Tác giả:

Có một loại đả kích chính là tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi là Lộc Hàm. Nhìn người đàn ông đang ngồi ở phía đối diện, vẫn anh tuấn như thời còn trẻ, chỉ là thời gian bôn ba quá dài trên gương mặt cũng đã xuất hiện nếp nhăn. Tôi cho rằng, ông ấy là vì cảm giác áy náy tội lỗi khi còn trẻ mà quay về thăm tôi. Tôi năm đó rất căm ghét việc ông cùng mẹ bỏ tôi đi nước ngoài, để tôi một mình ở lại. Nhưng mà, tôi vẫn vô cùng nhung nhớ hai người họ, ước mong hy vọng có được sự ấm áp từ hai người họ vẫn luôn tồn tại trong tôi. Chỉ cần hai người họ quay về, đau khổ cô đơn của những năm qua, tôi có thể quên hết. Thật đấy, bố mẹ. Nhưng mà, tôi sai rồi! “Bố! Sao bố lại quay về? Còn mẹ đâu?” Tôi cố gắng không chế tâm trạng muốn kích động vì vui mừng, dùng ngữ khí trấn tĩnh nhất nói chuyện với người mà tôi yêu thương, bố của tôi. “Con trai…bố tìm con có chuyện…” Là vì có chuyện mới quay về tìm tôi sao?…Bố, bố thật làm còn thất vọng quá… “Vâng, có chuyện gì?” “Công ty nhà chúng ta xảy ra chút vấn đề, về…

