ĐẠI QUA BÍCH, vùng sa mạc giáp ranh Trung Nguyên và Mông Cổ. Một lãnh địa khí hậu khắc nghiệt và huyền bí. Ban ngày nóng như lửa. Đêm đến lạnh thấu xương ... Nhưng ghê gớm nhất trong vùng là Hồ Lưu Sa cát chảy cuốn thân người và Động Không Đáy chôn vùi bao hào kiệt. Nhưng tại sao hàng trăm năm qua, những cao thủ võ lâm vẫn kéo nhau tới đó để "một đi không trở lại.". Ma lực nào thu hút họ? Họ muốn tìm kiếm gì giữa sa mạc mênh mông? Nào ai biết được? Chỉ biết rằng những tay chọc trời khuấy nước, những người võ học cao thâm mỗi năm cứ ùn ùn đến đây để vợ con chẳng bao giờ còn được gặp. Hôm nay ở Nhã Thập Đài có người thiếu phụ xinh đẹp đang mòn mỏi trông chồng, đứng ngồi không yên. Nàng là Đỗ phu nhân sốt ruột chờ chồng, mà đứa con trai nhỏ cũng đi đâu chơi mất biệt. Nàng kêu lớn: - Nguyên nhi, Nguyên nhi ... Tiếng kêu của nàng thoát ra khỏi ngôi nhà bạt kiểu Mông Cổ và lọt thỏm vào sa mạc, không nghe lời đáp. Vì lúc ấy, đứa con trai của nàng là Nguyên nhi đang được bạn nó dìu đi thất…
Chương 31: Ngọc thượng chi nhu. Phương vi nhu
Đổ Bác Chi VươngTác giả: Long ÐàmTruyện Kiếm HiệpĐẠI QUA BÍCH, vùng sa mạc giáp ranh Trung Nguyên và Mông Cổ. Một lãnh địa khí hậu khắc nghiệt và huyền bí. Ban ngày nóng như lửa. Đêm đến lạnh thấu xương ... Nhưng ghê gớm nhất trong vùng là Hồ Lưu Sa cát chảy cuốn thân người và Động Không Đáy chôn vùi bao hào kiệt. Nhưng tại sao hàng trăm năm qua, những cao thủ võ lâm vẫn kéo nhau tới đó để "một đi không trở lại.". Ma lực nào thu hút họ? Họ muốn tìm kiếm gì giữa sa mạc mênh mông? Nào ai biết được? Chỉ biết rằng những tay chọc trời khuấy nước, những người võ học cao thâm mỗi năm cứ ùn ùn đến đây để vợ con chẳng bao giờ còn được gặp. Hôm nay ở Nhã Thập Đài có người thiếu phụ xinh đẹp đang mòn mỏi trông chồng, đứng ngồi không yên. Nàng là Đỗ phu nhân sốt ruột chờ chồng, mà đứa con trai nhỏ cũng đi đâu chơi mất biệt. Nàng kêu lớn: - Nguyên nhi, Nguyên nhi ... Tiếng kêu của nàng thoát ra khỏi ngôi nhà bạt kiểu Mông Cổ và lọt thỏm vào sa mạc, không nghe lời đáp. Vì lúc ấy, đứa con trai của nàng là Nguyên nhi đang được bạn nó dìu đi thất… Đọc lại câu cuối của bài kệ :- "Ngọc thượng chi nhu. Phương vi nhu "- Nhu trên ngọc mới là nhu.....Trong đầu chàng chợt sáng lên, và chàng gật gù :- Hừm, tại sao tao không vận "Nhu công" trên phiến ngọc ?Thế là Tống Nguyên liền đặt tả chưởng lên khối ngọc và vận hành ngay "Nhu Băng Thần Công".Một thành, hai thành, ba thành...."Thành công lực" cứ tăng dần, và tiếng "Tách" đã làm Tống Nguyên hết sức vui mừng khi vận đến sáu thành, khối bạch ngọc đã nức ra, rõ ràng bên trong có tập "Nhu kinh" rất mới, dù trải qua hàng mấy mươi năm.Chàng kêu lên ;- Ôi, luyện được "Nhu kinh" lo gì ta chẳng rữa được