Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…
Chương 58: Cảm giác quen thuộc
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Bạn vào nhà đi!Đã nói trước với cha mẹ nên ông bà Úc rất nhiệt tình chuẩn bị phòng cho hắn. Đáp lại sự tận tình đó, Thiệu Khải Đăng đóng vai một kẻ hiền lành ngoan ngoãn rất đạt. Tuy nhiên, tất cả đều là “thó” từ phim truyền hình nên khi đem áp dụng ngoài đời thực, không nói ra, nhưng đúng là có chút khó coi:- Cháu chào “bá mẫu”- Cháu chào bá bá…Ông bà Úc cũng mỉm cười. Ông Úc hồn hậu:- Cháu mệt thì cứ nằm nghỉ nhé…Thạch Tiên đã vào trong. Khi trở ra, trên vai cô là một chiếc ba lô nhỏ:- Thưa ba mẹ… Con đi học.- Ừ. Con đi đi. Trưa nhớ ăn nhiều cơm nhé!- Dạ.- Úc, bạn đi học à?- Ừ. Mình có nhờ mẹ pha sữa và nấu cháo cho bạn ăn rồi. Bye nha!Gương mặt Thiệu Khải Đăng ỉu xìu. Vốn là muốn người ngọc ở bên mình lâu hơn nhưng nàng lại bỏ mình nằm một xó với ông bà già. Haiz, chuyện đời thật ra vô thường, không phải muốn là được.- Rầm!Thiệu Khải Đăng đang nằm cũng phải bật người dậy. Tiếng động? Người ngọc mới đi ra đằng trước thôi mà.- Tiểu Tiên…Trước mắt hắn là cảnh cánh cửa kính bị đổ nát. Thạch Tiên đang cắm cúi lấy đồ gom mảnh vụn. Trên gương mặt xinh đẹp là nỗi uất ức, môi mím chặt:- Con… con có sao không? Thạch…Lại thêm một cái rầm nữa. Vật gì đó xuyên qua lớp cửa gỗ, ghim vào vách tường trước nhà.- Đoàng…Một vật gì đó phát nổ. Bụi… không, Khói mù trời. Thạch Tiên và 2 ông bà lão ho sặc sụa. Thiệu Khải Đăng nhanh tay kéo nàng vào trong ngực mình. Không xuất phát từ lợi dụng. Lòng hắn nhói đau khi Tiểu Tiên trong lòng mình phải chịu đựng khổ sở, hành hạ thế này. Ấm quá! Vùng ngực này gợi lại cho Thạch Tiên cảm giác quen thuộc. Cô không biết. Con người mình hay cười là nhút nhát và yếu đuối, lại có vùng ngực rắn rỏi và an lành đến vậy làm cô có cảm giác được chở che. Nhưng nhớ tới ba mẹ, cô vội vàng gọi to:- Ba mẹ? Ba mẹ đâu rồi?Lại thêm cái gì đó đang chọi vào nhà. Thạch Tiên cảm giác… nó lao thẳng về phía mình. Nhưng, lại có gì đó chặn lại, vỡ ra. Có tiếng động mà. Khói tan hết, trước mặt Thạch Tiên là một khối đỏ. Người Thiệu Khải Đăng đầy máu, máu bê bết từ tóc nhỏ xuống người:- Đăng… Bạn sao vậy? … Đăng…Sự hoảng hốt này... Tiếng Đăng trong tự nguyện đó thật đáng giá. Thiệu Khải Đăng nở một nụ cười sung sướng đến ngất ngây:- Không phải là máu người. Máu động vật, Tiểu Tiên đừng lo.Cái thứ chất lỏng sền sệt này coi vậy chứ thật khó tẩy rửa. Nó bám chặt trên tóc hắn. Thạch Tiên bất đắc dĩ phải nghỉ học, ba mẹ già cả không thể nào giúp hắn gội đầu. Cô đành phải...- Bạn ngồi xuống đi.- Ừ.Bây giờ đừng nói là ngồi, bảo hắn nằm luôn cũng được.- Bạn… bạn mặc áo vào đi!Mặt của Thạch Tiên đỏ như gấc. Cô là lần đầu nhìn thấy thân thể c** tr*n của đàn ông mà.- Ừ.Gội đầu mà mặc áo. Thạch Tiên tuy biết yêu cầu của mình rất kỳ cục nhưng… biết làm sao được. Đôi bàn tay nhỏ bé lấy dầu gội, dịu dàng chà lên tóc Thiệu Khải Đăng. Hắn nhắm mắt, nghe ngọt ngào tận tim mình. Thạch Tiên nhẹ nhàng xả nước. Cả bọn người độc ác đó, để tưới hết đống máu đó không biết đã giết bao nhiêu con vật. Vách tường nhầy nhụa máu, bọn chúng muốn cả nhà Thạch Tiên đi cho sớm mà.- Xin lỗi bạn nha…- Hửm?- Chắc bạn phải đến nơi khác ở thôi. - Thạch Tiên ái ngại nhìn hắn - Nhà tôi, bạn thấy rồi đó… Không được…Hạ n từng nói với cô, ai yêu bạn học Thiệu này sẽ thê thảm lắm. Hắn ta như một đứa trẻ vậy, con người thì mềm yếu, đụng chuyện là hỏng. Thạch Tiên cũng cười như nắc nẻ khi con bé nhái lại hành động, cử chỉ của Thiệu Khải Đăng. Song, những lần tiếp xúc ngắn ngủi, con người yếu đuối ấy toàn mang thân mình che chở cho cô. Cảm động. Đằng sau đó là một cảm giác khác nữa, Thạch Tiên cũng không hiểu, tại sao khi ở bên hắn, cô lại thấy mình như được ai đó sẵn sàng che chở. Rất tin tưởng, rất an toàn. Thiệu Khải Đăng bất ngờ chộp lấy tay Thạch Tiên:- Không đi đâu hết. Đuổi tôi cũng sẽ không đi!
- Bạn vào nhà đi!
Đã nói trước với cha mẹ nên ông bà Úc rất nhiệt tình chuẩn bị phòng cho
hắn. Đáp lại sự tận tình đó, Thiệu Khải Đăng đóng vai một kẻ hiền lành
ngoan ngoãn rất đạt. Tuy nhiên, tất cả đều là “thó” từ phim truyền hình
nên khi đem áp dụng ngoài đời thực, không nói ra, nhưng đúng là có chút
khó coi:
- Cháu chào “bá mẫu”
- Cháu chào bá bá…
Ông bà Úc cũng mỉm cười. Ông Úc hồn hậu:
- Cháu mệt thì cứ nằm nghỉ nhé…
Thạch Tiên đã vào trong. Khi trở ra, trên vai cô là một chiếc ba lô nhỏ:
- Thưa ba mẹ… Con đi học.
- Ừ. Con đi đi. Trưa nhớ ăn nhiều cơm nhé!
- Dạ.
- Úc, bạn đi học à?
- Ừ. Mình có nhờ mẹ pha sữa và nấu cháo cho bạn ăn rồi. Bye nha!
Gương mặt Thiệu Khải Đăng ỉu xìu. Vốn là muốn người ngọc ở bên mình lâu hơn
nhưng nàng lại bỏ mình nằm một xó với ông bà già. Haiz, chuyện đời thật
ra vô thường, không phải muốn là được.
- Rầm!
Thiệu Khải Đăng đang nằm cũng phải bật người dậy. Tiếng động? Người ngọc mới đi ra đằng trước thôi mà.
- Tiểu Tiên…
Trước mắt hắn là cảnh cánh cửa kính bị đổ nát. Thạch Tiên đang cắm cúi lấy đồ gom mảnh vụn. Trên gương mặt xinh đẹp là nỗi uất ức, môi mím chặt:
- Con… con có sao không? Thạch…
Lại thêm một cái rầm nữa. Vật gì đó xuyên qua lớp cửa gỗ, ghim vào vách tường trước nhà.
- Đoàng…
Một vật gì đó phát nổ. Bụi… không, Khói mù trời. Thạch Tiên và 2 ông bà lão ho sặc sụa. Thiệu Khải Đăng nhanh tay kéo nàng vào trong ngực mình.
Không xuất phát từ lợi dụng. Lòng hắn nhói đau khi Tiểu Tiên trong lòng
mình phải chịu đựng khổ sở, hành hạ thế này. Ấm quá! Vùng ngực này gợi
lại cho Thạch Tiên cảm giác quen thuộc. Cô không biết. Con người mình
hay cười là nhút nhát và yếu đuối, lại có vùng ngực rắn rỏi và an lành
đến vậy làm cô có cảm giác được chở che. Nhưng nhớ tới ba mẹ, cô vội
vàng gọi to:
- Ba mẹ? Ba mẹ đâu rồi?
