Cậu chủ nhỏ Ôn Trà nhà họ Ôn sắp đến sinh nhật tuổi 18. Tin tức này khiến giới thượng lưu Đế quốc dậy sóng. Dữ liệu đã được nhập vào hệ thống hôn phối, thế nhưng vẫn không ít cậu ấm Alpha chưa ghép cặp rục rịch. Cả Đế quốc không ai không biết nhà họ Ôn cực kì yêu chiều Omega bé nhỏ này. Đôi môi cậu vĩnh viễn mềm mại xinh đẹp, ánh mắt trong veo ngây thơ chỉ có ở một đóa hoa nuôi trong lồng kính, khóe mắt có một nốt lệ chí duyên dáng khiến người ta muốn hôn lên. Khuôn mặt của Ôn Trà nhờ nốt lệ chí này điểm thêm chút quyến rũ câu hồn. “Trà Trà, bồ nghĩ Đế quốc sẽ ghép cho bồ Alpha thế nào!” Cậu bạn thân Trần Duyệt hưng phấn hỏi. Trần Duyệt cũng là một Omega, cậu vừa vượt qua kỳ ph*t t*nh của mình mới hẹn gặp Ôn Trà trong tiệm cà phê, đôi má ửng hồng hây hây kia chính là minh chứng cậu được gả cho một Alpha tốt. “Mình cũng không biết nữa…” Ôn Trà order một ly sữa bò và một miếng red velvet, nhấp môi một ngụm sữa, “Cha chỉ nói với thân phận mình thì Alpha xứng đôi cũng là Alpha xuất thân…
Chương 16: 16: Ngoại Truyện Năm Mới
Điệu Valse Hoa Hồng Phương NamTác giả: Nặc Danh Hàm NgưTruyện Đam MỹCậu chủ nhỏ Ôn Trà nhà họ Ôn sắp đến sinh nhật tuổi 18. Tin tức này khiến giới thượng lưu Đế quốc dậy sóng. Dữ liệu đã được nhập vào hệ thống hôn phối, thế nhưng vẫn không ít cậu ấm Alpha chưa ghép cặp rục rịch. Cả Đế quốc không ai không biết nhà họ Ôn cực kì yêu chiều Omega bé nhỏ này. Đôi môi cậu vĩnh viễn mềm mại xinh đẹp, ánh mắt trong veo ngây thơ chỉ có ở một đóa hoa nuôi trong lồng kính, khóe mắt có một nốt lệ chí duyên dáng khiến người ta muốn hôn lên. Khuôn mặt của Ôn Trà nhờ nốt lệ chí này điểm thêm chút quyến rũ câu hồn. “Trà Trà, bồ nghĩ Đế quốc sẽ ghép cho bồ Alpha thế nào!” Cậu bạn thân Trần Duyệt hưng phấn hỏi. Trần Duyệt cũng là một Omega, cậu vừa vượt qua kỳ ph*t t*nh của mình mới hẹn gặp Ôn Trà trong tiệm cà phê, đôi má ửng hồng hây hây kia chính là minh chứng cậu được gả cho một Alpha tốt. “Mình cũng không biết nữa…” Ôn Trà order một ly sữa bò và một miếng red velvet, nhấp môi một ngụm sữa, “Cha chỉ nói với thân phận mình thì Alpha xứng đôi cũng là Alpha xuất thân… Bọn họ chuẩn bị đón cái tết đầu tiên sau khi kết hôn.Biệt thự ở phương Bắc thuộc biên cảnh nên rất vắng vẻ, bình thường cũng không có mấy hơi người.Năm ngoái cậu đón tết ở phương Nam, trên đường tấp nập người qua lại, trên bầu trời tưng bừng pháo hoa.Ôn Trà chuẩn bị bánh kẹo trước, một nhà cùng nhau trải qua lễ tất niên.“Những năm trước anh thường làm gì?” Sau bữa tối, Ôn Trà hỏi Cố Vân Lan như vậy.“Anh không có khái niệm gì về ngày cuối năm… Phương Bắc không có hoạt động giải trí, chắc là hẹn phụ tá và vài cấp dưới khác đi uống rượu.”