Tác giả:

01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy…

Chương 2: Chương 2

[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… 02Ngụy Vô Tiện là một con tiểu Phượng Hoàng, đi theo trưởng bối của Phượng tộc đến Vân Thâm phong* bái phỏng Long tộc, không hiểu sao, âm kém dương sai thế nào lại quấn lấy nhị công tử Lam Vong Cơ của Long tộc.(峰: phong: đỉnh, ngọn, chóp núi.)Mọi người đều biết, vị tiểu công tử của Long tộc này tính tình quạnh quẽ, xưa nay không thích tiếp xúc quá thân mật với người khác, nhưng Ngụy Vô Tiện này lại giống như dây leo, quấn lấy y không buông, dù bị lạnh lùng vô tình cự tuyệt vô số lần, nhưng vẫn thích chạy theo sau lưng y.Lam Vong Cơ không để ý tới hắn thì cũng thôi đi, hắn đi cọ dính người ta nhiều thêm một chút là được, tin rằng một ngày nào đó y sẽ bị tấm chân tình của mình làm cho cảm động, nhưng thuật cấm ngôn này lại là thứ khiến hắn không thể nhẫn nại được.Là Phượng Hoàng đẹp nhất của Phượng tộc, cũng là người nói nhiều nhất của Phượng tộc, Ngụy Vô Tiện hắn dù ở một mình, cũng có thể tự biên tự diễn nói suốt ba ngày ba đêm không ngừng.Bắt hắn ngậm miệng không được nói, vậy thà là giết quách hắn đi cho rồi.Ngụy Vô Tiện không hiểu sao Lam Vong Cơ lại không thích mình đến vậy.Hắn luôn tìm đủ loại đồ vật nhỏ thú vị để tặng cho y, nhưng lại luôn bị y cự tuyệt thẳng thừng, còn chê hắn ồn ào, cứ thích cấm ngôn hắn.Bay xuống tới chân núi rồi mà thuật cấm ngôn vẫn chưa được giải, Ngụy Vô Tiện chán chết đi được, thuận tay bắt hai con thỏ tới chơi.Vừa chơi với con thỏ, Ngụy Vô Tiện vừa nghĩ, hay là đồ mình tặng không hợp ý Lam Vong Cơ, nên mới khiến y không thích?Con thỏ nhỏ có lông xù xù này đáng yêu như vậy, không chừng vị Long quân lạnh lùng kia sẽ thích không chừng.Thời gian vừa đến, cấm ngôn thuật cũng đã được giải, Ngụy Vô Tiện ôm hai con thỏ, lại bay về lại Tàng Thư Các..

02

Ngụy Vô Tiện là một con tiểu Phượng Hoàng, đi theo trưởng bối của Phượng tộc đến Vân Thâm phong* bái phỏng Long tộc, không hiểu sao, âm kém dương sai thế nào lại quấn lấy nhị công tử Lam Vong Cơ của Long tộc.

(峰: phong: đỉnh, ngọn, chóp núi.

)

Mọi người đều biết, vị tiểu công tử của Long tộc này tính tình quạnh quẽ, xưa nay không thích tiếp xúc quá thân mật với người khác, nhưng Ngụy Vô Tiện này lại giống như dây leo, quấn lấy y không buông, dù bị lạnh lùng vô tình cự tuyệt vô số lần, nhưng vẫn thích chạy theo sau lưng y.

Lam Vong Cơ không để ý tới hắn thì cũng thôi đi, hắn đi cọ dính người ta nhiều thêm một chút là được, tin rằng một ngày nào đó y sẽ bị tấm chân tình của mình làm cho cảm động, nhưng thuật cấm ngôn này lại là thứ khiến hắn không thể nhẫn nại được.

Là Phượng Hoàng đẹp nhất của Phượng tộc, cũng là người nói nhiều nhất của Phượng tộc, Ngụy Vô Tiện hắn dù ở một mình, cũng có thể tự biên tự diễn nói suốt ba ngày ba đêm không ngừng.

Bắt hắn ngậm miệng không được nói, vậy thà là giết quách hắn đi cho rồi.

Ngụy Vô Tiện không hiểu sao Lam Vong Cơ lại không thích mình đến vậy.

Hắn luôn tìm đủ loại đồ vật nhỏ thú vị để tặng cho y, nhưng lại luôn bị y cự tuyệt thẳng thừng, còn chê hắn ồn ào, cứ thích cấm ngôn hắn.

Bay xuống tới chân núi rồi mà thuật cấm ngôn vẫn chưa được giải, Ngụy Vô Tiện chán chết đi được, thuận tay bắt hai con thỏ tới chơi.

Vừa chơi với con thỏ, Ngụy Vô Tiện vừa nghĩ, hay là đồ mình tặng không hợp ý Lam Vong Cơ, nên mới khiến y không thích?

Con thỏ nhỏ có lông xù xù này đáng yêu như vậy, không chừng vị Long quân lạnh lùng kia sẽ thích không chừng.

Thời gian vừa đến, cấm ngôn thuật cũng đã được giải, Ngụy Vô Tiện ôm hai con thỏ, lại bay về lại Tàng Thư Các.

.

[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… 02Ngụy Vô Tiện là một con tiểu Phượng Hoàng, đi theo trưởng bối của Phượng tộc đến Vân Thâm phong* bái phỏng Long tộc, không hiểu sao, âm kém dương sai thế nào lại quấn lấy nhị công tử Lam Vong Cơ của Long tộc.(峰: phong: đỉnh, ngọn, chóp núi.)Mọi người đều biết, vị tiểu công tử của Long tộc này tính tình quạnh quẽ, xưa nay không thích tiếp xúc quá thân mật với người khác, nhưng Ngụy Vô Tiện này lại giống như dây leo, quấn lấy y không buông, dù bị lạnh lùng vô tình cự tuyệt vô số lần, nhưng vẫn thích chạy theo sau lưng y.Lam Vong Cơ không để ý tới hắn thì cũng thôi đi, hắn đi cọ dính người ta nhiều thêm một chút là được, tin rằng một ngày nào đó y sẽ bị tấm chân tình của mình làm cho cảm động, nhưng thuật cấm ngôn này lại là thứ khiến hắn không thể nhẫn nại được.Là Phượng Hoàng đẹp nhất của Phượng tộc, cũng là người nói nhiều nhất của Phượng tộc, Ngụy Vô Tiện hắn dù ở một mình, cũng có thể tự biên tự diễn nói suốt ba ngày ba đêm không ngừng.Bắt hắn ngậm miệng không được nói, vậy thà là giết quách hắn đi cho rồi.Ngụy Vô Tiện không hiểu sao Lam Vong Cơ lại không thích mình đến vậy.Hắn luôn tìm đủ loại đồ vật nhỏ thú vị để tặng cho y, nhưng lại luôn bị y cự tuyệt thẳng thừng, còn chê hắn ồn ào, cứ thích cấm ngôn hắn.Bay xuống tới chân núi rồi mà thuật cấm ngôn vẫn chưa được giải, Ngụy Vô Tiện chán chết đi được, thuận tay bắt hai con thỏ tới chơi.Vừa chơi với con thỏ, Ngụy Vô Tiện vừa nghĩ, hay là đồ mình tặng không hợp ý Lam Vong Cơ, nên mới khiến y không thích?Con thỏ nhỏ có lông xù xù này đáng yêu như vậy, không chừng vị Long quân lạnh lùng kia sẽ thích không chừng.Thời gian vừa đến, cấm ngôn thuật cũng đã được giải, Ngụy Vô Tiện ôm hai con thỏ, lại bay về lại Tàng Thư Các..

Chương 2: Chương 2