"A!" Khi ngón tay cuối cùng bị chặt đứt, mặc dù đã không còn đầu lưỡi Tống Vân Tề vẫn nhịn không được kêu to một tiếng. Nửa giờ trước, cậu bị đưa tới nơi này, còn chưa kịp nói cái gì, liền bị chính anh của mình cắt đứt đầu lưỡi, tiếp theo là ngón tay, mười ngón, từng cái một bị chặt đứt đến tận gốc. Con dao cứa nhẹ trên mặt Tống Vân Tề, để lại vết máu, Tống Vân Tề đau đến mức không còn sức lực để ngăn cản, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật. Người đàn ông thổi thổi vết máu trên dao găm "Tống Vân Tề, không nghĩ tới đúng không?" Tống Vân Tề giương miệng kêu a a a không ngừng, ngoại trừ chính mình, chắc không ai có thể hiểu cậu đang nói gì. "Đừng hoảng hốt, chân của mày còn ở đây, mày đừng lo lắng, tao sẽ không để cho mày chết một cách thoải mái." "A!" Vừa dứt lời, một chiếc rìu liền hạ xuống, tên vệ sĩ mà người đàn ông mang theo không chút do dự chém đứt chân của Tống Vân Tề, khiến cậu phải hét lên một lần nữa. Người đàn…
Chương 7: 7: Vật Cản
Sau Khi Tái Sinh Ký Hợp Đồng Hôn NhânTác giả: Thanh Phong Nhi TừTruyện Đam Mỹ, Truyện Trọng Sinh"A!" Khi ngón tay cuối cùng bị chặt đứt, mặc dù đã không còn đầu lưỡi Tống Vân Tề vẫn nhịn không được kêu to một tiếng. Nửa giờ trước, cậu bị đưa tới nơi này, còn chưa kịp nói cái gì, liền bị chính anh của mình cắt đứt đầu lưỡi, tiếp theo là ngón tay, mười ngón, từng cái một bị chặt đứt đến tận gốc. Con dao cứa nhẹ trên mặt Tống Vân Tề, để lại vết máu, Tống Vân Tề đau đến mức không còn sức lực để ngăn cản, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật. Người đàn ông thổi thổi vết máu trên dao găm "Tống Vân Tề, không nghĩ tới đúng không?" Tống Vân Tề giương miệng kêu a a a không ngừng, ngoại trừ chính mình, chắc không ai có thể hiểu cậu đang nói gì. "Đừng hoảng hốt, chân của mày còn ở đây, mày đừng lo lắng, tao sẽ không để cho mày chết một cách thoải mái." "A!" Vừa dứt lời, một chiếc rìu liền hạ xuống, tên vệ sĩ mà người đàn ông mang theo không chút do dự chém đứt chân của Tống Vân Tề, khiến cậu phải hét lên một lần nữa. Người đàn… Lúc này, Hoắc lão phu nhân là thật sự tức giận, không bình thản giống như lúc mới tới.Vị lão phu nhân này đã một mình chống đỡ Hoắc gia nhiều năm, tang phu tang tử tang tôn, dạng mưa gió nào cũng đã trải qua, gặp tình huống này, bà thật sự rất tức giận, uy áp này không phải là thứ Tống Hồng Đạt có thể chịu được.Tống Vân Tề giống như cảm nhận được áp lực, cậu liếc mắt nhìn Hoắc lão phu nhân một cái, Hoắc lão phu nhân trên mặt không có biểu tình gì, nhưng Hoắc phu nhân bên cạnh lại gật gật đầu với cậu, rất là ôn hòa.Tống Vân Tề biết Hoắc lão phu nhân là đang bảo vệ cậu, Tống Vân Tề đối với Hoắc lão phu nhân sinh ra vài phần hảo cảm, cũng đã không còn cảm thấy có áp lực gì.Mà tình hình của