Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…
Chương 20: Tiếc lần gặp gỡ đầu tiên
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Nương Tiên đứng yên trước cảnh trời đất mênh mông. Nàng đã thay đổi, chỉ là không biết mình đã thay đổi ở điểm gì.- Con gái…Thiên đế cũng đã thay đổi. Ngày xưa không ngần ngại ôm tiểu nhi hài xinh đẹp này vào trong lòng. Bây giờ đã khác, thân là người làm cha, nữ nhi của mình xinh đẹp đến thế, lại có cảm giác buồn buồn. Nương Tiên bỗng bất thẩn quay lại, thiên đế phải dùng phép ẩn thân. Nếu để con gái thấy, sợ là không nỡ, lại muốn mang nàng về thiên giới. Con gái vàng, con gái bạc mà. Phía trong, Thiệu Khải Đăng đang dùng que cời than chơi trò chơi của riêng hắn. Ngay cả Đổng Khiết Nhi - nạn nhân trực tiếp cũng không chịu được. Nàng giấu mặt vào vai Phạm Vĩnh Kỳ, giọng run run:- Sư gia…- Sơn vương cũng nên dẹp cái que cời đó đi… Nhìn là muốn bệnh…- Nên ta mới gọi tiểu muội đến xem chứ! - Hắn cười trong khi gã đàn ông kia giảy nãy, mặt tái nhợt chỉ biết yếu ớt phát ra những âm thanh đứt quãng:- Tôi… tôi sợ lắm!- Ngốc quá! - Phạm Vĩnh Kỳ âu yếm dỗ dành - Nàng chỉ cần xác nhận xem hắn có phải là kẻ đã giết cả nhà nàng lúc trước không thôi? Chuyện còn lại để cho sơn vương xử lý.Đổng Khiết Nhi vẫn còn run rẩy. Nhưng nàng đã nhận ra, gương mặt đó, tuy khác đêm kinh hoàng nọ. Lúc đó hả hê sung sướng, rắn đanh, tàn bạo, còn bây giờ sưng húp thê thảm. Song, Khiết Nhi mãi mãi không quên.- Là hắn… - Nàng bật khóc - Hắn đã cưỡng h**p tỷ tỷ, giết tỷ phu. Hắn sai người giết cha mẹ. Là hắn!- Được rồi! Vậy thì không cần khách sáo nữa.Thiệu Khải Đăng phẩy tay ra hiệu. Phạm Vĩnh Kỳ ôm Khiết Nhi mềm nhũn vì xúc động, hóa thành một làn khói, về phòng. Một chút hồ hương sẽ giúp nàng ngủ say hơn, không phải nhớ tới cơn ác mộng. Khi hắn quay lại, que cời sắt đã cháy xèo xèo trên da thịt phạm nhân. Thiệu Khải Đăng đang ngồi trên ghế, suy nghĩ gì đó:- Sơn vương…- Ừ! Làm gì tiếp theo nhỉ? Ta rất muốn hắn ta sống không bằng chết, nhưng tự tay ra tay thì lại dơ bẩn mình. Ta muốn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng…Lũ thuộc hạ không kềm được, khúc khích cười. Phạm Vĩnh Kỳ thì thở dài. Giết thì một dao cho xong, việc gì phải nghĩ ra nhiều trò hành hạ nhau như thế. Chúng ác độc, làm thế ta chẳng phải cũng tự hạ mình, trở thành giống chúng sao?- Mang hắn ra ngoài giết đi!Mệnh lệnh gọn lỏn nhưng khiến bọn thuộc hạ rùng mình. Giọng nói của sư gia nhẹ nhàng, ấm áp song khi ra lệnh khó ai dám cãi lại. Khác hẳn sơn vương, bọn chúng còn dám trêu đùa.- Dạ…- Giết thế phải sớm quá không? - Khi tên đó bị kéo ra ngoài, Thiệu Khải Đăng tặc lưỡi - Ta còn muốn… .- Hay ho gì ba cái trò đó! - Phạm Vĩnh Kỳ ngồi xuống cạnh bên - Còn tung tích tên quan đó, người đã tìm được chưa?- Rồi! Hắn là Ngô Phạm - tri phủ Kỳ Châu.- Triều đình này còn viên quan nào tốt không?- Thật ra thì cái triều đình này không đến nỗi loạn lắm. Do chúng ta ở về dãy Nam, dân cư ít nên mới có tình trạng đó thôi. Mạn Bắc thì quan lại tốt hơn, ta nghe nói nhà vua mới lên ngôi cũng khá tốt. Hắn ổn định, thanh trừng một số ổ cướp lớn. Nghe nói sắp tới cũng sẽ đến đây, nên đại vương cũng lo một phần vì chuyện ấy.- Thế thì người triều đình ta nên để triều đình tự xử. Tôi sẽ thu thập chứng cứ phạm tội của hắn đưa lại cho triều đình. Tạm thời đi vắng vài ngày. Sơn vương ở nhà một mình cẩn thận nhé…- Đệ khéo lo! Đâu phải là lần đầu tiên ta ở một mình.- Với phu nhân cũng vậy. Nàng ta là tiên đá, chưa hiểu việc đời, sơn vương không nên lúc nào cũng bắt người ta ở trên giường. Phải dành thời gian quan tâm, chăm chút. Chiếm được tiện nghi chỉ là thuận lợi, giữ được hết đời không dựa vào tần suất lên giường nhiều hay ít mà là ở cách người đi vào lòng người đó thế nào.- Ừ… Đi đi… Đệ là hồ yêu mà nói nhiều còn hơn bà thím nữa… Ta biết rồi!Trong một góc thiên đế thầm tiếc, sao gã hồ yêu này không gặp Nương Tiên sớm hơn nhỉ? Gả con gái cho hắn, ít ra sẽ an lòng hơn so với gã sơn vương tính khí thất thường này.
Nương Tiên đứng yên trước cảnh trời đất mênh mông. Nàng đã thay đổi, chỉ là không biết mình đã thay đổi ở điểm gì.
- Con gái…
Thiên đế cũng đã thay đổi. Ngày xưa không ngần ngại ôm tiểu nhi hài xinh đẹp
này vào trong lòng. Bây giờ đã khác, thân là người làm cha, nữ nhi của
mình xinh đẹp đến thế, lại có cảm giác buồn buồn. Nương Tiên bỗng bất
thẩn quay lại, thiên đế phải dùng phép ẩn thân. Nếu để con gái thấy, sợ
là không nỡ, lại muốn mang nàng về thiên giới. Con gái vàng, con gái bạc mà. Phía trong, Thiệu Khải Đăng đang dùng que cời than chơi trò chơi
của riêng hắn. Ngay cả Đổng Khiết Nhi - nạn nhân trực tiếp cũng không
chịu được. Nàng giấu mặt vào vai Phạm Vĩnh Kỳ, giọng run run:
- Sư gia…
- Sơn vương cũng nên dẹp cái que cời đó đi… Nhìn là muốn bệnh…
- Nên ta mới gọi tiểu muội đến xem chứ! - Hắn cười trong khi gã đàn ông
kia giảy nãy, mặt tái nhợt chỉ biết yếu ớt phát ra những âm thanh đứt
quãng:
- Tôi… tôi sợ lắm!
- Ngốc quá! -
Phạm Vĩnh Kỳ âu yếm dỗ dành - Nàng chỉ cần xác nhận xem hắn có phải là
kẻ đã giết cả nhà nàng lúc trước không thôi? Chuyện còn lại để cho sơn
vương xử lý.
Đổng Khiết Nhi vẫn còn run rẩy. Nhưng nàng
đã nhận ra, gương mặt đó, tuy khác đêm kinh hoàng nọ. Lúc đó hả hê sung
sướng, rắn đanh, tàn bạo, còn bây giờ sưng húp thê thảm. Song, Khiết Nhi mãi mãi không quên.
- Là hắn… - Nàng bật khóc - Hắn đã cưỡng h**p tỷ tỷ, giết tỷ phu. Hắn sai người giết cha mẹ. Là hắn!
- Được rồi! Vậy thì không cần khách sáo nữa.
Thiệu Khải Đăng phẩy tay ra hiệu. Phạm Vĩnh Kỳ ôm Khiết Nhi mềm nhũn vì xúc
động, hóa thành một làn khói, về phòng. Một chút hồ hương sẽ giúp nàng
ngủ say hơn, không phải nhớ tới cơn ác mộng. Khi hắn quay lại, que cời
sắt đã cháy xèo xèo trên da thịt phạm nhân. Thiệu Khải Đăng đang ngồi
trên ghế, suy nghĩ gì đó:
- Sơn vương…
-
Ừ! Làm gì tiếp theo nhỉ? Ta rất muốn hắn ta sống không bằng chết, nhưng
tự tay ra tay thì lại dơ bẩn mình. Ta muốn giữ cho mình một tâm hồn
trong sáng…
Lũ thuộc hạ không kềm được, khúc khích cười.