mối thù nhà ?Chàng lật nhanh tập sách quý, và thấy bên trong chia ra nhiều chương mục dạy "Tàn Băng Tiêu", "Nhu Băng Thần Công Tuyệt Chiêu" và khinh công " Tuyết Hoa Phiêu"Đọc qua phần "Tàn Băng Tiêu", tức "Nhu Băng Tiêu", Tống Nguyên mới thấy Tiêu Thức chàng sử dụng lâu nay chỉ là sơ đẳng. Luyện băng tiêu theo "Nhu kinh" mới có đuơc những kỳ chiêu tuyêt thức. Và "Nhu Băng Thần Công Bổ Túc" sẽ dạy chàng những cách vận hành, thi triển cao siêu nhất.Chàng gật đầu, ra vẻ khoái chí :- Thì ra lâu nay ta chỉ như "ếch ngồi đáy giếng" chưa đạt tới những gì tuyệt diệu của "Nhu công".Lại lật phần cuối sách, Tống Nguyên thấy có phần sơ đồ, sau này chàng cứ theo sơ đồ này ra khỏi lòng núi với bao vách đá thần kỳ.Chàng chợt nhớ tới gã quái nhân mũi khoằm và không khỏi bật cười "- Tội nghiệp cho gã, cũng tốn nhiều công phu mà chỉ lấy được bộ "Nhu kinh" giả trong khối Thạch Anh. Sau này hắn gặp ta trên giang hồ chắc sẽ ân hận bị ta trả thù một chiêu.Chàng lẩm bẩm :- Nhưng trước hết ta phải luyện công trong lòng núi này đã.Hết còn lo sợ điều gì, Tống Nguyên đi dạo trong địa đạo, và chàng lại tìm ra chỗ chứa thực phẩm khô, có thể giúp chàng sống rất lâu trong lòng núi. Còn nước uống đã có những dòng nước thật trong và mát luôn tuôn ra từ bao thạch nhũ trong hang.Hết sức yên tâm, Tống Nguyên bắt đầu luyện những kỳ chiêu, tuyệt thức do bộ "Nhu kinh" truyền dạy.Bởi suốt một thời kỳ luyện công trong lòng núi Tống Nguyên không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.Những sự kiện rung chuyển võ lâm đang được các môn phái Hắc Bạch quần hùng khuấy động.Sự kiện thứ nhất là "Vũ Hoàn Nhân Ma, Chữ Tuấn Dương", Bang chủ của "Thiên Ma Bang", sau khi hết thời gian "Tọa quan" đã rêu rao quét sạch Võ Lâm, bất kể Hắc Bạch.Sự kiện thứ hai là Lữ Trọng Hành còn có tên là Gia Hành, đã lập ra môn phái "Động Không Đáy", tuyên bố sẽ đặt quần hùng dưới gót chân của hắn.Tất nhiên những sự kiện này làm võ lâm xôn xao, chẵng những chín đại phái chính thống phải chuẩn bị đối phó, mà bọn "Hắc phái Quần Ma" cũng khẩn trương đương đầu với một cường địch mới nổi lên.Hai tháng ròng trôi qua....Tống Nguyên đã luyện xong những kỳ chiêu tuyệt thức trong "Nhu kinh", mà với kẻ tầm thường phải chịu khổ luyện mười năm chưa chắc tiếp thu hết.Nguyên nhân vì Tống Nguyên đã có căn bản võ học uyên thâm, nội lực hùng hậu. Chàng lại từng sử dụng "Tàn Băng Tiêu" và vận hành "Nhu Băng Thần Công" được phân nửa "Hoả hầu". Luyện xong "Nhu kinh" kể như Tống Nguyên đạt tới đỉnh cao của "Nhu Băng Tiêu" và "Nhu Băng Thần Công". Chàng còn lĩnh hội được "Tuyết Hoa Phiêu", môn khinh công tuyệt kỹ, có 1 không 2 trong thiên hạ.Nhẩm tính thời gian đã tới tiết trùng cửu, ngày chín, tháng chín là ngày mời