Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…
Chương 74: Ngưu không thể tầm mã, vì chúng chẳng giống nhau
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Thưa ba mẹ…Thạch Tiên không khỏi ngỡ ngàng khi về nhà, ông bà Úc đang ngồi bên cạnh một cô gái xinh đẹp, dịu dàng. Trong lòng bà là một đứa trẻ khoảng 2 tuổi trắng trẻo, đáng yêu:- Tiểu Tiên… - Bà Úc vui mừng đến rơi nước mắt - Chị con… chị của con về rồi.Thạch Tiên đúng là có chút hụt hẫng khi nhìn cảnh cả nhà xum họp. Chị mới là con ruột của ông bà. Còn mình… dù sao chỉ là một đứa con nuôi.- Em đừng nghĩ ngợi gì cả Tiểu Tiên ạ - Tuy chưa nói chuyện bao giờ nhưng Huệ Lâm đã nghe ba mẹ kể về Thạch Tiên - Một cô con gái nuôi nhưng hiếu thuận, thời gian qua đã thay cô chăm sóc cha mẹ. Trong lòng đã có sự cảm kích, bây giờ nhìn thấy cô em xinh xắn đáng yêu, càng thêm mến - Chị cũng là chị của em mà.Bữa cơm diễn ra thật suôn sẻ. Chỉ có cựu thiên đế là ngọ nguậy không yên trên ghế. Cuộc nói chuyện với Úc lão gia thật ấn tượng. Tuy ông không biết chuyện hắn bắt cóc Thạch Tiên, cô chỉ đơn giản kể lại câu chuyện mình bị lừa bán quá biên giới, sau đó bỏ trốn và gặp “chồng hiện tại” song cũng không vì vậy mà cuộc trò chuyện bớt đi sự căng thẳng:- Cậu… . con tên là gì?- Dạ… Con là…Phải nghĩ ra một cái tên.Ngày xưa cha cứ gọi là “Nhất… Nhị... Tam”. Thiệu Khải Đăng có tên là do hắn sống chung cùng loài người lâu. Thi Quỷ là mượn tên của người khác. Còn Cựu thiên đế biết lấy tên gì?- Tiểu Lạc. Đừng chạy ra ngoài. Coi chừng lạc đó con!Tiểu Lạc mới 2 tuổi, mọi thứ xung quanh chỉ dừng lại ở mức thích và không thích. Ánh mặt trời, cây cỏ, con cái toàn là những thứ nó chưa biết bao giờ. Cái gì nhìn thấy cũng tò mò cũng muốn xem cho thật kỹ:- Con là Hạ Vĩnh Lạc.Vĩnh Lạc, vĩnh viễn vui sống, vĩnh viễn yên bình. Có lẽ cũng là điều ai cũng mơ ước.- Ừ.Cuộc sống con người là chuỗi ngày phức tạp. Thân phận - cuộc sống. Con trai lại phải đi học. Đi học - ăn uống - tiêu dùng đều phải có tiền. Haiz, thật là phức tạp. Nhưng biết làm sao được, khi hắn đã có vợ con. Kẻ không trách nhiệm một ngày nào đó lại chán ghét cuộc sống cô đơn, muốn tìm chút sôi động. Song, kèm với sự khuấy động đó lại là bao nhiêu thứ, nếu không tự buộc mình phải “trách nhiệm và cố gắng” thì chẳng biết làm gì.- Hai đứa vào nhà nghỉ đi. Ba mẹ cũng đi nghỉ.Cha mẹ đều đã già rồi. Cuộc sống của hai người đã khó khăn, còn phải “dính” thêm một gia đình thì thật là phức tạp. Hạ Vĩnh Lạc (cựu thiên đế) thở dài. Một tay bồng con, hắn quay sang vợ:- Em vào nghỉ đi. Tôi ra ngoài một chút.Thiệu Khải Đăng đang ngồi xem hồ sơ sổ sách với sự cố vấn và giảng giải của Phạm Vĩnh Kỳ. Cái gì cũng phải học mà. Trong cái thế giới này, làm đại ca xã hội đen cũng phải học. Cái gã Thi Quỷ Diệp Vũ Tường không phải cũng đã tốt nghiệp hai trường đại học đó sao?