Tác giả:

Bạch Tuấn Minh. 16 tuổi, cao 1m80 Học giỏi chăm chỉ vào học hành là trên hết tất cả mọi thứ, ở sạch sẽ ngăn nắp, da trắng vì suốt ngày ở nhà học bài, tính cách lúc nắng lúc mưa riêng với Trạch Dương thì lúc nào cũng bão tố, gương mặt khá tròn vì sở hữu hai má bánh bao giong mẹ nhưng nết khó chịu nhăn nhó giống ba. ————- Trạch Dương 16 tuổi, cao 1m87 Học không giỏi nhưng chơi thể thao rất tốt đặc biệt là bóng rổ tương lai có vẻ sẽ hướng đến làm cầu thủ bóng rổ quốc gia. Ngoại hình to khỏe cơ bắp vì suốt ngày chơi thể thao, tính cách hướng lung tung thích chọc người khác chửi nhất là Bạch Tuấn Minh. Gương mặt! ừ thì đa số thằng nào chơi thể thao cũng đều đẹp Trạch Dương cũng thế. Vào Truyện Phòng 142 Bạch Tuấn Minh Bạch Tuấn Minh nghe xong liền cảm ơn thầy giáo đầu hói trước mặt. Thầy giáo nhìn cậu cau mày hỏi. Không phải ngoài đấy có bảng thông báo sắp xếp học sinh vào phòng ký túc xá sao? Ở ngoài nhiều người em không chen vào được nên đến đây hỏi thầy Thầy giáo xua tay. Được rồi em…

Chương 5: Chương 5

Năm Ấy Ở Ký Túc XáTác giả: Minzii HyTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịBạch Tuấn Minh. 16 tuổi, cao 1m80 Học giỏi chăm chỉ vào học hành là trên hết tất cả mọi thứ, ở sạch sẽ ngăn nắp, da trắng vì suốt ngày ở nhà học bài, tính cách lúc nắng lúc mưa riêng với Trạch Dương thì lúc nào cũng bão tố, gương mặt khá tròn vì sở hữu hai má bánh bao giong mẹ nhưng nết khó chịu nhăn nhó giống ba. ————- Trạch Dương 16 tuổi, cao 1m87 Học không giỏi nhưng chơi thể thao rất tốt đặc biệt là bóng rổ tương lai có vẻ sẽ hướng đến làm cầu thủ bóng rổ quốc gia. Ngoại hình to khỏe cơ bắp vì suốt ngày chơi thể thao, tính cách hướng lung tung thích chọc người khác chửi nhất là Bạch Tuấn Minh. Gương mặt! ừ thì đa số thằng nào chơi thể thao cũng đều đẹp Trạch Dương cũng thế. Vào Truyện Phòng 142 Bạch Tuấn Minh Bạch Tuấn Minh nghe xong liền cảm ơn thầy giáo đầu hói trước mặt. Thầy giáo nhìn cậu cau mày hỏi. Không phải ngoài đấy có bảng thông báo sắp xếp học sinh vào phòng ký túc xá sao? Ở ngoài nhiều người em không chen vào được nên đến đây hỏi thầy Thầy giáo xua tay. Được rồi em… Triệu Sở Nhi bất lực ngước lên nhìn Lâm Thiên Vũ, cô không biến sắc không sợ hãi cũng chả thèm trốn nữa mà phì cười nhưng nụ cười có phần ghét bỏ, Triệu Sở Nhi nói.Sao nào thầy muốn làm gìThầy Lâm nhìn gương mặt của Triệu Sở Nhi lâu rồi vẫn chưa gặp...hơ quả là cái thái độ tự tin không sợ ai đó của cô vẫn không thay đổi gì hết.Còn giận saoTriệu Sở Nhi nghe câu này của Lâm Thiên Vũ liền rơi vào trầm tư một lúc.Cô không giận con người trước mặt này, cô không thèm giận chỉ là đã lâu trước đó đã khẳng định cả hai không có quan hệ gì hết nên đã không có quan hệ thì giận làm gì với một người lạ chứ.Em với thầy có gì để phải giận nhau à?Nói xong liền hất tay Lâm Thiên Vũ ra rồi nhanh chóng đi mất để anh đứng đó nhìn con nhóc 16 tuổi ghét bỏ mình đi mất mà không làm gì được.Triệu Sở Nhi vừa đi trên hành lang vắng kẻ đi lại, trên tay còn cầm sắp giấy tờ.//Tại sao Lâm Thiên Vũ được làm thầy giáo thực tập nhanh vậy? lại còn đến trường Thất Trung //....Triệu Sở Nhi và Lâm Thiên Vũ quen biết nhau lúc cô vừa vào lớp 9, Triệu Sở Nhi vốn rất xinh đẹp lại còn phát triển cơ thể sớm hơn bạn cùng lứa nên lúc lớp 9 nhìn cô không hỏi tuổi thì cứ nghĩ đã 18 tuổi rồi.Cũng vì vấn đề này mà Lâm Thiên Vũ năm đấy mới lầm tưởng tuổi tác thật của Triệu Sở Nhi mà luôn tiếp cận cô, chỉ là cái tên này vốn háo sắc sao lại học nghành giáo viên vậy chứ.Lúc biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi thì lúc đó cũng đã gần nữa năm quen biết nhau rồi may mà vẫn chưa làm gì trẻ chưa đủ tuổi mới khiến Lâm Thiên Vũ thoát kiếp ở tù.Biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi nhưng anh vẫn theo đuổi cô, dùng sắc không được thì dùng kiến thức dậy học cô suốt một thời gian khiến 1 trẻ một lớn rơi vào mối quan hệ mập mờ.Vốn đang yên ổn thì Lâm Thiên Vũ vào ngày cô sắp thi tốt nghiệp cấp hai thì biến mất không chút tâm hơi gì lúc đó Triệu Sở Nhi liền nhận ra bản thân bị Lâm Thiên Vũ lừa dối rồi.Ai mà ngờ vừa bước vào trường mới thì lại gặp ngay cái tên háo sắc nghề nghiệp giáo viên đó.Đang đầu óc trên mây thì Trạch Dương từ đâu chạy đến la lớn Triệu Sở Nhi làm cô giật mình quay đầu lại.Cái thằng khốn này điên àTrạch Dương nhìn xung quanh th* d*c đứt hơi vừa đưa cái bánh mì sữa trên tay cho cô vừa hỏi.Thầy Lâm đâuTriệu Sở Nhi cầm lấy chiếc bánh trả lời Trong phòng giáo viênCô quay đầu phía sau nhìn sau lưng Trạch Dương không có ai rồi đưa mắt nhìn cậu nói Bạch Tuấn Minh đâuCậu ta đi về ký túc xá rồiTrạch Dương cậu bớt trêu chọc Bạch Tuấn Minh đi dù sao cũng lên cấp ba rồi phải giữ hình tượng cho cậu ấy nữaTrạch Dương gõ mạnh vào đầu cô chửi Tớ có trêu chọc cậu ta đâu chứTriệu Sở Nhi nhăn mặt xoa đầu đá vào đầu gối Trạch Dương một cái cau mày trả lời.Suốt từ nhỏ đến lớn không phải cậu luôn trêu Bạch Tuấn Minh sao cái thằng khốn nàyTriệu Sở Nhi quay đầu lại định đi tiếp thì thấy ngay Bạch Tuấn Minh ở phía trước đang đi với Vương Âu Lỗi vui vẻ nói chuyện.Ơ cậu ấy kìaTrạch Dương ôm cái đầu gối đau đớn của mình mặt nhăn như khỉ vì đau nhìn lên phía trước theo hướng chỉ tay của Triệu Sở Nhi.Bạch Tuấn Minh vui vẻ nói chuyện với Vương Âu Lỗi còn thoải mái để Vương Âu Lỗi khoác vai nữa thế mà lại luôn khó khi nhìn thấy cậu rồi.Có lẽ Bạch Tuấn Minh luôn hoà đồng với mọi người ngay cả khi gặp Triệu Sở Nhi thì cậu ấy vẫn có thể thoải mái nói vài câu chỉ mỗi trên đời này Trạch Dương là người duy nhất mà Bạch Tuấn Minh tránh xa ghét bỏ.Triệu Sở Nhi kéo tay Trạch Dương lên Đi ăn lẩu không tớ baoÂy con nhỏ này vừa ăn cơm cơ màVừa kéo Trạch Dương đi vừa trả lời Thằng khốn này lúc nãy không thấy tớ chưa kịp ăn à ..

