Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…
Chương 29: Dễ thương
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Thần số phận khẽ mỉm cười, tát khẽ vào đầu của phượng hoàng:- Đồ… không bình thường. Không phải ở nhà đâu, không cần làm nũng.- Ồ… Cứ tự nhiên - Diêm đế cười nhẹ - Con chó ngao nhà ta nuôi cũng hay như vậy. Động vật đều thế mà.Phượng hoàng như bị nghẹn trong họng. Nó là loài chim đẹp nhất thiên hạ, sao có thể so sánh với con chó ngao cục mịch đáng tởm đó được. Nó đã quyết, từ nay… trừ khi ở nhà, còn không sẽ không bao giở tỏ tình cảm với chủ nhân:- Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?- Còn tính sao nữa - Thần số phận lắc đầu - Khúc sau thì ta không có hứng thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình vậy.- Dạ.Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Có thể là nguyên thể là như vậy. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho thần số phận ngồi lên:- Mình về nhà thôi chủ nhân ơi!Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà hắn. Khi bước lại kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến thành màu đỏ. Đỏ như máu:- Huyết đầm!Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau, thiên đế đời trước có dụng ý về một sự tương sinh tương khắc. Có dòng máu thiện khắc chế, dòng máu điên cuồng sẽ không tác quai tác quái. Ngược lại, dòng máu thiện cũng được sức mạnh của dòng máu ác chở che, bảo vệ. Huyết đầm nhờ thế mà tồn tại qua hàng nghìn năm.Nhưng nó đã khô cạn không cònMộtgiọt. Và giữa đầm máu đỏ tươi ấy, một kẻ cũng vừa mới đứng lên. Gương mặt thanh tú, mày kiếm, dáng vóc thư sinh. Hắn là Thiệu Khải Đăng của bây giờ. Hắn đã làm khô cạn dòng máu kỳ diệu của đất trời đó, Diêm đế càng lúc càng cảm thấy mơ hồ. Dù hắn có năng lực của huyết hồn đi chăng nữa, cũng không thể khiến báu vật của thiên địa cạn khô trong một thời gian ngắn. Nghe nói, huyết đầm và dòng máu tự nhiên của nó, không ai được nhúng vào trừ thiên đế đời trước. Tại sao Thiệu Khải Đăng lại có thể tắm mình trong đó? Năng lực của hắn bây giờ trở nên vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là do năng lực của Huyết đầm sao?- Người đâu?- Dạ?- Mời thiên đế xuống đây ngay, ta có chuyện muốn nói cùng ngài. Đi nhanh lên!Hiếm khi diêm đế có vẻ hốt hoảng và vội vàng như vậy, lũ thuộc hạ của hắn biết chuyện không nên chậm trễ, vội vã chạy đi ngay. Trong lúc đó, nhân vật chính vẫn đang nhàn nhã nghịch tóc Nương Tiên, tay di chuyển các quân cờ trongMộttrò chơi cùng lũ lâu la ham vui:- Sơn vương, phía ngoài có rất nhiều người kéo đến. Có đại vương nữa, người muốn gặp sơn vương.- Ừm!Thiệu Khải Đăng từ tốn quay sang Nương Tiên, giọng đầy âu yếm:- Nhìn nãy giờ, biết chơi không?- Biết chút chút.- Ở lại chơi giùm ta nhé. Đừng để thua nghe chưa?- Ừm!Nàng hồn nhiên gật đầu. Bẹo nhẹ má hồng, Thiệu Khải Đăng đứng dậy, cười bảo tên thuộc hạ cũng đang “máu” chơi cờ:- Không được ăn h**p phu nhân đấy, khi ta về mà ngươi thắng nàng thì sẽ bị phạt chơi liên tục 20 ván… một mình.Tên thuộc hạ cũng tươi cười đáp lại:- Sơn vương cứ yên tâm đi đi ạ. Khi ngài về, có lẽ phu nhân cũng đã thua đúng 20 ván cờ rồi.Thiệu Khải Đăng cười ha hả. Đám thuộc hạ này, dễ dãi mãi, chúng quen thói làm lừng. Nhưng như thế càng thấy chúng dễ thương. Mà hắn lại thích những cái gì đó dễ thương, khờ dại để thấy mình cũng rất dễ thương.
