Buổi tối, Trương Vân Lôi chúc phúc tân nhân, ra khỏi khách sạn bước về phía bãi đỗ xe, tuy rằng gấp gáp nhưng cậu vẫn lịch sự đưa tay ra với nhóm Nhị nãi nãi vì chờ đợi mà sắp trở thành cây chanh kia. Vốn đã không quen giao tiếp lại còn uống rượu, cảm thấy hơi choáng váng, nhiều người như thế vây quanh quả thật không thoải mái chút nào, thế nên cậu nhanh chân bước về phía xe van. Xe khởi động rồi, Trương Vân Lôi ngồi phía sau đưa tay ấn huyệt thái dương, đầu tựa ra sau ghế, nhắm hai mắt lại, trông có vẻ mệt mỏi. “Xem ra sau này phải cố gắng học cách xã giao thôi”, nghĩ vậy, rồi như vừa nhớ ra điều gì, cậu đưa tay lên lau đôi môi đang ửng đỏ vài cái, cuối cùng rút một điếu thuốc, châm lửa, thong thả hút. Một tiếng sau, xe dừng ở bãi đậu trước nhà Trương Vân Lôi, cậu ngồi yên lặng không nhúc nhích, giống như đang suy nghĩ điều gì. Cửu Hàm có hơi bận tâm: “Sư huynh, anh làm sao thế?” Trương Vân Lôi lắc đầu than nhẹ: “Tuy rằng kết hôn chỉ là một nghi thức, vậy mà cùng chia sẻ ở hiện…

Truyện chữ