Kết thúc giờ học, Hạ Tử Thần tạm biệt bạn cùng lớp, lưng đeo ba lô đi tới khu ký túc xá, không theo đám học sinh đi căng tin ăn cơm. Thời tiết tháng mười có chút lạnh, trời lúc này còn chưa hoàn toàn tối, trời chiều màu cam mờ ảo chiếu sáng con đường, đèn đường còn chưa được bật, âm thầm biểu thị đang là lúc chuyển giao giữa ban ngày và ban đêm. Lúc này, trên đường có không ít học sinh, tụm năm tụm ba cười nói, khiến cho không khí trong vườn trường có vẻ càng thêm sinh động. Hạ Tử Thần kéo lại áo khoác, bước đi nhanh hơn, cũng không để ý ánh mắt các nữ sinh đang đặt trên người cậu. Đẩy ra cánh cửa phòng, có ba người đang ngồi trước máy tính chăm chú nhìn màn hình, ngón tay linh hoạt gõ bàn phím. Loa máy tính của Đường Huy đang mở, âm nhạc quen thuộc của trò chơi vang khắp phòng. “Tiểu Thần Thần đã trở lại?” Nghe thấy có người vào cửa, An Cảnh tháo tai nghe, tươi cười sáng lạn. “Vâng.” Hạ Tử Thần đáp lời, đóng cửa lại, đem ba lô ném lên bàn, cởi áo khoác. “Buổi tối trời nổi gió phải…
Tác giả: