Sau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu…
Chương 347
[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Phùng Thành Thư cúi đầu ngẫm nghĩ trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Anh, "Trần tiểu thư, có thể giải thích vì sao thời gian lại bị quay ngược trước không?"Hạ Nhạc Thiên cũng lộ ra vẻ mặt thắc mắc nhìn về phía Bùi Anh, giống như những chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn.Bùi Anh không dấu vết nhìn thoáng qua Hạ Nhạc Thiên, lập tức phối hợp cúi đầu, bẻ bẻ ngón tay: "Thật sự xin lỗi, có lẽ tôi đã ấn sai nút.""Trần tiểu thư, lần trước cô đã đồng ý với chúng tôi sẽ không tái phạm nữa." Phùng Thành Thư xanh mặt, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn hoàn toàn lật mặt với Hạ Nhạc Thiên ngay lúc này.Bùi Anh còn chưa nói chuyện thì Hạ Nhạc Thiên đã cướp lời: "Chuyện này ngay cả tôi cũng không thể tiếp tục bao che cho Trần Anh, tôi thấy không bằng như vậy, để Trần Anh và Từ Thiên Ninh trao đổi vị trí đi."Từ Thiên Ninh nháy mắt cứng đờ, ngay sau đó lập tức lắc đầu: "Tôi không thể, tôi --""Vậy thì để Phùng Thành Thư đi, nhưng nếu vậy thì không ai có thể mở khóa tủ." Hạ Nhạc Thiên nói.Bùi Anh nhìn Hạ Nhạc Thiên, hơi hiểu ra được ý đồ của cậu.Hạ Nhạc Thiên muốn điều chuyển Từ Thiên Ninh ra khỏi phòng chứa xác!Tuy nàng không rõ nguyên nhân tại sao, nhưng nàng biết mình cần phải phối hợp với Hạ Nhạc Thiên.Bùi Anh giả vờ khó xử, nói: "Không thì... cứ để tôi tiếp tục phụ trách đốt cháy thi thể đi, lần này tôi......" Nàng ngập ngừng, "Nhất định sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa."Không cái con khỉ.Từ Thiên Ninh và Phùng Thành Thư không hẹn mà cùng suy nghĩ người chơi nữ này lần sau vẫn có thể tái phạm sai lầm."Tôi thật sự không hiểu, sao cô có thể liên tục phạm sai lầm kiểu này như vậy." Phùng Thành Thư nhíu mày: "Sớm tìm ra đường sống đối với chúng ta mà nói không phải là chuyện tốt sao?"Bùi Anh nói: "Tôi biết, chỉ là tôi khẩn trương quá."Phùng Thành Thư còn lâu mới tin những lời này.Nhưng hành vi này của đối phương lại khiến Phùng Thành Thư có chút lo lắng không rõ, nghi ngờ người này đã phát hiện ra tin tức gì đó rất quan trọng.Cho nên mới liên tục rút ngắn thời gian quay ngược.Hoặc là...... Đối phương chỉ đơn giản là không vừa mắt mình, muốn mượn cách này tiêu hao số lần quay ngược để gi.ết chế.t mình.Nhưng khả năng này không cao lắm.Vì người muốn giết mình nhất hẳn là Từ Thiên Ninh mới đúng.Nhưng mặc kệ thế nào, hắn đều phải ngăn cản Trần Anh phí phạm cơ hội quay ngược thời gian.Cho nên, Từ Thiên Ninh trở thành người chơi duy nhất có thể nhận nhiệm vụ đốt cháy thi thể.Hắn tin tưởng Từ Thiên Ninh biết nên làm như thế nào, bởi vì, mạng sống của mọi người đều thắt chặt bên nhau.Quan trọng hơn là, hắn có biện pháp lôi kéo Từ Thiên Ninh."Tôi đồng ý với anh Lý, để Từ Thiên Ninh đi đi." Phùng Thành Thư mở miệng nói.Từ Thiên Ninh không ngờ Phùng Thành Thư lại đồng ý, nhưng sau