Tác giả:

Tôi nên bắt đầu kể từ đâu nhỉ? Câu chuyện này như một vòng tròn luẩnquẩn, không đầu không cuối. Tôi chỉ có thể rút ra một điểm bất kì nào đó trên quỹ đạo của nó mà thôi. Quyển sách sẽ bắt đầu như thế này... Với anh, buổi tối đó chính là một buổi tối trí mạng. Có thể nhiều năm sau nữa, cho dù có thành công hay thất bại trongcuộc sống, Mã Đạt sẽ vẫn cứ nghĩ như vậy. Trước lúc này, anh không hềbiết gì về buổi tối mà cuộc đời anh sẽ buộc phải trải qua. Nếu như buổitối hôm đó anh không ra khỏi nhà mà cứ ngồi xem hết buổi tường thuậttrực tiếp bóng đá tẻ nhạt vô vị thì tất cả những gì ghê sợ, li kì đếnnghẹt thở mà anh phải trải qua, với Mã Đạt, sẽ mãi mãi chỉ có thể tồntại trong các bộ phim kinh dị của Hollywood hoặc trong các cuốn tiểuthuyết rùng rợn mà thôi. Thế nhưng, vào buổi chiều tối hôm đó, dường như mọi việc sớm đã được vận mệnh an bài. 19 giờ 55 phút, Mã Đạt tắt tivi. Con chim xấu xí trong chiếc lồngđang treo trước cửa sổ bỗng nhiên phát ra tiếng kêu vô cùng chói tai.Chính vì tiếng…

Chương 16

Thần Đang Nhìn Ngươi ĐấyTác giả: Sái TuấnTruyện Linh DịTôi nên bắt đầu kể từ đâu nhỉ? Câu chuyện này như một vòng tròn luẩnquẩn, không đầu không cuối. Tôi chỉ có thể rút ra một điểm bất kì nào đó trên quỹ đạo của nó mà thôi. Quyển sách sẽ bắt đầu như thế này... Với anh, buổi tối đó chính là một buổi tối trí mạng. Có thể nhiều năm sau nữa, cho dù có thành công hay thất bại trongcuộc sống, Mã Đạt sẽ vẫn cứ nghĩ như vậy. Trước lúc này, anh không hềbiết gì về buổi tối mà cuộc đời anh sẽ buộc phải trải qua. Nếu như buổitối hôm đó anh không ra khỏi nhà mà cứ ngồi xem hết buổi tường thuậttrực tiếp bóng đá tẻ nhạt vô vị thì tất cả những gì ghê sợ, li kì đếnnghẹt thở mà anh phải trải qua, với Mã Đạt, sẽ mãi mãi chỉ có thể tồntại trong các bộ phim kinh dị của Hollywood hoặc trong các cuốn tiểuthuyết rùng rợn mà thôi. Thế nhưng, vào buổi chiều tối hôm đó, dường như mọi việc sớm đã được vận mệnh an bài. 19 giờ 55 phút, Mã Đạt tắt tivi. Con chim xấu xí trong chiếc lồngđang treo trước cửa sổ bỗng nhiên phát ra tiếng kêu vô cùng chói tai.Chính vì tiếng… Bây giờ là 22 giờ 05 phút.Đêm nay trăng rất sáng.Cách khoảng 20 m, ánh sáng đèn êm dịu phản chiếu lên trên chiếc rèmcửa màu trắng. Anh có thể nhìn thấy rõ ràng bóng lưng của người con gáitừ trên chiếc rèm cửa ấy. Nhìn từ góc này, đường cong của cơ thể cô rấtđẹp, như một ngọn nến đang dao động trong đêm tối. Anh rất thích dáng vẻ đó của cô, mặc dù anh không nhìn thấy mặt.Anh có thể lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc đang được phát ra từ căn nhà của cô.Bóng cô cứ ngồi yên trước cửa sổ, dao động nhẹ nhàng, theo một quyluật nào đó, như thể đang chìm đắm vào trong tiếng nhạc. Đó là nhạc gìvậy? Anh không hề biết. Anh vốn không có hứng thú với âm nhạc lắm nhưngcác cô gái lại thường thích, đặc biệt là cô... một góa phụ xinh đẹp.Cô là một người khó tiếp cận, chắc chắn chưa ai có thể hiểu được rõtrong lòng cô đang nghĩ gì. Có thể, chỉ từ chiếc bóng đang chiếu trênchiếc rèm kia mới có thể phát hiện ra một điều gì đó.Đã 22 giờ 20 phút.Anh hơi khát nước nên anh cầm chai nước, lúc ngửa cổ lên để uống nước anh nhìn thấy mặt trăng lúc này đã trốn hết vào sau các đám mây. Anhlại đưa mắt nhìn về phía cửa sổ của cô. Hình như cô đang gọi điện thoại. Cô cầm chiếc điện thoại đi đi lại lại trước cửa sổ. Trông dáng vẻ đóhình như cô đang có điều gì đó lo lắng. Điều lo lắng này chắc chắn không bình thường.Cô nói chuyện điện thoại mãi, 20 phút trôi qua, lúc này cô mới bỏ điện thoại xuống.Cô vẫn ngồi trước cửa sổ.Nửa tiếng nữa lại trôi qua. Đèn bỗng nhiên tắt lịm. Cả căn nhà và côgái đều chìm trong bóng tối. Anh nghĩ, chắc cô đã đến giờ đi ngủ rồi.Thế nhưng, anh đã nhầm.Cô ra khỏi nhà.Bây giờ là 11 giờ đêm. Cô mặc một bộ quần áo màu đen, hòa mình vàobóng đêm. Cô đi về phía cổng đầu bên kia của khu chung cư. Chỉ một loáng sau, cô đã biến mất trong màn đêm.Trăng lại vén mây chiếu sáng.Trăng thật đẹp, anh nghĩ.

