Tên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây! Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan. Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên. Edit: Phượng Khuynh Yên. Beta: Meo Meo. Xuyên Không. Dưới chân núi Phổ Huyện, một đám người vây quanh kiệu hoa, chính giữa là hai người nam nữ tuổi tác đã cao khóc trông có vẻ thương tâm, cuối cùng nữ nhân đeo lên cổ thiếu niên bên trong kiệu một vòng bánh mì lớn. "Thời gian sắp đến rồi, các ngươi nhanh trở về đi." "Kiếp trước ta tạo nghiệp gì! Mà con trai ngoan của ta bị đưa lên núi cho người chà đạp." Nữ nhân ra sức khóc, dùng khăn tay lau chùi khóe mắt không tồn tại giọt nước nào. "Nếu dâng con gái ngươi lên ngươi chịu sao? Cũng không biết người làm mẹ như ngươi suy nghĩ như thế nào!" Người nâng kiệu nhìn sắc trời, hiển nhiên không hài lòng vì bị chậm trễ, nếu không nhanh một chút thì trời tối họ mới đến núi. "Dâng nữ nhi lên không phải để cho những sơn tặc kia chà đạp đến chết à!" Nữ nhân tức giận đến mức hất khăn tay lên tiếng. "...!Vậy ngươi không sợ con trai ngươi lên đó hỏng mất."…

