Sau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu…

Chương 323: Phối hợp

[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Về thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong, Hạ Nhạc Thiên không cần suy nghĩ đã trực tiếp trả lời: "Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng khoảng 12 giờ 15 phút, ba phút sau tử vong biến mất."Tuy không tận mắt nhìn thấy Hoàng Hiểu Giai chết đi, nhưng Hạ Nhạc Thiên chứng kiến Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng và biến mất, cơ bản có thể kết luận cô đã chết.Phùng Thành Thư nghe Hạ Nhạc Thiên nói xong, trong lòng lại trở nên chần chừ do dự.Thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong sớm hơn thời gian hắn bị kéo vào ác mộng, hơn nữa Hoàng Hiểu Giai đã tử vong, nhưng ác quỷ trong mơ của hắn vẫn còn sống.Điều này khiến Phùng Thành Thư nghĩ đến hai suy đoán, một là thời gian trong mơ của mỗi người không giống nhau.Hai là...... Lệ quỷ suy yếu trong ác mộng của hắn, không phải Hoàng Hiểu Giai.Nhưng mặc kệ là suy đoán nào, trước mắt quan trọng nhất là biết rõ đêm nay Từ Thiên Ninh đã mơ thấy gì.Bùi Anh lôi Phùng Thành Thư còn đang đắm chìm trong suy nghĩ ra, hỏi: "Anh phát hiện manh mối gì sao?"Tuy là câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại mang theo ý chắc chắn.Phùng Thành Thư giật thót trong lòng, cuối cùng nói: "Không biết có tính là manh mối không, thời gian Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng, sớm hơn 40 phút so với tôi."Bùi Anh nhìn qua Từ Thiên Ninh, "Từ Thiên Ninh, anh có nhớ mình bị kéo vào ác mộng khi nào không?"Từ Thiên Ninh bị điểm danh sợ hãi ngẩng đầu, theo bản năng lại nhìn qua Phùng Thành Thư, sau đó vội vàng cúi đầu, hoảng loạn nói: "Tôi, tôi không nhớ rõ."Mọi người đều suy tư.Rốt cuộc Từ Thiên Ninh đã thấy gì trong ác mộng, sao lại sợ Phùng Thành Thư như vậy?Phùng Thành Thư âm trầm nói: "Từ Thiên Ninh, rốt cuộc anh thấy gì trong mộng?"Từ Thiên Ninh run bắn lê, vội vàng lắc đầu: "Tôi, tôi thật sự không thấy gì cả."Giải thích là che giấu, mà phản ứng của Từ Thiên Ninh càng khiến mọi người nghi ngờ.Hạ Nhạc Thiên đứng ra, nói: "Để tôi và Từ Thiên Ninh nói chuyện riêng đi."Phùng Thành Thư dĩ nhiên là không đồng ý, nhưng hắn lại không có biện pháp ép buộc Từ Thiên Ninh nói ra cảnh trong mơ, cũng như hắn đang cố tình che giấu bí mật mình bị lệ quỷ điều khiển.Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều im lặng."Nếu như vậy, không bằng chúng ta thành thật khai hết mọi chuyện đi, cố tình giấu giếm sẽ chỉ làm mọi người chết ở chỗ này." Hạ Nhạc Thiên vỗ vỗ tay, đưa ra một biện pháp.Phùng Thành Thư căng thẳng trong lòng.Quả nhiên, Da Da Hạ đã phát hiện.Hắn tự hỏi mình có nên nói ra cảnh tượng trong mơ hay không, nhưng chuyện hắn biến thành con rối của lệ quỷ vẫn làm hắn kiêng kị và sợ hãi."Muốn tôi nói ra cũng được, nhưng tốt nhất là các người phải thuyết phục Từ Thiên Ninh nói ra." Phùng Thành Thư nói.Mọi người nhìn về phía Từ Thiên Ninh.Sắc mặt Từ Thiên Ninh trắng bệch, liều mạng lắc đầu, "Không, tôi không thể......"Bùi Anh nói: "Tôi không biết anh nhìn thấy gì trong mộng, nhưng anh đừng quên, nếu chúng ta không mau tìm ra đường sống, mọi người đều bị Mộng Quỷ kéo vào ác mộng gϊếŧ chết."Từ Thiên Ninh lại run lên, không biết nghĩ gì trong đầu, gian nan nói: "Tôi, tôi biết rồi."*****Editor: Mấy ông này lằng nhằng quá, nói ra mới biết được manh mối chứ im lìm giữ rồi ngủm luôn. Tui mà là Hạ Nhạc Thiên tui thấy phiền chết luôn quá.

Về thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong, Hạ Nhạc Thiên không cần suy nghĩ đã trực tiếp trả lời: "Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng khoảng 12 giờ 15 phút, ba phút sau tử vong biến mất."

Tuy không tận mắt nhìn thấy Hoàng Hiểu Giai chết đi, nhưng Hạ Nhạc Thiên chứng kiến Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng và biến mất, cơ bản có thể kết luận cô đã chết.

Phùng Thành Thư nghe Hạ Nhạc Thiên nói xong, trong lòng lại trở nên chần chừ do dự.

Thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong sớm hơn thời gian hắn bị kéo vào ác mộng, hơn nữa Hoàng Hiểu Giai đã tử vong, nhưng ác quỷ trong mơ của hắn vẫn còn sống.

Điều này khiến Phùng Thành Thư nghĩ đến hai suy đoán, một là thời gian trong mơ của mỗi người không giống nhau.

Hai là...... Lệ quỷ suy yếu trong ác mộng của hắn, không phải Hoàng Hiểu Giai.

Nhưng mặc kệ là suy đoán nào, trước mắt quan trọng nhất là biết rõ đêm nay Từ Thiên Ninh đã mơ thấy gì.

Bùi Anh lôi Phùng Thành Thư còn đang đắm chìm trong suy nghĩ ra, hỏi: "Anh phát hiện manh mối gì sao?"

Tuy là câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại mang theo ý chắc chắn.

Phùng Thành Thư giật thót trong lòng, cuối cùng nói: "Không biết có tính là manh mối không, thời gian Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng, sớm hơn 40 phút so với tôi."

Bùi Anh nhìn qua Từ Thiên Ninh, "Từ Thiên Ninh, anh có nhớ mình bị kéo vào ác mộng khi nào không?"

Từ Thiên Ninh bị điểm danh sợ hãi ngẩng đầu, theo bản năng lại nhìn qua Phùng Thành Thư, sau đó vội vàng cúi đầu, hoảng loạn nói: "Tôi, tôi không nhớ rõ."

Mọi người đều suy tư.

Rốt cuộc Từ Thiên Ninh đã thấy gì trong ác mộng, sao lại sợ Phùng Thành Thư như vậy?

Phùng Thành Thư âm trầm nói: "Từ Thiên Ninh, rốt cuộc anh thấy gì trong mộng?"

Từ Thiên Ninh run bắn lê, vội vàng lắc đầu: "Tôi, tôi thật sự không thấy gì cả."

Giải thích là che giấu, mà phản ứng của Từ Thiên Ninh càng khiến mọi người nghi ngờ.

Hạ Nhạc Thiên đứng ra, nói: "Để tôi và Từ Thiên Ninh nói chuyện riêng đi."

Phùng Thành Thư dĩ nhiên là không đồng ý, nhưng hắn lại không có biện pháp ép buộc Từ Thiên Ninh nói ra cảnh trong mơ, cũng như hắn đang cố tình che giấu bí mật mình bị lệ quỷ điều khiển.

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều im lặng.

"Nếu như vậy, không bằng chúng ta thành thật khai hết mọi chuyện đi, cố tình giấu giếm sẽ chỉ làm mọi người chết ở chỗ này." Hạ Nhạc Thiên vỗ vỗ tay, đưa ra một biện pháp.

Phùng Thành Thư căng thẳng trong lòng.

Quả nhiên, Da Da Hạ đã phát hiện.

Hắn tự hỏi mình có nên nói ra cảnh tượng trong mơ hay không, nhưng chuyện hắn biến thành con rối của lệ quỷ vẫn làm hắn kiêng kị và sợ hãi.

"Muốn tôi nói ra cũng được, nhưng tốt nhất là các người phải thuyết phục Từ Thiên Ninh nói ra." Phùng Thành Thư nói.

Mọi người nhìn về phía Từ Thiên Ninh.

Sắc mặt Từ Thiên Ninh trắng bệch, liều mạng lắc đầu, "Không, tôi không thể......"

Bùi Anh nói: "Tôi không biết anh nhìn thấy gì trong mộng, nhưng anh đừng quên, nếu chúng ta không mau tìm ra đường sống, mọi người đều bị Mộng Quỷ kéo vào ác mộng gϊếŧ chết."

Từ Thiên Ninh lại run lên, không biết nghĩ gì trong đầu, gian nan nói: "Tôi, tôi biết rồi."

*****

Editor: Mấy ông này lằng nhằng quá, nói ra mới biết được manh mối chứ im lìm giữ rồi ngủm luôn. Tui mà là Hạ Nhạc Thiên tui thấy phiền chết luôn quá.