Bây giờ là 22 giờ 05 phút.

Đêm nay trăng rất sáng.

Cách khoảng 20 m, ánh sáng đèn êm dịu phản chiếu lên trên chiếc rèmcửa màu trắng. Anh có thể nhìn thấy rõ ràng bóng lưng của người con gáitừ trên chiếc rèm cửa ấy. Nhìn từ góc này, đường cong của cơ thể cô rấtđẹp, như một ngọn nến đang dao động trong đêm tối. Anh rất thích dáng vẻ đó của cô, mặc dù anh không nhìn thấy mặt.

Anh có thể lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc đang được phát ra từ căn nhà của cô.

Bóng cô cứ ngồi yên trước cửa sổ, dao động nhẹ nhàng, theo một quyluật nào đó, như thể đang chìm đắm vào trong tiếng nhạc. Đó là nhạc gìvậy? Anh không hề biết. Anh vốn không có hứng thú với âm nhạc lắm nhưngcác cô gái lại thường thích, đặc biệt là cô... một góa phụ xinh đẹp.

Cô là một người khó tiếp cận, chắc chắn chưa ai có thể hiểu được rõtrong lòng cô đang nghĩ gì. Có thể, chỉ từ chiếc bóng đang chiếu trênchiếc rèm kia mới có thể phát hiện ra một điều gì đó.

Đã 22 giờ 20 phút.

Anh hơi khát nước nên anh cầm chai nước, lúc ngửa cổ lên để uống nước anh nhìn thấy mặt trăng lúc này đã trốn hết vào sau các đám mây. Anhlại đưa mắt nhìn về phía cửa sổ của cô. Hình như cô đang gọi điện thoại. Cô cầm chiếc điện thoại đi đi lại lại trước cửa sổ. Trông dáng vẻ đóhình như cô đang có điều gì đó lo lắng. Điều lo lắng này chắc chắn không bình thường.

Cô nói chuyện điện thoại mãi, 20 phút trôi qua, lúc này cô mới bỏ điện thoại xuống.

Cô vẫn ngồi trước cửa sổ.

Nửa tiếng nữa lại trôi qua. Đèn bỗng nhiên tắt lịm. Cả căn nhà và côgái đều chìm trong bóng tối. Anh nghĩ, chắc cô đã đến giờ đi ngủ rồi.

Thế nhưng, anh đã nhầm.

Cô ra khỏi nhà.

Bây giờ là 11 giờ đêm. Cô mặc một bộ quần áo màu đen, hòa mình vàobóng đêm. Cô đi về phía cổng đầu bên kia của khu chung cư. Chỉ một loáng sau, cô đã biến mất trong màn đêm.

Trăng lại vén mây chiếu sáng.

Trăng thật đẹp, anh nghĩ.

