01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy…
Chương 10: Chương 10
[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Việc này đúng thật không thể trách Ngụy Vô Tiện, thời điểm bị trọng thương được Tước tộc nhặt về, hắn đã bị mất trí nhớ.Xung quanh đều là chim sẻ, nên hắn cũng cho rằng mình là chim sẻ, dù sao thì cũng đều có cánh như nhau.Ngoại trừ biết phun lửa, hắn dường như không khác gì những con chim sẻ khác.Vì điểm khác loài này, hắn thường xuyên bị đồng loại xa lánh, vậy nên Ngụy Vô Tiện đành phải đi đâu gặp ai cũng phải nói mình thật sự là chim sẻ, chỉ là vô tình có chút biến dị thôi.Ở Tước tộc dưỡng thương một thời gian, Ôn Tình – người nhặt hắn về, lại nhặt về thêm một con tiểu Bạch Long rất đẹp.Ngụy Vô Tiện cũng không hiểu sao Ôn Tình lại thích nhặt các loại sinh vật kỳ quái về nhà, chỉ cảm thấy vị nữ y sư này, tuy bình thường có chút hung dữ, nhưng tâm địa lại khá lương thiện.Là một con chim sẻ nhỏ đi phun lửa loạn khắp nơi, Ngụy Vô Tiện thực sự là một tên nhóc đại phiền toái trong mắt người khác, đám chim sẻ đều sợ hắn, chỉ có tiểu Bạch Long kia là không ghét bỏ hắn.Tuy rằng bình thường luôn là bộ dáng lạnh như băng sương, nhưng mỗi khi Ngụy Vô Tiện vô tình làm cháy nhà vì kỹ thuật phun lửa tệ hại chưa thành thục của mình, thì tiểu Bạch Long luôn đứng ra giúp hắn dập lửa.||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||Có lần, hắn còn không cẩn thận làm cháy luôn cả vảy rồng của tiểu Bạch Long, ấy vậy mà tiểu Bạch Long cũng không có không để ý tới hắn.So với bây giờ, ngoại trừ giống ở việc biết phun lửa, thì khi đó Ngụy Vô Tiện vẫn chưa biết bay, chỉ có thể năn nỉ tiểu Bạch Long cõng hắn bay lên bầu trời.Nằm trên lưng tiểu Bạch Long, v**t v* nghịch lân* trên cổ của y, Ngụy Vô Tiện thì thầm vào tai y, nói với y: "Ta thích ngươi lắm, sau này lớn lên ta gả cho ngươi được không?"(Nghịch lân: vảy ngược.Mỗi con rồng đều có vảy ngược ở cổ, thường là ở ngay yết hầu, là điểm yếu chí mạng của loài rồng, vì thế dù vô tình hay cố tình thì người chạm vào nghịch lân của rồng đều bị nó g**t ch*t.)Tiểu Bạch Long không lên tiếng từ chối hay đồng ý, chỉ im lặng đưa cho hắn mạt ngạch của mình.Nắng mưa là chuyện của trời, không ai đoán trước được.Lần cuối cùng bay lượn trên bầu trời cùng nhau, một cơn gió lốc bất ngờ ập tới, chú sẻ nhỏ trong một phút bất cẩn, bất ngờ rơi xuống..
Việc này đúng thật không thể trách Ngụy Vô Tiện, thời điểm bị trọng thương được Tước tộc nhặt về, hắn đã bị mất trí nhớ.
Xung quanh đều là chim sẻ, nên hắn cũng cho rằng mình là chim sẻ, dù sao thì cũng đều có cánh như nhau.
Ngoại trừ biết phun lửa, hắn dường như không khác gì những con chim sẻ khác.
Vì điểm khác loài này, hắn thường xuyên bị đồng loại xa lánh, vậy nên Ngụy Vô Tiện đành phải đi đâu gặp ai cũng phải nói mình thật sự là chim sẻ, chỉ là vô tình có chút biến dị thôi.
Ở Tước tộc dưỡng thương một thời gian, Ôn Tình – người nhặt hắn về, lại nhặt về thêm một con tiểu Bạch Long rất đẹp.
Ngụy Vô Tiện cũng không hiểu sao Ôn Tình lại thích nhặt các loại sinh vật kỳ quái về nhà, chỉ cảm thấy vị nữ y sư này, tuy bình thường có chút hung dữ, nhưng tâm địa lại khá lương thiện.
Là một con chim sẻ nhỏ đi phun lửa loạn khắp nơi, Ngụy Vô Tiện thực sự là một tên nhóc đại phiền toái trong mắt người khác, đám chim sẻ đều sợ hắn, chỉ có tiểu Bạch Long kia là không ghét bỏ hắn.