Triệu Sở Nhi bất lực ngước lên nhìn Lâm Thiên Vũ, cô không biến sắc không sợ hãi cũng chả thèm trốn nữa mà phì cười nhưng nụ cười có phần ghét bỏ, Triệu Sở Nhi nói.

Sao nào thầy muốn làm gì

Thầy Lâm nhìn gương mặt của Triệu Sở Nhi lâu rồi vẫn chưa gặp...hơ quả là cái thái độ tự tin không sợ ai đó của cô vẫn không thay đổi gì hết.

Còn giận sao

Triệu Sở Nhi nghe câu này của Lâm Thiên Vũ liền rơi vào trầm tư một lúc.

Cô không giận con người trước mặt này, cô không thèm giận chỉ là đã lâu trước đó đã khẳng định cả hai không có quan hệ gì hết nên đã không có quan hệ thì giận làm gì với một người lạ chứ.

Em với thầy có gì để phải giận nhau à?

Nói xong liền hất tay Lâm Thiên Vũ ra rồi nhanh chóng đi mất để anh đứng đó nhìn con nhóc 16 tuổi ghét bỏ mình đi mất mà không làm gì được.

Triệu Sở Nhi vừa đi trên hành lang vắng kẻ đi lại, trên tay còn cầm sắp giấy tờ.

//Tại sao Lâm Thiên Vũ được làm thầy giáo thực tập nhanh vậy? lại còn đến trường Thất Trung //

....

Triệu Sở Nhi và Lâm Thiên Vũ quen biết nhau lúc cô vừa vào lớp 9, Triệu Sở Nhi vốn rất xinh đẹp lại còn phát triển cơ thể sớm hơn bạn cùng lứa nên lúc lớp 9 nhìn cô không hỏi tuổi thì cứ nghĩ đã 18 tuổi rồi.

Cũng vì vấn đề này mà Lâm Thiên Vũ năm đấy mới lầm tưởng tuổi tác thật của Triệu Sở Nhi mà luôn tiếp cận cô, chỉ là cái tên này vốn háo sắc sao lại học nghành giáo viên vậy chứ.

Lúc biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi thì lúc đó cũng đã gần nữa năm quen biết nhau rồi may mà vẫn chưa làm gì trẻ chưa đủ tuổi mới khiến Lâm Thiên Vũ thoát kiếp ở tù.

Biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi nhưng anh vẫn theo đuổi cô, dùng sắc không được thì dùng kiến thức dậy học cô suốt một thời gian khiến 1 trẻ một lớn rơi vào mối quan hệ mập mờ.

Vốn đang yên ổn thì Lâm Thiên Vũ vào ngày cô sắp thi tốt nghiệp cấp hai thì biến mất không chút tâm hơi gì lúc đó Triệu Sở Nhi liền nhận ra bản thân bị Lâm Thiên Vũ lừa dối rồi.

Ai mà ngờ vừa bước vào trường mới thì lại gặp ngay cái tên háo sắc nghề nghiệp giáo viên đó.

Đang đầu óc trên mây thì Trạch Dương từ đâu chạy đến la lớn Triệu Sở Nhi làm cô giật mình quay đầu lại.

Cái thằng khốn này điên à

Trạch Dương nhìn xung quanh th* d*c đứt hơi vừa đưa cái bánh mì sữa trên tay cho cô vừa hỏi.

Thầy Lâm đâu

Triệu Sở Nhi cầm lấy chiếc bánh trả lời Trong phòng giáo viên

Cô quay đầu phía sau nhìn sau lưng Trạch Dương không có ai rồi đưa mắt nhìn cậu nói Bạch Tuấn Minh đâu

Cậu ta đi về ký túc xá rồi

Trạch Dương cậu bớt trêu chọc Bạch Tuấn Minh đi dù sao cũng lên cấp ba rồi phải giữ hình tượng cho cậu ấy nữa

Trạch Dương gõ mạnh vào đầu cô chửi Tớ có trêu chọc cậu ta đâu chứ

Triệu Sở Nhi nhăn mặt xoa đầu đá vào đầu gối Trạch Dương một cái cau mày trả lời.