Tống Hồng Đạt cùng cậu hoàn toàn không giống nhau, Hoắc lão phu nhân là đang hướng về phía Tống Hồng Đạt, sau lưng Tống Hồng Đạt đổ đầy mồ hôi lạnh, "Tôi.....!Này.....!Lão phu nhân, tôi.....!Tôi không phải, tôi không phải có ý này, chuyện là như thế này, tôi không phải cố ý lừa gạt ngài.Không bằng tôi lấy chứng minh thư của hai đứa để lão phu nhân nhìn một chút, lão phu nhân sẽ hiểu mọi việc tôi nói."Tống Hồng Đạt vừa nói, Tống Vân Tề nháy mắt hiểu ra, ngày hôm qua, cậu rốt cuộc hiểu rõ cuộc nói chuyện của Giang Hải Liên và Tống Vân Kha, nguyên lai là chuẩn bị cái này.Tống Vân Tề không nói chuyện, lẳng lặng nhìn Tống Hồng Đạt, dù sao thì từ hôm nay trở đi, cục diện giả tạo này sẽ hoàn toàn bị xé rách.Hoắc lão phu nhân thản nhiên nhìn Tống Hồng Đạt, "Không cần, ý tứ của Tống tiên sinh bà lão này đã hiểu rồi.Có một số việc nếu Hoắc gia ta đã muốn biết thì không ai có thể ngăn cản, chuyện này hẳn là Tống tiên sinh cũng biết.Không bằng để ta hỏi đứa trẻ này đi!"Thời điểm Hoắc lão phu nhân nói tới đứa trẻ này, bà nhìn về phía Tống Vân Tề, Tống Vân Tề cũng nhìn bà, chờ bà mở miệng: "Đứa trẻ này, con tên Vân Tề đúng không, nếu ta đã nói, ta cũng sẽ không vòng vo nữa.Tôn tử ta thân thể không tốt.Có một vị cao nhân nói rằng nếu tìm được một bé trai sinh ngày dương tháng dương năm dương để xung hỉ cho tôn tử ta, thì nó sẽ có được một con đường sống.Bà cũng là hết cách.Vì cháu của bà, mới tới cửa nhờ vả, đứa trẻ ngoan, bà biết người đó là con, bà hỏi con, con có nguyện ý giúp bà việc này không?"Tống Vân Tề biết rõ mình không còn lựa chọn nào khác, hiện giờ gả cho Hoắc gia mới là lựa chọn tốt nhất, nếu còn ở lại Tống gia, chỉ sẽ giẫm vào vết xe đỗ đời trước mà thôi.Do dự một chút Tống Vân Tề đã có đáp án: "Bà ơi, con rất muốn giúp người, bất quá chuyện này đối với con là rất quan trọng, con nghĩ nên gặp Hoắc tam gia mới phải chứ?"Lời này cũng không phải là trực tiếp đồng ý, làm cho Tống Hồng Đạt cho rằng sự tình vẫn có thể được xoay chuyển.Hoắc lão phu nhân vừa nghe Tống Vân Tề nói xong, cũng hiểu được đại khái, "Đứa nhỏ này, con là đang lo lắng sao?"Không đợi Tống Vân Tề trả lời, Hoắc lão phu nhân lại mở miệng: "Con đừng sợ, có bà ở đây, không có ai có thể bắt nạt con." Hoắc lão phu nhân nắm lấy tay Tống Vân Tề vỗ vỗ, cả người tựa hồ đang rất vui.Tống Vân Tề có thể cảm nhận được, bà là vô cùng quan tâm Hoắc tam gia.Hoắc lão phu nhân, Hoắc phu nhân, hai vị đương gia của Hoắc gia cùng nhau tới, chứng tỏ vô cùng có thành ý.Chỉ là lòng người cũng không dễ đoán như vậy, cậu sẽ không dễ dàng đồng ý.Hoắc lão phu nhân nói xong lời này, Tống Hồng Đạt trừng hai mắt về phía Tống Vân Tề, ngay lúc Tống Vân Tề không đề phòng thẳng tay tát một phát vào mặt, "Bất hiếu! Mày đây là muốn tạo phản sao?"Ngay cả Hoắc lão phu nhân cũng không phản ứng kịp, Tống Vân Tề ôm mặt mình, không có phản ứng gì nhiều, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ sau lưng cậu rốt cuộc cất giấu bí mật gì, làm cho Tống Hồng Đạt lớn gan như vậy, dám mạo hiểm đắc tội cao tầng Hoắc gia."Ba, người đánh con?" Tống Vân Tề ôm mặt mình, vẻ mặt không thể tin nổi."Lão Tống!" Giang Hải Liên cũng đồng thời kêu một tiếng.Tống Hồng Đạt tựa hồ lúc này mới kịp phản ứng, có chút ngốc nhìn tay của mình, không thể tin được mình đã đánh người."Ta.....""Thì ra Tống tiên sinh dạy con bằng cách này, hôm nay quả nhiên làm ta mở rộng tầm mắt a.Nếu Tống tiên sinh phản đối đến vậy, chuyện này cũng không có gì phải bàn nữa.Hi vọng Tống tiên sinh ở Yến Kinh sẽ sống thật tốt!" Thời điểm Tống Hồng Đạt muốn giải thích, Hoắc lão phu nhân đột nhiên mở miệng, người cũng trực tiếp đứng lên."Tống tiên sinh, cáo từ!" Hoắc lão phu nhân nói xong lời này liền trực tiếp rời đi, một chút cũng không dừng lại.Nhưng mà ai cũng đều biết, chuyện này vẫn còn chưa xong.@Tiểu Minh.
Lúc này, Hoắc lão phu nhân là thật sự tức giận, không bình thản giống như lúc mới tới.
Vị lão phu nhân này đã một mình chống đỡ Hoắc gia nhiều năm, tang phu tang tử tang tôn, dạng mưa gió nào cũng đã trải qua, gặp tình huống này, bà thật sự rất tức giận, uy áp này không phải là thứ Tống Hồng Đạt có thể chịu được.
Tống Vân Tề giống như cảm nhận được áp lực, cậu liếc mắt nhìn Hoắc lão phu nhân một cái, Hoắc lão phu nhân trên mặt không có biểu tình gì, nhưng Hoắc phu nhân bên cạnh lại gật gật đầu với cậu, rất là ôn hòa.
Tống Vân Tề biết Hoắc lão phu nhân là đang bảo vệ cậu, Tống Vân Tề đối với Hoắc lão phu nhân sinh ra vài phần hảo cảm, cũng đã không còn cảm thấy có áp lực gì.
Mà tình hình của Tống Hồng Đạt cùng cậu hoàn toàn không giống nhau, Hoắc lão phu nhân là đang hướng về phía Tống Hồng Đạt, sau lưng Tống Hồng Đạt đổ đầy mồ hôi lạnh, "Tôi.....!Này.....!Lão phu nhân, tôi.....!Tôi không phải, tôi không phải có ý này, chuyện là như thế này, tôi không phải cố ý lừa gạt ngài.
Không bằng tôi lấy chứng minh thư của hai đứa để lão phu nhân nhìn một chút, lão phu nhân sẽ hiểu mọi việc tôi nói."
Tống Hồng Đạt vừa nói, Tống Vân Tề nháy mắt hiểu ra, ngày hôm qua, cậu rốt cuộc hiểu rõ cuộc nói chuyện của Giang Hải Liên và Tống Vân Kha, nguyên lai là chuẩn bị cái này.
Tống Vân Tề không nói chuyện, lẳng lặng nhìn Tống Hồng Đạt, dù sao thì từ hôm nay trở đi, cục diện giả tạo này sẽ hoàn toàn bị xé rách.
Hoắc lão phu nhân thản nhiên nhìn Tống Hồng Đạt, "Không cần, ý tứ của Tống tiên sinh bà lão này đã hiểu rồi.
Có một số việc nếu Hoắc gia ta đã muốn biết thì không ai có thể ngăn cản, chuyện này hẳn là Tống tiên sinh cũng biết.
Không bằng để ta hỏi đứa trẻ này đi!"
