Tác giả:

Cửa Sổ Xanh Có Quỷ Giết Người Khách đ**m Tiểu Miên, thành Thường Châu. Đêm mười bảy tháng Sau, canh ba. Tổng phiêu đầu của Hạc Hành tiêu cục(*)TrìnhVân Hạc áp tải mười sáu hòm vàng bạc châu báu lên đường đã hai ngày nay. Suốt dọc đường đi mọi việc diễn ra suôn sẻ bình an, nhưng tinh thần ông căng thẳng mệt mỏi vô cùng. Ông vốn đã ngủ thiếp đi rồi, không biết tại sao đột nhiên tỉnh lại. (*) Tiêu cục: Cơ quan, tổ chức tư nhân thời xưa nhận hộ tống hàng hóa từ nơi này tới nơi khác. Căn phòng tối đen tĩnh lặng như tờ. Ngoài cửa sổ… có tiếng hát. Từng luồn âm thanh xa tít thăm thẳm vọng về, giống như ai đó đang hát vô cùng say sưa, nhưng âm điệu thật kì quái… giọng hát như thể… được hát từ một cái lưỡi đã bị cắt. Trình Vân Hạc mở trừng mắt, nhìn về phía cửa sổ đối diện với giường đang nằm. Trong bóng tối, những cái bóng lờ mờ lơ lửng màu xanh biếc lúc ẩn lúc hiện, lúc gần lúc xa, lại chỉ trên cánh cửa sổ đối diện giường ông mới có. ngoài, tiếng hát vẫn văng vẳng xa xôi, kẻ bị cắt lưỡi kia…

Chương 23: Kinh thanh phật hỏa(*)

Liên Hoa Lâu: Chu Tước QuyểnTác giả: Đằng BìnhTruyện Cổ Đại, Truyện Trinh ThámCửa Sổ Xanh Có Quỷ Giết Người Khách đ**m Tiểu Miên, thành Thường Châu. Đêm mười bảy tháng Sau, canh ba. Tổng phiêu đầu của Hạc Hành tiêu cục(*)TrìnhVân Hạc áp tải mười sáu hòm vàng bạc châu báu lên đường đã hai ngày nay. Suốt dọc đường đi mọi việc diễn ra suôn sẻ bình an, nhưng tinh thần ông căng thẳng mệt mỏi vô cùng. Ông vốn đã ngủ thiếp đi rồi, không biết tại sao đột nhiên tỉnh lại. (*) Tiêu cục: Cơ quan, tổ chức tư nhân thời xưa nhận hộ tống hàng hóa từ nơi này tới nơi khác. Căn phòng tối đen tĩnh lặng như tờ. Ngoài cửa sổ… có tiếng hát. Từng luồn âm thanh xa tít thăm thẳm vọng về, giống như ai đó đang hát vô cùng say sưa, nhưng âm điệu thật kì quái… giọng hát như thể… được hát từ một cái lưỡi đã bị cắt. Trình Vân Hạc mở trừng mắt, nhìn về phía cửa sổ đối diện với giường đang nằm. Trong bóng tối, những cái bóng lờ mờ lơ lửng màu xanh biếc lúc ẩn lúc hiện, lúc gần lúc xa, lại chỉ trên cánh cửa sổ đối diện giường ông mới có. ngoài, tiếng hát vẫn văng vẳng xa xôi, kẻ bị cắt lưỡi kia… (*) Tiếng niệm kinh và ánh nến trong chùa.- A Phát, gần đây không thấy bóng dáng A Thụy, nha đầu này lại chạy đi đâu rồi? – Một phụ nữ trung niên có mái tóc điểm bạc, thân hình thấp béo vừa cầm dao bổ quả bí đặt trên bàn vừa lớn tiếng càm ràm – Nha đầu đó không muốn lấy tiền thức ăn mua chịu mấy hôm trước nữa à? Nhị viện chủ vừa phát tiền ăn tháng này, A Thụy đâu?Một người trẻ tuổi đang chẻ củi, đáp:- Mấy hôm trước nghe nói mang cơm sang miếu bên cạnh rồi, chắc có tiền nên về nhà.Người phụ nữ trung niên đang thái rau dưa nheo nheo mắt.- A Phát, ta kể cho nghe một chuyện rất lạ.Mắt người trẻ tuổi đang bổ củi sáng lên.- Gần đây cháu cũng phát hiện ra một việc rất lạ, thím nói trước đi.Người phụ nữ trung niên nói:- Ta trồng mướp ở bên ngoài lầu sách phía sau, nở hoa liền mấy ngày, nở sớm hơn năm ngoái cả tháng.A Phát đáp:- Thế thì có gì lạ đâu? Cháu còn thấy một chuyện lạ hơn ở ngoài lầu sách cơ. - Hắn thần bí nói. – Cháu đã thấy mấy lần rồi, mỗi tháng vào ngày trăng tròn, bên chỗ lầu sách sẽ có đốm sáng màu đỏ lập lòe bên trong, tối qua cũng thế… Cháu bạo gan lén đi xem, thím biết bên trong có gì không? – Hắn ghé sát vào tai người phụ nữ trung niên kia, bí mật thì thầm – Bên trong là một nữ quỷ chỉ có nửa người!Người phụ nữ trung niên giật nảy mình.- Cháu nói bậy gì thế? Đây là Bách Xuyên Viện, trong viện bao nhiêu cao nhân, vậy mà cháu dám nói trong viện có quỷ?A Phát nhìn trời thề:- Thật mà, buổi sáng cháu còn cố tình tới đó xem lại, trong lầu sách mọi thứ sạch sẽ, chẳng có gì hết, nhưng tối qua đúng là có một cô gái chỉ có nửa người đi đi lại lại trong ấy, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng nếu không phải nữ quỷ thì là gì được?- Vậy tiểu tử cháu bị điên nằm mơ rồi! – Người phụ nữ trung niên cười mắng, rồi lại cầm dao lên thái rau. – Mau đi tìm A Thụy về, phát tiền ăn rồi.