đó hắn cũng hiểu rõ nguyên nhân.Bởi vì với tình hình trước mắt, mình thật sự là sự lựa chọn duy nhất, Phùng Thành Thư không có lựa chọn nào khác.Nhưng vấn đề là --Hắn cần phải ở lại phòng chứa xác, đảm bảo nhiệm vụ có thể tiến hành thuận lợi."Anh không muốn?" Phùng Thành Thư dùng ánh mắt uy h**p đánh giá Từ Thiên Ninh.Từ Thiên Ninh tái mặt, cũng không biết là chột dạ hay là gì khác, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mịn, vội vàng xua tay: "Không phải không muốn, chỉ là, tôi sợ tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ này, ai cũng biết tôi còn nhát gan hơn cả Trần tiểu thư mà."Phùng Thành Thư nghe vậy lập tức quay sang Hạ Nhạc Thiên: "Ngay cả chút tác dụng cuối cùng hắn cũng không có, anh vẫn muốn ngăn cản tôi giết hắn sao?"Từ Thiên Ninh hốt hoảng trợn tròn mắt, không ngờ Phùng Thành Thư vẫn còn nung nấu ý định giết mình!Hắn sợ hãi nhìn về phía Hạ Nhạc Thiên, đem hi vọng cuối cùng gửi gắm lên người Hạ Nhạc Thiên.Hạ Nhạc Thiên nhún vai: "Tôi đồng ý với quan điểm của anh."*
Phùng Thành Thư cúi đầu ngẫm nghĩ trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Anh, "Trần tiểu thư, có thể giải thích vì sao thời gian lại bị quay ngược trước không?"
Hạ Nhạc Thiên cũng lộ ra vẻ mặt thắc mắc nhìn về phía Bùi Anh, giống như những chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn.
Bùi Anh không dấu vết nhìn thoáng qua Hạ Nhạc Thiên, lập tức phối hợp cúi đầu, bẻ bẻ ngón tay: "Thật sự xin lỗi, có lẽ tôi đã ấn sai nút."
"Trần tiểu thư, lần trước cô đã đồng ý với chúng tôi sẽ không tái phạm nữa." Phùng Thành Thư xanh mặt, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn hoàn toàn lật mặt với Hạ Nhạc Thiên ngay lúc này.
Bùi Anh còn chưa nói chuyện thì Hạ Nhạc Thiên đã cướp lời: "Chuyện này ngay cả tôi cũng không thể tiếp tục bao che cho Trần Anh, tôi thấy không bằng như vậy, để Trần Anh và Từ Thiên Ninh trao đổi vị trí đi."
Từ Thiên Ninh nháy mắt cứng đờ, ngay sau đó lập tức lắc đầu: "Tôi không thể, tôi --"
"Vậy thì để Phùng Thành Thư đi, nhưng nếu vậy thì không ai có thể mở khóa tủ." Hạ Nhạc Thiên nói.
Bùi Anh nhìn Hạ Nhạc Thiên, hơi hiểu ra được ý đồ của cậu.
Hạ Nhạc Thiên muốn điều chuyển Từ Thiên Ninh ra khỏi phòng chứa xác!
Tuy nàng không rõ nguyên nhân tại sao, nhưng nàng biết mình cần phải phối hợp với Hạ Nhạc Thiên.
Bùi Anh giả vờ khó xử, nói: "Không thì... cứ để tôi tiếp tục phụ trách đốt cháy thi thể đi, lần này tôi......" Nàng ngập ngừng, "Nhất định sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa."
Không cái con khỉ.
Từ Thiên Ninh và Phùng Thành Thư không hẹn mà cùng suy nghĩ người chơi nữ này lần sau vẫn có thể tái phạm sai lầm.
"Tôi thật sự không hiểu, sao cô có thể liên tục phạm sai lầm kiểu này như vậy." Phùng Thành Thư nhíu mày: "Sớm tìm ra đường sống đối với chúng ta mà nói không phải là chuyện tốt sao?"
Bùi Anh nói: "Tôi biết, chỉ là tôi khẩn trương quá."
Phùng Thành Thư còn lâu mới tin những lời này.