[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Về thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong, Hạ Nhạc Thiên không cần suy nghĩ đã trực tiếp trả lời: "Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng khoảng 12 giờ 15 phút, ba phút sau tử vong biến mất."Tuy không tận mắt nhìn thấy Hoàng Hiểu Giai chết đi, nhưng Hạ Nhạc Thiên chứng kiến Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng và biến mất, cơ bản có thể kết luận cô đã chết.Phùng Thành Thư nghe Hạ Nhạc Thiên nói xong, trong lòng lại trở nên chần chừ do dự.Thời gian Hoàng Hiểu Giai tử vong sớm hơn thời gian hắn bị kéo vào ác mộng, hơn nữa Hoàng Hiểu Giai đã tử vong, nhưng ác quỷ trong mơ của hắn vẫn còn sống.Điều này khiến Phùng Thành Thư nghĩ đến hai suy đoán, một là thời gian trong mơ của mỗi người không giống nhau.Hai là...... Lệ quỷ suy yếu trong ác mộng của hắn, không phải Hoàng Hiểu Giai.Nhưng mặc kệ là suy đoán nào, trước mắt quan trọng nhất là biết rõ đêm nay Từ Thiên Ninh đã mơ thấy gì.Bùi Anh lôi Phùng Thành Thư còn đang đắm chìm trong suy nghĩ ra, hỏi: "Anh phát hiện manh mối gì sao?"Tuy là câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại mang theo ý chắc chắn.Phùng Thành Thư giật thót trong lòng, cuối cùng nói: "Không biết có tính là manh mối không, thời gian Hoàng Hiểu Giai bị kéo vào ác mộng, sớm hơn 40 phút so với tôi."Bùi Anh nhìn qua Từ Thiên Ninh, "Từ Thiên Ninh, anh có nhớ mình bị kéo vào ác mộng khi nào không?"Từ Thiên Ninh bị điểm danh sợ hãi ngẩng đầu, theo bản năng lại nhìn qua Phùng Thành Thư, sau đó vội vàng cúi đầu, hoảng loạn nói: "Tôi, tôi không nhớ rõ."Mọi người đều suy tư.Rốt cuộc Từ Thiên Ninh đã thấy gì trong ác mộng, sao lại sợ Phùng Thành Thư như vậy?Phùng Thành Thư âm trầm nói: "Từ Thiên Ninh, rốt cuộc anh thấy gì trong mộng?"Từ Thiên Ninh run bắn lê, vội vàng lắc đầu: "Tôi, tôi thật sự không thấy gì cả."Giải thích là che giấu, mà phản ứng của Từ Thiên Ninh càng khiến mọi người nghi ngờ.Hạ Nhạc Thiên đứng ra, nói: "Để tôi và Từ Thiên Ninh nói chuyện riêng đi."Phùng Thành Thư dĩ nhiên là không đồng ý, nhưng hắn lại không có biện pháp ép buộc Từ Thiên Ninh nói ra cảnh trong mơ, cũng như hắn đang cố tình che giấu bí mật mình bị lệ quỷ điều khiển.Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều im lặng."Nếu như vậy, không bằng chúng ta thành thật khai hết mọi chuyện đi, cố tình giấu giếm sẽ chỉ làm mọi người chết ở chỗ này." Hạ Nhạc Thiên vỗ vỗ tay, đưa ra một biện pháp.Phùng Thành Thư căng thẳng trong lòng.Quả nhiên, Da Da Hạ đã phát hiện.Hắn tự hỏi mình có nên nói ra cảnh tượng trong mơ hay không, nhưng chuyện hắn biến thành con rối của lệ quỷ vẫn làm hắn kiêng kị và sợ hãi."Muốn tôi nói ra cũng được, nhưng tốt nhất là các người phải thuyết phục Từ Thiên Ninh nói ra." Phùng Thành Thư nói.Mọi người nhìn về phía Từ Thiên Ninh.Sắc mặt Từ Thiên Ninh trắng bệch, liều mạng lắc đầu, "Không, tôi không thể......"Bùi Anh nói: "Tôi không biết anh nhìn thấy gì trong mộng, nhưng anh đừng quên, nếu chúng ta không mau tìm ra đường sống, mọi người đều bị Mộng Quỷ kéo vào ác mộng gϊếŧ chết."Từ Thiên Ninh lại run lên, không biết nghĩ gì trong đầu, gian nan nói: "Tôi, tôi biết rồi."*****Editor: Mấy ông này lằng nhằng quá, nói ra mới biết được manh mối chứ im lìm giữ rồi ngủm luôn. Tui mà là Hạ Nhạc Thiên tui thấy phiền chết luôn quá.

Chương 323: Phối hợp