(*) Tiếng niệm kinh và ánh nến trong chùa.

- A Phát, gần đây không thấy bóng dáng A Thụy, nha đầu này lại chạy đi
đâu rồi? – Một phụ nữ trung niên có mái tóc điểm bạc, thân hình thấp béo vừa cầm dao bổ quả bí đặt trên bàn vừa lớn tiếng càm ràm – Nha đầu đó
không muốn lấy tiền thức ăn mua chịu mấy hôm trước nữa à? Nhị viện chủ
vừa phát tiền ăn tháng này, A Thụy đâu?

Một người trẻ tuổi đang chẻ củi, đáp:

- Mấy hôm trước nghe nói mang cơm sang miếu bên cạnh rồi, chắc có tiền nên về nhà.

Người phụ nữ trung niên đang thái rau dưa nheo nheo mắt.

- A Phát, ta kể cho nghe một chuyện rất lạ.

Mắt người trẻ tuổi đang bổ củi sáng lên.

- Gần đây cháu cũng phát hiện ra một việc rất lạ, thím nói trước đi.

Người phụ nữ trung niên nói:

- Ta trồng mướp ở bên ngoài lầu sách phía sau, nở hoa liền mấy ngày, nở sớm hơn năm ngoái cả tháng.

A Phát đáp:

- Thế thì có gì lạ đâu? Cháu còn thấy một chuyện lạ hơn ở ngoài lầu sách
cơ. - Hắn thần bí nói. – Cháu đã thấy mấy lần rồi, mỗi tháng vào ngày
trăng tròn, bên chỗ lầu sách sẽ có đốm sáng màu đỏ lập lòe bên trong,
tối qua cũng thế… Cháu bạo gan lén đi xem, thím biết bên trong có gì
không? – Hắn ghé sát vào tai người phụ nữ trung niên kia, bí mật thì
thầm – Bên trong là một nữ quỷ chỉ có nửa người!

Người phụ nữ trung niên giật nảy mình.

- Cháu nói bậy gì thế? Đây là Bách Xuyên Viện, trong viện bao nhiêu cao nhân, vậy mà cháu dám nói trong viện có quỷ?

A Phát nhìn trời thề:

- Thật mà, buổi sáng cháu còn cố tình tới đó xem lại, trong lầu sách mọi
thứ sạch sẽ, chẳng có gì hết, nhưng tối qua đúng là có một cô gái chỉ có nửa người đi đi lại lại trong ấy, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng nếu không phải nữ quỷ thì là gì được?

- Vậy tiểu tử cháu bị
điên nằm mơ rồi! – Người phụ nữ trung niên cười mắng, rồi lại cầm dao
lên thái rau. – Mau đi tìm A Thụy về, phát tiền ăn rồi.