hội của Động chủ Động Không Đáy - Lữ Gia Hành trên Bạch Mã Sơn, Tống Nguyên gật gù :- Ta là "Huyết Thần" đã nhận lời thì phải tới. Trứơc nhất phải xem tình hình các đại môn phái Hắc Bạch ra sao. Tiếp đó là biết được dã tâm của Lữ Gia Hành mang tham vọng đến bậc nào. Qua cuộc đại hội võ lâm này, hy vọng ta sẽ biết được tin tức về song thân.Chàng mở sơ đồ của "Quần Sơn Ngũ Đỉnh" đầy bí ẩn, Tống Nguyên mới giật mình tự nghĩ :- May mà ta luyện được "Nhu kinh" đến độ huyền vi. Nếu võ công chỉ như lúc vào núi, chắc hẳn phải vùi thây trong đó rồi"...Chàng lai liên tưởng đến quái nhân mũi khoằm. Hắn từng đập đá ra bột trong lúc vào núi, lại thoát ra khỏi núi dễ dàng, đủ biết công lực của hắn cao tới mức nào. Tiếc cho hắn đã lấy phải bộ "Nhu kinh" giả, nếu bộ thật lọt vào tay hắn thì võ lâm đã có một tay cao thủ tuyệt luân. Nhưng tên hắn là gì ? Thuộc môn phái nào ? Tống Nguyên hy vọng sẽ gặp lại hắn trong Đại Hội Bạch Mã Sơn để "trả lại" hắn một chưởng trong lòng núi.Rất hài lòng Tống Nguyên hú dài một tiếng rồi lao mình đi như một mũi tên.
Đọc lại câu cuối của bài kệ :
- "Ngọc thượng chi nhu. Phương vi nhu "
- Nhu trên ngọc mới là nhu.....
Trong đầu chàng chợt sáng lên, và chàng gật gù :
- Hừm, tại sao tao không vận "Nhu công" trên phiến ngọc ?
Thế là Tống Nguyên liền đặt tả chưởng lên khối ngọc và vận hành ngay "Nhu Băng Thần Công".
Một thành, hai thành, ba thành....
"Thành công lực" cứ tăng dần, và tiếng "Tách" đã làm Tống Nguyên hết sức vui
mừng khi vận đến sáu thành, khối bạch ngọc đã nức ra, rõ ràng bên trong
có tập "Nhu kinh" rất mới, dù trải qua hàng mấy mươi năm.
Chàng kêu lên ;
- Ôi, luyện được "Nhu kinh" lo gì ta chẳng rữa được mối thù nhà ?
Chàng lật nhanh tập sách quý, và thấy bên trong chia ra nhiều chương mục dạy
"Tàn Băng Tiêu", "Nhu Băng Thần Công Tuyệt Chiêu" và khinh công " Tuyết
Hoa Phiêu"
Đọc qua phần "Tàn Băng Tiêu", tức "Nhu Băng Tiêu",
Tống Nguyên mới thấy Tiêu Thức chàng sử dụng lâu nay chỉ là sơ đẳng.
Luyện băng tiêu theo "Nhu kinh" mới có đuơc những kỳ chiêu tuyêt thức.
Và "Nhu Băng Thần Công Bổ Túc" sẽ dạy chàng những cách vận hành, thi
triển cao siêu nhất.
Chàng gật đầu, ra vẻ khoái chí :
- Thì ra lâu nay ta chỉ như "ếch ngồi đáy giếng" chưa đạt tới những gì tuyệt diệu của "Nhu công".
Lại lật phần cuối sách, Tống Nguyên thấy có phần sơ đồ, sau này chàng cứ
theo sơ đồ này ra khỏi lòng núi với bao vách đá thần kỳ.
Chàng chợt nhớ tới gã quái nhân mũi khoằm và không khỏi bật cười "
- Tội nghiệp cho gã, cũng tốn nhiều công phu mà chỉ lấy được bộ "Nhu
kinh" giả trong khối Thạch Anh. Sau này hắn gặp ta trên giang hồ chắc sẽ ân hận bị ta trả thù một chiêu.
Chàng lẩm bẩm :
- Nhưng trước hết ta phải luyện công trong lòng núi này đã.
Hết còn lo sợ điều gì, Tống Nguyên đi dạo trong địa đạo, và chàng lại tìm
ra chỗ chứa thực phẩm khô, có thể giúp chàng sống rất lâu trong lòng
núi. Còn nước uống đã có những dòng nước thật trong và mát luôn tuôn ra
từ bao thạch nhũ trong hang.
Hết sức yên tâm, Tống Nguyên bắt đầu luyện những kỳ chiêu, tuyệt thức do bộ "Nhu kinh" truyền dạy.
Bởi suốt một thời kỳ luyện công trong lòng núi Tống Nguyên không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.
Những sự kiện rung chuyển võ lâm đang được các môn phái Hắc Bạch quần hùng khuấy động.
Sự kiện thứ nhất là "Vũ Hoàn Nhân Ma, Chữ Tuấn Dương", Bang chủ của "Thiên Ma Bang", sau khi hết thời gian "Tọa quan" đã rêu rao quét sạch Võ Lâm, bất kể Hắc Bạch.
Sự kiện thứ hai là Lữ Trọng Hành còn có tên là
Gia Hành, đã lập ra môn phái "Động Không Đáy", tuyên bố sẽ đặt quần hùng dưới gót chân của hắn.
Tất nhiên những sự kiện này làm võ lâm
xôn xao, chẵng những chín đại phái chính thống phải chuẩn bị đối phó, mà bọn "Hắc phái Quần Ma" cũng khẩn trương đương đầu với một cường địch
mới nổi lên.
Hai tháng ròng trôi qua....
Tống Nguyên đã
luyện xong những kỳ chiêu tuyệt thức trong "Nhu kinh", mà với kẻ tầm
thường phải chịu khổ luyện mười năm chưa chắc tiếp thu hết.
Nguyên nhân vì Tống Nguyên đã có căn bản võ học uyên thâm, nội lực hùng hậu.
Chàng lại từng sử dụng "Tàn Băng Tiêu" và vận hành "Nhu Băng Thần Công"
được phân nửa "Hoả hầu". Luyện xong "Nhu kinh" kể như Tống Nguyên đạt
tới đỉnh cao của "Nhu Băng Tiêu" và "Nhu Băng Thần Công". Chàng còn lĩnh hội được "Tuyết Hoa Phiêu", môn khinh công tuyệt kỹ, có 1 không 2 trong thiên hạ.
Nhẩm tính thời gian đã tới tiết trùng cửu, ngày chín,
tháng chín là ngày mời hội của Động chủ Động Không Đáy - Lữ Gia Hành
trên Bạch Mã Sơn, Tống Nguyên gật gù :
- Ta là "Huyết Thần" đã
nhận lời thì phải tới. Trứơc nhất phải xem tình hình các đại môn phái
Hắc Bạch ra sao. Tiếp đó là biết được dã tâm của Lữ Gia Hành mang tham
vọng đến bậc nào. Qua cuộc đại hội võ lâm này, hy vọng ta sẽ biết được
tin tức về song thân.
Chàng mở sơ đồ của "Quần Sơn Ngũ Đỉnh" đầy bí ẩn, Tống Nguyên mới giật mình tự nghĩ :
- May mà ta luyện được "Nhu kinh" đến độ huyền vi. Nếu võ công chỉ như lúc vào núi, chắc hẳn phải vùi thây trong đó rồi"...
Chàng lai liên tưởng đến quái nhân mũi khoằm. Hắn từng đập đá ra bột trong
lúc vào núi, lại thoát ra khỏi núi dễ dàng, đủ biết công lực của hắn cao tới mức nào. Tiếc cho hắn đã lấy phải bộ "Nhu kinh" giả, nếu bộ thật
lọt vào tay hắn thì võ lâm đã có một tay cao thủ tuyệt luân. Nhưng tên
hắn là gì ? Thuộc môn phái nào ? Tống Nguyên hy vọng sẽ gặp lại hắn
trong Đại Hội Bạch Mã Sơn để "trả lại" hắn một chưởng trong lòng núi.
Rất hài lòng Tống Nguyên hú dài một tiếng rồi lao mình đi như một mũi tên.
