01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy…
Chương 17: Chương 17
[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Đại hôn giữa hai người được tổ chức cực kỳ long trọng, tuy Ngụy Vô Tiện rất thích náo nhiệt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, những náo nhiệt quanh mình chẳng liên quan gì đến hắn cả.Bầu không khí huyên náo, hỷ khí tràn đầy kia đến thế kia, nhưng trong mắt Ngụy Vô Tiện chỉ có mỗi hình bóng Bạch Long tuấn nhã đó.Đợi náo nhiệt của một ngày tản đi hết, dưới ánh nến đỏ lay động, đây mới là thế giới, là thời gian chân chính thuộc về riêng hai người.Vốn định "xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng", nhưng lại không ngờ, sau khi uống rượu giao bôi, phu quân của hắn trực tiếp gục xuống ngủ thiếp đi.Tiếc hận một hồi lâu, còn đang định đỡ người lên giường ngủ, thì Lam Vong Cơ lại đột nhiên mở to mắt dậy.Và sau đó, sự thật đã chứng minh, Bạch Long say rượu rồi thì trở nên lợi hại vô cùng, dày vò tiểu Phượng Hoàng đến tận chiều hôm sau mới thức dậy nổi..
Đại hôn giữa hai người được tổ chức cực kỳ long trọng, tuy Ngụy Vô Tiện rất thích náo nhiệt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, những náo nhiệt quanh mình chẳng liên quan gì đến hắn cả.
Bầu không khí huyên náo, hỷ khí tràn đầy kia đến thế kia, nhưng trong mắt Ngụy Vô Tiện chỉ có mỗi hình bóng Bạch Long tuấn nhã đó.
Đợi náo nhiệt của một ngày tản đi hết, dưới ánh nến đỏ lay động, đây mới là thế giới, là thời gian chân chính thuộc về riêng hai người.
Vốn định "xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng", nhưng lại không ngờ, sau khi uống rượu giao bôi, phu quân của hắn trực tiếp gục xuống ngủ thiếp đi.
Tiếc hận một hồi lâu, còn đang định đỡ người lên giường ngủ, thì Lam Vong Cơ lại đột nhiên mở to mắt dậy.
Và sau đó, sự thật đã chứng minh, Bạch Long say rượu rồi thì trở nên lợi hại vô cùng, dày vò tiểu Phượng Hoàng đến tận chiều hôm sau mới thức dậy nổi.
.
[Vong Tiện] Sẻ Nhỏ Nơi Đầu TimTác giả: Tiêu Tiêu ThốTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ01 Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng sột sột soạt soạt, ngòi bút đang luyện chữ của Lam Vong Cơ cũng dừng lại, bảng chữ mẫu vốn đang hoàn mỹ bị một giọt mực chói mắt nhỏ xuống phá hỏng. Mi tâm hơi nhíu lại, Lam Vong Cơ giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bó hoa lớn đột ngột hiện ra trước mặt y. "! " Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm vào bó hoa đủ màu đủ sắc kia mà không nói gì, không cần nghĩ cũng biết đây là ai đưa tới. Quả nhiên, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ xán lạn của Ngụy Vô Tiện chậm rãi ló ra sau bó hoa: "Đây là hoa tươi ta vừa hái từ sau núi nhà các ngươi về, Lam nhị ca ca thích chứ?" Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, gấp gọn bảng chữ mẫu bị mực nhuộm bẩn vừa rồi đặt sang một bên, lại lấy một tờ giấy mới trải lên mặt bàn, đầu cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Cám ơn, không cần. " Tuy rằng bị từ chối thẳng thừng, Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ, không nghe theo, cũng không chịu buông tha, trực tiếp ôm lấy bó hoa trèo cửa sổ nhảy vào: "Lam nhị ca ca, ngươi không thể nói nhiều thêm mấy… Đại hôn giữa hai người được tổ chức cực kỳ long trọng, tuy Ngụy Vô Tiện rất thích náo nhiệt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, những náo nhiệt quanh mình chẳng liên quan gì đến hắn cả.Bầu không khí huyên náo, hỷ khí tràn đầy kia đến thế kia, nhưng trong mắt Ngụy Vô Tiện chỉ có mỗi hình bóng Bạch Long tuấn nhã đó.Đợi náo nhiệt của một ngày tản đi hết, dưới ánh nến đỏ lay động, đây mới là thế giới, là thời gian chân chính thuộc về riêng hai người.Vốn định "xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng", nhưng lại không ngờ, sau khi uống rượu giao bôi, phu quân của hắn trực tiếp gục xuống ngủ thiếp đi.Tiếc hận một hồi lâu, còn đang định đỡ người lên giường ngủ, thì Lam Vong Cơ lại đột nhiên mở to mắt dậy.Và sau đó, sự thật đã chứng minh, Bạch Long say rượu rồi thì trở nên lợi hại vô cùng, dày vò tiểu Phượng Hoàng đến tận chiều hôm sau mới thức dậy nổi..