Chương 25

Cứ Ngỡ Là Không Yêu EmTác giả: exo爱你不犹豫Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcCó một loại đả kích chính là tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi là Lộc Hàm. Nhìn người đàn ông đang ngồi ở phía đối diện, vẫn anh tuấn như thời còn trẻ, chỉ là thời gian bôn ba quá dài trên gương mặt cũng đã xuất hiện nếp nhăn. Tôi cho rằng, ông ấy là vì cảm giác áy náy tội lỗi khi còn trẻ mà quay về thăm tôi. Tôi năm đó rất căm ghét việc ông cùng mẹ bỏ tôi đi nước ngoài, để tôi một mình ở lại. Nhưng mà, tôi vẫn vô cùng nhung nhớ hai người họ, ước mong hy vọng có được sự ấm áp từ hai người họ vẫn luôn tồn tại trong tôi. Chỉ cần hai người họ quay về, đau khổ cô đơn của những năm qua, tôi có thể quên hết. Thật đấy, bố mẹ. Nhưng mà, tôi sai rồi! “Bố! Sao bố lại quay về? Còn mẹ đâu?” Tôi cố gắng không chế tâm trạng muốn kích động vì vui mừng, dùng ngữ khí trấn tĩnh nhất nói chuyện với người mà tôi yêu thương, bố của tôi. “Con trai…bố tìm con có chuyện…” Là vì có chuyện mới quay về tìm tôi sao?…Bố, bố thật làm còn thất vọng quá… “Vâng, có chuyện gì?” “Công ty nhà chúng ta xảy ra chút vấn đề, về… Buổi chiều, lúc Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm ngồi xuống sô pha trong phòng khách thì vừa hay Ngô Hựu Kỳ cũng đến.Vẫn là dáng vẻ của chị gái nhà bên, nhìn vào trông có vẻ rất thân thiện, vừa vào cửa đã nhìn thấy Ngô Thế Huân và Lộc Hàm, trên khuôn mặt liền nở ra nụ cười tươi rói.“Chị, chị đến rồi!”“Ừ, Lộc Hàm, xin chào!” Nói xong, thân thiện xoè một tay ra.Lộc Hàm từ lúc chị ấy từ cửa bước vào đã hơi ngây người. Chưa từng gặp qua một người phụ nữ như thế bao giờ, tuy không tính là quốc sắc thiên hương, nhưng nhan sắc cũng không phải tầm thường, chị ấy rất đẹp, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại ẩn hiện sự trưởng thành, như là chị lớn vậy cảm giác chị ấy có thể chăm sóc rất tốt cho người khác.Nhìn chị ấy xoè tay ra, Lộc Hàm cũng vội vàng giơ tay lên, xoè tay ra thì phải bắt tay, nhưng chưa kịp đưa tay đi xa đã bị Ngô Thế Huân kéo về.“Em ấy tay còn đau, không thể bắt tay được.”“Ồ ồ chị thật ngốc, sao lại bỏ qua cái này chứ! Lộc Hàm đừng khách sáo nhé!”Ngô Hựu Kỳ thu tay về, trước đấy còn xoa đầu Lộc Hàm, trên mặt cậu liền nhuộm một màu phấn hồng.Ngô Thế Huân ôm lấy eo Lộc Hàm ngồi trên sô pha, ngồi bên cạnh là Ngô Hựu Kỳ. Lộc Hàm rất không quen, không quen ở trước mặt người khác bị tuỳ tiện sờ mó. Lộc Hàm không yên phận động đậy một hai cái, Ngô Thế Huân thì không có phản ứng gì, nhưng động tác nhỏ của Lộc Hàm lại lọt vào mắt Ngô Hựu Kỳ, chị ấy liền trừng mắt nhìn Ngô Thế Huân, sau đó Lộc Hàm được buông ra chỉ phải ngồi dựa ở cạnh bên.Lúc hai người nói chuyện Lộc Hàm nghe không hiểu những kiến thức về kinh doanh, chỉ là trong lời nói Lộc Hàm hiểu được, công ty của Ngô Thế Huân gặp phải chút chuyện phiền phức, nhưng Ngô Thế Huân lại rất lâu không đến công ty, dạo gần đây đều là Ngô Hựu Kỳ đang giúp đỡ quản lý.Anh ta vì chăn sóc cậu mới ở nhà sao?…Trong mắt Ngô Thế Huân, được nhìn thấy Lộc Hàm ở ngay bên cạnh thật thoải mái, Ngô Hựu Kỳ cũng vậy nhìn thấy em trai mình cùng với đối tượng mà cậu ấy vừa ý cùng quan tâm ở bên nhau, cũng cảm thấy rất vui, chỉ có Lộc Hàm là thấy nhàm chán đến phát điên.“Thế Huân, em đi đặt bàn ở nhà hàng của công ty đi, chúng ta dẫn Lộc Hàm đi dạo một chút.”Ngô Thế Huân đang muốn phản đối, rõ ràng là của công ty còn cần đặt bàn sao?! Chị gái đây là trúng gió phương nào, sau đó khi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt phức tạp của Ngô Hựu Kỳ lại từ từ nở nụ cười.“Được rồi, chị, điện thoại của em trong phòng, để em đi lấy, chị cứ nói chuyện với Lộc Hàm.”“Đi đi!”Sau khi Ngô Thế Huân đi, Lộc Hàm lại càng cảm thấy không yên, dù sao Ngô Hựu Kỳ cũng là người lạ, hơn nữa còn là người nhà của Ngô Thế Huân, cái này…“Lộc Hàm, chị gọi em là Lộc Lộc có được không?”“Vâng!” Vốn dĩ là rất ghét cái tên trẻ con như thế, nhưng mà ngữ khí của chị ấy thật khiến người khác khó thể từ chối.“Lộc Lộc, em có thể gọi chị là chị Hựu Kỳ cũng được, chị có mấy câu muốn hỏi em.”“…Vâng…”“Em cảm thấy, Thế Huân nhà chúng ta là người thế nào?”Câu hỏi vừa được đưa ra Lộc Hàm liền ngây ngốc, tuy là đã đoán được chị ấy sẽ hỏi chuyện liên quan đến cậu và Ngô Thế Huân. Nhưng cũng không ngờ lại trực tiếp thế này…Đợi một lúc lâu, Lộc Hàm vẫn cứ vân vê góc áo, cúi đầu mà không nói gì.“Ừm…rất khó trả lời sao?”“Không biết.”“Được rồi, em không biết nói thế nào thì để chị nói.”“Lộc Lộc, em biết không? Thế Huân đứa trẻ này rất thích em.” Ngô Hựu Kỳ nhìn Lộc Hàm ở bên cạnh mình, thấy đôi nắt của cậu ấy có tia sáng xẹt qua.“Chị là lần đầu tiên nhìn thấy Thế Huân mang người khác về nhà. Cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, vứt bỏ hết thảy mọi việc ở công ty toàn tâm toàn ý chăm sóc một người cùng nó không có quan hệ huyết thống nào.”“Lúc trước cậu ấy cứ luôn lạnh lùng, ngoại trừ chị ra, bởi vì trong quá khứ cậu ấy cũng đã trải qua rất nhiều chuyện cho nên chỉ tin tưởng chị, nhưng mà từ khi chị nghe được cậu ấy nói có em, chị thấy Thế Huân đã thay đổi rồi! Sự thay đổi này, Thế Huân không cảm nhận được”“Em có thể ở bên cạnh cậu ấy không?”Nhìn Lộc Hàm vẫn không nói gì như cũ, bàn chân xếp chồng lên nhau, hẳn là lúc này suy nghĩ của cậu ấy nhất định đang rất loạn.“Chị biết, em đối với sự quen biết của hai đứa có chút bóng đen, chị cũng biết hoàn cảnh của em. Lộc Lộc, em cần một người chăm sóc cho em.”Tay Ngô Hựu Kỳ một lần nữa lại xoa đầu Lộc Hàm, cũng kéo cậu ôm vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng cậu.“Em đó cái đứa trẻ này, đừng cố tỏ ra kiên cường quá làm gì!”Từ đầu đến cuối, Lộc Hàm một lời cũng không nói, vẫn luôn âm thầm lắng nghe. Ngẫu nhiên đôi mắt sẽ xẹt qua tia sáng khác, nhưng rất nhanh lại bị giấu đi không để ai nhìn thấy.