Đổ Bác Chi VươngTác giả: Long ÐàmTruyện Kiếm HiệpĐẠI QUA BÍCH, vùng sa mạc giáp ranh Trung Nguyên và Mông Cổ. Một lãnh địa khí hậu khắc nghiệt và huyền bí. Ban ngày nóng như lửa. Đêm đến lạnh thấu xương ... Nhưng ghê gớm nhất trong vùng là Hồ Lưu Sa cát chảy cuốn thân người và Động Không Đáy chôn vùi bao hào kiệt. Nhưng tại sao hàng trăm năm qua, những cao thủ võ lâm vẫn kéo nhau tới đó để "một đi không trở lại.". Ma lực nào thu hút họ? Họ muốn tìm kiếm gì giữa sa mạc mênh mông? Nào ai biết được? Chỉ biết rằng những tay chọc trời khuấy nước, những người võ học cao thâm mỗi năm cứ ùn ùn đến đây để vợ con chẳng bao giờ còn được gặp. Hôm nay ở Nhã Thập Đài có người thiếu phụ xinh đẹp đang mòn mỏi trông chồng, đứng ngồi không yên. Nàng là Đỗ phu nhân sốt ruột chờ chồng, mà đứa con trai nhỏ cũng đi đâu chơi mất biệt. Nàng kêu lớn: - Nguyên nhi, Nguyên nhi ... Tiếng kêu của nàng thoát ra khỏi ngôi nhà bạt kiểu Mông Cổ và lọt thỏm vào sa mạc, không nghe lời đáp. Vì lúc ấy, đứa con trai của nàng là Nguyên nhi đang được bạn nó dìu đi thất… Đọc lại câu cuối của bài kệ :- "Ngọc thượng chi nhu. Phương vi nhu "- Nhu trên ngọc mới là nhu.....Trong đầu chàng chợt sáng lên, và chàng gật gù :- Hừm, tại sao tao không vận "Nhu công" trên phiến ngọc ?Thế là Tống Nguyên liền đặt tả chưởng lên khối ngọc và vận hành ngay "Nhu Băng Thần Công".Một thành, hai thành, ba thành...."Thành công lực" cứ tăng dần, và tiếng "Tách" đã làm Tống Nguyên hết sức vui mừng khi vận đến sáu thành, khối bạch ngọc đã nức ra, rõ ràng bên trong có tập "Nhu kinh" rất mới, dù trải qua hàng mấy mươi năm.Chàng kêu lên ;- Ôi, luyện được "Nhu kinh" lo gì ta chẳng rữa được mối thù nhà ?Chàng lật nhanh tập sách quý, và thấy bên trong chia ra nhiều chương mục dạy "Tàn Băng Tiêu", "Nhu Băng Thần Công Tuyệt Chiêu" và khinh công " Tuyết Hoa Phiêu"Đọc qua phần "Tàn Băng Tiêu", tức "Nhu Băng Tiêu", Tống Nguyên mới thấy Tiêu Thức chàng sử dụng lâu nay chỉ là sơ đẳng. Luyện băng tiêu theo "Nhu kinh" mới có đuơc những kỳ chiêu tuyêt thức. Và "Nhu Băng Thần Công Bổ Túc" sẽ dạy chàng những cách vận hành, thi triển cao siêu nhất.Chàng gật đầu, ra vẻ khoái chí :- Thì ra lâu nay ta chỉ như "ếch ngồi đáy giếng" chưa đạt tới những gì tuyệt diệu của "Nhu công".Lại lật phần cuối sách, Tống Nguyên thấy có phần sơ đồ, sau này chàng cứ theo sơ đồ này ra khỏi lòng núi với bao vách đá thần kỳ.Chàng chợt nhớ tới gã quái nhân mũi khoằm và không khỏi bật cười "- Tội nghiệp cho gã, cũng tốn nhiều công phu mà chỉ lấy được bộ "Nhu kinh" giả trong khối Thạch Anh. Sau này hắn gặp ta trên giang hồ chắc sẽ ân hận bị ta trả thù một chiêu.Chàng lẩm bẩm :- Nhưng trước hết ta phải luyện công trong lòng núi này đã.Hết còn lo