Ốc Sên. Đây chính là một câu chuyện tình yêu lãng mạn của Rùa Đen và Ốc Sên
Si Tâm Tuyệt ĐốiTác giả: An Ngữ PhốTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcĐối với hầu hết học sinh mà nói, khai giảng quả là một ngày nhức đầu, Hạ Tiểu Xuyên cũng không là ngoại lệ. Sau khi chuông điện thoại réo tới lần thứ n, cậu bực dọc ngồi dậy, cố dìm xuống cảm giác muốn đập tan cái thứ om sòm này rồi tắt tiếng chuông đi. Tiếp đó rửa mặt qua loa, khoác đại lên người một bộ đồ rồi vội vã rời khỏi nhà. Lúc này trời đã sáng khá lâu, thế nhưng trên xe ngoài ý muốn vẫn còn khá đông người, hần hết đều là học sinh, xem ra đều chung cảnh ngộ đi học muộn. Hạ Tiểu Xuyên hiển nhiên không còn chỗ ngồi, cùng với một đám người đứng chen chúc làm nhân bánh mì kẹp. Mỗi lần xe dừng trạm, các nữ sinh lại theo đà ngã nghiêng ngã ngửa đè lên người nhau. Đối với loại con gái õng ẹo này, cậu cũng đành cười trừ bỏ qua. Chiếc xe này quả thực quá dỏm, ngay cả điều hòa cũng không lắp. Cậu vừa oán giận xong thì chiếc xe bỗng nhiên quẹo phải, mọi người trên xe cũng thuận theo đà mà nghiêng rạp về phía bên trái như thể bài sơn đảo hải. Trong lúc chân tay còn đang luống cuống, Hạ… Thời gian cứ thế thấm thoát trôi, trong chớp mắt một học kỳ đã kết thúc! Kỳ nghỉ lễ đang tới gần làm ai ai cũng mong ngóng sao cho tiết học cuối cùng sớm chấm dứt.Người cao hứng nhất lần này hẳn là phải kể đến Lộ Viễn, sau bao lâu sống trong nhẫn nhục, cuối cùng cũng có hẳn một tháng không phải thấy mặt tên Lương Thành Quân b**n th** kia rồi. Cậu ta có cảm giác nhân sinh u ám của mình cuối cùng cũng sắp được tràn ngập trong ánh sáng.Bởi vậy chuông vừa vừa vang lên, Lộ Viễn đã nhào ra khỏi lớp học, vừa mới chạy được có vài bước đã bị ôm lại, một giọng nói như ma như qủy vang lên bên tai cậu ta: “Lộ Viễn! Sao lại gấp quá vậy?”“Cậu làm cái con mẹ gì thế? Sao đã nghỉ lễ rồi mà âm hồn vẫn chưa chịu tan vậy?” Lộ Viễn vùng vẫy để đập cho tên chết giẫm kia một phát, kết quả lại bị ôm càng chặt hơn, cố gắng hổn hển: “Buông ra cho tôi về nhà lẹ coi, trễ xe bus rồi.”“Ai bảo cậu đi xe bus làm gì?” Lương Thành Quân một tay khoác cặp Lộ Viễn lên vai, tay kia khoác vào cổ đối phương đu đu kéo kéo về phía trước: “Hôm nay tôi lấy xe đi học, sẵn tiện đưa cậu về luôn.”“Cóc cần! Mau trả cặp đây nhanh lên.”……………Hạ Tiểu Xuyên và Lý Minh ra khỏi lớp sau cùng. Cả hai dường như có họ hàng với loài ốc sên, quá đỗi lề mề. Hoặc không chừng một người là Rùa Đen, một người là Ốc Sên. Đây chính là một câu chuyện tình yêu lãng mạn của Rùa Đen và Ốc Sên