Phạm Vĩnh Kỳ thì thở dài. Giết thì một dao cho xong, việc gì phải nghĩ
ra nhiều trò hành hạ nhau như thế. Chúng ác độc, làm thế ta chẳng phải
cũng tự hạ mình, trở thành giống chúng sao?
- Mang hắn ra ngoài giết đi!
Mệnh lệnh gọn lỏn nhưng khiến bọn thuộc hạ rùng mình. Giọng nói của sư gia
nhẹ nhàng, ấm áp song khi ra lệnh khó ai dám cãi lại. Khác hẳn sơn
vương, bọn chúng còn dám trêu đùa.
- Dạ…
- Giết thế phải sớm quá không? - Khi tên đó bị kéo ra ngoài, Thiệu Khải Đăng tặc lưỡi - Ta còn muốn… .
- Hay ho gì ba cái trò đó! - Phạm Vĩnh Kỳ ngồi xuống cạnh bên - Còn tung tích tên quan đó, người đã tìm được chưa?
- Rồi! Hắn là Ngô Phạm - tri phủ Kỳ Châu.
- Triều đình này còn viên quan nào tốt không?
- Thật ra thì cái triều đình này không đến nỗi loạn lắm. Do chúng ta ở về dãy Nam, dân cư ít nên mới có tình trạng đó thôi. Mạn Bắc thì quan lại
tốt hơn, ta nghe nói nhà vua mới lên ngôi cũng khá tốt. Hắn ổn định,
thanh trừng một số ổ cướp lớn. Nghe nói sắp tới cũng sẽ đến đây, nên đại vương cũng lo một phần vì chuyện ấy.
- Thế thì người
triều đình ta nên để triều đình tự xử. Tôi sẽ thu thập chứng cứ phạm tội của hắn đưa lại cho triều đình. Tạm thời đi vắng vài ngày. Sơn vương ở
nhà một mình cẩn thận nhé…
- Đệ khéo lo! Đâu phải là lần đầu tiên ta ở một mình.
- Với phu nhân cũng vậy. Nàng ta là tiên đá, chưa hiểu việc đời, sơn
vương không nên lúc nào cũng bắt người ta ở trên giường. Phải dành thời
gian quan tâm, chăm chút. Chiếm được tiện nghi chỉ là thuận lợi, giữ
được hết đời không dựa vào tần suất lên giường nhiều hay ít mà là ở cách người đi vào lòng người đó thế nào.
- Ừ… Đi đi… Đệ là hồ yêu mà nói nhiều còn hơn bà thím nữa… Ta biết rồi!
Trong một góc thiên đế thầm tiếc, sao gã hồ yêu này không gặp Nương Tiên sớm
hơn nhỉ? Gả con gái cho hắn, ít ra sẽ an lòng hơn so với gã sơn vương
tính khí thất thường này.
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Nương Tiên đứng yên trước cảnh trời đất mênh mông. Nàng đã thay đổi, chỉ là không biết mình đã thay đổi ở điểm gì.- Con gái…Thiên đế cũng đã thay đổi. Ngày xưa không ngần ngại ôm tiểu nhi hài xinh đẹp này vào trong lòng. Bây giờ đã khác, thân là người làm cha, nữ nhi của mình xinh đẹp đến thế, lại có cảm giác buồn buồn. Nương Tiên bỗng bất thẩn quay lại, thiên đế phải dùng phép ẩn thân. Nếu để con gái thấy, sợ là không nỡ, lại muốn mang nàng về thiên giới. Con gái vàng, con gái bạc mà. Phía trong, Thiệu Khải Đăng đang dùng que cời than chơi trò chơi của riêng hắn. Ngay cả Đổng Khiết Nhi - nạn nhân trực tiếp cũng không chịu được. Nàng giấu mặt vào vai Phạm Vĩnh Kỳ, giọng run run:- Sư gia…- Sơn vương cũng nên dẹp cái que cời đó đi… Nhìn là muốn bệnh…- Nên ta mới gọi tiểu muội đến xem chứ! - Hắn cười trong khi gã đàn ông kia giảy nãy, mặt tái nhợt chỉ biết yếu ớt phát ra những âm thanh đứt quãng:- Tôi… tôi sợ lắm!