Thần số phận khẽ mỉm cười, tát khẽ vào đầu của phượng hoàng:
- Đồ… không bình thường. Không phải ở nhà đâu, không cần làm nũng.
- Ồ… Cứ tự nhiên - Diêm đế cười nhẹ - Con chó ngao nhà ta nuôi cũng hay như vậy. Động vật đều thế mà.
Phượng hoàng như bị nghẹn trong họng. Nó là loài chim đẹp nhất thiên hạ, sao
có thể so sánh với con chó ngao cục mịch đáng tởm đó được. Nó đã quyết,
từ nay… trừ khi ở nhà, còn không sẽ không bao giở tỏ tình cảm với chủ
nhân:
- Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?
-
Còn tính sao nữa - Thần số phận lắc đầu - Khúc sau thì ta không có hứng
thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng
ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình vậy.
- Dạ.
Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Có thể là nguyên thể là
như vậy. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho thần số phận
ngồi lên:
- Mình về nhà thôi chủ nhân ơi!
Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà hắn. Khi bước lại
kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến
thành màu đỏ. Đỏ như máu:
- Huyết đầm!
Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu
khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch
của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau,
thiên đế đời trước có dụng ý về một sự tương sinh tương khắc. Có dòng
máu thiện khắc chế, dòng máu điên cuồng sẽ không tác quai tác quái.
Ngược lại, dòng máu thiện cũng được sức mạnh của dòng máu ác chở che,
bảo vệ. Huyết đầm nhờ thế mà tồn tại qua hàng nghìn năm.
Nhưng nó đã khô cạn không cònMộtgiọt. Và giữa đầm máu đỏ tươi ấy, một kẻ cũng vừa mới đứng lên. Gương mặt thanh tú, mày kiếm, dáng vóc thư sinh. Hắn
là Thiệu Khải Đăng của bây giờ. Hắn đã làm khô cạn dòng máu kỳ diệu của
đất trời đó, Diêm đế càng lúc càng cảm thấy mơ hồ. Dù hắn có năng lực
của huyết hồn đi chăng nữa, cũng không thể khiến báu vật của thiên địa
cạn khô trong một thời gian ngắn. Nghe nói, huyết đầm và dòng máu tự
nhiên của nó, không ai được nhúng vào trừ thiên đế đời trước. Tại sao
Thiệu Khải Đăng lại có thể tắm mình trong đó? Năng lực của hắn bây giờ
trở nên vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là do năng lực của Huyết đầm sao?
- Người đâu?
- Dạ?
- Mời thiên đế xuống đây ngay, ta có chuyện muốn nói cùng ngài. Đi nhanh lên!
Hiếm khi diêm đế có vẻ hốt hoảng và vội vàng như vậy, lũ thuộc hạ của hắn
biết chuyện không nên chậm trễ, vội vã chạy đi ngay. Trong lúc đó, nhân
vật chính vẫn đang nhàn nhã nghịch tóc Nương Tiên, tay di chuyển các
quân cờ trongMộttrò chơi cùng lũ lâu la ham vui:
- Sơn vương, phía ngoài có rất nhiều người kéo đến. Có đại vương nữa, người muốn gặp sơn vương.
- Ừm!
Thiệu Khải Đăng từ tốn quay sang Nương Tiên, giọng đầy âu yếm:
- Nhìn nãy giờ, biết chơi không?
- Biết chút chút.
- Ở lại chơi giùm ta nhé. Đừng để thua nghe chưa?
- Ừm!
Nàng hồn nhiên gật đầu. Bẹo nhẹ má hồng, Thiệu Khải Đăng đứng dậy, cười bảo tên thuộc hạ cũng đang “máu” chơi cờ:
- Không được ăn h**p phu nhân đấy, khi ta về mà ngươi thắng nàng thì sẽ bị phạt chơi liên tục 20 ván… một mình.
Tên thuộc hạ cũng tươi cười đáp lại:
- Sơn vương cứ yên tâm đi đi ạ. Khi ngài về, có lẽ phu nhân cũng đã thua đúng 20 ván cờ rồi.
Thiệu Khải Đăng cười ha hả. Đám thuộc hạ này, dễ dãi mãi, chúng quen thói làm lừng. Nhưng như thế càng thấy chúng dễ thương. Mà hắn lại thích những
cái gì đó dễ thương, khờ dại để thấy mình cũng rất dễ thương.
