Tác giả:

01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy…

Chương 7: Chương 7

[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Tàng Sắc vừa vào cửa liền thấy Ngụy Vô Tiện đang lục lọi tìm đồ."Con tìm gì thế?"Ngụy Vô Tiện không rảnh để ý tới nàng, hỏi ngược lại: "Hồi con còn nhỏ xíu chẳng phải đã từng bị thương rất nặng sao? Lúc đó trên người con có vật gì đặc biệt, nhìn rất quan trọng không?"Tàng Sắc cẩn thận nhớ lại một phen, lấy một cái hộp đưa cho hắn."Lúc ấy con bị thương nặng, đồ đạc trên người đều thu hết để vào trong này, sau đó lại quên mất, hẳn là đều ở trong đây hết."Ngụy Vô Tiện gấp không chờ nổi là mở ra ngay, quả nhiên phát hiện một sợi mạt ngạch thêu hoa văn mây cuộn ở bên trong..

Tàng Sắc vừa vào cửa liền thấy Ngụy Vô Tiện đang lục lọi tìm đồ.

"Con tìm gì thế?"

Ngụy Vô Tiện không rảnh để ý tới nàng, hỏi ngược lại: "Hồi con còn nhỏ xíu chẳng phải đã từng bị thương rất nặng sao? Lúc đó trên người con có vật gì đặc biệt, nhìn rất quan trọng không?"

Tàng Sắc cẩn thận nhớ lại một phen, lấy một cái hộp đưa cho hắn.

"Lúc ấy con bị thương nặng, đồ đạc trên người đều thu hết để vào trong này, sau đó lại quên mất, hẳn là đều ở trong đây hết.

"

Ngụy Vô Tiện gấp không chờ nổi là mở ra ngay, quả nhiên phát hiện một sợi mạt ngạch thêu hoa văn mây cuộn ở bên trong.

.

[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Tàng Sắc vừa vào cửa liền thấy Ngụy Vô Tiện đang lục lọi tìm đồ."Con tìm gì thế?"Ngụy Vô Tiện không rảnh để ý tới nàng, hỏi ngược lại: "Hồi con còn nhỏ xíu chẳng phải đã từng bị thương rất nặng sao? Lúc đó trên người con có vật gì đặc biệt, nhìn rất quan trọng không?"Tàng Sắc cẩn thận nhớ lại một phen, lấy một cái hộp đưa cho hắn."Lúc ấy con bị thương nặng, đồ đạc trên người đều thu hết để vào trong này, sau đó lại quên mất, hẳn là đều ở trong đây hết."Ngụy Vô Tiện gấp không chờ nổi là mở ra ngay, quả nhiên phát hiện một sợi mạt ngạch thêu hoa văn mây cuộn ở bên trong..

Chương 7: Chương 7