Tác giả:

Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…

Chương 34: Thương lượng

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Cuối cùng thiên đế cũng không thể nào làm căng được. Trách nhiệm với chúng sinh thiên hạ, khiến người đành phải thương lượng:- Ta không trả Nương Tiên về cho ngươi được nhưng ta cũng không thể để ngươi giết người.- Điều đó là không được rồi. - Thiệu Khải Đăng nhếch môi - Ta tính tình thất thường, khi vui khi buồn. Có Nương Tiên thì dạy học cho nàng, ngắm nàng, ôm ấp v**t v* nàng thích hơn là giết người. Không có nàng thì giết người vui hơn nằm một chỗ.- Ta đã thả Nương Tiên ở một thời không khác, ngươi không tìm thấy nàng đâu.Trước đây Huyết Ma đã để lại trên người Nương Tiên một ấn ký. Nó sẽ khiến hắn tìm thấy nàng bất cứ nơi đâu. Nhưng pháp thuật đó chỉ có tác dụng khi hai bên. ở chung một thời không. Bây giờ nó là vô dụng.- Ta có phương pháp này. Hai ngươi xem thế nào nhé?Thần số phận bước lên một bước. Tuy không tán thành nhưng cũng không ai phản đối, đều im lặng:- Nương Tiên không chấp nhận Thiệu Khải Đăng là vì nàng không thích hắn. Thế thì bây giờ thiên đế chỉ cho hắn đến với thời không mà Nương Tiên đang sống. Ở đó hắn sẽ tự tìm nàng và làm cách nào để nàng không chạy khỏi tay hắn nữa. Được thì hắn hoàn thành ý nguyện, còn không, cũng do hai bên không có duyên có nợ với nhau.Thiên đế và Thiệu Khải Đăng cùng im lặng. Cách này không phải là không tốt nhưng mà...- Được… Ta chấp nhận!Thiệu Khải Đăng vẫn chưa có phản ứng gì:- Sao hả, huyết… À không… Thiệu đại gia?Thiệu Khải Đăng có thể phá hủy cả thế gian. Nhưng phá hoại hết thì sao chứ, đâu có thể mang Nương Tiên trở lại bên mình? Mà dù có đoạt được nàng về thì nàng sẽ lại chạy trốn… Vốn đang rất sợ hắn mà.- Được rồi… Ta đồng ý!Thiên đế đột ngột lên tiếng- Trước khi dẫn ngươi đến thời không đó, ta cũng phải tháo gỡ cho xong một chuyện. Ngươi đã thu nhận mảnh huyết hồn đó, cũng nên để nó đi đầu thai. Ta nợ nó, Nương Tiên cũng vậy. Ta cũng sẽ để cho nó tái sinh trong thời không Nương Tiên đang sống, để hai bên trả cho hết những liên quan. Sau này, nếu ngươi không thể chinh phục Nương Tiên, con bé cũng thanh thản mà tu luyện trên thiên giới.

Cuối cùng thiên đế cũng không thể nào làm căng được. Trách nhiệm với chúng sinh thiên hạ, khiến người đành phải thương lượng:

- Ta không trả Nương Tiên về cho ngươi được nhưng ta cũng không thể để ngươi giết người.

- Điều đó là không được rồi. - Thiệu Khải Đăng nhếch môi - Ta tính tình
thất thường, khi vui khi buồn. Có Nương Tiên thì dạy học cho nàng, ngắm
nàng, ôm ấp v**t v* nàng thích hơn là giết người. Không có nàng thì giết người vui hơn nằm một chỗ.

- Ta đã thả Nương Tiên ở một thời không khác, ngươi không tìm thấy nàng đâu.

Trước đây Huyết Ma đã để lại trên người Nương Tiên một ấn ký. Nó sẽ khiến hắn tìm thấy nàng bất cứ nơi đâu. Nhưng pháp thuật đó chỉ có tác dụng khi
hai bên. ở chung một thời không. Bây giờ nó là vô dụng.

- Ta có phương pháp này. Hai ngươi xem thế nào nhé?

Thần số phận bước lên một bước. Tuy không tán thành nhưng cũng không ai phản đối, đều im lặng:

- Nương Tiên không chấp nhận Thiệu Khải Đăng là vì nàng không thích hắn.
Thế thì bây giờ thiên đế chỉ cho hắn đến với thời không mà Nương Tiên
đang sống. Ở đó hắn sẽ tự tìm nàng và làm cách nào để nàng không chạy
khỏi tay hắn nữa. Được thì hắn hoàn thành ý nguyện, còn không, cũng do
hai bên không có duyên có nợ với nhau.