“À! Anh ơi, đêm nay hay chúng mình uống rượu xem chương trình cuối năm đi!” Ôn Trà tổng kết dựa trên thói quen hai người, nghĩ rằng đây là ý tưởng không tồi.“Ok, em chọn một chai đi.”Ôn Trà chọn một chai rượu kiểu dáng bắt mắt, Cố Vân Lan chỉ nhìn nhưng không nói gì.Chương trình cuối năm trôi qua một nửa, Ôn Trà uống một chén đã say đỏ bừng mặt, quay cuồng ngã vào lồng ngực Cố Vân Lan.Loại rượu này nhìn thì đẹp, tác dụng lại vừa chậm vừa không nhẹ nhàng.Cố Vân Lan bế Ôn Trà về phòng.Trải qua bằng cách xem chương trình cuối năm, chi bằng làm một nháy…Cố Vân Lan vừa trêu chọc, Ôn Trà rên hừ hừ ôm lấy anh.Cố Vân Lan uống không ít nhưng tửu lượng tốt, lâng lâng say ngà ngà, bên dưới lại cứng không chịu nổi.Ôn Trà say rượu làm nũng dính người hơn bình thường, rất nhiệt tình “thổi kèn” cho Cố Vân Lan, banh chân tự th* d*m đến khi đóa hoa nhỏ dính nhớp nháp, chủ động chổng mông tự tách ra khoe nơi ấy đang hé mở tham lam mời gọi anh.Rượu vào ai cũng trở nên ngất ngây, Cố Vân Lan dẻo dai hơn mọi ngày, miệng nhỏ chơi thế nào cũng không đủ.Ôn Trà nhũn nhèo nhèo, r*n r* nhỏ vụn, l*n đ*nh không biết bao lần Cố Vân Lan mới ra một lần.Ôn Trà nhớp nháp mồ hôi, tỉnh táo hơn một chút nhận ra đêm nay không dễ kết thúc, chủ động ôm cổ Cố Vân Lan thuận theo từng cú nhấp.“Hoa Hồng Nhỏ à, anh có quà cho em.” Cố Vân Lan vừa làm vừa thì thầm bên tai cậu.“Ưm… Gì thế anh…” Ôn Trà bị đè lên thảm, hai chân gập đến ngực, bên dưới bị chọc đến nơi sâu nhất, đôi môi hé ra th* d*c vì sướng.Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm rực sáng.Cố Vân Lan hôn cậu, thành kết bắn bên trong, bế cậu đi đến cửa sổ lớn.Pháo hoa đếm ngược.Ôn Trà nhìn bầu trời đêm, đến số 1 thì bùng nổ, bốn chữ “chúc mừng năm mới” sáng rực, Cố Vân Lan cắn lấy tai cậu: “Anh…”“Em yêu anh.” Ôn Trà giành lời, vui vẻ cực kì, “Em nói trước, em thắng.”“Ừ, em thắng, yêu em.”“Anh có quà cho em nhưng em lại chả có gì tặng anh rồi.”“Bé yêu biết anh thích gì mà”Quá nửa đêm, hai người đến phòng tập làm thêm nháy nữa.Ôn Trà phối hợp sắp vai Omega đáng thương bị huấn luyện viên dâm loạn trong phòng tập, đến r*n r* cũng cực kì nhu nhược.“Bé d*m đ*ng, lấy đâu ra Omega đến phòng tập để tập luyện, em đến tìm bạn ch*ch chứ gì?”Hai người hưng phấn khi chơi trong phòng khác, Ôn Trà bị đâm liên hồi, ngón chân cũng cong lại: “Ưm… Anh ép em, ép em… Em, em đã có chồng…”“Chồng em giỏi như anh à? Chơi em sướng lên mây thế này à? Em không tự nhìn lại mình chảy bao nhiêu nước đi, bên dưới cắn anh thật chặt… Chậc, bé d*m đ*ng à, thả lỏng chút.”Đêm hôm ấy, Cố Vân Lan và Ôn Trà “ấy ấy” hai nháy trong phòng tập xong mới bình tĩnh trở lại.