Nhưng hành vi này của đối phương lại khiến Phùng Thành Thư có chút lo lắng không rõ, nghi ngờ người này đã phát hiện ra tin tức gì đó rất quan trọng.
Cho nên mới liên tục rút ngắn thời gian quay ngược.
Hoặc là...... Đối phương chỉ đơn giản là không vừa mắt mình, muốn mượn cách này tiêu hao số lần quay ngược để gi.ết chế.t mình.
Nhưng khả năng này không cao lắm.
Vì người muốn giết mình nhất hẳn là Từ Thiên Ninh mới đúng.
Nhưng mặc kệ thế nào, hắn đều phải ngăn cản Trần Anh phí phạm cơ hội quay ngược thời gian.
Cho nên, Từ Thiên Ninh trở thành người chơi duy nhất có thể nhận nhiệm vụ đốt cháy thi thể.
Hắn tin tưởng Từ Thiên Ninh biết nên làm như thế nào, bởi vì, mạng sống của mọi người đều thắt chặt bên nhau.
Quan trọng hơn là, hắn có biện pháp lôi kéo Từ Thiên Ninh.
"Tôi đồng ý với anh Lý, để Từ Thiên Ninh đi đi." Phùng Thành Thư mở miệng nói.
Từ Thiên Ninh không ngờ Phùng Thành Thư lại đồng ý, nhưng sau đó hắn cũng hiểu rõ nguyên nhân.
Bởi vì với tình hình trước mắt, mình thật sự là sự lựa chọn duy nhất, Phùng Thành Thư không có lựa chọn nào khác.
Nhưng vấn đề là --
Hắn cần phải ở lại phòng chứa xác, đảm bảo nhiệm vụ có thể tiến hành thuận lợi.
"Anh không muốn?" Phùng Thành Thư dùng ánh mắt uy h**p đánh giá Từ Thiên Ninh.
Từ Thiên Ninh tái mặt, cũng không biết là chột dạ hay là gì khác, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mịn, vội vàng xua tay: "Không phải không muốn, chỉ là, tôi sợ tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ này, ai cũng biết tôi còn nhát gan hơn cả Trần tiểu thư mà."
Phùng Thành Thư nghe vậy lập tức quay sang Hạ Nhạc Thiên: "Ngay cả chút tác dụng cuối cùng hắn cũng không có, anh vẫn muốn ngăn cản tôi giết hắn sao?"
Từ Thiên Ninh hốt hoảng trợn tròn mắt, không ngờ Phùng Thành Thư vẫn còn nung nấu ý định giết mình!
Hắn sợ hãi nhìn về phía Hạ Nhạc Thiên, đem hi vọng cuối cùng gửi gắm lên người Hạ Nhạc Thiên.
Hạ Nhạc Thiên nhún vai: "Tôi đồng ý với quan điểm của anh."
*
[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Phùng Thành Thư cúi đầu ngẫm nghĩ trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Anh, "Trần tiểu thư, có thể giải thích vì sao thời gian lại bị quay ngược trước không?"Hạ Nhạc Thiên cũng lộ ra vẻ mặt thắc mắc nhìn về phía Bùi Anh, giống như những chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn.Bùi Anh không dấu vết nhìn thoáng qua Hạ Nhạc Thiên, lập tức phối hợp cúi đầu, bẻ bẻ ngón tay: "Thật sự xin lỗi, có lẽ tôi đã ấn sai nút.""Trần tiểu thư, lần trước cô đã đồng ý với chúng tôi sẽ không tái phạm nữa." Phùng Thành Thư xanh mặt, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn hoàn toàn lật mặt với Hạ Nhạc Thiên ngay lúc này.Bùi Anh còn chưa nói chuyện thì Hạ Nhạc Thiên đã cướp lời: "Chuyện này ngay cả tôi cũng không thể tiếp tục bao che cho Trần Anh, tôi thấy không bằng như vậy, để Trần Anh và Từ Thiên Ninh trao đổi vị trí đi."Từ Thiên Ninh nháy mắt cứng đờ, ngay