Suốt từ nhỏ đến lớn không phải cậu luôn trêu Bạch Tuấn Minh sao cái thằng khốn này

Triệu Sở Nhi quay đầu lại định đi tiếp thì thấy ngay Bạch Tuấn Minh ở phía trước đang đi với Vương Âu Lỗi vui vẻ nói chuyện.

Ơ cậu ấy kìa

Trạch Dương ôm cái đầu gối đau đớn của mình mặt nhăn như khỉ vì đau nhìn lên phía trước theo hướng chỉ tay của Triệu Sở Nhi.

Bạch Tuấn Minh vui vẻ nói chuyện với Vương Âu Lỗi còn thoải mái để Vương Âu Lỗi khoác vai nữa thế mà lại luôn khó khi nhìn thấy cậu rồi.

Có lẽ Bạch Tuấn Minh luôn hoà đồng với mọi người ngay cả khi gặp Triệu Sở Nhi thì cậu ấy vẫn có thể thoải mái nói vài câu chỉ mỗi trên đời này Trạch Dương là người duy nhất mà Bạch Tuấn Minh tránh xa ghét bỏ.

Triệu Sở Nhi kéo tay Trạch Dương lên Đi ăn lẩu không tớ bao

Ây con nhỏ này vừa ăn cơm cơ mà

Vừa kéo Trạch Dương đi vừa trả lời Thằng khốn này lúc nãy không thấy tớ chưa kịp ăn à ..