Lại
thêm cái gì đó đang chọi vào nhà. Thạch Tiên cảm giác… nó lao thẳng về
phía mình. Nhưng, lại có gì đó chặn lại, vỡ ra. Có tiếng động mà. Khói
tan hết, trước mặt Thạch Tiên là một khối đỏ. Người Thiệu Khải Đăng đầy
máu, máu bê bết từ tóc nhỏ xuống người:
- Đăng… Bạn sao vậy? … Đăng…
Sự hoảng hốt này... Tiếng Đăng trong tự nguyện đó thật đáng giá. Thiệu Khải Đăng nở một nụ cười sung sướng đến ngất ngây:
- Không phải là máu người. Máu động vật, Tiểu Tiên đừng lo.
Cái thứ chất lỏng sền sệt này coi vậy chứ thật khó tẩy rửa. Nó bám chặt
trên tóc hắn. Thạch Tiên bất đắc dĩ phải nghỉ học, ba mẹ già cả không
thể nào giúp hắn gội đầu. Cô đành phải...
- Bạn ngồi xuống đi.
- Ừ.
Bây giờ đừng nói là ngồi, bảo hắn nằm luôn cũng được.
- Bạn… bạn mặc áo vào đi!
Mặt của Thạch Tiên đỏ như gấc. Cô là lần đầu nhìn thấy thân thể c** tr*n của đàn ông mà.
- Ừ.
Gội đầu mà mặc áo. Thạch Tiên tuy biết yêu cầu của mình rất kỳ cục nhưng…
biết làm sao được. Đôi bàn tay nhỏ bé lấy dầu gội, dịu dàng chà lên tóc
Thiệu Khải Đăng. Hắn nhắm mắt, nghe ngọt ngào tận tim mình. Thạch Tiên
nhẹ nhàng xả nước. Cả bọn người độc ác đó, để tưới hết đống máu đó không biết đã giết bao nhiêu con vật. Vách tường nhầy nhụa máu, bọn chúng
muốn cả nhà Thạch Tiên đi cho sớm mà.
- Xin lỗi bạn nha…
- Hửm?
- Chắc bạn phải đến nơi khác ở thôi. - Thạch Tiên ái ngại nhìn hắn - Nhà tôi, bạn thấy rồi đó… Không được…
Hạ n từng nói với cô, ai yêu bạn học Thiệu này sẽ thê thảm lắm. Hắn ta như một đứa trẻ vậy, con người thì mềm yếu, đụng chuyện là hỏng. Thạch Tiên cũng cười như nắc nẻ khi con bé nhái lại hành động, cử chỉ của Thiệu
Khải Đăng. Song, những lần tiếp xúc ngắn ngủi, con người yếu đuối ấy
toàn mang thân mình che chở cho cô. Cảm động. Đằng sau đó là một cảm
giác khác nữa, Thạch Tiên cũng không hiểu, tại sao khi ở bên hắn, cô lại thấy mình như được ai đó sẵn sàng che chở. Rất tin tưởng, rất an toàn.
Thiệu Khải Đăng bất ngờ chộp lấy tay Thạch Tiên:
- Không đi đâu hết. Đuổi tôi cũng sẽ không đi!
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Bạn vào nhà đi!Đã nói trước với cha mẹ nên ông bà Úc rất nhiệt tình chuẩn bị phòng cho hắn. Đáp lại sự tận tình đó, Thiệu Khải Đăng đóng vai một kẻ hiền lành ngoan ngoãn rất đạt. Tuy nhiên, tất cả đều là “thó” từ phim truyền hình nên khi đem áp dụng ngoài đời thực, không nói ra, nhưng đúng là có chút khó coi:- Cháu chào “bá mẫu”- Cháu chào bá bá…Ông bà Úc cũng mỉm cười. Ông Úc hồn hậu:- Cháu mệt thì cứ nằm nghỉ nhé…Thạch Tiên đã vào trong. Khi trở ra, trên vai cô là một chiếc ba lô nhỏ:- Thưa ba mẹ… Con đi học.- Ừ. Con đi đi. Trưa nhớ ăn nhiều cơm nhé!- Dạ.- Úc, bạn đi học à?- Ừ. Mình có nhờ mẹ pha sữa và nấu cháo cho bạn ăn rồi. Bye nha!Gương mặt Thiệu Khải Đăng ỉu xìu. Vốn là muốn người ngọc ở bên mình lâu hơn nhưng nàng lại bỏ mình nằm một xó với ông bà già. Haiz, chuyện đời thật ra vô thường, không phải muốn là được.