Tác giả:

Một hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên…

Chương 118: Một cái bẫy

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Đó là một cái bẫy. Thiệu Khải Đăng và Cựu thiên đế. Hai sinh vật cổ tính cách tuy cũng có một số khác biệt, nhưng đã sống không ít thời gian với loài người. Mà loài người là thứ sinh vật giảo hoạt nhất. Không có móng vuốt, cũng chẳng có răng nanh, tuy nhiên bọn chúng lại là loài duy nhất làm những loài đầy đủ răng nanh và móng vuốt nơm nớp lo sợ, bị dồn vào cảnh diệt vong. Diệp Vũ Tường - Thi Quỷ cũng đã đồng ý cho một cuộc hợp tác. Mục đích chỉ có một - đó là buộc Sát Tinh, kẻ nắm giữ người khác bằng điểm yếu phải ra khỏi bóng tốt, xuất hiện trong hình dáng thật của chính mình:- Vì thế mà ngươi rất bình tĩnh phải không?Thiên đế cũng đã chọn lựa. Sự chọn lựa của Thiện đối với Ác. Đó vốn là trách nhiệm của hắn mà.- Ừ. Ta từng phản bội ngươi. Và bây giờ ta vẫn phản bội ngươi một lần nữa. Lần trước là vì h*m m**n của bản thân mình, bây giờ là vì trách nhiệm của ta. Nếu ta không khơi gợi trong ngươi ước muốn ấy, sức mạnh và sự thịnh nộ của 3 sinh vật cổ là vô tận. Sẽ có rất nhiều người gặp họa, và ta là thiên đế, ta không thể làm như không biết.- Ừ.Thiên đế là phải thế. Thiên đế là một chức vụ chỉ biết đến bổn phận và trách nhiệm. Thiên đế không có lợi ích cá nhân xen vào nhiệm vụ chung. Một ngôi vị cao cả và hoàn thiện, được phần Thiện của một tên Sát Tinh luôn nghĩ đến chuyện quấy phá và giết chóc đảm nhiệm. Nghĩ lại mới thấy mai mỉa làm sao. Nhưng Sát Tinh không thích suy nghĩ nữa. Đã lọt vào cái bẫy được giăng sẵn bản thân có thể bị hủy diệt, song hắn không cảm thấy lo sợ. Vì sao nhỉ? Hay bởi những tháng ngày gần đây, hắn cũng đang dần mệt mỏi. Hắn cũng đang sợ ngày mình phải mở mắt chào đời. Sát Tinh là giết chóc. Và để đánh dấu cho sự ra đời chết chóc đó là cái chết của sinh mạng đang hoài thai hắn. Éo le thay, Sát Tinh lại muốn được sống trong tình yêu thương của sinh mệnh ấy. Hắn muốn được ra đời bình thường như một con người, có mẹ ôm vào lòng an ủi, có anh em, có một cô bé con nũng nịu gọi là “ca”. Chấm dứt tất cả, buông tay, thả mình vào cõi hư vô của cái chết. Không cần phải suy nghĩ nữa, không cần phải mệt mỏi và mềm yếu nữa. Có được không?- Chúng ta cũng không cần phá nát nguyên thần của ngươi. Ngươi đã gây ra, ắt ngươi phải có cách giải quyết. - Thiệu Khải Đăng cười khẩy, đưa ra điều kiện của mình - Chúng ta cần phục hồi nguyên trạng như lúc mới bắt đầu. Ngươi đối với Diệp Vũ Tường và mẹ của hắn, ta nghĩ ngoài việc làm cho bà ấy nhớ lại, ngươi cũng đã giở thêm một số trò nào đó vào trong đoạn ký ức bị mất, mới khiến bà ta giở sống dở chết thế kia. Làm cho bà ấy trở lại bình thường - được chứ?- Mới giải quyết xong một chuyện, còn chuyện của ngươi thì sao? Tên thuộc hạ và cái bào thai “ma cà rồng” trong bụng vợ ngươi - Thiệu công tử muốn ta giải quyết cái nào trước?Sát Tinh thản nhiên hỏi. Thái độ bình thản không khiến những người có mặt ngạc nhiên. Họ đều là những sinh vật vượt ra ngoài tạo hóa, đương nhiên khi đối mặt với mọi chuyện rắc rối cũng có sợ hãi nhưng nguyên tắc “không loạn, không rối” chính là phương châm sống, để thoát hiểm, tiếp tục tồn tại trong cuộc sống này. Sát Tinh một lần nữa hướng về Thiên Đế, rồi bất ngờ - không trong mong đợi, hắn thọc tay vào lồng ngực mình. Nhanh như chớp trên tay đã là một khối xanh tím. Trái tim...- Thiên Đế bé bỏng. Đây là trái tim của ta. Ta giao nó cho ngươi, ngươi muốn làm gì cũng được. Còn ta, không sao cả! Ta sẽ chết, tan thành mây khói, như chưa tồn tại bao giờ.Hắn hướng về phía Thiệu Khải Đăng:- Sau khi móc tim ra, ta còn khoảng một- hai giờ tồn tại. Sức lực cũng chỉ đủ để giải quyết một việc. Các ngươi chọn đi, bảo ta nên làm trước việc nào?

Đó là một cái bẫy.
Thiệu Khải Đăng và Cựu thiên đế. Hai sinh vật cổ tính cách tuy cũng có
một số khác biệt, nhưng đã sống không ít thời gian với loài người. Mà
loài người là thứ sinh vật giảo hoạt nhất. Không có móng vuốt, cũng
chẳng có răng nanh, tuy nhiên bọn chúng lại là loài duy nhất làm những
loài đầy đủ răng nanh và móng vuốt nơm nớp lo sợ, bị dồn vào cảnh diệt
vong. Diệp Vũ Tường - Thi Quỷ cũng đã đồng ý cho một cuộc hợp tác. Mục
đích chỉ có một - đó là buộc Sát Tinh, kẻ nắm giữ người khác bằng điểm
yếu phải ra khỏi bóng tốt, xuất hiện trong hình dáng thật của chính
mình:

- Vì thế mà ngươi rất bình tĩnh phải không?

Thiên đế cũng đã chọn lựa. Sự chọn lựa của Thiện đối với Ác. Đó vốn là trách nhiệm của hắn mà.

- Ừ. Ta từng phản bội ngươi. Và bây giờ ta vẫn phản bội ngươi một lần
nữa. Lần trước là vì h*m m**n của bản thân mình, bây giờ là vì trách
nhiệm của ta. Nếu ta không khơi gợi trong ngươi ước muốn ấy, sức mạnh và sự thịnh nộ của 3 sinh vật cổ là vô tận. Sẽ có rất nhiều người gặp họa, và ta là thiên đế, ta không thể làm như không biết.

- Ừ.

Thiên đế là phải thế. Thiên đế là một chức vụ chỉ biết đến bổn phận và trách
nhiệm. Thiên đế không có lợi ích cá nhân xen vào nhiệm vụ chung. Một
ngôi vị cao cả và hoàn thiện, được phần Thiện của một tên Sát Tinh luôn
nghĩ đến chuyện quấy phá và giết chóc đảm nhiệm. Nghĩ lại mới thấy mai
mỉa làm sao. Nhưng Sát Tinh không thích suy nghĩ nữa. Đã lọt vào cái bẫy được giăng sẵn bản thân có thể bị hủy diệt, song hắn không cảm thấy lo
sợ. Vì sao nhỉ? Hay bởi những tháng ngày gần đây, hắn cũng đang dần mệt
mỏi. Hắn cũng đang sợ ngày mình phải mở mắt chào đời. Sát Tinh là giết
chóc. Và để đánh dấu cho sự ra đời chết chóc đó là cái chết của sinh
mạng đang hoài thai hắn. Éo le thay, Sát Tinh lại muốn được sống trong
tình yêu thương của sinh mệnh ấy. Hắn muốn được ra đời bình thường như
một con người, có mẹ ôm vào lòng an ủi, có anh em, có một cô bé con nũng nịu gọi là “ca”. Chấm dứt tất cả, buông tay, thả mình vào cõi hư vô của cái chết. Không cần phải suy nghĩ nữa, không cần phải mệt mỏi và mềm
yếu nữa. Có được không?