Bọn họ chuẩn bị đón cái tết đầu tiên sau khi kết hôn.
Biệt thự ở phương Bắc thuộc biên cảnh nên rất vắng vẻ, bình thường cũng không có mấy hơi người.
Năm ngoái cậu đón tết ở phương Nam, trên đường tấp nập người qua lại, trên bầu trời tưng bừng pháo hoa.
Ôn Trà chuẩn bị bánh kẹo trước, một nhà cùng nhau trải qua lễ tất niên.
“Những năm trước anh thường làm gì?” Sau bữa tối, Ôn Trà hỏi Cố Vân Lan như vậy.
“Anh không có khái niệm gì về ngày cuối năm… Phương Bắc không có hoạt động giải trí, chắc là hẹn phụ tá và vài cấp dưới khác đi uống rượu.
”
“À! Anh ơi, đêm nay hay chúng mình uống rượu xem chương trình cuối năm đi!” Ôn Trà tổng kết dựa trên thói quen hai người, nghĩ rằng đây là ý tưởng không tồi.
“Ok, em chọn một chai đi.
”
Ôn Trà chọn một chai rượu kiểu dáng bắt mắt, Cố Vân Lan chỉ nhìn nhưng không nói gì.
Chương trình cuối năm trôi qua một nửa, Ôn Trà uống một chén đã say đỏ bừng mặt, quay cuồng ngã vào lồng ngực Cố Vân Lan.
Loại rượu này nhìn thì đẹp, tác dụng lại vừa chậm vừa không nhẹ nhàng.
Cố Vân Lan bế Ôn Trà về phòng.
Trải qua bằng cách xem chương trình cuối năm, chi bằng làm một nháy…
Cố Vân Lan vừa trêu chọc, Ôn Trà rên hừ hừ ôm lấy anh.
Cố Vân Lan uống không ít nhưng tửu lượng tốt, lâng lâng say ngà ngà, bên dưới lại cứng không chịu nổi.
Ôn Trà say rượu làm nũng dính người hơn bình thường, rất nhiệt tình “thổi kèn” cho Cố Vân Lan, banh chân tự th* d*m đến khi đóa hoa nhỏ dính nhớp nháp, chủ động chổng mông tự tách ra khoe nơi ấy đang hé mở tham lam mời gọi anh.
Rượu vào ai cũng trở nên ngất ngây, Cố Vân Lan dẻo dai hơn mọi ngày, miệng nhỏ chơi thế nào cũng không đủ.
Ôn Trà nhũn nhèo nhèo, r*n r* nhỏ vụn, l*n đ*nh không biết bao lần Cố Vân Lan mới ra một lần.
Ôn Trà nhớp nháp mồ hôi, tỉnh táo hơn một chút nhận ra đêm nay không dễ kết thúc, chủ động ôm cổ Cố Vân Lan thuận theo từng cú nhấp.
“Hoa Hồng Nhỏ à, anh có quà cho em.
” Cố Vân Lan vừa làm vừa thì thầm bên tai cậu.
“Ưm… Gì thế anh…” Ôn Trà bị đè lên thảm, hai chân gập đến ngực, bên dưới bị chọc đến nơi sâu nhất, đôi môi hé ra th* d*c vì sướng.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm rực sáng.
Cố Vân Lan hôn cậu, thành kết bắn bên trong, bế cậu đi đến cửa sổ lớn.
Pháo hoa đếm ngược.
Ôn Trà nhìn bầu trời đêm, đến số 1 thì bùng nổ, bốn chữ “chúc mừng năm mới” sáng rực, Cố Vân Lan cắn lấy tai cậu: “Anh…”
“Em yêu anh.