Buổi chiều, lúc Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm ngồi xuống sô pha trong phòng khách thì vừa hay Ngô Hựu Kỳ cũng đến.

Vẫn là dáng vẻ của chị gái nhà bên, nhìn vào trông có vẻ rất thân thiện, vừa vào cửa đã nhìn thấy Ngô Thế Huân và Lộc Hàm, trên khuôn mặt liền nở ra nụ cười tươi rói.

“Chị, chị đến rồi!”

“Ừ, Lộc Hàm, xin chào!” Nói xong, thân thiện xoè một tay ra.

Lộc Hàm từ lúc chị ấy từ cửa bước vào đã hơi ngây người. Chưa từng gặp qua một người phụ nữ như thế bao giờ, tuy không tính là quốc sắc thiên hương, nhưng nhan sắc cũng không phải tầm thường, chị ấy rất đẹp, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại ẩn hiện sự trưởng thành, như là chị lớn vậy cảm giác chị ấy có thể chăm sóc rất tốt cho người khác.

Nhìn chị ấy xoè tay ra, Lộc Hàm cũng vội vàng giơ tay lên, xoè tay ra thì phải bắt tay, nhưng chưa kịp đưa tay đi xa đã bị Ngô Thế Huân kéo về.

“Em ấy tay còn đau, không thể bắt tay được.”

“Ồ ồ chị thật ngốc, sao lại bỏ qua cái này chứ! Lộc Hàm đừng khách sáo nhé!”

Ngô Hựu Kỳ thu tay về, trước đấy còn xoa đầu Lộc Hàm, trên mặt cậu liền nhuộm một màu phấn hồng.

Ngô Thế Huân ôm lấy eo Lộc Hàm ngồi trên sô pha, ngồi bên cạnh là Ngô Hựu Kỳ. Lộc Hàm rất không quen, không quen ở trước mặt người khác bị tuỳ tiện sờ mó. Lộc Hàm không yên phận động đậy một hai cái, Ngô Thế Huân thì không có phản ứng gì, nhưng động tác nhỏ của Lộc Hàm lại lọt vào mắt Ngô Hựu Kỳ, chị ấy liền trừng mắt nhìn Ngô Thế Huân, sau đó Lộc Hàm được buông ra chỉ phải ngồi dựa ở cạnh bên.

Lúc hai người nói chuyện Lộc Hàm nghe không hiểu những kiến thức về kinh doanh, chỉ là trong lời nói Lộc Hàm hiểu được, công ty của Ngô Thế Huân gặp phải chút chuyện phiền phức, nhưng Ngô Thế Huân lại rất lâu không đến công ty, dạo gần đây đều là Ngô Hựu Kỳ đang giúp đỡ quản lý.

