Sau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu…

Chương 330

[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Trưởng quản Lý dẫn đầu rời khỏi phòng xác, thấy ba người chơi vẫn còn đứng tại chỗ, lập tức gằn giọng nói: "Sao còn không đi......"Hạ Nhạc Thiên cho Bùi Anh một ánh mắt, sau đó kéo Phùng Thành Thư ra ngoài.Đại sảnh nhà tang lễ vẫn trống rỗng, có lẽ là vì trưởng quản Lý đã đến, làm không khí lạnh lẽo trong đại sảnh càng thêm âm u hơn.Từ Thiên Ninh không biết đã chạy đi đâu mất, mọi người cũng không có tâm trạng đi tìm hắn, vì đã sắp tới 8 giờ.Thu thể mà Bùi Anh phụ trách sẽ được đưa tới hôm nay, vẻ mặt Hạ Nhạc Thiên cũng trở nên nghiêm túc, đồng thời trong lòng cũng có một suy đoán không tốt.Trò chơi yêu cầu người chơi trở thành người giữ xác, chuyên môn phụ trách mỗi thi thể riêng biệt, không lẽ là vì -- thi thể bị đưa tới đều tương ứng với từng người chơi?Tỷ như thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, lại giống y như đúc Phùng Thành Thư.Vậy rốt cuộc Phùng Thành Thư chết hay chưa?Hiện tại xem ra, tác dụng của thi thể là dùng để nhắc nhở người chơi một manh mối quan trọng nào đó.Nhưng manh mối này là gì?Hạ Nhạc Thiên đột nhiên nhớ tới một chi tiết, đó là thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, giống như bị lệ quỷ móc sạch nội tạng từ phía sau lưng mà chết.Lại nghĩ đến ác mộng mà Phùng Thành Thư đã nhắc, hắn luôn có cảm giác phía sau lưng có quỷ nhìn chằm chằm mình.Có phải chứng tỏ...... Đêm nay Phùng Thành Thư có thể chết hệt như thi thể kia, sẽ bị Từ Thiên Ninh bị lệ quỷ điều khiển đào sạch nội tạng?Nhưng điều này vẫn không thể tìm ra manh mối phá giải cơ hội giết người.Rốt cuộc hắn đã bỏ qua chỗ nào?Chân mày Hạ Nhạc Thiên không tự giác nhíu chặt, thế giới này đã bị Bug khống chế tới mức nào rồi, thời gian của cậu không còn nhiều.*****

Trưởng quản Lý dẫn đầu rời khỏi phòng xác, thấy ba người chơi vẫn còn đứng tại chỗ, lập tức gằn giọng nói: "Sao còn không đi......"

Hạ Nhạc Thiên cho Bùi Anh một ánh mắt, sau đó kéo Phùng Thành Thư ra ngoài.

Đại sảnh nhà tang lễ vẫn trống rỗng, có lẽ là vì trưởng quản Lý đã đến, làm không khí lạnh lẽo trong đại sảnh càng thêm âm u hơn.

Từ Thiên Ninh không biết đã chạy đi đâu mất, mọi người cũng không có tâm trạng đi tìm hắn, vì đã sắp tới 8 giờ.

Thu thể mà Bùi Anh phụ trách sẽ được đưa tới hôm nay, vẻ mặt Hạ Nhạc Thiên cũng trở nên nghiêm túc, đồng thời trong lòng cũng có một suy đoán không tốt.

Trò chơi yêu cầu người chơi trở thành người giữ xác, chuyên môn phụ trách mỗi thi thể riêng biệt, không lẽ là vì -- thi thể bị đưa tới đều tương ứng với từng người chơi?

Tỷ như thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, lại giống y như đúc Phùng Thành Thư.

Vậy rốt cuộc Phùng Thành Thư chết hay chưa?

Hiện tại xem ra, tác dụng của thi thể là dùng để nhắc nhở người chơi một manh mối quan trọng nào đó.

Nhưng manh mối này là gì?

Hạ Nhạc Thiên đột nhiên nhớ tới một chi tiết, đó là thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, giống như bị lệ quỷ móc sạch nội tạng từ phía sau lưng mà chết.

Lại nghĩ đến ác mộng mà Phùng Thành Thư đã nhắc, hắn luôn có cảm giác phía sau lưng có quỷ nhìn chằm chằm mình.

Có phải chứng tỏ...... Đêm nay Phùng Thành Thư có thể chết hệt như thi thể kia, sẽ bị Từ Thiên Ninh bị lệ quỷ điều khiển đào sạch nội tạng?

Nhưng điều này vẫn không thể tìm ra manh mối phá giải cơ hội giết người.

Rốt cuộc hắn đã bỏ qua chỗ nào?

Chân mày Hạ Nhạc Thiên không tự giác nhíu chặt, thế giới này đã bị Bug khống chế tới mức nào rồi, thời gian của cậu không còn nhiều.

*****

[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Trưởng quản Lý dẫn đầu rời khỏi phòng xác, thấy ba người chơi vẫn còn đứng tại chỗ, lập tức gằn giọng nói: "Sao còn không đi......"Hạ Nhạc Thiên cho Bùi Anh một ánh mắt, sau đó kéo Phùng Thành Thư ra ngoài.Đại sảnh nhà tang lễ vẫn trống rỗng, có lẽ là vì trưởng quản Lý đã đến, làm không khí lạnh lẽo trong đại sảnh càng thêm âm u hơn.Từ Thiên Ninh không biết đã chạy đi đâu mất, mọi người cũng không có tâm trạng đi tìm hắn, vì đã sắp tới 8 giờ.Thu thể mà Bùi Anh phụ trách sẽ được đưa tới hôm nay, vẻ mặt Hạ Nhạc Thiên cũng trở nên nghiêm túc, đồng thời trong lòng cũng có một suy đoán không tốt.Trò chơi yêu cầu người chơi trở thành người giữ xác, chuyên môn phụ trách mỗi thi thể riêng biệt, không lẽ là vì -- thi thể bị đưa tới đều tương ứng với từng người chơi?Tỷ như thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, lại giống y như đúc Phùng Thành Thư.Vậy rốt cuộc Phùng Thành Thư chết hay chưa?Hiện tại xem ra, tác dụng của thi thể là dùng để nhắc nhở người chơi một manh mối quan trọng nào đó.Nhưng manh mối này là gì?Hạ Nhạc Thiên đột nhiên nhớ tới một chi tiết, đó là thi thể mà Phùng Thành Thư phụ trách, giống như bị lệ quỷ móc sạch nội tạng từ phía sau lưng mà chết.Lại nghĩ đến ác mộng mà Phùng Thành Thư đã nhắc, hắn luôn có cảm giác phía sau lưng có quỷ nhìn chằm chằm mình.Có phải chứng tỏ...... Đêm nay Phùng Thành Thư có thể chết hệt như thi thể kia, sẽ bị Từ Thiên Ninh bị lệ quỷ điều khiển đào sạch nội tạng?Nhưng điều này vẫn không thể tìm ra manh mối phá giải cơ hội giết người.Rốt cuộc hắn đã bỏ qua chỗ nào?Chân mày Hạ Nhạc Thiên không tự giác nhíu chặt, thế giới này đã bị Bug khống chế tới mức nào rồi, thời gian của cậu không còn nhiều.*****

Chương 330