Chương 13: 13: Thu Phục Được Thần Thú Ắt Có Thiên Hạ

Nằm Xuống! Cướp Đây!Tác giả: Phong Cuồng Phán QuanTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây! Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan. Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên. Edit: Phượng Khuynh Yên. Beta: Meo Meo. Xuyên Không. Dưới chân núi Phổ Huyện, một đám người vây quanh kiệu hoa, chính giữa là hai người nam nữ tuổi tác đã cao khóc trông có vẻ thương tâm, cuối cùng nữ nhân đeo lên cổ thiếu niên bên trong kiệu một vòng bánh mì lớn. "Thời gian sắp đến rồi, các ngươi nhanh trở về đi." "Kiếp trước ta tạo nghiệp gì! Mà con trai ngoan của ta bị đưa lên núi cho người chà đạp." Nữ nhân ra sức khóc, dùng khăn tay lau chùi khóe mắt không tồn tại giọt nước nào. "Nếu dâng con gái ngươi lên ngươi chịu sao? Cũng không biết người làm mẹ như ngươi suy nghĩ như thế nào!" Người nâng kiệu nhìn sắc trời, hiển nhiên không hài lòng vì bị chậm trễ, nếu không nhanh một chút thì trời tối họ mới đến núi. "Dâng nữ nhi lên không phải để cho những sơn tặc kia chà đạp đến chết à!" Nữ nhân tức giận đến mức hất khăn tay lên tiếng. "...!Vậy ngươi không sợ con trai ngươi lên đó hỏng mất."… Tên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây!Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan.Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên.Edit: Phượng Khuynh Yên.Beta: Meo Meo.Thu Phục Được Thần Thú, Ắt Có Thiên Hạ."Đóng cửa! Thả Nhị Hắc!"Chân của Nhị Hắc đột nhiên tăng vọt, móng vuốt lóe lên sắc bén đạp mạnh xuống đất! Thân hình mập mạp nhỏ nhắn biến to, hình dáng con thú thon dài xinh đẹp hoàn mỹ đầy hoang dã, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người, so với con chó thông thường càng thêm đáng sợ! Hai chân trước của Nhị Hắc nghiêng về phía trước, cơ thể to lớn mạnh mẽ, Nhị Hắc ngẩng đầu lên nóc nhà phát ra tiếng gầm nguy hiểm: "Gầm gừ!! Gầm gừ!!"Hắc Phong Sơn Trại ầm ầm rung dộng, sơn tặc sớm đã chuẩn bị tinh thần quỳ rạp trên đất bịt chặt hai tai!Dương Băng Trác, Tân Bạch bị chấn động bởi tiếng gầm của Nhị Hắc, buộc phải lui về sau vài bước, nửa quỳ trên mặt đất.Tuy rằng họ có phòng bị, vẫn không thể chống chọi lại uy thế của tiếng gầm.Chỉ có mỗi Thánh Lăng Kiêu tao nhã đứng nguyên tại chỗ, như thể tiếng gầm của Nhị Hắc không ảnh hưởng gì đến hắn.Hắn cười vui vẻ nhìn Nhị Hắc biến hóa, đôi mắt đen láy lập lòe sáng ngời.Đây chính là thần thú trong lời đồn ~ Trăm nghe không bằng một thấy ~~"Nhị Hắc, xuống núi nào!" Thiếu niên lưu loát nhảy lên ngồi khoanh chân trên người Nhị Hắc.Mắt phượng xinh đẹp mê chết người không đền mạng, mang theo ánh sáng lấp lánh khiến người ta không thể nhìn thẳng, sự tự tin rực rỡ phảng phất muốn đốt cháy cả cơ thể thiếu niên, làm cho cậu giống như được bao phủ tầng tầng lớp lớp hào quang chói rọi.Nhị Hắc nhận lệnh chân bước một bước liền xuất hiện ở cửa sảnh chính, động tác rất nhanh mắt thường không thấy rõ ràng, nhẹ nhàng và cao quý cõng theo thiếu niên biến mất trong tầm mắt tất cả sơn tặc.Bọn hắn nhìn bóng dáng xinh đẹp biến mất, thiếu niên hệt như một vị đế vương cao cao tại thượng điều khiển thần thú thượng cổ dưới ánh mặt trời."Thật nóng lòng muốn cưỡng gian rồi g**t ch*t cậu ấy ~~" Thánh Lăng Kiêu nở nụ cười dịu dàng.Chờ Dương Băng Trác, Tân Bạch ngẩng đầu thì phát hiện Giáo chủ nhà mình biến mất, chỉ còn dư âm câu nói này."Tân Bạch, ngươi nói xem nếu Giáo chủ chiến đấu với thiếu niên người nào thắng?" Dương Băng Trác rất nghiêm túc nghĩ về vấn đề này."...!Không biết.""Ngươi ngoại trừ không biết còn có thể nói câu gì khác không?" Dương Băng Trác hết chịu đựng nổi thái độ qua loa của Tân Bạch."Ta còn biết nói Ngươi câm miệng!" Tân Bạch đánh một cái vào ót Dương Băng Trác.Bây giờ Giáo chủ đã xuất hiện, gã không cần tiếp tục nghe mấy lời nhảm nhí ngu ngốc của hắn! Gã khoảng thời gian này, rất mệt mỏi với thằng ngốc này!"Ta có nghe phụ nữ nhanh trở mặt, không nghĩ tới ngươi trở mặt c*̃ng thật nhanh." Dương Băng Trác vỗ tay biểu lộ rằng ta phát hiện ra bí mật lớn: "Hoá ra Tân Bạch ngươi cũng là phụ nữ!""Bốp!" Tân Bạch đấm vào mặt Dương Băng Trác.Gã quá chán ngấy với tên ngốc này...!Rất nhiều người giang hồ tụ tập dưới chân núi Hắc Phong, chín đại môn phái vừa nghe tin đồn về thần thú sôi nổi phái người đến Phổ Huyện xem coi có chuyện gì, ngay cả Võ Lâm Minh cũng phái người đi.Thần thú là một truyền thuyết, nếu tiếng gầm chấn động màng nhĩ trước đó không lan truyền hàng ngàn dặm, ai cũng tin rằng thần thú thực sự xuất hiện."Không ngờ Võ Lâm Minh cũng có hứng thú đối với thần thú." Đại đệ tử phái Hoàng Phụng không nghĩ tới gặp được Võ Lâm Minh Hách Liên Hạo."Phái Hoàng Phụng các ngươi cũng ở đây mà, ta chỉ nhận lệnh Minh chủ đến điều tra thôi." Hách Liên Hạo là trợ thủ đắc lực của Võ Lâm Minh Minh Chủ Tiếu Vũ Phong, Võ Lâm Minh tuyệt đối không đơn giản cử Hách Liên Hạo đi điều tra như vậy."Chỉ là điều tra? Hừ! Dù sao Võ Lâm Minh đừng hòng mơ tưởng đánh chủ ý lên thần thú." Bất kể môn phái nào muốn nhân cơ hội độc chiếm thần thú đều sẽ bị những người khác trong giang hồ tấn công: "Thần thú không thuộc về bất kỳ kẻ nào!"Hách Liên Hạo nheo mắt nhìn người đàn ông bình thường nhưng nói chuyện khôn khéo trước mặt: "Tin đồn thực sự lan truyền rất xa.""Đã sớm không còn là bí mật, chốn giang hồ ai không biết tin đồn kia...!Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ, ta e rằng đây mới là mục đích chính của Võ Lâm Minh các ngươi!"Trăm năm trước, có lời tiên tri: Thần thú sẽ giáng lâm, kẻ mạnh xuất hiện, thiên hạ chỉ có duy nhất một vị vua.Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ...!Nhưng đó chỉ là truyền thuyết về lời tiên đoán một trăm năm trước, nhiều người sớm quên lời tiên đoán này.Nhưng khi tiếng gầm kinh thiên của loài thú xuất hiện ở Phổ Huyện, tin tức về sự xuất hiện của thần thú được lan rộng, mọi người bắt đầu nghĩ tới lời tiên đoán kia!!"Phái Hoàng Phụng quả thật không coi ai ra gì, một người không khống chế được miệng lưỡi có thể làm đại đệ tử à?" Hách Liên Hạo cười lạnh, thân thể nhoáng lên biến mất rời xa phái Hoàng Phụng."Đáng giận! Chẳng qua một con chó trông cửa của Tiếu Vũ Phong kiêu ngạo cái quái gì!""Gầm gừ!!" Tiếng gầm của loài thú, mọi người dưới chân núi Hắc Phong cảm thấy sợ hãi từ trong xương lan khắp cơ thể, cây cối vốn yên tĩnh bắt đầu rung động, rừng cây không ngừng lay động giống như biển lớn nổi sóng ầm ầm.Những người ẩn mình ở nơi bí mật gần đó, những người vây quanh dưới chân núi bỗng cảm thấy ớn lạnh...!"Hahaha!! Haha!!!" Tiếng cười trong veo véo von vang lên từ trên núi."Haha, cuối cùng cũng đến rồi!!" Giọng nói trong trẻo non nớt nghe êm tai, tiếng cười của thiếu niên xen lẫn tiếng gầm của loài thú mang đến cho người ta một cảm giác kỳ dị.Mặc dù tiếng gầm không kinh thiên động địa như trước, nhưng âm thanh đó sẽ không bao giờ khiến người ta nghi ngờ đó không phải là thần thú!"Ai là người mạnh nhất trong số các ngươi!?" Một câu hỏi từ trên không truyền đến, mọi người đều ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời!Theo ghi chép lịch sử võ lâm, đây là lần đầu tiên người người trong giang hồ nhớ đến cái tên "Mộc Phàm".Thần thú hung tàn kiêu ngạo, bộ lông đen bóng, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người.Thiếu niên ngồi trên lưng có nụ cười má lúm đồng tiền bên trái rực rỡ không gì sánh bằng.Thiếu niên ngồi trên người hắc cẩu, nụ cười má lúm đồng tiền từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống mọi người, tựa như nhìn giun dế nhỏ bé bình thường, vừa kiêu ngạo vừa hung hăng: "Ai là người có mạnh nhất."(Phượng Khuynh Yên: E hèm ~ Chó đen thì hơi kỳ nên mình giữ nguyên văn hắc cẩu cho hay).