Anh ta vì chăn sóc cậu mới ở nhà sao?…

Trong mắt Ngô Thế Huân, được nhìn thấy Lộc Hàm ở ngay bên cạnh thật thoải mái, Ngô Hựu Kỳ cũng vậy nhìn thấy em trai mình cùng với đối tượng mà cậu ấy vừa ý cùng quan tâm ở bên nhau, cũng cảm thấy rất vui, chỉ có Lộc Hàm là thấy nhàm chán đến phát điên.

“Thế Huân, em đi đặt bàn ở nhà hàng của công ty đi, chúng ta dẫn Lộc Hàm đi dạo một chút.”

Ngô Thế Huân đang muốn phản đối, rõ ràng là của công ty còn cần đặt bàn sao?! Chị gái đây là trúng gió phương nào, sau đó khi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt phức tạp của Ngô Hựu Kỳ lại từ từ nở nụ cười.

“Được rồi, chị, điện thoại của em trong phòng, để em đi lấy, chị cứ nói chuyện với Lộc Hàm.”

“Đi đi!”

Sau khi Ngô Thế Huân đi, Lộc Hàm lại càng cảm thấy không yên, dù sao Ngô Hựu Kỳ cũng là người lạ, hơn nữa còn là người nhà của Ngô Thế Huân, cái này…

“Lộc Hàm, chị gọi em là Lộc Lộc có được không?”

“Vâng!” Vốn dĩ là rất ghét cái tên trẻ con như thế, nhưng mà ngữ khí của chị ấy thật khiến người khác khó thể từ chối.

“Lộc Lộc, em có thể gọi chị là chị Hựu Kỳ cũng được, chị có mấy câu muốn hỏi em.”

“…Vâng…”

“Em cảm thấy, Thế Huân nhà chúng ta là người thế nào?”

Câu hỏi vừa được đưa ra Lộc Hàm liền ngây ngốc, tuy là đã đoán được chị ấy sẽ hỏi chuyện liên quan đến cậu và Ngô Thế Huân. Nhưng cũng không ngờ lại trực tiếp thế này…

Đợi một lúc lâu, Lộc Hàm vẫn cứ vân vê góc áo, cúi đầu mà không nói gì.

“Ừm…rất khó trả lời sao?”

“Không biết.”

“Được rồi, em không biết nói thế nào thì để chị nói.”

“Lộc Lộc, em biết không? Thế Huân đứa trẻ này rất thích em.” Ngô Hựu Kỳ nhìn Lộc Hàm ở bên cạnh mình, thấy đôi nắt của cậu ấy có tia sáng xẹt qua.

“Chị là lần đầu tiên nhìn thấy Thế Huân mang người khác về nhà. Cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, vứt bỏ hết thảy mọi việc ở công ty toàn tâm toàn ý chăm sóc một người cùng nó không có quan hệ huyết thống nào.”

“Lúc trước cậu ấy cứ luôn lạnh lùng, ngoại trừ chị ra, bởi vì trong quá khứ cậu ấy cũng đã trải qua rất nhiều chuyện cho nên chỉ tin tưởng chị, nhưng mà từ khi chị nghe được cậu ấy nói có em, chị thấy Thế Huân đã thay đổi rồi! Sự thay đổi này, Thế Huân không cảm nhận được”

“Em có thể ở bên cạnh cậu ấy không?”

Nhìn Lộc Hàm vẫn không nói gì như cũ, bàn chân xếp chồng lên nhau, hẳn là lúc này suy nghĩ của cậu ấy nhất định đang rất loạn.

“Chị biết, em đối với sự quen biết của hai đứa có chút bóng đen, chị cũng biết hoàn cảnh của em. Lộc Lộc, em cần một người chăm sóc cho em.”

Tay Ngô Hựu Kỳ một lần nữa lại xoa đầu Lộc Hàm, cũng kéo cậu ôm vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng cậu.

“Em đó cái đứa trẻ này, đừng cố tỏ ra kiên cường quá làm gì!”

Từ đầu đến cuối, Lộc Hàm một lời cũng không nói, vẫn luôn âm thầm lắng nghe. Ngẫu nhiên đôi mắt sẽ xẹt qua tia sáng khác, nhưng rất nhanh lại bị giấu đi không để ai nhìn thấy.