Thời điểm Hoắc lão phu nhân nói tới đứa trẻ này, bà nhìn về phía Tống Vân Tề, Tống Vân Tề cũng nhìn bà, chờ bà mở miệng: "Đứa trẻ này, con tên Vân Tề đúng không, nếu ta đã nói, ta cũng sẽ không vòng vo nữa.
Tôn tử ta thân thể không tốt.
Có một vị cao nhân nói rằng nếu tìm được một bé trai sinh ngày dương tháng dương năm dương để xung hỉ cho tôn tử ta, thì nó sẽ có được một con đường sống.
Bà cũng là hết cách.
Vì cháu của bà, mới tới cửa nhờ vả, đứa trẻ ngoan, bà biết người đó là con, bà hỏi con, con có nguyện ý giúp bà việc này không?"
Tống Vân Tề biết rõ mình không còn lựa chọn nào khác, hiện giờ gả cho Hoắc gia mới là lựa chọn tốt nhất, nếu còn ở lại Tống gia, chỉ sẽ giẫm vào vết xe đỗ đời trước mà thôi.
Do dự một chút Tống Vân Tề đã có đáp án: "Bà ơi, con rất muốn giúp người, bất quá chuyện này đối với con là rất quan trọng, con nghĩ nên gặp Hoắc tam gia mới phải chứ?"
Lời này cũng không phải là trực tiếp đồng ý, làm cho Tống Hồng Đạt cho rằng sự tình vẫn có thể được xoay chuyển.
Hoắc lão phu nhân vừa nghe Tống Vân Tề nói xong, cũng hiểu được đại khái, "Đứa nhỏ này, con là đang lo lắng sao?"
Không đợi Tống Vân Tề trả lời, Hoắc lão phu nhân lại mở miệng: "Con đừng sợ, có bà ở đây, không có ai có thể bắt nạt con." Hoắc lão phu nhân nắm lấy tay Tống Vân Tề vỗ vỗ, cả người tựa hồ đang rất vui.
Tống Vân Tề có thể cảm nhận được, bà là vô cùng quan tâm Hoắc tam gia.
Hoắc lão phu nhân, Hoắc phu nhân, hai vị đương gia của Hoắc gia cùng nhau tới, chứng tỏ vô cùng có thành ý.
Chỉ là lòng người cũng không dễ đoán như vậy, cậu sẽ không dễ dàng đồng ý.
Hoắc lão phu nhân nói xong lời này, Tống Hồng Đạt trừng hai mắt về phía Tống Vân Tề, ngay lúc Tống Vân Tề không đề phòng thẳng tay tát một phát vào mặt, "Bất hiếu! Mày đây là muốn tạo phản sao?"
Ngay cả Hoắc lão phu nhân cũng không phản ứng kịp, Tống Vân Tề ôm mặt mình, không có phản ứng gì nhiều, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ sau lưng cậu rốt cuộc cất giấu bí mật gì, làm cho Tống Hồng Đạt lớn gan như vậy, dám mạo hiểm đắc tội cao tầng Hoắc gia.
"Ba, người đánh con?" Tống Vân Tề ôm mặt mình, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Lão Tống!" Giang Hải Liên cũng đồng thời kêu một tiếng.
Tống Hồng Đạt tựa hồ lúc này mới kịp phản ứng, có chút ngốc nhìn tay của mình, không thể tin được mình đã đánh người.
"Ta....."
"Thì ra Tống tiên sinh dạy con bằng cách này, hôm nay quả nhiên làm ta mở rộng tầm mắt a.
Nếu Tống tiên sinh phản đối đến vậy, chuyện này cũng không có gì phải bàn nữa.
Hi vọng Tống tiên sinh ở Yến Kinh sẽ sống thật tốt!" Thời điểm Tống Hồng Đạt muốn giải thích, Hoắc lão phu nhân đột nhiên mở miệng, người cũng trực tiếp đứng lên.
"Tống tiên sinh, cáo từ!" Hoắc lão phu nhân nói xong lời này liền trực tiếp rời đi, một chút cũng không dừng lại.
Nhưng mà ai cũng đều biết, chuyện này vẫn còn chưa xong.
@Tiểu Minh.
