Sau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu…
Chương 360
[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Phản ứng đầu tiên của Phùng Thành Thư chính là lấy bùa vàng từ Không Gian Bao Vây ra, nhanh như chớp dán lên thi thể, may mắn là trong vài giây ngắn ngủn này, thi thể không hề tấn công hay lùi về sau.Có lẽ là vì thi thể bị đông lạnh đã lâu, nên dù có sống lại cũng không thể lập tức hành động nhanh như người sống.Nhưng vừa nghĩ đến đây, Phùng Thành Thư hoảng sợ phát hiện bùa vàng bỗng mất hiệu lực!Nó không có tác dụng với thi thể này.Tại sao lại như vậy?Bùa vàng dường như trở thành một tờ giấy bình thường, dán trên mặt thi thể, sau đó lắc lư rơi xuống mặt đất.Từ Thiên Ninh đang bị trói chặt cũng trừng to mắt, ý thức được nguy cơ, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.Phùng Thành Thư lập tức lấy vũ khí đâm về phía thi thể, mục đích cũng không phải vì giế.t chết nó, mà là có thể nhân cơ hội chạy thoát.Một thi thể không bị bùa vàng ảnh hưởng, tất nhiên sẽ đáng sợ hơn những con quỷ bình thường, cũng càng nguy hiểm hơn.Mà hắn chỉ là một người chơi bình thường, trừ khi biết được đường sống, nếu không thì đừng mơ tiêu diệt được lệ quỷ.Không có người chơi nào có thể một mình một đao gi.ết chết quỷ, cho dù là lệ quỷ yếu nhất đàn.Nhất định là bởi vì màn sương đỏ kia nên bùa vàng mới mất hiệu lực.Quan trọng hơn là, Phùng Thành Thư nghĩ tới những thi thể nằm trong phòng chứa xác bên kia, nếu thi thể bên này sống lại, vậy chẳng phải bên kia sẽ càng nguy hiểm sao?Phùng Thành Thư không rõ người chơi tên Lý Đại Minh rốt cuộc đã làm cái vẹo gì mà lại kích phát cơ hội giết người khủn/g bố như vậy.Đầu óc nhanh chóng chuyển động, Phùng Thành Thư xoay đao chém về phía hai tay lệ quỷ.Nhưng mà giây tiếp theo, khoé môi lệ quỷ lại càng nhếch cao hơn, tay phải nhanh chóng chụp lấy cổ tay Phùng Thành Thư, dùng sức bẻ một cái.Rắc một tiếng... Máu tươi phun xối xảCổ tay Phùng Thành Thư lập tức bị đứt ra, nhưng vẫn còn sợi gân nối tiếp.Đau đớn ập đến làm Phùng Thành Thư suýt gào to, nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng nhịn xuống, sau đó dùng toàn lực lùi ra sau, sợi gân đàn hồi cũng không chịu nổi lực kéo căng hết mức, cuối cùng nứt toạc.Phùng Thành Thư đau đến hai mắt tối sầm sắp ngất xỉu, trên trán che kín mồ hôi lạnh, hắn vội vàng xoay người đào tẩu.Thi thể hành động không đủ nhanh nhạy, hắn chỉ có thể nhẫn tâm từ bỏ tay của mình, đây là biện pháp duy nhất có thể thoát khỏi lệ quỷ.
Phản ứng đầu tiên của Phùng Thành Thư chính là lấy bùa vàng từ Không Gian Bao Vây ra, nhanh như chớp dán lên thi thể, may mắn là trong vài giây ngắn ngủn này, thi thể không hề tấn công hay lùi về sau.
Có lẽ là vì thi thể bị đông lạnh đã lâu, nên dù có sống lại cũng không thể lập tức hành động nhanh như người sống.
Nhưng vừa nghĩ đến đây, Phùng Thành Thư hoảng sợ phát hiện bùa vàng bỗng mất hiệu lực!
Nó không có tác dụng với thi thể này.
Tại sao lại như vậy?
Bùa vàng dường như trở thành một tờ giấy bình thường, dán trên mặt thi thể, sau đó lắc lư rơi xuống mặt đất.
Từ Thiên Ninh đang bị trói chặt cũng trừng to mắt, ý thức được nguy cơ, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Phùng Thành Thư lập tức lấy vũ khí đâm về phía thi thể, mục đích cũng không phải vì giế.t chết nó, mà là có thể nhân cơ hội chạy thoát.
Một thi thể không bị bùa vàng ảnh hưởng, tất nhiên sẽ đáng sợ hơn những con quỷ bình thường, cũng càng nguy hiểm hơn.
Mà hắn chỉ là một người chơi bình thường, trừ khi biết được đường sống, nếu không thì đừng mơ tiêu diệt được lệ quỷ.
Không có người chơi nào có thể một mình một đao gi.ết chết quỷ, cho dù là lệ quỷ yếu nhất đàn.
Nhất định là bởi vì màn sương đỏ kia nên bùa vàng mới mất hiệu lực.
Quan trọng hơn là, Phùng Thành Thư nghĩ tới những thi thể nằm trong phòng chứa xác bên kia, nếu thi thể bên này sống lại, vậy chẳng phải bên kia sẽ càng nguy hiểm sao?
Phùng Thành Thư không rõ người chơi tên Lý Đại Minh rốt cuộc đã làm cái vẹo gì mà lại kích phát cơ hội giết người khủn/g bố như vậy.
Đầu óc nhanh chóng chuyển động, Phùng Thành Thư xoay đao chém về phía hai tay lệ quỷ.
Nhưng mà giây tiếp theo, khoé môi lệ quỷ lại càng nhếch cao hơn, tay phải nhanh chóng chụp lấy cổ tay Phùng Thành Thư, dùng sức bẻ một cái.