” Ôn Trà giành lời, vui vẻ cực kì, “Em nói trước, em thắng.
”
“Ừ, em thắng, yêu em.
”
“Anh có quà cho em nhưng em lại chả có gì tặng anh rồi.
”
“Bé yêu biết anh thích gì mà”
Quá nửa đêm, hai người đến phòng tập làm thêm nháy nữa.
Ôn Trà phối hợp sắp vai Omega đáng thương bị huấn luyện viên dâm loạn trong phòng tập, đến r*n r* cũng cực kì nhu nhược.
“Bé d*m đ*ng, lấy đâu ra Omega đến phòng tập để tập luyện, em đến tìm bạn ch*ch chứ gì?”
Hai người hưng phấn khi chơi trong phòng khác, Ôn Trà bị đâm liên hồi, ngón chân cũng cong lại: “Ưm… Anh ép em, ép em… Em, em đã có chồng…”
“Chồng em giỏi như anh à? Chơi em sướng lên mây thế này à? Em không tự nhìn lại mình chảy bao nhiêu nước đi, bên dưới cắn anh thật chặt… Chậc, bé d*m đ*ng à, thả lỏng chút.
”
Đêm hôm ấy, Cố Vân Lan và Ôn Trà “ấy ấy” hai nháy trong phòng tập xong mới bình tĩnh trở lại.
Điệu Valse Hoa Hồng Phương NamTác giả: Nặc Danh Hàm NgưTruyện Đam MỹCậu chủ nhỏ Ôn Trà nhà họ Ôn sắp đến sinh nhật tuổi 18. Tin tức này khiến giới thượng lưu Đế quốc dậy sóng. Dữ liệu đã được nhập vào hệ thống hôn phối, thế nhưng vẫn không ít cậu ấm Alpha chưa ghép cặp rục rịch. Cả Đế quốc không ai không biết nhà họ Ôn cực kì yêu chiều Omega bé nhỏ này. Đôi môi cậu vĩnh viễn mềm mại xinh đẹp, ánh mắt trong veo ngây thơ chỉ có ở một đóa hoa nuôi trong lồng kính, khóe mắt có một nốt lệ chí duyên dáng khiến người ta muốn hôn lên. Khuôn mặt của Ôn Trà nhờ nốt lệ chí này điểm thêm chút quyến rũ câu hồn. “Trà Trà, bồ nghĩ Đế quốc sẽ ghép cho bồ Alpha thế nào!” Cậu bạn thân Trần Duyệt hưng phấn hỏi. Trần Duyệt cũng là một Omega, cậu vừa vượt qua kỳ ph*t t*nh của mình mới hẹn gặp Ôn Trà trong tiệm cà phê, đôi má ửng hồng hây hây kia chính là minh chứng cậu được gả cho một Alpha tốt. “Mình cũng không biết nữa…” Ôn Trà order một ly sữa bò và một miếng red velvet, nhấp môi một ngụm sữa, “Cha chỉ nói với thân phận mình thì Alpha xứng đôi cũng là Alpha xuất thân… Bọn họ chuẩn bị đón cái tết đầu tiên sau khi kết hôn.Biệt thự ở phương Bắc thuộc biên cảnh nên rất vắng vẻ, bình thường cũng không có mấy hơi người.Năm ngoái cậu đón tết ở phương Nam, trên đường tấp nập người qua lại, trên bầu trời tưng bừng pháo hoa.Ôn Trà chuẩn bị bánh kẹo trước, một nhà cùng nhau trải qua lễ tất niên.“Những năm trước anh thường làm gì?” Sau bữa tối, Ôn Trà hỏi Cố Vân Lan như vậy.“Anh không có khái niệm gì về ngày cuối năm… Phương Bắc không có hoạt động giải trí, chắc là hẹn phụ tá và vài cấp dưới khác đi uống rượu.”