Liên Hoa Lâu: Chu Tước QuyểnTác giả: Đằng BìnhTruyện Cổ Đại, Truyện Trinh ThámCửa Sổ Xanh Có Quỷ Giết Người Khách đ**m Tiểu Miên, thành Thường Châu. Đêm mười bảy tháng Sau, canh ba. Tổng phiêu đầu của Hạc Hành tiêu cục(*)TrìnhVân Hạc áp tải mười sáu hòm vàng bạc châu báu lên đường đã hai ngày nay. Suốt dọc đường đi mọi việc diễn ra suôn sẻ bình an, nhưng tinh thần ông căng thẳng mệt mỏi vô cùng. Ông vốn đã ngủ thiếp đi rồi, không biết tại sao đột nhiên tỉnh lại. (*) Tiêu cục: Cơ quan, tổ chức tư nhân thời xưa nhận hộ tống hàng hóa từ nơi này tới nơi khác. Căn phòng tối đen tĩnh lặng như tờ. Ngoài cửa sổ… có tiếng hát. Từng luồn âm thanh xa tít thăm thẳm vọng về, giống như ai đó đang hát vô cùng say sưa, nhưng âm điệu thật kì quái… giọng hát như thể… được hát từ một cái lưỡi đã bị cắt. Trình Vân Hạc mở trừng mắt, nhìn về phía cửa sổ đối diện với giường đang nằm. Trong bóng tối, những cái bóng lờ mờ lơ lửng màu xanh biếc lúc ẩn lúc hiện, lúc gần lúc xa, lại chỉ trên cánh cửa sổ đối diện giường ông mới có. ngoài, tiếng hát vẫn văng vẳng xa xôi, kẻ bị cắt lưỡi kia… (*) Tiếng niệm kinh và ánh nến trong chùa.- A Phát, gần đây không thấy bóng dáng A Thụy, nha đầu này lại chạy đi đâu rồi? – Một phụ nữ trung niên có mái tóc điểm bạc, thân hình thấp béo vừa cầm dao bổ quả bí đặt trên bàn vừa lớn tiếng càm ràm – Nha đầu đó không muốn lấy tiền thức ăn mua chịu mấy hôm trước nữa à? Nhị viện chủ vừa phát tiền ăn tháng này, A Thụy đâu?Một người trẻ tuổi đang chẻ củi, đáp:- Mấy hôm trước nghe nói mang cơm sang miếu bên cạnh rồi, chắc có tiền nên về nhà.Người phụ nữ trung niên đang thái rau dưa nheo nheo mắt.- A Phát, ta kể cho nghe một chuyện rất lạ.Mắt người trẻ tuổi đang bổ củi sáng lên.- Gần đây cháu cũng phát hiện ra một việc rất lạ, thím nói trước đi.Người phụ nữ trung niên nói:- Ta trồng mướp ở bên ngoài lầu sách phía sau, nở hoa liền mấy ngày, nở sớm hơn năm ngoái cả tháng.A Phát đáp:- Thế thì có gì lạ đâu? Cháu còn thấy một chuyện lạ hơn ở ngoài lầu sách cơ. - Hắn thần bí nói. – Cháu đã thấy mấy lần rồi, mỗi tháng vào ngày trăng tròn, bên chỗ lầu sách sẽ có đốm sáng màu đỏ lập lòe bên trong, tối qua cũng thế… Cháu bạo gan lén đi xem, thím biết bên trong có gì không? – Hắn ghé sát vào tai người phụ nữ trung niên kia, bí mật thì thầm – Bên trong là một nữ quỷ chỉ có nửa người!Người phụ nữ trung niên giật nảy mình.- Cháu nói bậy gì thế? Đây là Bách Xuyên Viện, trong viện bao nhiêu cao nhân, vậy mà cháu dám nói trong viện có quỷ?A Phát nhìn trời thề:- Thật mà, buổi sáng cháu còn cố tình tới đó xem lại, trong lầu sách mọi thứ sạch sẽ, chẳng có gì hết, nhưng tối qua đúng là có một cô gái chỉ có nửa người đi đi lại lại trong ấy, mặc dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng nếu không phải nữ quỷ thì là gì được?- Vậy tiểu tử cháu bị điên nằm mơ rồi! – Người phụ nữ trung niên cười mắng, rồi lại cầm dao lên thái rau. – Mau đi tìm A Thụy về, phát tiền ăn rồi.

Chương 23: Kinh thanh phật hỏa(*)