sau đó lập tức lắc đầu: "Tôi không thể, tôi --""Vậy thì để Phùng Thành Thư đi, nhưng nếu vậy thì không ai có thể mở khóa tủ." Hạ Nhạc Thiên nói.Bùi Anh nhìn Hạ Nhạc Thiên, hơi hiểu ra được ý đồ của cậu.Hạ Nhạc Thiên muốn điều chuyển Từ Thiên Ninh ra khỏi phòng chứa xác!Tuy nàng không rõ nguyên nhân tại sao, nhưng nàng biết mình cần phải phối hợp với Hạ Nhạc Thiên.Bùi Anh giả vờ khó xử, nói: "Không thì... cứ để tôi tiếp tục phụ trách đốt cháy thi thể đi, lần này tôi......" Nàng ngập ngừng, "Nhất định sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa."Không cái con khỉ.Từ Thiên Ninh và Phùng Thành Thư không hẹn mà cùng suy nghĩ người chơi nữ này lần sau vẫn có thể tái phạm sai lầm."Tôi thật sự không hiểu, sao cô có thể liên tục phạm sai lầm kiểu này như vậy." Phùng Thành Thư nhíu mày: "Sớm tìm ra đường sống đối với chúng ta mà nói không phải là chuyện tốt sao?"Bùi Anh nói: "Tôi biết, chỉ là tôi khẩn trương quá."Phùng Thành Thư còn lâu mới tin những lời này.Nhưng hành vi này của đối phương lại khiến Phùng Thành Thư có chút lo lắng không rõ, nghi ngờ người này đã phát hiện ra tin tức gì đó rất quan trọng.Cho nên mới liên tục rút ngắn thời gian quay ngược.Hoặc là...... Đối phương chỉ đơn giản là không vừa mắt mình, muốn mượn cách này tiêu hao số lần quay ngược để gi.ết chế.t mình.Nhưng khả năng này không cao lắm.Vì người muốn giết mình nhất hẳn là Từ Thiên Ninh mới đúng.Nhưng mặc kệ thế nào, hắn đều phải ngăn cản Trần Anh phí phạm cơ hội quay ngược thời gian.Cho nên, Từ Thiên Ninh trở thành người chơi duy nhất có thể nhận nhiệm vụ đốt cháy thi thể.Hắn tin tưởng Từ Thiên Ninh biết nên làm như thế nào, bởi vì, mạng sống của mọi người đều thắt chặt bên nhau.Quan trọng hơn là, hắn có biện pháp lôi kéo Từ Thiên Ninh."Tôi đồng ý với anh Lý, để Từ Thiên Ninh đi đi." Phùng Thành Thư mở miệng nói.Từ Thiên Ninh không ngờ Phùng Thành Thư lại đồng ý, nhưng sau đó hắn cũng hiểu rõ nguyên nhân.Bởi vì với tình hình trước mắt, mình thật sự là sự lựa chọn duy nhất, Phùng Thành Thư không có lựa chọn nào khác.Nhưng vấn đề là --Hắn cần phải ở lại phòng chứa xác, đảm bảo nhiệm vụ có thể tiến hành thuận lợi."Anh không muốn?" Phùng Thành Thư dùng ánh mắt uy h**p đánh giá Từ Thiên Ninh.Từ Thiên Ninh tái mặt, cũng không biết là chột dạ hay là gì khác, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mịn, vội vàng xua tay: "Không phải không muốn, chỉ là, tôi sợ tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ này, ai cũng biết tôi còn nhát gan hơn cả Trần tiểu thư mà."Phùng Thành Thư nghe vậy lập tức quay sang Hạ Nhạc Thiên: "Ngay cả chút tác dụng cuối cùng hắn cũng không có, anh vẫn muốn ngăn cản tôi giết hắn sao?"Từ Thiên Ninh hốt hoảng trợn tròn mắt, không ngờ Phùng Thành Thư vẫn còn nung nấu ý định giết mình!Hắn sợ hãi nhìn về phía Hạ Nhạc Thiên, đem hi vọng cuối cùng gửi gắm lên người Hạ Nhạc Thiên.Hạ Nhạc Thiên nhún vai: "Tôi đồng ý với quan điểm của anh."*