Sắc chiều ảm đạm vào một chiều cuối thu. Một ngọn cô phong sừng sững vươn cao trơ trọi giữa một bình nguyên rộng lớn, khiến cảnh trời thêm phần ảm đạm. Thê lương hơn nữa, là một bóng người đang cô đơn lầm lũi, tiến dần trên ngọn cô phong. Mải miết đi, người cô độc khách này cứ men theo đường núi nhỏ, dọc theo triền núi dốc đứng Gió thu từng cơn, từng cơn thổi vào dáng người đang đi xiêu vẹo này. Khiến cho việc leo núi càng thêm phần khó khăn hơn. Sau mỗi cơn gió thổi thốc vào mặt, người khách cô độc này lại sửa qua chiếc khăn đang che kín gương mặt. Vì dẫu có che kín đến mấy, chiếc khăn vẫn bị tuột ra trước sức thổi của những cơn gió lốc cuối thu này. Những lúc đó, những lúc mà chiếc khăn che mặt bị tuột ra đó, người tinh mắt sẽ nhận ra một gương mặt hốc hác vì đói và mệt. Một gương mặt đã sạm đen vì sương gió và vì cái nắng trên đường vạn dặm. Cô độc khách này đi đâu? Sao lại lang thang ở ngọn cô phong này vào lúc trời đã về chiều? Muốn leo lên núi ư? Cô độc khách không biết rằng…
Tác giả: