Tác giả:

Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…

Chương 47: Cáo già đuôi càng lúc càng dài

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Đệ có để ý tên rắn đó đang cố che giấu gì không?Thiệu Khải Đăng chợt hỏi, Sơn vương cũng đã nhận ra, Phạm Vĩnh Kỳ không thể lờ đi được:- Thân phận của tên Văn Thiện Tùng. Hắn không muốn chúng ta cho tên kia biết, hắn ta vốn là con lai của rắn và loài người.- Ừ. Thế đệ này, ta và Nương Tiên nếu sinh con, con của chúng ta sẽ là con lai của loài gì nhỉ?Phạm Vĩnh Kỳ không khỏi phì cười. Sơn vương, đôi khi không biết là thật hay giả vờ, ngây ngô như một đứa trẻ. Rất đáng yêu.- Con của đệ và Khiết nhi thì chắc là nhân hồ rồi. Haiz, con lai của những thứ khác giống với con người đều đẹp cả. Nếu là con gái, ta đặt hàng trước cho con trai của ta nhé.Phạm Vĩnh Kỳ không nói gì nhưng lòng thầm nghĩ. Con của người, như phu nhân còn đỡ, còn giống người thì một con hồ ly như tôi thà chết cũng không mang con gái gả vào cửa nhà người.- Chuyện ở Đắc Bang thế nào rồi?Mấy tuần nay, Phạm Vĩnh Kỳ giở trò không ít. Đắc bang và Bình nhất bang cũng đã diễn ra tình trạng “bằng mặt không bằng lòng”, nhưng phải cố nhường nhịn nhau bởi cùng một mối lo chung là sự mạnh tay của chính quyền trong công cuộc “tảo thanh” những tập đoàn tội phạm. Hôm qua Phạm Vĩnh Kỳ cũng mang một ít tin mật về giao dịch của Đắc bang tiết lộ cho cảnh sát.Vụ làm ăn bị lộ. Đại ca Đắc bang suýt bị bắt, số đàn em mất mạng hay bị bắt là khá nhiều. Đương nhiên, mọi nghi vấn đều dồn vào Bình nhất bang. Theo tin Phạm Vĩnh Kỳ nhận được, hôm qua một sát thủ đã được triệu tập gấp. Mục tiêu là ông trùm của Bình nhất bang - Diệp Vũ Tường.- Hấp dẫn nhỉ? Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?- Thật ra để cho chúng tự đâm chém nhau cũng không phải là một ý kiến tồi. Nhưng tôi lại nghĩ khác. Sau một thời gian xem xét, tôi vẫn cảm thấy khả năng của mình đối với việc quản lý một băng nhóm xã hội đen ở xã hội hiện đại này là chưa đủ. Tôi nghĩ, Diệp Vũ Tường sẽ giúp được cho chúng ta. Thậm chí là rất nhiều.- Đệ muốn… ?- Chúng ta sẽ tiến hành ở cả hai bên. - Phạm Vĩnh Kỳ nghiêm túc - Một mặt, chúng ta tiếp tục tuồn hồ sơ phạm tội của Đắc bang cho cảnh sát, mặt khác ta ra tay cứu Diệp Vũ Tường, sau đó âm thầm đưa bằng chứng Đắc bang mưu sát ra cho hắn. Theo tôi điều tra thêm, Đắc bang và Bình nhất bang vốn có chung một “cội”. Đó là Long môn - một tổ chức ngầm nổi tiếng. Đắc bang do con trai của Long chủ - Long Hoàng Khai điều hành, bây giờ người kế tục là Long Thế Xương. Bình nhất bang được giao cho con rể Long Hoàng Khai, Diệp Minh quản lý. Người này tính tình điềm đạm, chỉ tập trung phát triển Bình nhất bang về các mặt kinh tế, đẩu tư thao túng thị trường. Còn Đắc bang là xã hội đen truyền thống, tàn ác, không việc xấu gì là không làm. Diệp Minh nhiều lần ngăn cản một số việc làm không tốt của Long Thế Xương, đó là lý do Đắc bang muốn triệt tiêu Bình nhất bang. Sau đó một mình một chợ, điều hàng nơi này.Chuyện thật là rắc rối. Thiệu Khải Đăng im lặng một chút rồi quyết định:- Thế cứ theo ý đệ mà làm. Còn việc của Diệp Vũ Tường ta nghĩ nên thêm thêm một chút kịch tính. Để cho tên Long gì đó dí cái thứ kia vào đầu hắn..Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chúng ta xuất hiện, làm một màn “anh hùng cứu anh hùng”.