Cứ Ngỡ Là Không Yêu EmTác giả: exo爱你不犹豫Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcCó một loại đả kích chính là tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi là Lộc Hàm. Nhìn người đàn ông đang ngồi ở phía đối diện, vẫn anh tuấn như thời còn trẻ, chỉ là thời gian bôn ba quá dài trên gương mặt cũng đã xuất hiện nếp nhăn. Tôi cho rằng, ông ấy là vì cảm giác áy náy tội lỗi khi còn trẻ mà quay về thăm tôi. Tôi năm đó rất căm ghét việc ông cùng mẹ bỏ tôi đi nước ngoài, để tôi một mình ở lại. Nhưng mà, tôi vẫn vô cùng nhung nhớ hai người họ, ước mong hy vọng có được sự ấm áp từ hai người họ vẫn luôn tồn tại trong tôi. Chỉ cần hai người họ quay về, đau khổ cô đơn của những năm qua, tôi có thể quên hết. Thật đấy, bố mẹ. Nhưng mà, tôi sai rồi! “Bố! Sao bố lại quay về? Còn mẹ đâu?” Tôi cố gắng không chế tâm trạng muốn kích động vì vui mừng, dùng ngữ khí trấn tĩnh nhất nói chuyện với người mà tôi yêu thương, bố của tôi. “Con trai…bố tìm con có chuyện…” Là vì có chuyện mới quay về tìm tôi sao?…Bố, bố thật làm còn thất vọng quá… “Vâng, có chuyện gì?” “Công ty nhà chúng ta xảy ra chút vấn đề, về… Buổi chiều, lúc Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm ngồi xuống sô pha trong phòng khách thì vừa hay Ngô Hựu Kỳ cũng đến.Vẫn là dáng vẻ của chị gái nhà bên, nhìn vào trông có vẻ rất thân thiện, vừa vào cửa đã nhìn thấy Ngô Thế Huân và Lộc Hàm, trên khuôn mặt liền nở ra nụ cười tươi rói.“Chị, chị đến rồi!”“Ừ, Lộc Hàm, xin chào!” Nói xong, thân thiện xoè một tay ra.Lộc Hàm từ lúc chị ấy từ cửa bước vào đã hơi ngây người. Chưa từng gặp qua một người phụ nữ như thế bao giờ, tuy không tính là quốc sắc thiên hương, nhưng nhan sắc cũng không phải tầm thường, chị ấy rất đẹp, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại ẩn hiện sự trưởng thành, như là chị lớn vậy cảm giác chị ấy có thể chăm sóc rất tốt cho người khác.Nhìn chị ấy xoè tay ra, Lộc Hàm cũng vội vàng giơ tay lên, xoè tay ra thì phải bắt tay, nhưng chưa kịp đưa tay đi xa đã bị Ngô Thế Huân kéo về.“Em ấy tay còn đau, không thể bắt tay được.”“Ồ ồ chị thật ngốc, sao lại bỏ qua cái này chứ! Lộc Hàm đừng khách sáo nhé!”Ngô Hựu Kỳ thu tay về, trước đấy còn xoa đầu Lộc Hàm, trên mặt cậu liền nhuộm một màu phấn hồng.Ngô Thế Huân ôm lấy eo Lộc Hàm ngồi trên sô pha, ngồi bên cạnh là Ngô Hựu Kỳ. Lộc Hàm rất không quen, không quen ở trước mặt người khác bị tuỳ tiện sờ mó. Lộc Hàm không yên phận động đậy một hai cái, Ngô Thế Huân thì không có phản ứng gì, nhưng động tác nhỏ của Lộc Hàm lại lọt vào mắt Ngô Hựu Kỳ, chị ấy liền trừng mắt nhìn Ngô Thế Huân, sau đó Lộc Hàm được buông ra chỉ phải ngồi dựa ở cạnh bên.Lúc hai người nói chuyện Lộc Hàm nghe không hiểu những kiến thức về kinh doanh, chỉ là trong lời nói Lộc Hàm hiểu được, công ty của Ngô Thế Huân gặp phải chút chuyện phiền phức, nhưng Ngô Thế Huân lại rất lâu không đến công ty, dạo gần đây đều là Ngô Hựu Kỳ đang giúp đỡ quản lý.Anh ta vì chăn sóc cậu mới ở nhà sao?