Sau Khi Tái Sinh Ký Hợp Đồng Hôn NhânTác giả: Thanh Phong Nhi TừTruyện Đam Mỹ, Truyện Trọng Sinh"A!" Khi ngón tay cuối cùng bị chặt đứt, mặc dù đã không còn đầu lưỡi Tống Vân Tề vẫn nhịn không được kêu to một tiếng. Nửa giờ trước, cậu bị đưa tới nơi này, còn chưa kịp nói cái gì, liền bị chính anh của mình cắt đứt đầu lưỡi, tiếp theo là ngón tay, mười ngón, từng cái một bị chặt đứt đến tận gốc. Con dao cứa nhẹ trên mặt Tống Vân Tề, để lại vết máu, Tống Vân Tề đau đến mức không còn sức lực để ngăn cản, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật. Người đàn ông thổi thổi vết máu trên dao găm "Tống Vân Tề, không nghĩ tới đúng không?" Tống Vân Tề giương miệng kêu a a a không ngừng, ngoại trừ chính mình, chắc không ai có thể hiểu cậu đang nói gì. "Đừng hoảng hốt, chân của mày còn ở đây, mày đừng lo lắng, tao sẽ không để cho mày chết một cách thoải mái." "A!" Vừa dứt lời, một chiếc rìu liền hạ xuống, tên vệ sĩ mà người đàn ông mang theo không chút do dự chém đứt chân của Tống Vân Tề, khiến cậu phải hét lên một lần nữa. Người đàn… Lúc này, Hoắc lão phu nhân là thật sự tức giận, không bình thản giống như lúc mới tới.Vị lão phu nhân này đã một mình chống đỡ Hoắc gia nhiều năm, tang phu tang tử tang tôn, dạng mưa gió nào cũng đã trải qua, gặp tình huống này, bà thật sự rất tức giận, uy áp này không phải là thứ Tống Hồng Đạt có thể chịu được.Tống Vân Tề giống như cảm nhận được áp lực, cậu liếc mắt nhìn Hoắc lão phu nhân một cái, Hoắc lão phu nhân trên mặt không có biểu tình gì, nhưng Hoắc phu nhân bên cạnh lại gật gật đầu với cậu, rất là ôn hòa.Tống Vân Tề biết Hoắc lão phu nhân là đang bảo vệ cậu, Tống Vân Tề đối với Hoắc lão phu nhân sinh ra vài phần hảo cảm, cũng đã không còn cảm thấy có áp lực gì.Mà tình hình của Tống Hồng Đạt cùng cậu hoàn toàn không giống nhau, Hoắc lão phu nhân là đang hướng về phía Tống Hồng Đạt, sau lưng Tống Hồng Đạt đổ đầy mồ hôi lạnh, "Tôi.....!Này.....!Lão phu nhân, tôi.....!Tôi không phải, tôi không phải có ý này, chuyện là như thế này, tôi không phải cố ý lừa gạt ngài.Không bằng tôi lấy chứng minh thư của hai đứa để lão phu nhân nhìn một chút, lão phu nhân sẽ hiểu mọi việc tôi nói."Tống Hồng Đạt vừa nói, Tống Vân Tề nháy mắt hiểu ra, ngày hôm qua, cậu rốt cuộc hiểu rõ cuộc nói chuyện của Giang Hải Liên và Tống Vân Kha, nguyên lai là chuẩn bị cái này.Tống Vân Tề không nói chuyện, lẳng lặng nhìn Tống Hồng Đạt, dù sao thì từ hôm nay trở đi, cục diện giả tạo này sẽ hoàn toàn bị xé rách.Hoắc lão phu nhân thản nhiên nhìn Tống Hồng Đạt, "Không cần, ý tứ của Tống tiên sinh bà lão này đã hiểu rồi.Có một số việc nếu Hoắc gia ta đã muốn biết thì không ai có thể ngăn cản, chuyện này hẳn là Tống tiên sinh cũng biết.Không bằng để ta hỏi đứa trẻ này đi!"Thời điểm Hoắc lão phu nhân nói tới