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Thần số phận khẽ mỉm cười, tát khẽ vào đầu của phượng hoàng:- Đồ… không bình thường. Không phải ở nhà đâu, không cần làm nũng.- Ồ… Cứ tự nhiên - Diêm đế cười nhẹ - Con chó ngao nhà ta nuôi cũng hay như vậy. Động vật đều thế mà.Phượng hoàng như bị nghẹn trong họng. Nó là loài chim đẹp nhất thiên hạ, sao có thể so sánh với con chó ngao cục mịch đáng tởm đó được. Nó đã quyết, từ nay… trừ khi ở nhà, còn không sẽ không bao giở tỏ tình cảm với chủ nhân:- Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?- Còn tính sao nữa - Thần số phận lắc đầu - Khúc sau thì ta không có hứng thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình vậy.- Dạ.Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Có thể là nguyên thể là như vậy. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho thần số phận ngồi lên:- Mình về nhà thôi chủ nhân ơi!Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà hắn. Khi bước lại kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến thành màu đỏ. Đỏ như máu:- Huyết đầm!Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau, thiên đế đời trước có dụng ý về một sự tương sinh tương khắc. Có dòng máu thiện khắc chế, dòng máu điên cuồng sẽ không tác quai tác quái. Ngược lại, dòng máu thiện cũng được sức mạnh của dòng máu ác chở che, bảo vệ. Huyết đầm nhờ thế mà tồn tại qua hàng nghìn năm.Nhưng nó đã khô cạn không cònMộtgiọt. Và giữa đầm máu đỏ tươi ấy, một kẻ cũng vừa mới đứng lên. Gương mặt thanh tú, mày kiếm, dáng vóc thư sinh. Hắn là Thiệu Khải Đăng của bây giờ. Hắn đã làm khô cạn dòng máu kỳ diệu của đất trời đó, Diêm đế càng lúc càng cảm thấy mơ hồ. Dù hắn có năng lực của huyết hồn đi chăng nữa, cũng không thể khiến báu vật của thiên địa cạn khô trong một thời gian ngắn. Nghe nói, huyết đầm và dòng máu tự nhiên của nó, không ai được nhúng vào trừ thiên đế đời trước. Tại sao Thiệu Khải Đăng lại có thể tắm mình trong đó? Năng lực của hắn bây giờ trở nên vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là do năng lực của Huyết đầm sao?- Người đâu?- Dạ?- Mời thiên đế xuống đây ngay, ta có chuyện muốn nói cùng ngài. Đi nhanh lên!Hiếm khi diêm đế có vẻ hốt hoảng và vội vàng như vậy, lũ thuộc hạ của hắn biết chuyện không nên chậm trễ, vội vã chạy đi ngay. Trong lúc đó, nhân vật chính vẫn đang nhàn nhã nghịch tóc Nương Tiên, tay di chuyển các quân cờ trongMộttrò chơi cùng lũ lâu la ham vui:- Sơn vương, phía ngoài có rất nhiều người kéo đến. Có đại vương nữa, người muốn gặp sơn vương.- Ừm!Thiệu Khải Đăng từ tốn quay sang Nương Tiên, giọng đầy âu yếm:- Nhìn nãy giờ, biết chơi không?- Biết chút chút.- Ở lại chơi giùm ta nhé. Đừng để thua nghe chưa?- Ừm!Nàng hồn nhiên gật đầu. Bẹo nhẹ má hồng, Thiệu Khải Đăng đứng dậy, cười bảo tên thuộc hạ cũng đang “máu” chơi cờ:- Không được ăn h**p phu nhân đấy, khi ta về mà ngươi thắng nàng thì sẽ bị phạt chơi liên tục 20 ván… một mình.Tên thuộc hạ cũng tươi cười đáp lại:- Sơn vương cứ yên tâm đi đi ạ. Khi ngài về, có lẽ phu nhân cũng đã thua đúng 20 ván cờ rồi.Thiệu Khải Đăng cười ha hả. Đám thuộc hạ này, dễ dãi mãi, chúng quen thói làm lừng. Nhưng như thế càng thấy chúng dễ thương. Mà hắn lại thích những cái gì đó dễ thương, khờ dại để thấy mình cũng rất dễ thương.