…Trong mắt Ngô Thế Huân, được nhìn thấy Lộc Hàm ở ngay bên cạnh thật thoải mái, Ngô Hựu Kỳ cũng vậy nhìn thấy em trai mình cùng với đối tượng mà cậu ấy vừa ý cùng quan tâm ở bên nhau, cũng cảm thấy rất vui, chỉ có Lộc Hàm là thấy nhàm chán đến phát điên.“Thế Huân, em đi đặt bàn ở nhà hàng của công ty đi, chúng ta dẫn Lộc Hàm đi dạo một chút.”Ngô Thế Huân đang muốn phản đối, rõ ràng là của công ty còn cần đặt bàn sao?! Chị gái đây là trúng gió phương nào, sau đó khi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt phức tạp của Ngô Hựu Kỳ lại từ từ nở nụ cười.“Được rồi, chị, điện thoại của em trong phòng, để em đi lấy, chị cứ nói chuyện với Lộc Hàm.”“Đi đi!”Sau khi Ngô Thế Huân đi, Lộc Hàm lại càng cảm thấy không yên, dù sao Ngô Hựu Kỳ cũng là người lạ, hơn nữa còn là người nhà của Ngô Thế Huân, cái này…“Lộc Hàm, chị gọi em là Lộc Lộc có được không?”“Vâng!” Vốn dĩ là rất ghét cái tên trẻ con như thế, nhưng mà ngữ khí của chị ấy thật khiến người khác khó thể từ chối.“Lộc Lộc, em có thể gọi chị là chị Hựu Kỳ cũng được, chị có mấy câu muốn hỏi em.”“…Vâng…”“Em cảm thấy, Thế Huân nhà chúng ta là người thế nào?”Câu hỏi vừa được đưa ra Lộc Hàm liền ngây ngốc, tuy là đã đoán được chị ấy sẽ hỏi chuyện liên quan đến cậu và Ngô Thế Huân. Nhưng cũng không ngờ lại trực tiếp thế này…Đợi một lúc lâu, Lộc Hàm vẫn cứ vân vê góc áo, cúi đầu mà không nói gì.“Ừm…rất khó trả lời sao?”“Không biết.”“Được rồi, em không biết nói thế nào thì để chị nói.”“Lộc Lộc, em biết không? Thế Huân đứa trẻ này rất thích em.” Ngô Hựu Kỳ nhìn Lộc Hàm ở bên cạnh mình, thấy đôi nắt của cậu ấy có tia sáng xẹt qua.“Chị là lần đầu tiên nhìn thấy Thế Huân mang người khác về nhà. Cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, vứt bỏ hết thảy mọi việc ở công ty toàn tâm toàn ý chăm sóc một người cùng nó không có quan hệ huyết thống nào.”“Lúc trước cậu ấy cứ luôn lạnh lùng, ngoại trừ chị ra, bởi vì trong quá khứ cậu ấy cũng đã trải qua rất nhiều chuyện cho nên chỉ tin tưởng chị, nhưng mà từ khi chị nghe được cậu ấy nói có em, chị thấy Thế Huân đã thay đổi rồi! Sự thay đổi này, Thế Huân không cảm nhận được”“Em có thể ở bên cạnh cậu ấy không?”Nhìn Lộc Hàm vẫn không nói gì như cũ, bàn chân xếp chồng lên nhau, hẳn là lúc này suy nghĩ của cậu ấy nhất định đang rất loạn.“Chị biết, em đối với sự quen biết của hai đứa có chút bóng đen, chị cũng biết hoàn cảnh của em. Lộc Lộc, em cần một người chăm sóc cho em.”Tay Ngô Hựu Kỳ một lần nữa lại xoa đầu Lộc Hàm, cũng kéo cậu ôm vào lòng, tay vỗ nhẹ lên lưng cậu.“Em đó cái đứa trẻ này, đừng cố tỏ ra kiên cường quá làm gì!”Từ đầu đến cuối, Lộc Hàm một lời cũng không nói, vẫn luôn âm thầm lắng nghe. Ngẫu nhiên đôi mắt sẽ xẹt qua tia sáng khác, nhưng rất nhanh lại bị giấu đi không để ai nhìn thấy.

Chương 25