sợ điều gì, Tống Nguyên đi dạo trong địa đạo, và chàng lại tìm ra chỗ chứa thực phẩm khô, có thể giúp chàng sống rất lâu trong lòng núi. Còn nước uống đã có những dòng nước thật trong và mát luôn tuôn ra từ bao thạch nhũ trong hang.Hết sức yên tâm, Tống Nguyên bắt đầu luyện những kỳ chiêu, tuyệt thức do bộ "Nhu kinh" truyền dạy.Bởi suốt một thời kỳ luyện công trong lòng núi Tống Nguyên không biết những gì đang xảy ra bên ngoài.Những sự kiện rung chuyển võ lâm đang được các môn phái Hắc Bạch quần hùng khuấy động.Sự kiện thứ nhất là "Vũ Hoàn Nhân Ma, Chữ Tuấn Dương", Bang chủ của "Thiên Ma Bang", sau khi hết thời gian "Tọa quan" đã rêu rao quét sạch Võ Lâm, bất kể Hắc Bạch.Sự kiện thứ hai là Lữ Trọng Hành còn có tên là Gia Hành, đã lập ra môn phái "Động Không Đáy", tuyên bố sẽ đặt quần hùng dưới gót chân của hắn.Tất nhiên những sự kiện này làm võ lâm xôn xao, chẵng những chín đại phái chính thống phải chuẩn bị đối phó, mà bọn "Hắc phái Quần Ma" cũng khẩn trương đương đầu với một cường địch mới nổi lên.Hai tháng ròng trôi qua....Tống Nguyên đã luyện xong những kỳ chiêu tuyệt thức trong "Nhu kinh", mà với kẻ tầm thường phải chịu khổ luyện mười năm chưa chắc tiếp thu hết.Nguyên nhân vì Tống Nguyên đã có căn bản võ học uyên thâm, nội lực hùng hậu. Chàng lại từng sử dụng "Tàn Băng Tiêu" và vận hành "Nhu Băng Thần Công" được phân nửa "Hoả hầu". Luyện xong "Nhu kinh" kể như Tống Nguyên đạt tới đỉnh cao của "Nhu Băng Tiêu" và "Nhu Băng Thần Công". Chàng còn lĩnh hội được "Tuyết Hoa Phiêu", môn khinh công tuyệt kỹ, có 1 không 2 trong thiên hạ.Nhẩm tính thời gian đã tới tiết trùng cửu, ngày chín, tháng chín là ngày mời hội của Động chủ Động Không Đáy - Lữ Gia Hành trên Bạch Mã Sơn, Tống Nguyên gật gù :- Ta là "Huyết Thần" đã nhận lời thì phải tới. Trứơc nhất phải xem tình hình các đại môn phái Hắc Bạch ra sao. Tiếp đó là biết được dã tâm của Lữ Gia Hành mang tham vọng đến bậc nào. Qua cuộc đại hội võ lâm này, hy vọng ta sẽ biết được tin tức về song thân.Chàng mở sơ đồ của "Quần Sơn Ngũ Đỉnh" đầy bí ẩn, Tống Nguyên mới giật mình tự nghĩ :- May mà ta luyện được "Nhu kinh" đến độ huyền vi. Nếu võ công chỉ như lúc vào núi, chắc hẳn phải vùi thây trong đó rồi"...Chàng lai liên tưởng đến quái nhân mũi khoằm. Hắn từng đập đá ra bột trong lúc vào núi, lại thoát ra khỏi núi dễ dàng, đủ biết công lực của hắn cao tới mức nào. Tiếc cho hắn đã lấy phải bộ "Nhu kinh" giả, nếu bộ thật lọt vào tay hắn thì võ lâm đã có một tay cao thủ tuyệt luân. Nhưng tên hắn là gì ? Thuộc môn phái nào ? Tống Nguyên hy vọng sẽ gặp lại hắn trong Đại Hội Bạch Mã Sơn để "trả lại" hắn một chưởng trong lòng núi.Rất hài lòng Tống Nguyên hú dài một tiếng rồi lao mình đi như một mũi tên.