“À! Anh ơi, đêm nay hay chúng mình uống rượu xem chương trình cuối năm đi!” Ôn Trà tổng kết dựa trên thói quen hai người, nghĩ rằng đây là ý tưởng không tồi.“Ok, em chọn một chai đi.”Ôn Trà chọn một chai rượu kiểu dáng bắt mắt, Cố Vân Lan chỉ nhìn nhưng không nói gì.Chương trình cuối năm trôi qua một nửa, Ôn Trà uống một chén đã say đỏ bừng mặt, quay cuồng ngã vào lồng ngực Cố Vân Lan.Loại rượu này nhìn thì đẹp, tác dụng lại vừa chậm vừa không nhẹ nhàng.Cố Vân Lan bế Ôn Trà về phòng.Trải qua bằng cách xem chương trình cuối năm, chi bằng làm một nháy…Cố Vân Lan vừa trêu chọc, Ôn Trà rên hừ hừ ôm lấy anh.Cố Vân Lan uống không ít nhưng tửu lượng tốt, lâng lâng say ngà ngà, bên dưới lại cứng không chịu nổi.Ôn Trà say rượu làm nũng dính người hơn bình thường, rất nhiệt tình “thổi kèn” cho Cố Vân Lan, banh chân tự th* d*m đến khi đóa hoa nhỏ dính nhớp nháp, chủ động chổng mông tự tách ra khoe nơi ấy đang hé mở tham lam mời gọi anh.Rượu vào ai cũng trở nên ngất ngây, Cố Vân Lan dẻo dai hơn mọi ngày, miệng nhỏ chơi thế nào cũng không đủ.Ôn Trà nhũn nhèo nhèo, r*n r* nhỏ vụn, l*n đ*nh không biết bao lần Cố Vân Lan mới ra một lần.Ôn Trà nhớp nháp mồ hôi, tỉnh táo hơn một chút nhận ra đêm nay không dễ kết thúc, chủ động ôm cổ Cố Vân Lan thuận theo từng cú nhấp.“Hoa Hồng Nhỏ à, anh có quà cho em.” Cố Vân Lan vừa làm vừa thì thầm bên tai cậu.“Ưm… Gì thế anh…” Ôn Trà bị đè lên thảm, hai chân gập đến ngực, bên dưới bị chọc đến nơi sâu nhất, đôi môi hé ra th* d*c vì sướng.Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm rực sáng.Cố Vân Lan hôn cậu, thành kết bắn bên trong, bế cậu đi đến cửa sổ lớn.Pháo hoa đếm ngược.Ôn Trà nhìn bầu trời đêm, đến số 1 thì bùng nổ, bốn chữ “chúc mừng năm mới” sáng rực, Cố Vân Lan cắn lấy tai cậu: “Anh…”“Em yêu anh.” Ôn Trà giành lời, vui vẻ cực kì, “Em nói trước, em thắng.”“Ừ, em thắng, yêu em.”“Anh có quà cho em nhưng em lại chả có gì tặng anh rồi.”“Bé yêu biết anh thích gì mà”Quá nửa đêm, hai người đến phòng tập làm thêm nháy nữa.Ôn Trà phối hợp sắp vai Omega đáng thương bị huấn luyện viên dâm loạn trong phòng tập, đến r*n r* cũng cực kì nhu nhược.“Bé d*m đ*ng, lấy đâu ra Omega đến phòng tập để tập luyện, em đến tìm bạn ch*ch chứ gì?”Hai người hưng phấn khi chơi trong phòng khác, Ôn Trà bị đâm liên hồi, ngón chân cũng cong lại: “Ưm… Anh ép em, ép em… Em, em đã có chồng…”“Chồng em giỏi như anh à? Chơi em sướng lên mây thế này à? Em không tự nhìn lại mình chảy bao nhiêu nước đi, bên dưới cắn anh thật chặt… Chậc, bé d*m đ*ng à, thả lỏng chút.”Đêm hôm ấy, Cố Vân Lan và Ôn Trà “ấy ấy” hai nháy trong phòng tập xong mới bình tĩnh trở lại.