- Anh hai. Có người tìm…- Ai vậy?- Hạ Vĩnh Lạc.- Không quen. Cho hắn biến đi!Cánh cửa bỗng bị xô mạnh. Hạ Vĩnh Lạc bước vào:- Anh hai… Hắn ta…- Biết rồi.Thiệu Khải Đăng phất tay ra hiệu. Bọn đàn em hiểu ý, vội đi ra:- Sao hả? - Thiệu Khải Đăng cười cười - Đặt tên nữa à? Xem ra ngươi quyết tâm bước ra từ bóng “mịt mờ” nhỉ?Dốt mà cứ hay nói chữ. Nhưng bây giờ không phải là lúc bàn tới vấn đề này:- Ta cần ngươi giúp.- Giúp cái gì?- Ngươi có giấy tờ chứ?- Đương nhiên. Cái mớ giấy lộn đó không có là không được.- Ta muốn ngươi làm cho ta một cái.Cuối cùng thì cũng có cái để bắt chẹt gã này rồi. Thiệu Khải Đăng cười thầm. So về năng lực, hai bên có lẽ là ngang ngửa. Đánh chỉ phí thời gian. Thiệu Khải Đăng vốn là cướp. Hắn ngang ngạnh bá đạo, đó là bản chất. Dù có bày ra nhiều trò cũng chỉ để tiếp cận nàng. Tiện nghi dù chiếm được song thời đại này nữ tử lại có tư tưởng “yêu thương mới thành đôi lứa”. Nàng không vì chuyện đã có quan hệ thân mật mà phó thác đời mình cho Thiệu Khải Đăng. Hắn lại không dám mạnh tay với nàng. Cựu thiên đế là anh rể, nói gì thì nói, nếu gã can thiệp, hai bên là một chết, một bị thương. Hoàn toàn không có lợi:- Đương nhiên là không vấn đề. - Hắn bước đến gần bên cựu thiên đế, gằn từng tiếng một - Với một điều kiện…- Ta biết. - Người xưa nói không sai, ngưu tầm ngưu - mã tầm mã vì chỉ chúng có thể hiểu nhau - Không được xen vào bất cứ việc gì ngươi làm. Đúng không?- Thông minh. Ngươi thử xen vào xem, đừng tưởng ta không biết, ngươi đang dùng thuật che mắt để bọn thiên đế mới không nhận ra thân phận thật của ngươi. Nếu ngươi làm ta nổi điên, tất cả đều tung hê ra hết. Thiên đế tiền nhiệm vì trốn tránh trách nhiệm, lại cướp con người làm vợ, còn sinh con. Chỉ cần tin tức lộ ra, vợ con ngươi chính là miếng mồi của cả tam giới. Khống chế được thiên đế, lúc đó tính gì mà chẳng được.
- Thưa ba mẹ…
Thạch Tiên không khỏi ngỡ ngàng khi về nhà, ông bà Úc đang ngồi bên cạnh một
cô gái xinh đẹp, dịu dàng. Trong lòng bà là một đứa trẻ khoảng 2 tuổi
trắng trẻo, đáng yêu:
- Tiểu Tiên… - Bà Úc vui mừng đến rơi nước mắt - Chị con… chị của con về rồi.
Thạch Tiên đúng là có chút hụt hẫng khi nhìn cảnh cả nhà xum họp. Chị mới là
con ruột của ông bà. Còn mình… dù sao chỉ là một đứa con nuôi.
- Em đừng nghĩ ngợi gì cả Tiểu Tiên ạ - Tuy chưa nói chuyện bao giờ nhưng Huệ Lâm đã nghe ba mẹ kể về Thạch Tiên - Một cô con gái nuôi nhưng hiếu thuận, thời gian qua đã thay cô chăm sóc cha mẹ. Trong lòng đã có sự
cảm kích, bây giờ nhìn thấy cô em xinh xắn đáng yêu, càng thêm mến - Chị cũng là chị của em mà.
Bữa cơm diễn ra thật suôn sẻ. Chỉ có cựu thiên đế là ngọ nguậy không yên trên ghế. Cuộc nói chuyện với Úc lão gia thật ấn tượng. Tuy ông không biết chuyện hắn bắt cóc Thạch
Tiên, cô chỉ đơn giản kể lại câu chuyện mình bị lừa bán quá biên giới,
sau đó bỏ trốn và gặp “chồng hiện tại” song cũng không vì vậy mà cuộc
trò chuyện bớt đi sự căng thẳng:
- Cậu… . con tên là gì?
- Dạ… Con là…
Phải nghĩ ra một cái tên.Ngày xưa cha cứ gọi là “Nhất… Nhị... Tam”. Thiệu
Khải Đăng có tên là do hắn sống chung cùng loài người lâu. Thi Quỷ là
mượn tên của người khác. Còn Cựu thiên đế biết lấy tên gì?
- Tiểu Lạc. Đừng chạy ra ngoài. Coi chừng lạc đó con!
Tiểu Lạc mới 2 tuổi, mọi thứ xung quanh chỉ dừng lại ở mức thích và không
thích. Ánh mặt trời, cây cỏ, con cái toàn là những thứ nó chưa biết bao
giờ. Cái gì nhìn thấy cũng tò mò cũng muốn xem cho thật kỹ:
- Con là Hạ Vĩnh Lạc.
Vĩnh Lạc, vĩnh viễn vui sống, vĩnh viễn yên bình. Có lẽ cũng là điều ai cũng mơ ước.
- Ừ.
Cuộc sống con người là chuỗi ngày phức tạp. Thân phận - cuộc sống. Con trai
lại phải đi học. Đi học - ăn uống - tiêu dùng đều phải có tiền. Haiz,
thật là phức tạp. Nhưng biết làm sao được, khi hắn đã có vợ con. Kẻ
không trách nhiệm một ngày nào đó lại chán ghét cuộc sống cô đơn, muốn
tìm chút sôi động. Song, kèm với sự khuấy động đó lại là bao nhiêu thứ,
nếu không tự buộc mình phải “trách nhiệm và cố gắng” thì chẳng biết làm
gì.
- Hai đứa vào nhà nghỉ đi. Ba mẹ cũng đi nghỉ.
Cha mẹ đều đã già rồi. Cuộc sống của hai người đã khó khăn, còn phải “dính” thêm một gia đình thì thật là phức tạp. Hạ Vĩnh Lạc (cựu thiên đế) thở
dài. Một tay bồng con, hắn quay sang vợ:
- Em vào nghỉ đi. Tôi ra ngoài một chút.
Thiệu Khải Đăng đang ngồi xem hồ sơ sổ sách với sự cố vấn và giảng giải của
Phạm Vĩnh Kỳ. Cái gì cũng phải học mà. Trong cái thế giới này, làm đại
ca xã hội đen cũng phải học. Cái gã Thi Quỷ Diệp Vũ Tường không phải
cũng đã tốt nghiệp hai trường đại học đó sao?
- Anh hai. Có người tìm…
- Ai vậy?
- Hạ Vĩnh Lạc.
- Không quen. Cho hắn biến đi!
Cánh cửa bỗng bị xô mạnh. Hạ Vĩnh Lạc bước vào:
- Anh hai… Hắn ta…
- Biết rồi.
Thiệu Khải Đăng phất tay ra hiệu. Bọn đàn em hiểu ý, vội đi ra:
- Sao hả? - Thiệu Khải Đăng cười cười - Đặt tên nữa à? Xem ra ngươi quyết tâm bước ra từ bóng “mịt mờ” nhỉ?
Dốt mà cứ hay nói chữ. Nhưng bây giờ không phải là lúc bàn tới vấn đề này:
- Ta cần ngươi giúp.
- Giúp cái gì?
- Ngươi có giấy tờ chứ?
- Đương nhiên. Cái mớ giấy lộn đó không có là không được.
- Ta muốn ngươi làm cho ta một cái.
Cuối cùng thì cũng có cái để bắt chẹt gã này rồi. Thiệu Khải Đăng cười thầm. So về năng lực, hai bên có lẽ là ngang ngửa. Đánh chỉ phí thời gian.
Thiệu Khải Đăng vốn là cướp. Hắn ngang ngạnh bá đạo, đó là bản chất. Dù
có bày ra nhiều trò cũng chỉ để tiếp cận nàng. Tiện nghi dù chiếm được
song thời đại này nữ tử lại có tư tưởng “yêu thương mới thành đôi lứa”.
Nàng không vì chuyện đã có quan hệ thân mật mà phó thác đời mình cho
Thiệu Khải Đăng. Hắn lại không dám mạnh tay với nàng. Cựu thiên đế là
anh rể, nói gì thì nói, nếu gã can thiệp, hai bên là một chết, một bị
thương. Hoàn toàn không có lợi:
- Đương nhiên là không vấn đề. - Hắn bước đến gần bên cựu thiên đế, gằn từng tiếng một - Với một điều kiện…
- Ta biết. - Người xưa nói không sai, ngưu tầm ngưu - mã tầm mã vì chỉ
chúng có thể hiểu nhau - Không được xen vào bất cứ việc gì ngươi làm.
Đúng không?
- Thông minh. Ngươi thử xen vào xem, đừng
tưởng ta không biết, ngươi đang dùng thuật che mắt để bọn thiên đế mới
không nhận ra thân phận thật của ngươi. Nếu ngươi làm ta nổi điên, tất
cả đều tung hê ra hết. Thiên đế tiền nhiệm vì trốn tránh trách nhiệm,
lại cướp con người làm vợ, còn sinh con. Chỉ cần tin tức lộ ra, vợ con
ngươi chính là miếng mồi của cả tam giới. Khống chế được thiên đế, lúc
đó tính gì mà chẳng được.
Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… - Thưa ba mẹ…Thạch Tiên không khỏi ngỡ ngàng khi về nhà, ông bà Úc đang ngồi bên cạnh một cô gái xinh đẹp, dịu dàng. Trong lòng bà là một đứa trẻ khoảng 2 tuổi trắng trẻo, đáng yêu:- Tiểu Tiên… - Bà Úc vui mừng đến rơi nước mắt - Chị con… chị của con về rồi.Thạch Tiên đúng là có chút hụt hẫng khi nhìn cảnh cả nhà xum họp. Chị mới là con ruột của ông bà. Còn mình… dù sao chỉ là một đứa con nuôi.- Em đừng nghĩ ngợi gì cả Tiểu Tiên ạ - Tuy chưa nói chuyện bao giờ nhưng Huệ Lâm đã nghe ba mẹ kể về Thạch Tiên - Một cô con gái nuôi nhưng hiếu thuận, thời gian qua đã thay cô chăm sóc cha mẹ. Trong lòng đã có sự cảm kích, bây giờ nhìn thấy cô em xinh xắn đáng yêu, càng thêm mến - Chị cũng là chị của em mà.Bữa cơm diễn ra thật suôn sẻ. Chỉ có cựu thiên đế là ngọ nguậy không yên trên ghế. Cuộc nói chuyện với Úc lão gia thật ấn tượng. Tuy ông không biết chuyện hắn bắt cóc Thạch Tiên, cô chỉ đơn giản kể lại câu chuyện mình bị lừa bán quá biên giới, sau đó bỏ trốn và gặp “chồng hiện tại” song cũng không vì vậy mà cuộc trò chuyện bớt đi sự căng thẳng:- Cậu… . con tên là gì?- Dạ… Con là…Phải nghĩ ra một cái tên.Ngày xưa cha cứ gọi là “Nhất… Nhị... Tam”. Thiệu Khải Đăng có tên là do hắn sống chung cùng loài người lâu. Thi Quỷ là mượn tên của người khác. Còn Cựu thiên đế biết lấy tên gì?- Tiểu Lạc. Đừng chạy ra ngoài. Coi chừng lạc đó con!Tiểu Lạc mới 2 tuổi, mọi thứ xung quanh chỉ dừng lại ở mức thích và không thích. Ánh mặt trời, cây cỏ, con cái toàn là những thứ nó chưa biết bao giờ. Cái gì nhìn thấy cũng tò mò cũng muốn xem cho thật kỹ:- Con là Hạ Vĩnh Lạc.Vĩnh Lạc, vĩnh viễn vui sống, vĩnh viễn yên bình. Có lẽ cũng là điều ai cũng mơ ước.