Năm Ấy Ở Ký Túc XáTác giả: Minzii HyTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịBạch Tuấn Minh. 16 tuổi, cao 1m80 Học giỏi chăm chỉ vào học hành là trên hết tất cả mọi thứ, ở sạch sẽ ngăn nắp, da trắng vì suốt ngày ở nhà học bài, tính cách lúc nắng lúc mưa riêng với Trạch Dương thì lúc nào cũng bão tố, gương mặt khá tròn vì sở hữu hai má bánh bao giong mẹ nhưng nết khó chịu nhăn nhó giống ba. ————- Trạch Dương 16 tuổi, cao 1m87 Học không giỏi nhưng chơi thể thao rất tốt đặc biệt là bóng rổ tương lai có vẻ sẽ hướng đến làm cầu thủ bóng rổ quốc gia. Ngoại hình to khỏe cơ bắp vì suốt ngày chơi thể thao, tính cách hướng lung tung thích chọc người khác chửi nhất là Bạch Tuấn Minh. Gương mặt! ừ thì đa số thằng nào chơi thể thao cũng đều đẹp Trạch Dương cũng thế. Vào Truyện Phòng 142 Bạch Tuấn Minh Bạch Tuấn Minh nghe xong liền cảm ơn thầy giáo đầu hói trước mặt. Thầy giáo nhìn cậu cau mày hỏi. Không phải ngoài đấy có bảng thông báo sắp xếp học sinh vào phòng ký túc xá sao? Ở ngoài nhiều người em không chen vào được nên đến đây hỏi thầy Thầy giáo xua tay. Được rồi em… Triệu Sở Nhi bất lực ngước lên nhìn Lâm Thiên Vũ, cô không biến sắc không sợ hãi cũng chả thèm trốn nữa mà phì cười nhưng nụ cười có phần ghét bỏ, Triệu Sở Nhi nói.Sao nào thầy muốn làm gìThầy Lâm nhìn gương mặt của Triệu Sở Nhi lâu rồi vẫn chưa gặp...hơ quả là cái thái độ tự tin không sợ ai đó của cô vẫn không thay đổi gì hết.Còn giận saoTriệu Sở Nhi nghe câu này của Lâm Thiên Vũ liền rơi vào trầm tư một lúc.Cô không giận con người trước mặt này, cô không thèm giận chỉ là đã lâu trước đó đã khẳng định cả hai không có quan hệ gì hết nên đã không có quan hệ thì giận làm gì với một người lạ chứ.Em với thầy có gì để phải giận nhau à?Nói xong liền hất tay Lâm Thiên Vũ ra rồi nhanh chóng đi mất để anh đứng đó nhìn con nhóc 16 tuổi ghét bỏ mình đi mất mà không làm gì được.Triệu Sở Nhi vừa đi trên hành lang vắng kẻ đi lại, trên tay còn cầm sắp giấy tờ.//Tại sao Lâm Thiên Vũ được làm thầy giáo thực tập nhanh vậy? lại còn đến trường Thất Trung //....Triệu Sở Nhi và Lâm Thiên Vũ quen biết nhau lúc cô vừa vào lớp 9, Triệu Sở Nhi vốn rất xinh đẹp lại còn phát triển cơ thể sớm hơn bạn cùng lứa nên lúc lớp 9 nhìn cô không hỏi tuổi thì cứ nghĩ đã 18 tuổi rồi.Cũng vì vấn đề này mà Lâm Thiên Vũ năm đấy mới lầm tưởng tuổi tác thật của Triệu Sở Nhi mà luôn tiếp cận cô, chỉ là cái tên này vốn háo sắc sao lại học nghành giáo viên vậy chứ.Lúc biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi thì lúc đó cũng đã gần nữa năm quen biết nhau rồi may mà vẫn chưa làm gì trẻ chưa đủ tuổi mới khiến Lâm Thiên Vũ thoát kiếp ở tù.Biết được tuổi thật của Triệu Sở Nhi nhưng anh vẫn theo đuổi cô, dùng sắc không được thì dùng kiến thức dậy học cô suốt một thời gian khiến 1 trẻ một lớn rơi vào mối quan hệ mập mờ.Vốn đang yên ổn thì Lâm Thiên Vũ vào ngày cô sắp thi tốt nghiệp cấp hai thì biến mất không chút tâm hơi gì lúc đó Triệu Sở Nhi liền nhận ra bản thân bị Lâm Thiên Vũ lừa dối rồi.Ai mà ngờ vừa bước vào trường mới thì lại gặp ngay cái tên háo sắc nghề nghiệp giáo viên đó.Đang đầu óc trên mây thì Trạch Dương từ đâu chạy đến la lớn Triệu Sở Nhi làm cô giật mình quay đầu lại.Cái thằng khốn này điên àTrạch Dương nhìn xung quanh th* d*c đứt hơi vừa đưa cái bánh mì sữa trên tay cho cô vừa hỏi.Thầy Lâm đâuTriệu Sở Nhi cầm lấy chiếc bánh trả lời Trong phòng giáo viênCô quay đầu phía sau nhìn sau lưng Trạch Dương không có ai rồi đưa mắt nhìn cậu nói Bạch Tuấn Minh đâuCậu ta đi về ký túc xá rồiTrạch Dương cậu bớt trêu chọc Bạch Tuấn Minh đi dù sao cũng lên cấp ba rồi phải giữ hình tượng cho cậu ấy nữaTrạch Dương gõ mạnh vào đầu cô chửi Tớ có trêu chọc cậu ta đâu chứTriệu Sở Nhi nhăn mặt xoa đầu đá vào đầu gối Trạch Dương một cái cau mày trả lời.Suốt từ nhỏ đến lớn không phải cậu luôn trêu Bạch Tuấn Minh sao cái thằng khốn nàyTriệu Sở Nhi quay đầu lại định đi tiếp thì thấy ngay Bạch Tuấn Minh ở phía trước đang đi với Vương Âu Lỗi vui vẻ nói chuyện.Ơ cậu ấy kìaTrạch Dương ôm cái đầu gối đau đớn của mình mặt nhăn như khỉ vì đau nhìn lên phía trước theo hướng chỉ tay của Triệu Sở Nhi.Bạch Tuấn Minh vui vẻ nói chuyện với Vương Âu Lỗi còn thoải mái để Vương Âu Lỗi khoác vai nữa thế mà lại luôn khó khi nhìn thấy cậu rồi.Có lẽ Bạch Tuấn Minh luôn hoà đồng với mọi người ngay cả khi gặp Triệu Sở Nhi thì cậu ấy vẫn có thể thoải mái nói vài câu chỉ mỗi trên đời này Trạch Dương là người duy nhất mà Bạch Tuấn Minh tránh xa ghét bỏ.Triệu Sở Nhi kéo tay Trạch Dương lên Đi ăn lẩu không tớ baoÂy con nhỏ này vừa ăn cơm cơ màVừa kéo Trạch Dương đi vừa trả lời Thằng khốn này lúc nãy không thấy tớ chưa kịp ăn à ..

Chương 5: Chương 5