- Rầm!Thiệu Khải Đăng đang nằm cũng phải bật người dậy. Tiếng động? Người ngọc mới đi ra đằng trước thôi mà.- Tiểu Tiên…Trước mắt hắn là cảnh cánh cửa kính bị đổ nát. Thạch Tiên đang cắm cúi lấy đồ gom mảnh vụn. Trên gương mặt xinh đẹp là nỗi uất ức, môi mím chặt:- Con… con có sao không? Thạch…Lại thêm một cái rầm nữa. Vật gì đó xuyên qua lớp cửa gỗ, ghim vào vách tường trước nhà.- Đoàng…Một vật gì đó phát nổ. Bụi… không, Khói mù trời. Thạch Tiên và 2 ông bà lão ho sặc sụa. Thiệu Khải Đăng nhanh tay kéo nàng vào trong ngực mình. Không xuất phát từ lợi dụng. Lòng hắn nhói đau khi Tiểu Tiên trong lòng mình phải chịu đựng khổ sở, hành hạ thế này. Ấm quá! Vùng ngực này gợi lại cho Thạch Tiên cảm giác quen thuộc. Cô không biết. Con người mình hay cười là nhút nhát và yếu đuối, lại có vùng ngực rắn rỏi và an lành đến vậy làm cô có cảm giác được chở che. Nhưng nhớ tới ba mẹ, cô vội vàng gọi to:- Ba mẹ? Ba mẹ đâu rồi?Lại thêm cái gì đó đang chọi vào nhà. Thạch Tiên cảm giác… nó lao thẳng về phía mình. Nhưng, lại có gì đó chặn lại, vỡ ra. Có tiếng động mà. Khói tan hết, trước mặt Thạch Tiên là một khối đỏ. Người Thiệu Khải Đăng đầy máu, máu bê bết từ tóc nhỏ xuống người:- Đăng… Bạn sao vậy? … Đăng…Sự hoảng hốt này... Tiếng Đăng trong tự nguyện đó thật đáng giá. Thiệu Khải Đăng nở một nụ cười sung sướng đến ngất ngây:- Không phải là máu người. Máu động vật, Tiểu Tiên đừng lo.Cái thứ chất lỏng sền sệt này coi vậy chứ thật khó tẩy rửa. Nó bám chặt trên tóc hắn. Thạch Tiên bất đắc dĩ phải nghỉ học, ba mẹ già cả không thể nào giúp hắn gội đầu. Cô đành phải...- Bạn ngồi xuống đi.- Ừ.Bây giờ đừng nói là ngồi, bảo hắn nằm luôn cũng được.- Bạn… bạn mặc áo vào đi!Mặt của Thạch Tiên đỏ như gấc. Cô là lần đầu nhìn thấy thân thể c** tr*n của đàn ông mà.- Ừ.Gội đầu mà mặc áo. Thạch Tiên tuy biết yêu cầu của mình rất kỳ cục nhưng… biết làm sao được. Đôi bàn tay nhỏ bé lấy dầu gội, dịu dàng chà lên tóc Thiệu Khải Đăng. Hắn nhắm mắt, nghe ngọt ngào tận tim mình. Thạch Tiên nhẹ nhàng xả nước. Cả bọn người độc ác đó, để tưới hết đống máu đó không biết đã giết bao nhiêu con vật. Vách tường nhầy nhụa máu, bọn chúng muốn cả nhà Thạch Tiên đi cho sớm mà.- Xin lỗi bạn nha…- Hửm?- Chắc bạn phải đến nơi khác ở thôi. - Thạch Tiên ái ngại nhìn hắn - Nhà tôi, bạn thấy rồi đó… Không được…Hạ n từng nói với cô, ai yêu bạn học Thiệu này sẽ thê thảm lắm. Hắn ta như một đứa trẻ vậy, con người thì mềm yếu, đụng chuyện là hỏng. Thạch Tiên cũng cười như nắc nẻ khi con bé nhái lại hành động, cử chỉ của Thiệu Khải Đăng. Song, những lần tiếp xúc ngắn ngủi, con người yếu đuối ấy toàn mang thân mình che chở cho cô. Cảm động. Đằng sau đó là một cảm giác khác nữa, Thạch Tiên cũng không hiểu, tại sao khi ở bên hắn, cô lại thấy mình như được ai đó sẵn sàng che chở. Rất tin tưởng, rất an toàn. Thiệu Khải Đăng bất ngờ chộp lấy tay Thạch Tiên:- Không đi đâu hết. Đuổi tôi cũng sẽ không đi!