- Ừ.Cuộc sống con người là chuỗi ngày phức tạp. Thân phận - cuộc sống. Con trai lại phải đi học. Đi học - ăn uống - tiêu dùng đều phải có tiền. Haiz, thật là phức tạp. Nhưng biết làm sao được, khi hắn đã có vợ con. Kẻ không trách nhiệm một ngày nào đó lại chán ghét cuộc sống cô đơn, muốn tìm chút sôi động. Song, kèm với sự khuấy động đó lại là bao nhiêu thứ, nếu không tự buộc mình phải “trách nhiệm và cố gắng” thì chẳng biết làm gì.- Hai đứa vào nhà nghỉ đi. Ba mẹ cũng đi nghỉ.Cha mẹ đều đã già rồi. Cuộc sống của hai người đã khó khăn, còn phải “dính” thêm một gia đình thì thật là phức tạp. Hạ Vĩnh Lạc (cựu thiên đế) thở dài. Một tay bồng con, hắn quay sang vợ:- Em vào nghỉ đi. Tôi ra ngoài một chút.Thiệu Khải Đăng đang ngồi xem hồ sơ sổ sách với sự cố vấn và giảng giải của Phạm Vĩnh Kỳ. Cái gì cũng phải học mà. Trong cái thế giới này, làm đại ca xã hội đen cũng phải học. Cái gã Thi Quỷ Diệp Vũ Tường không phải cũng đã tốt nghiệp hai trường đại học đó sao?- Anh hai. Có người tìm…- Ai vậy?- Hạ Vĩnh Lạc.- Không quen. Cho hắn biến đi!Cánh cửa bỗng bị xô mạnh. Hạ Vĩnh Lạc bước vào:- Anh hai… Hắn ta…- Biết rồi.Thiệu Khải Đăng phất tay ra hiệu. Bọn đàn em hiểu ý, vội đi ra:- Sao hả? - Thiệu Khải Đăng cười cười - Đặt tên nữa à? Xem ra ngươi quyết tâm bước ra từ bóng “mịt mờ” nhỉ?Dốt mà cứ hay nói chữ. Nhưng bây giờ không phải là lúc bàn tới vấn đề này:- Ta cần ngươi giúp.- Giúp cái gì?- Ngươi có giấy tờ chứ?- Đương nhiên. Cái mớ giấy lộn đó không có là không được.- Ta muốn ngươi làm cho ta một cái.Cuối cùng thì cũng có cái để bắt chẹt gã này rồi. Thiệu Khải Đăng cười thầm. So về năng lực, hai bên có lẽ là ngang ngửa. Đánh chỉ phí thời gian. Thiệu Khải Đăng vốn là cướp. Hắn ngang ngạnh bá đạo, đó là bản chất. Dù có bày ra nhiều trò cũng chỉ để tiếp cận nàng. Tiện nghi dù chiếm được song thời đại này nữ tử lại có tư tưởng “yêu thương mới thành đôi lứa”. Nàng không vì chuyện đã có quan hệ thân mật mà phó thác đời mình cho Thiệu Khải Đăng. Hắn lại không dám mạnh tay với nàng. Cựu thiên đế là anh rể, nói gì thì nói, nếu gã can thiệp, hai bên là một chết, một bị thương. Hoàn toàn không có lợi:- Đương nhiên là không vấn đề. - Hắn bước đến gần bên cựu thiên đế, gằn từng tiếng một - Với một điều kiện…- Ta biết. - Người xưa nói không sai, ngưu tầm ngưu - mã tầm mã vì chỉ chúng có thể hiểu nhau - Không được xen vào bất cứ việc gì ngươi làm. Đúng không?- Thông minh. Ngươi thử xen vào xem, đừng tưởng ta không biết, ngươi đang dùng thuật che mắt để bọn thiên đế mới không nhận ra thân phận thật của ngươi. Nếu ngươi làm ta nổi điên, tất cả đều tung hê ra hết. Thiên đế tiền nhiệm vì trốn tránh trách nhiệm, lại cướp con người làm vợ, còn sinh con. Chỉ cần tin tức lộ ra, vợ con ngươi chính là miếng mồi của cả tam giới. Khống chế được thiên đế, lúc đó tính gì mà chẳng được.