Thiên đế và Thiệu Khải Đăng cùng im lặng. Cách này không phải là không tốt nhưng mà...

- Được… Ta chấp nhận!

Thiệu Khải Đăng vẫn chưa có phản ứng gì:

- Sao hả, huyết… À không… Thiệu đại gia?

Thiệu Khải Đăng có thể phá hủy cả thế gian. Nhưng phá hoại hết thì sao chứ,
đâu có thể mang Nương Tiên trở lại bên mình? Mà dù có đoạt được nàng về
thì nàng sẽ lại chạy trốn… Vốn đang rất sợ hắn mà.

- Được rồi… Ta đồng ý!

Thiên đế đột ngột lên tiếng

- Trước khi dẫn ngươi đến thời không đó, ta cũng phải tháo gỡ cho xong
một chuyện. Ngươi đã thu nhận mảnh huyết hồn đó, cũng nên để nó đi đầu
thai. Ta nợ nó, Nương Tiên cũng vậy. Ta cũng sẽ để cho nó tái sinh trong thời không Nương Tiên đang sống, để hai bên trả cho hết những liên
quan. Sau này, nếu ngươi không thể chinh phục Nương Tiên, con bé cũng
thanh thản mà tu luyện trên thiên giới.

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Cuối cùng thiên đế cũng không thể nào làm căng được. Trách nhiệm với chúng sinh thiên hạ, khiến người đành phải thương lượng:- Ta không trả Nương Tiên về cho ngươi được nhưng ta cũng không thể để ngươi giết người.- Điều đó là không được rồi. - Thiệu Khải Đăng nhếch môi - Ta tính tình thất thường, khi vui khi buồn. Có Nương Tiên thì dạy học cho nàng, ngắm nàng, ôm ấp v**t v* nàng thích hơn là giết người. Không có nàng thì giết người vui hơn nằm một chỗ.- Ta đã thả Nương Tiên ở một thời không khác, ngươi không tìm thấy nàng đâu.Trước đây Huyết Ma đã để lại trên người Nương Tiên một ấn ký. Nó sẽ khiến hắn tìm thấy nàng bất cứ nơi đâu. Nhưng pháp thuật đó chỉ có tác dụng khi hai bên. ở chung một thời không. Bây giờ nó là vô dụng.- Ta có phương pháp này. Hai ngươi xem thế nào nhé?Thần số phận bước lên một bước. Tuy không tán thành nhưng cũng không ai phản đối, đều im lặng:- Nương Tiên không chấp nhận Thiệu Khải Đăng là vì nàng không thích hắn. Thế thì bây giờ thiên đế chỉ cho hắn đến với thời không mà Nương Tiên đang sống. Ở đó hắn sẽ tự tìm nàng và làm cách nào để nàng không chạy khỏi tay hắn nữa. Được thì hắn hoàn thành ý nguyện, còn không, cũng do hai bên không có duyên có nợ với nhau.Thiên đế và Thiệu Khải Đăng cùng im lặng. Cách này không phải là không tốt nhưng mà...- Được… Ta chấp nhận!Thiệu Khải Đăng vẫn chưa có phản ứng gì:- Sao hả, huyết… À không… Thiệu đại gia?Thiệu Khải Đăng có thể phá hủy cả thế gian. Nhưng phá hoại hết thì sao chứ, đâu có thể mang Nương Tiên trở lại bên mình? Mà dù có đoạt được nàng về thì nàng sẽ lại chạy trốn… Vốn đang rất sợ hắn mà.- Được rồi… Ta đồng ý!Thiên đế đột ngột lên tiếng- Trước khi dẫn ngươi đến thời không đó, ta cũng phải tháo gỡ cho xong một chuyện. Ngươi đã thu nhận mảnh huyết hồn đó, cũng nên để nó đi đầu thai. Ta nợ nó, Nương Tiên cũng vậy. Ta cũng sẽ để cho nó tái sinh trong thời không Nương Tiên đang sống, để hai bên trả cho hết những liên quan. Sau này, nếu ngươi không thể chinh phục Nương Tiên, con bé cũng thanh thản mà tu luyện trên thiên giới.

Chương 34: Thương lượng