- Chúng ta cũng không cần phá nát nguyên thần của ngươi. Ngươi đã gây ra, ắt ngươi phải có cách giải
quyết. - Thiệu Khải Đăng cười khẩy, đưa ra điều kiện của mình - Chúng ta cần phục hồi nguyên trạng như lúc mới bắt đầu. Ngươi đối với Diệp Vũ
Tường và mẹ của hắn, ta nghĩ ngoài việc làm cho bà ấy nhớ lại, ngươi
cũng đã giở thêm một số trò nào đó vào trong đoạn ký ức bị mất, mới
khiến bà ta giở sống dở chết thế kia. Làm cho bà ấy trở lại bình thường - được chứ?

- Mới giải quyết xong một chuyện, còn chuyện
của ngươi thì sao? Tên thuộc hạ và cái bào thai “ma cà rồng” trong bụng
vợ ngươi - Thiệu công tử muốn ta giải quyết cái nào trước?

Sát Tinh thản nhiên hỏi. Thái độ bình thản không khiến những người có mặt
ngạc nhiên. Họ đều là những sinh vật vượt ra ngoài tạo hóa, đương nhiên
khi đối mặt với mọi chuyện rắc rối cũng có sợ hãi nhưng nguyên tắc
“không loạn, không rối” chính là phương châm sống, để thoát hiểm, tiếp
tục tồn tại trong cuộc sống này. Sát Tinh một lần nữa hướng về Thiên Đế, rồi bất ngờ - không trong mong đợi, hắn thọc tay vào lồng ngực mình.
Nhanh như chớp trên tay đã là một khối xanh tím. Trái tim...

- Thiên Đế bé bỏng. Đây là trái tim của ta. Ta giao nó cho ngươi, ngươi
muốn làm gì cũng được. Còn ta, không sao cả! Ta sẽ chết, tan thành mây
khói, như chưa tồn tại bao giờ.

Hắn hướng về phía Thiệu Khải Đăng:

- Sau khi móc tim ra, ta còn khoảng một- hai giờ tồn tại. Sức lực cũng
chỉ đủ để giải quyết một việc. Các ngươi chọn đi, bảo ta nên làm trước
việc nào?

Mỹ Nhân ĐáTác giả: An MộngTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMột hòn đá ngũ sắc tồn tại hàng vạn năm….Cho đến một ngày,đá kia bỗng nhiên chuyển động. Sau chuyển động là lắc lư…Sau lắc lư là nứt vỡ…Một cái đầu xinh xắn thò ra. Đôi mắt trong veo, môi đỏ tươi, tóc dài…Con gái! Kẻ làm thiên đế cũng cảm thấy thật phiền phức khi nhận ra. Con bé đẹp quá…Rõ ràng là đã cố gắng giảm độ đẹp của nó rồi mà. Sao mà da vẫn trắng bóc thế này, tóc vẫn đen mượt thế kia, mắt trong trẻo…Đẹp ngây thơ…Sao không bỏ thêm chút giấm lẳng lơ. Kiểu này đừng nói là trần gian, lang thang ở thiên đình, cũng chừng vài ngày là bị dụ đi,ăn sạch sẽ: -Ưm… Nhưng biết làm sao được. Vị thiên đế, sinh thành vạn vật nhưng lại không có quyền quyết định số phận của con cái mình đành thở dài, nắm nhẹ sản phẩm ra khỏi lò, miễn cưỡng đặt tay lên đầu, ban cho sinh vật bé bỏng đó giọng nói…Chết rồi, sao bây giờ mới sực nhớ ra, đáng lẽ phải là cái giọng ồm ồm như vịt đực, để khi cất lên có thể dẹp bớt mấy cái đuôi. Lỡ tay, giọng nói của sinh vật mới hoàn toàn tương xứng với hình dáng bên… Đó là một cái bẫy. Thiệu Khải Đăng và Cựu thiên đế. Hai sinh vật cổ tính cách tuy cũng có một số khác biệt, nhưng đã sống không ít thời gian với loài người. Mà loài người là thứ sinh vật giảo hoạt nhất. Không có móng vuốt, cũng chẳng có răng nanh, tuy nhiên bọn chúng lại là loài duy nhất làm những loài đầy đủ răng nanh và móng vuốt nơm nớp lo sợ, bị dồn vào cảnh diệt vong. Diệp Vũ Tường - Thi Quỷ cũng đã đồng ý cho một cuộc hợp tác. Mục đích chỉ có một - đó là buộc Sát Tinh, kẻ nắm giữ người khác bằng điểm yếu phải ra khỏi bóng tốt, xuất hiện trong hình dáng thật của chính mình:- Vì thế mà ngươi rất bình tĩnh phải không?Thiên đế cũng đã chọn lựa. Sự chọn lựa của Thiện đối với Ác. Đó vốn là trách nhiệm của hắn mà.- Ừ. Ta từng phản bội ngươi. Và bây giờ ta vẫn phản bội ngươi một lần nữa. Lần trước là vì h*m m**n của bản thân mình, bây giờ là vì trách nhiệm của ta. Nếu ta không khơi gợi trong ngươi ước muốn ấy, sức mạnh và sự thịnh nộ của 3 sinh vật cổ là vô tận. Sẽ có rất nhiều người gặp họa, và ta là thiên đế, ta không thể làm như không biết.- Ừ.Thiên đế là phải thế. Thiên đế là một chức vụ chỉ biết đến bổn phận và trách nhiệm. Thiên đế không có lợi ích cá nhân xen vào nhiệm vụ chung. Một ngôi vị cao cả và hoàn thiện, được phần Thiện của một tên Sát Tinh luôn nghĩ đến chuyện quấy phá và giết chóc đảm nhiệm. Nghĩ lại mới thấy mai mỉa làm sao. Nhưng Sát Tinh không thích suy nghĩ nữa. Đã lọt vào cái bẫy được giăng sẵn bản thân có thể bị hủy diệt, song hắn không cảm thấy lo sợ. Vì sao nhỉ? Hay bởi những tháng ngày gần đây, hắn cũng đang dần mệt mỏi. Hắn cũng đang sợ ngày mình phải mở mắt chào đời. Sát Tinh là giết chóc. Và để đánh dấu cho sự ra đời chết chóc đó là cái chết của sinh mạng đang hoài thai hắn. Éo le thay, Sát Tinh lại muốn được sống trong tình yêu thương của sinh mệnh ấy. Hắn muốn được ra đời bình thường như một con người, có mẹ ôm vào lòng an ủi, có anh em, có một cô bé con nũng nịu gọi là “ca”. Chấm dứt tất cả, buông tay, thả mình vào cõi hư vô của cái chết. Không cần phải suy nghĩ nữa, không cần phải mệt mỏi và mềm yếu nữa. Có được không?- Chúng ta cũng không cần phá nát nguyên thần của ngươi. Ngươi đã gây ra, ắt ngươi phải có cách giải quyết. - Thiệu Khải Đăng cười khẩy, đưa ra điều kiện của mình - Chúng ta cần phục hồi nguyên trạng như lúc mới bắt đầu. Ngươi đối với Diệp Vũ Tường và mẹ của hắn, ta nghĩ ngoài việc làm cho bà ấy nhớ lại, ngươi cũng đã giở thêm một số trò nào đó vào trong đoạn ký ức bị mất, mới khiến bà ta giở sống dở chết thế kia. Làm cho bà ấy trở lại bình thường - được chứ?- Mới giải quyết xong một chuyện, còn chuyện của ngươi thì sao? Tên thuộc hạ và cái bào thai “ma cà rồng” trong bụng vợ ngươi - Thiệu công tử muốn ta giải quyết cái nào trước?Sát Tinh thản nhiên hỏi. Thái độ bình thản không khiến những người có mặt ngạc nhiên. Họ đều là những sinh vật vượt ra ngoài tạo hóa, đương nhiên khi đối mặt với mọi chuyện rắc rối cũng có sợ hãi nhưng nguyên tắc “không loạn, không rối” chính là phương châm sống, để thoát hiểm, tiếp tục tồn tại trong cuộc sống này. Sát Tinh một lần nữa hướng về Thiên Đế, rồi bất ngờ - không trong mong đợi, hắn thọc tay vào lồng ngực mình. Nhanh như chớp trên tay đã là một khối xanh tím. Trái tim...- Thiên Đế bé bỏng. Đây là trái tim của ta. Ta giao nó cho ngươi, ngươi muốn làm gì cũng được. Còn ta, không sao cả! Ta sẽ chết, tan thành mây khói, như chưa tồn tại bao giờ.Hắn hướng về phía Thiệu Khải Đăng:- Sau khi móc tim ra, ta còn khoảng một- hai giờ tồn tại. Sức lực cũng chỉ đủ để giải quyết một việc. Các ngươi chọn đi, bảo ta nên làm trước việc nào?

Chương 118: Một cái bẫy