- Đệ có để ý tên rắn đó đang cố che giấu gì không?

Thiệu Khải Đăng chợt hỏi, Sơn vương cũng đã nhận ra, Phạm Vĩnh Kỳ không thể lờ đi được:

- Thân phận của tên Văn Thiện Tùng. Hắn không muốn chúng ta cho tên kia biết, hắn ta vốn là con lai của rắn và loài người.

- Ừ. Thế đệ này, ta và Nương Tiên nếu sinh con, con của chúng ta sẽ là con lai của loài gì nhỉ?

Phạm Vĩnh Kỳ không khỏi phì cười. Sơn vương, đôi khi không biết là thật hay giả vờ, ngây ngô như một đứa trẻ. Rất đáng yêu.

- Con của đệ và Khiết nhi thì chắc là nhân hồ rồi. Haiz, con lai của
những thứ khác giống với con người đều đẹp cả. Nếu là con gái, ta đặt
hàng trước cho con trai của ta nhé.

Phạm Vĩnh Kỳ không
nói gì nhưng lòng thầm nghĩ. Con của người, như phu nhân còn đỡ, còn
giống người thì một con hồ ly như tôi thà chết cũng không mang con gái
gả vào cửa nhà người.

- Chuyện ở Đắc Bang thế nào rồi?

Mấy tuần nay, Phạm Vĩnh Kỳ giở trò không ít. Đắc bang và Bình nhất bang
cũng đã diễn ra tình trạng “bằng mặt không bằng lòng”, nhưng phải cố
nhường nhịn nhau bởi cùng một mối lo chung là sự mạnh tay của chính
quyền trong công cuộc “tảo thanh” những tập đoàn tội phạm. Hôm qua Phạm
Vĩnh Kỳ cũng mang một ít tin mật về giao dịch của Đắc bang tiết lộ cho
cảnh sát.Vụ làm ăn bị lộ. Đại ca Đắc bang suýt bị bắt, số đàn em mất
mạng hay bị bắt là khá nhiều. Đương nhiên, mọi nghi vấn đều dồn vào Bình nhất bang. Theo tin Phạm Vĩnh Kỳ nhận được, hôm qua một sát thủ đã được triệu tập gấp. Mục tiêu là ông trùm của Bình nhất bang - Diệp Vũ Tường.

- Hấp dẫn nhỉ? Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?

- Thật ra để cho chúng tự đâm chém nhau cũng không phải là một ý kiến
tồi. Nhưng tôi lại nghĩ khác. Sau một thời gian xem xét, tôi vẫn cảm
thấy khả năng của mình đối với việc quản lý một băng nhóm xã hội đen ở
xã hội hiện đại này là chưa đủ. Tôi nghĩ, Diệp Vũ Tường sẽ giúp được cho chúng ta. Thậm chí là rất nhiều.

- Đệ muốn… ?

- Chúng ta sẽ tiến hành ở cả hai bên. - Phạm Vĩnh Kỳ nghiêm túc - Một
mặt, chúng ta tiếp tục tuồn hồ sơ phạm tội của Đắc bang cho cảnh sát,
mặt khác ta ra tay cứu Diệp Vũ Tường, sau đó âm thầm đưa bằng chứng Đắc
bang mưu sát ra cho hắn. Theo tôi điều tra thêm, Đắc bang và Bình nhất
bang vốn có chung một “cội”. Đó là Long môn - một tổ chức ngầm nổi
tiếng. Đắc bang do con trai của Long chủ - Long Hoàng Khai điều hành,
bây giờ người kế tục là Long Thế Xương. Bình nhất bang được giao cho con rể Long Hoàng Khai, Diệp Minh quản lý. Người này tính tình điềm đạm,
chỉ tập trung phát triển Bình nhất bang về các mặt kinh tế, đẩu tư thao
túng thị trường. Còn Đắc bang là xã hội đen truyền thống, tàn ác, không
việc xấu gì là không làm. Diệp Minh nhiều lần ngăn cản một số việc làm
không tốt của Long Thế Xương, đó là lý do Đắc bang muốn triệt tiêu Bình
nhất bang. Sau đó một mình một chợ, điều hàng nơi này.

Chuyện thật là rắc rối. Thiệu Khải Đăng im lặng một chút rồi quyết định:

- Thế cứ theo ý đệ mà làm. Còn việc của Diệp Vũ Tường ta nghĩ nên thêm
thêm một chút kịch tính. Để cho tên Long gì đó dí cái thứ kia vào đầu
hắn..Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chúng ta xuất hiện, làm một màn
“anh hùng cứu anh hùng”.