- Ngốc quá! - Phạm Vĩnh Kỳ âu yếm dỗ dành - Nàng chỉ cần xác nhận xem hắn có phải là kẻ đã giết cả nhà nàng lúc trước không thôi? Chuyện còn lại để cho sơn vương xử lý.Đổng Khiết Nhi vẫn còn run rẩy. Nhưng nàng đã nhận ra, gương mặt đó, tuy khác đêm kinh hoàng nọ. Lúc đó hả hê sung sướng, rắn đanh, tàn bạo, còn bây giờ sưng húp thê thảm. Song, Khiết Nhi mãi mãi không quên.- Là hắn… - Nàng bật khóc - Hắn đã cưỡng h**p tỷ tỷ, giết tỷ phu. Hắn sai người giết cha mẹ. Là hắn!- Được rồi! Vậy thì không cần khách sáo nữa.Thiệu Khải Đăng phẩy tay ra hiệu. Phạm Vĩnh Kỳ ôm Khiết Nhi mềm nhũn vì xúc động, hóa thành một làn khói, về phòng. Một chút hồ hương sẽ giúp nàng ngủ say hơn, không phải nhớ tới cơn ác mộng. Khi hắn quay lại, que cời sắt đã cháy xèo xèo trên da thịt phạm nhân. Thiệu Khải Đăng đang ngồi trên ghế, suy nghĩ gì đó:- Sơn vương…- Ừ! Làm gì tiếp theo nhỉ? Ta rất muốn hắn ta sống không bằng chết, nhưng tự tay ra tay thì lại dơ bẩn mình. Ta muốn giữ cho mình một tâm hồn trong sáng…Lũ thuộc hạ không kềm được, khúc khích cười. Phạm Vĩnh Kỳ thì thở dài. Giết thì một dao cho xong, việc gì phải nghĩ ra nhiều trò hành hạ nhau như thế. Chúng ác độc, làm thế ta chẳng phải cũng tự hạ mình, trở thành giống chúng sao?- Mang hắn ra ngoài giết đi!Mệnh lệnh gọn lỏn nhưng khiến bọn thuộc hạ rùng mình. Giọng nói của sư gia nhẹ nhàng, ấm áp song khi ra lệnh khó ai dám cãi lại. Khác hẳn sơn vương, bọn chúng còn dám trêu đùa.- Dạ…- Giết thế phải sớm quá không? - Khi tên đó bị kéo ra ngoài, Thiệu Khải Đăng tặc lưỡi - Ta còn muốn… .- Hay ho gì ba cái trò đó! - Phạm Vĩnh Kỳ ngồi xuống cạnh bên - Còn tung tích tên quan đó, người đã tìm được chưa?- Rồi! Hắn là Ngô Phạm - tri phủ Kỳ Châu.- Triều đình này còn viên quan nào tốt không?- Thật ra thì cái triều đình này không đến nỗi loạn lắm. Do chúng ta ở về dãy Nam, dân cư ít nên mới có tình trạng đó thôi. Mạn Bắc thì quan lại tốt hơn, ta nghe nói nhà vua mới lên ngôi cũng khá tốt. Hắn ổn định, thanh trừng một số ổ cướp lớn. Nghe nói sắp tới cũng sẽ đến đây, nên đại vương cũng lo một phần vì chuyện ấy.- Thế thì người triều đình ta nên để triều đình tự xử. Tôi sẽ thu thập chứng cứ phạm tội của hắn đưa lại cho triều đình. Tạm thời đi vắng vài ngày. Sơn vương ở nhà một mình cẩn thận nhé…- Đệ khéo lo! Đâu phải là lần đầu tiên ta ở một mình.- Với phu nhân cũng vậy. Nàng ta là tiên đá, chưa hiểu việc đời, sơn vương không nên lúc nào cũng bắt người ta ở trên giường. Phải dành thời gian quan tâm, chăm chút. Chiếm được tiện nghi chỉ là thuận lợi, giữ được hết đời không dựa vào tần suất lên giường nhiều hay ít mà là ở cách người đi vào lòng người đó thế nào.- Ừ… Đi đi… Đệ là hồ yêu mà nói nhiều còn hơn bà thím nữa… Ta biết rồi!Trong một góc thiên đế thầm tiếc, sao gã hồ yêu này không gặp Nương Tiên sớm hơn nhỉ? Gả con gái cho hắn, ít ra sẽ an lòng hơn so với gã sơn vương tính khí thất thường này.