Thần Đang Nhìn Ngươi ĐấyTác giả: Sái TuấnTruyện Linh DịTôi nên bắt đầu kể từ đâu nhỉ? Câu chuyện này như một vòng tròn luẩnquẩn, không đầu không cuối. Tôi chỉ có thể rút ra một điểm bất kì nào đó trên quỹ đạo của nó mà thôi. Quyển sách sẽ bắt đầu như thế này... Với anh, buổi tối đó chính là một buổi tối trí mạng. Có thể nhiều năm sau nữa, cho dù có thành công hay thất bại trongcuộc sống, Mã Đạt sẽ vẫn cứ nghĩ như vậy. Trước lúc này, anh không hềbiết gì về buổi tối mà cuộc đời anh sẽ buộc phải trải qua. Nếu như buổitối hôm đó anh không ra khỏi nhà mà cứ ngồi xem hết buổi tường thuậttrực tiếp bóng đá tẻ nhạt vô vị thì tất cả những gì ghê sợ, li kì đếnnghẹt thở mà anh phải trải qua, với Mã Đạt, sẽ mãi mãi chỉ có thể tồntại trong các bộ phim kinh dị của Hollywood hoặc trong các cuốn tiểuthuyết rùng rợn mà thôi. Thế nhưng, vào buổi chiều tối hôm đó, dường như mọi việc sớm đã được vận mệnh an bài. 19 giờ 55 phút, Mã Đạt tắt tivi. Con chim xấu xí trong chiếc lồngđang treo trước cửa sổ bỗng nhiên phát ra tiếng kêu vô cùng chói tai.Chính vì tiếng… Bây giờ là 22 giờ 05 phút.Đêm nay trăng rất sáng.Cách khoảng 20 m, ánh sáng đèn êm dịu phản chiếu lên trên chiếc rèmcửa màu trắng. Anh có thể nhìn thấy rõ ràng bóng lưng của người con gáitừ trên chiếc rèm cửa ấy. Nhìn từ góc này, đường cong của cơ thể cô rấtđẹp, như một ngọn nến đang dao động trong đêm tối. Anh rất thích dáng vẻ đó của cô, mặc dù anh không nhìn thấy mặt.Anh có thể lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc đang được phát ra từ căn nhà của cô.Bóng cô cứ ngồi yên trước cửa sổ, dao động nhẹ nhàng, theo một quyluật nào đó, như thể đang chìm đắm vào trong tiếng nhạc. Đó là nhạc gìvậy? Anh không hề biết. Anh vốn không có hứng thú với âm nhạc lắm nhưngcác cô gái lại thường thích, đặc biệt là cô... một góa phụ xinh đẹp.Cô là một người khó tiếp cận, chắc chắn chưa ai có thể hiểu được rõtrong lòng cô đang nghĩ gì. Có thể, chỉ từ chiếc bóng đang chiếu trênchiếc rèm kia mới có thể phát hiện ra một điều gì đó.Đã 22 giờ 20 phút.Anh hơi khát nước nên anh cầm chai nước, lúc ngửa cổ lên để uống nước anh nhìn thấy mặt trăng lúc này đã trốn hết vào sau các đám mây. Anhlại đưa mắt nhìn về phía cửa sổ của cô. Hình như cô đang gọi điện thoại. Cô cầm chiếc điện thoại đi đi lại lại trước cửa sổ. Trông dáng vẻ đóhình như cô đang có điều gì đó lo lắng. Điều lo lắng này chắc chắn không bình thường.Cô nói chuyện điện thoại mãi, 20 phút trôi qua, lúc này cô mới bỏ điện thoại xuống.Cô vẫn ngồi trước cửa sổ.Nửa tiếng nữa lại trôi qua. Đèn bỗng nhiên tắt lịm. Cả căn nhà và côgái đều chìm trong bóng tối. Anh nghĩ, chắc cô đã đến giờ đi ngủ rồi.Thế nhưng, anh đã nhầm.Cô ra khỏi nhà.Bây giờ là 11 giờ đêm. Cô mặc một bộ quần áo màu đen, hòa mình vàobóng đêm. Cô đi về phía cổng đầu bên kia của khu chung cư. Chỉ một loáng sau, cô đã biến mất trong màn đêm.Trăng lại vén mây chiếu sáng.Trăng thật đẹp, anh nghĩ.

Chương 16