Tuy rằng bình thường luôn là bộ dáng lạnh như băng sương, nhưng mỗi khi Ngụy Vô Tiện vô tình làm cháy nhà vì kỹ thuật phun lửa tệ hại chưa thành thục của mình, thì tiểu Bạch Long luôn đứng ra giúp hắn dập lửa.
||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||
Có lần, hắn còn không cẩn thận làm cháy luôn cả vảy rồng của tiểu Bạch Long, ấy vậy mà tiểu Bạch Long cũng không có không để ý tới hắn.
So với bây giờ, ngoại trừ giống ở việc biết phun lửa, thì khi đó Ngụy Vô Tiện vẫn chưa biết bay, chỉ có thể năn nỉ tiểu Bạch Long cõng hắn bay lên bầu trời.
Nằm trên lưng tiểu Bạch Long, v**t v* nghịch lân* trên cổ của y, Ngụy Vô Tiện thì thầm vào tai y, nói với y: "Ta thích ngươi lắm, sau này lớn lên ta gả cho ngươi được không?"
(Nghịch lân: vảy ngược.
Mỗi con rồng đều có vảy ngược ở cổ, thường là ở ngay yết hầu, là điểm yếu chí mạng của loài rồng, vì thế dù vô tình hay cố tình thì người chạm vào nghịch lân của rồng đều bị nó g**t ch*t.
)
Tiểu Bạch Long không lên tiếng từ chối hay đồng ý, chỉ im lặng đưa cho hắn mạt ngạch của mình.
Nắng mưa là chuyện của trời, không ai đoán trước được.
Lần cuối cùng bay lượn trên bầu trời cùng nhau, một cơn gió lốc bất ngờ ập tới, chú sẻ nhỏ trong một phút bất cẩn, bất ngờ rơi xuống.
.
[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Việc này đúng thật không thể trách Ngụy Vô Tiện, thời điểm bị trọng thương được Tước tộc nhặt về, hắn đã bị mất trí nhớ.Xung quanh đều là chim sẻ, nên hắn cũng cho rằng mình là chim sẻ, dù sao thì cũng đều có cánh như nhau.Ngoại trừ biết phun lửa, hắn dường như không khác gì những con chim sẻ khác.Vì điểm khác loài này, hắn thường xuyên bị đồng loại xa lánh, vậy nên Ngụy Vô Tiện đành phải đi đâu gặp ai cũng phải nói mình thật sự là chim sẻ, chỉ là vô tình có chút biến dị thôi.Ở Tước tộc dưỡng thương một thời gian, Ôn Tình – người nhặt hắn về, lại nhặt về thêm một con tiểu Bạch Long rất đẹp.Ngụy Vô Tiện cũng không hiểu sao Ôn Tình lại thích nhặt các loại sinh vật kỳ quái về nhà, chỉ cảm thấy vị nữ y sư này, tuy bình thường có chút hung dữ, nhưng tâm địa lại khá lương thiện.Là một con chim sẻ nhỏ đi phun lửa loạn khắp nơi, Ngụy Vô Tiện thực sự là một tên nhóc đại phiền toái trong mắt người khác, đám chim sẻ đều sợ hắn, chỉ có tiểu Bạch Long kia là không ghét bỏ hắn.Tuy rằng bình thường luôn là bộ dáng lạnh như băng sương, nhưng mỗi khi Ngụy Vô Tiện vô tình làm cháy nhà vì kỹ thuật phun lửa tệ hại chưa thành thục của mình, thì tiểu Bạch Long luôn đứng ra giúp hắn dập lửa.||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||Có lần, hắn còn không cẩn thận làm cháy luôn cả vảy rồng của tiểu Bạch Long, ấy vậy mà tiểu Bạch Long cũng không có không để ý tới hắn.So với bây giờ, ngoại trừ giống ở việc biết phun lửa, thì khi đó Ngụy Vô Tiện vẫn chưa biết bay, chỉ có thể năn nỉ tiểu Bạch Long cõng hắn bay lên bầu trời.Nằm trên lưng tiểu Bạch Long, v**t v* nghịch lân* trên cổ của y, Ngụy Vô Tiện thì thầm vào tai y, nói với y: "Ta thích ngươi lắm, sau này lớn lên ta gả cho ngươi được không?"(Nghịch lân: vảy ngược.Mỗi con rồng đều có vảy ngược ở cổ, thường là ở ngay yết hầu, là điểm yếu chí mạng của loài rồng, vì thế dù vô tình hay cố tình thì người chạm vào nghịch lân của rồng đều bị nó g**t ch*t.)Tiểu Bạch Long không lên tiếng từ chối hay đồng ý, chỉ im lặng đưa cho hắn mạt ngạch của mình.Nắng mưa là chuyện của trời, không ai đoán trước được.Lần cuối cùng bay lượn trên bầu trời cùng nhau, một cơn gió lốc bất ngờ ập tới, chú sẻ nhỏ trong một phút bất cẩn, bất ngờ rơi xuống..