đứa trẻ này, bà nhìn về phía Tống Vân Tề, Tống Vân Tề cũng nhìn bà, chờ bà mở miệng: "Đứa trẻ này, con tên Vân Tề đúng không, nếu ta đã nói, ta cũng sẽ không vòng vo nữa.Tôn tử ta thân thể không tốt.Có một vị cao nhân nói rằng nếu tìm được một bé trai sinh ngày dương tháng dương năm dương để xung hỉ cho tôn tử ta, thì nó sẽ có được một con đường sống.Bà cũng là hết cách.Vì cháu của bà, mới tới cửa nhờ vả, đứa trẻ ngoan, bà biết người đó là con, bà hỏi con, con có nguyện ý giúp bà việc này không?"Tống Vân Tề biết rõ mình không còn lựa chọn nào khác, hiện giờ gả cho Hoắc gia mới là lựa chọn tốt nhất, nếu còn ở lại Tống gia, chỉ sẽ giẫm vào vết xe đỗ đời trước mà thôi.Do dự một chút Tống Vân Tề đã có đáp án: "Bà ơi, con rất muốn giúp người, bất quá chuyện này đối với con là rất quan trọng, con nghĩ nên gặp Hoắc tam gia mới phải chứ?"Lời này cũng không phải là trực tiếp đồng ý, làm cho Tống Hồng Đạt cho rằng sự tình vẫn có thể được xoay chuyển.Hoắc lão phu nhân vừa nghe Tống Vân Tề nói xong, cũng hiểu được đại khái, "Đứa nhỏ này, con là đang lo lắng sao?"Không đợi Tống Vân Tề trả lời, Hoắc lão phu nhân lại mở miệng: "Con đừng sợ, có bà ở đây, không có ai có thể bắt nạt con." Hoắc lão phu nhân nắm lấy tay Tống Vân Tề vỗ vỗ, cả người tựa hồ đang rất vui.Tống Vân Tề có thể cảm nhận được, bà là vô cùng quan tâm Hoắc tam gia.Hoắc lão phu nhân, Hoắc phu nhân, hai vị đương gia của Hoắc gia cùng nhau tới, chứng tỏ vô cùng có thành ý.Chỉ là lòng người cũng không dễ đoán như vậy, cậu sẽ không dễ dàng đồng ý.Hoắc lão phu nhân nói xong lời này, Tống Hồng Đạt trừng hai mắt về phía Tống Vân Tề, ngay lúc Tống Vân Tề không đề phòng thẳng tay tát một phát vào mặt, "Bất hiếu! Mày đây là muốn tạo phản sao?"Ngay cả Hoắc lão phu nhân cũng không phản ứng kịp, Tống Vân Tề ôm mặt mình, không có phản ứng gì nhiều, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ sau lưng cậu rốt cuộc cất giấu bí mật gì, làm cho Tống Hồng Đạt lớn gan như vậy, dám mạo hiểm đắc tội cao tầng Hoắc gia."Ba, người đánh con?" Tống Vân Tề ôm mặt mình, vẻ mặt không thể tin nổi."Lão Tống!" Giang Hải Liên cũng đồng thời kêu một tiếng.Tống Hồng Đạt tựa hồ lúc này mới kịp phản ứng, có chút ngốc nhìn tay của mình, không thể tin được mình đã đánh người."Ta.....""Thì ra Tống tiên sinh dạy con bằng cách này, hôm nay quả nhiên làm ta mở rộng tầm mắt a.Nếu Tống tiên sinh phản đối đến vậy, chuyện này cũng không có gì phải bàn nữa.Hi vọng Tống tiên sinh ở Yến Kinh sẽ sống thật tốt!" Thời điểm Tống Hồng Đạt muốn giải thích, Hoắc lão phu nhân đột nhiên mở miệng, người cũng trực tiếp đứng lên."Tống tiên sinh, cáo từ!" Hoắc lão phu nhân nói xong lời này liền trực tiếp rời đi, một chút cũng không dừng lại.Nhưng mà ai cũng đều biết, chuyện này vẫn còn chưa xong.@Tiểu Minh.