Tác giả:

Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…

Chương 92: Mỗi người đều có việc của riêng mình

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Cựu thiên đế thở dài. Thừa biết là hắn cần mình làm việc gì, làm thì làm, nhưng trốn thì cứ trốn.Thiệu Khải Đăng nhướng mày khi cựu thiên đế từ từ xuất hiện. Hắn đội một chiếc nón khăn len không biết vớ ở đâu lụp xà lụp xụp, che hết cả mặt mày. Cộng thêm năng lực che mắt của hắn ta, có lẽ là không lộ:- Ngươi là…Ngậm miệng. Tốt nhất là ngậm miệng. Tân thiên đế không biết hắn song Tiểu Tà Tà thì… Tay lại phất lên. Cả đám rắn biến mất. Cựu thiên đế cũng lợi dụng cơ hội, biến theo. Lấy cớ là giúp giải quyết chuyện. Nhưng mà… Có tiếng khóc ở đâu đấy. Hix, hôm nay Tiểu Lạc không ai đón, Huệ Lâm có nói với hắn từ sáng. Thằng bé đó không thấy người thường rối lên. Có khi lại đi lạc mất.- Này… ngươi là thiên đế, đi theo giám sát đi nhé!Gần như là ôm lấy thiên đế quăng vào vòng thời gian và vội vã quay trở lại.- Nè…- Gì vậy? Ta giúp ngươi rồi. Giờ ta đang bận. Đợi chút đi!- Không cần biết - Thiệu Khải Đăng ngang ngược - Ta và Tiểu Tiên…- Này nhé - Cựu thiên đế vịn vai hắn, nghiêm túc - Chuyện Thạch Tiên trở lại là Thạch Nương Tiên đó, không phải trách nhiệm của ta. Nghĩ lại cũng tốt, ngươi gạt nàng nhiều rồi. Đời mà, có gan giả dối thì cũng có gan khắc phục hậu quả. Làm thế cũng tốt, khỏi mắc công đóng kịch nữa rồi.Thi Quỷ cũng lạnh lùng lên tiếng:- Cô ta muốn quay về nhà nên lúc nãy ta mang cô ta về đó. Chuyện còn lại là chuyện của các ngươi.Hắn ta cũng đã phất tay đi thẳng. Mỗi người đều có công việc của mình. Thiệu Khải Đăng cũng không có thời gian chần chừ nữa. Hắn trở thành một luồng gió, trở lại nhà của ông bà Úc. Nương Tiên dù sao cũng đã biết mọi chuyện, Thiệu Khải Đăng không cần che giấu. Dù thế nào, nàng cũng là của hắn. Trọn đời này đừng hòng chạy trốn, tiểu mỹ nhân!

Cựu thiên đế thở dài. Thừa biết là hắn cần mình làm việc gì, làm thì làm, nhưng trốn thì cứ trốn.

Thiệu Khải Đăng nhướng mày khi cựu thiên đế từ từ xuất hiện. Hắn đội một
chiếc nón khăn len không biết vớ ở đâu lụp xà lụp xụp, che hết cả mặt
mày. Cộng thêm năng lực che mắt của hắn ta, có lẽ là không lộ:

- Ngươi là…

Ngậm miệng. Tốt nhất là ngậm miệng. Tân thiên đế không biết hắn song Tiểu Tà Tà thì… Tay lại phất lên. Cả đám rắn biến mất. Cựu thiên đế cũng lợi
dụng cơ hội, biến theo. Lấy cớ là giúp giải quyết chuyện. Nhưng mà… Có
tiếng khóc ở đâu đấy. Hix, hôm nay Tiểu Lạc không ai đón, Huệ Lâm có nói với hắn từ sáng. Thằng bé đó không thấy người thường rối lên. Có khi
lại đi lạc mất.

- Này… ngươi là thiên đế, đi theo giám sát đi nhé!

Gần như là ôm lấy thiên đế quăng vào vòng thời gian và vội vã quay trở lại.

- Nè…

- Gì vậy? Ta giúp ngươi rồi. Giờ ta đang bận. Đợi chút đi!

- Không cần biết - Thiệu Khải Đăng ngang ngược - Ta và Tiểu Tiên…

- Này nhé - Cựu thiên đế vịn vai hắn, nghiêm túc - Chuyện Thạch Tiên trở
lại là Thạch Nương Tiên đó, không phải trách nhiệm của ta. Nghĩ lại cũng tốt, ngươi gạt nàng nhiều rồi. Đời mà, có gan giả dối thì cũng có gan
khắc phục hậu quả. Làm thế cũng tốt, khỏi mắc công đóng kịch nữa rồi.

Thi Quỷ cũng lạnh lùng lên tiếng:

- Cô ta muốn quay về nhà nên lúc nãy ta mang cô ta về đó. Chuyện còn lại là chuyện của các ngươi.

Hắn ta cũng đã phất tay đi thẳng. Mỗi người đều có công việc của mình.
Thiệu Khải Đăng cũng không có thời gian chần chừ nữa. Hắn trở thành một
luồng gió, trở lại nhà của ông bà Úc. Nương Tiên dù sao cũng đã biết mọi chuyện, Thiệu Khải Đăng không cần che giấu. Dù thế nào, nàng cũng là
của hắn. Trọn đời này đừng hòng chạy trốn, tiểu mỹ nhân!

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Cựu thiên đế thở dài. Thừa biết là hắn cần mình làm việc gì, làm thì làm, nhưng trốn thì cứ trốn.Thiệu Khải Đăng nhướng mày khi cựu thiên đế từ từ xuất hiện. Hắn đội một chiếc nón khăn len không biết vớ ở đâu lụp xà lụp xụp, che hết cả mặt mày. Cộng thêm năng lực che mắt của hắn ta, có lẽ là không lộ:- Ngươi là…Ngậm miệng. Tốt nhất là ngậm miệng. Tân thiên đế không biết hắn song Tiểu Tà Tà thì… Tay lại phất lên. Cả đám rắn biến mất. Cựu thiên đế cũng lợi dụng cơ hội, biến theo. Lấy cớ là giúp giải quyết chuyện. Nhưng mà… Có tiếng khóc ở đâu đấy. Hix, hôm nay Tiểu Lạc không ai đón, Huệ Lâm có nói với hắn từ sáng. Thằng bé đó không thấy người thường rối lên. Có khi lại đi lạc mất.- Này… ngươi là thiên đế, đi theo giám sát đi nhé!Gần như là ôm lấy thiên đế quăng vào vòng thời gian và vội vã quay trở lại.- Nè…- Gì vậy? Ta giúp ngươi rồi. Giờ ta đang bận. Đợi chút đi!- Không cần biết - Thiệu Khải Đăng ngang ngược - Ta và Tiểu Tiên…- Này nhé - Cựu thiên đế vịn vai hắn, nghiêm túc - Chuyện Thạch Tiên trở lại là Thạch Nương Tiên đó, không phải trách nhiệm của ta. Nghĩ lại cũng tốt, ngươi gạt nàng nhiều rồi. Đời mà, có gan giả dối thì cũng có gan khắc phục hậu quả. Làm thế cũng tốt, khỏi mắc công đóng kịch nữa rồi.Thi Quỷ cũng lạnh lùng lên tiếng:- Cô ta muốn quay về nhà nên lúc nãy ta mang cô ta về đó. Chuyện còn lại là chuyện của các ngươi.Hắn ta cũng đã phất tay đi thẳng. Mỗi người đều có công việc của mình. Thiệu Khải Đăng cũng không có thời gian chần chừ nữa. Hắn trở thành một luồng gió, trở lại nhà của ông bà Úc. Nương Tiên dù sao cũng đã biết mọi chuyện, Thiệu Khải Đăng không cần che giấu. Dù thế nào, nàng cũng là của hắn. Trọn đời này đừng hòng chạy trốn, tiểu mỹ nhân!

Chương 92: Mỗi người đều có việc của riêng mình