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Đệ có để ý tên rắn đó đang cố che giấu gì không?Thiệu Khải Đăng chợt hỏi, Sơn vương cũng đã nhận ra, Phạm Vĩnh Kỳ không thể lờ đi được:- Thân phận của tên Văn Thiện Tùng. Hắn không muốn chúng ta cho tên kia biết, hắn ta vốn là con lai của rắn và loài người.- Ừ. Thế đệ này, ta và Nương Tiên nếu sinh con, con của chúng ta sẽ là con lai của loài gì nhỉ?Phạm Vĩnh Kỳ không khỏi phì cười. Sơn vương, đôi khi không biết là thật hay giả vờ, ngây ngô như một đứa trẻ. Rất đáng yêu.- Con của đệ và Khiết nhi thì chắc là nhân hồ rồi. Haiz, con lai của những thứ khác giống với con người đều đẹp cả. Nếu là con gái, ta đặt hàng trước cho con trai của ta nhé.Phạm Vĩnh Kỳ không nói gì nhưng lòng thầm nghĩ. Con của người, như phu nhân còn đỡ, còn giống người thì một con hồ ly như tôi thà chết cũng không mang con gái gả vào cửa nhà người.- Chuyện ở Đắc Bang thế nào rồi?Mấy tuần nay, Phạm Vĩnh Kỳ giở trò không ít. Đắc bang và Bình nhất bang cũng đã diễn ra tình trạng “bằng mặt không bằng lòng”, nhưng phải cố nhường nhịn nhau bởi cùng một mối lo chung là sự mạnh tay của chính quyền trong công cuộc “tảo thanh” những tập đoàn tội phạm. Hôm qua Phạm Vĩnh Kỳ cũng mang một ít tin mật về giao dịch của Đắc bang tiết lộ cho cảnh sát.Vụ làm ăn bị lộ. Đại ca Đắc bang suýt bị bắt, số đàn em mất mạng hay bị bắt là khá nhiều. Đương nhiên, mọi nghi vấn đều dồn vào Bình nhất bang. Theo tin Phạm Vĩnh Kỳ nhận được, hôm qua một sát thủ đã được triệu tập gấp. Mục tiêu là ông trùm của Bình nhất bang - Diệp Vũ Tường.- Hấp dẫn nhỉ? Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?- Thật ra để cho chúng tự đâm chém nhau cũng không phải là một ý kiến tồi. Nhưng tôi lại nghĩ khác. Sau một thời gian xem xét, tôi vẫn cảm thấy khả năng của mình đối với việc quản lý một băng nhóm xã hội đen ở xã hội hiện đại này là chưa đủ. Tôi nghĩ, Diệp Vũ Tường sẽ giúp được cho chúng ta. Thậm chí là rất nhiều.- Đệ muốn… ?- Chúng ta sẽ tiến hành ở cả hai bên. - Phạm Vĩnh Kỳ nghiêm túc - Một mặt, chúng ta tiếp tục tuồn hồ sơ phạm tội của Đắc bang cho cảnh sát, mặt khác ta ra tay cứu Diệp Vũ Tường, sau đó âm thầm đưa bằng chứng Đắc bang mưu sát ra cho hắn. Theo tôi điều tra thêm, Đắc bang và Bình nhất bang vốn có chung một “cội”. Đó là Long môn - một tổ chức ngầm nổi tiếng. Đắc bang do con trai của Long chủ - Long Hoàng Khai điều hành, bây giờ người kế tục là Long Thế Xương. Bình nhất bang được giao cho con rể Long Hoàng Khai, Diệp Minh quản lý. Người này tính tình điềm đạm, chỉ tập trung phát triển Bình nhất bang về các mặt kinh tế, đẩu tư thao túng thị trường. Còn Đắc bang là xã hội đen truyền thống, tàn ác, không việc xấu gì là không làm. Diệp Minh nhiều lần ngăn cản một số việc làm không tốt của Long Thế Xương, đó là lý do Đắc bang muốn triệt tiêu Bình nhất bang. Sau đó một mình một chợ, điều hàng nơi này.Chuyện thật là rắc rối. Thiệu Khải Đăng im lặng một chút rồi quyết định:- Thế cứ theo ý đệ mà làm. Còn việc của Diệp Vũ Tường ta nghĩ nên thêm thêm một chút kịch tính. Để cho tên Long gì đó dí cái thứ kia vào đầu hắn..Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chúng ta xuất hiện, làm một màn “anh hùng cứu anh hùng”.

Chương 47: Cáo già đuôi càng lúc càng dài