Rắc một tiếng... Máu tươi phun xối xả
Cổ tay Phùng Thành Thư lập tức bị đứt ra, nhưng vẫn còn sợi gân nối tiếp.
Đau đớn ập đến làm Phùng Thành Thư suýt gào to, nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng nhịn xuống, sau đó dùng toàn lực lùi ra sau, sợi gân đàn hồi cũng không chịu nổi lực kéo căng hết mức, cuối cùng nứt toạc.
Phùng Thành Thư đau đến hai mắt tối sầm sắp ngất xỉu, trên trán che kín mồ hôi lạnh, hắn vội vàng xoay người đào tẩu.
Thi thể hành động không đủ nhanh nhạy, hắn chỉ có thể nhẫn tâm từ bỏ tay của mình, đây là biện pháp duy nhất có thể thoát khỏi lệ quỷ.
[Phần 2] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!Tác giả: Nhất Đăng Huỳnh HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Linh DịSau khi ghé nhìn cha mẹ của Đường Quốc Phi xong, Hạ Nhạc Thiên lại mua vé xe quay về thành phố B. Vừa lúc Trần Đỉnh cũng xuất viện, khi cậu tới bệnh viện thì đụng phải Bùi Anh đã xử lý xong mọi thủ tục, hai người cùng nhau đến phòng bệnh gặp Trần Đỉnh, sau đó rời khỏi bệnh viện. Trần Đỉnh có một căn phòng ở tạm ở thành phố này, trực tiếp nói địa chỉ để tài xế chở bọn họ đến nơi. Hạ Nhạc Thiên không biết Trần Đỉnh rốt cuộc làm nghề gì, nhưng nhìn căn phòng nghỉ ngơi tạm thời trong lời của hắn, ít nhất cũng phải hơn trăm vạn, liền mơ hồ ý thức được Trần Đỉnh hình như còn giàu hơn cậu nghĩ. Nếu là trước kia, Hạ Nhạc Thiên có lẽ sẽ có chút hâm mộ. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu đều là những suy nghĩ làm sao để nắm chắc vị trí đệ nhất, không còn tâm trạng quan tâm đến những vật ngoài thân. Trần Đỉnh ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói thẳng: "Chung cư này vẫn tương đối an toàn, chúng ta có thể xem nơi này như căn cứ lâm thời." Hạ Nhạc Thiên cũng không muốn ở nhà người khác, nhưng cậu… Phản ứng đầu tiên của Phùng Thành Thư chính là lấy bùa vàng từ Không Gian Bao Vây ra, nhanh như chớp dán lên thi thể, may mắn là trong vài giây ngắn ngủn này, thi thể không hề tấn công hay lùi về sau.Có lẽ là vì thi thể bị đông lạnh đã lâu, nên dù có sống lại cũng không thể lập tức hành động nhanh như người sống.Nhưng vừa nghĩ đến đây, Phùng Thành Thư hoảng sợ phát hiện bùa vàng bỗng mất hiệu lực!Nó không có tác dụng với thi thể này.Tại sao lại như vậy?Bùa vàng dường như trở thành một tờ giấy bình thường, dán trên mặt thi thể, sau đó lắc lư rơi xuống mặt đất.Từ Thiên Ninh đang bị trói chặt cũng trừng to mắt, ý thức được nguy cơ, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.Phùng Thành Thư lập tức lấy vũ khí đâm về phía thi thể, mục đích cũng không phải vì giế.t chết nó, mà là có thể nhân cơ hội chạy thoát.Một thi thể không bị bùa vàng ảnh hưởng, tất nhiên sẽ đáng sợ hơn những con quỷ bình thường, cũng càng nguy hiểm hơn.Mà hắn chỉ là một người chơi bình thường, trừ khi biết được đường sống, nếu không thì đừng mơ tiêu diệt được lệ quỷ.Không có người chơi nào có thể một mình một đao gi.ết chết quỷ, cho dù là lệ quỷ yếu nhất đàn.Nhất định là bởi vì màn sương đỏ kia nên bùa vàng mới mất hiệu lực.Quan trọng hơn là, Phùng Thành Thư nghĩ tới những thi thể nằm trong phòng chứa xác bên kia, nếu thi thể bên này sống lại, vậy chẳng phải bên kia sẽ càng nguy hiểm sao?Phùng Thành Thư không rõ người chơi tên Lý Đại Minh rốt cuộc đã làm cái vẹo gì mà lại kích phát cơ hội giết người khủn/g bố như vậy.Đầu óc nhanh chóng chuyển động, Phùng Thành Thư xoay đao chém về phía hai tay lệ quỷ.Nhưng mà giây tiếp theo, khoé môi lệ quỷ lại càng nhếch cao hơn, tay phải nhanh chóng chụp lấy cổ tay Phùng Thành Thư, dùng sức bẻ một cái.Rắc một tiếng... Máu tươi phun xối xảCổ tay Phùng Thành Thư lập tức bị đứt ra, nhưng vẫn còn sợi gân nối tiếp.Đau đớn ập đến làm Phùng Thành Thư suýt gào to, nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng nhịn xuống, sau đó dùng toàn lực lùi ra sau, sợi gân đàn hồi cũng không chịu nổi lực kéo căng hết mức, cuối cùng nứt toạc.Phùng Thành Thư đau đến hai mắt tối sầm sắp ngất xỉu, trên trán che kín mồ hôi lạnh, hắn vội vàng xoay người đào tẩu.Thi thể hành động không đủ nhanh nhạy, hắn chỉ có thể nhẫn tâm từ bỏ tay của mình, đây là biện pháp duy nhất có thể thoát khỏi lệ quỷ.