Tên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây!

Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan.

Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên.

Edit: Phượng Khuynh Yên.

Beta: Meo Meo.

Thu Phục Được Thần Thú, Ắt Có Thiên Hạ.

"Đóng cửa! Thả Nhị Hắc!"

Chân của Nhị Hắc đột nhiên tăng vọt, móng vuốt lóe lên sắc bén đạp mạnh xuống đất! Thân hình mập mạp nhỏ nhắn biến to, hình dáng con thú thon dài xinh đẹp hoàn mỹ đầy hoang dã, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người, so với con chó thông thường càng thêm đáng sợ! Hai chân trước của Nhị Hắc nghiêng về phía trước, cơ thể to lớn mạnh mẽ, Nhị Hắc ngẩng đầu lên nóc nhà phát ra tiếng gầm nguy hiểm: "Gầm gừ!! Gầm gừ!!"

Hắc Phong Sơn Trại ầm ầm rung dộng, sơn tặc sớm đã chuẩn bị tinh thần quỳ rạp trên đất bịt chặt hai tai!

Dương Băng Trác, Tân Bạch bị chấn động bởi tiếng gầm của Nhị Hắc, buộc phải lui về sau vài bước, nửa quỳ trên mặt đất.

Tuy rằng họ có phòng bị, vẫn không thể chống chọi lại uy thế của tiếng gầm.

Chỉ có mỗi Thánh Lăng Kiêu tao nhã đứng nguyên tại chỗ, như thể tiếng gầm của Nhị Hắc không ảnh hưởng gì đến hắn.

Hắn cười vui vẻ nhìn Nhị Hắc biến hóa, đôi mắt đen láy lập lòe sáng ngời.

Đây chính là thần thú trong lời đồn ~ Trăm nghe không bằng một thấy ~~

"Nhị Hắc, xuống núi nào!" Thiếu niên lưu loát nhảy lên ngồi khoanh chân trên người Nhị Hắc.

Mắt phượng xinh đẹp mê chết người không đền mạng, mang theo ánh sáng lấp lánh khiến người ta không thể nhìn thẳng, sự tự tin rực rỡ phảng phất muốn đốt cháy cả cơ thể thiếu niên, làm cho cậu giống như được bao phủ tầng tầng lớp lớp hào quang chói rọi.

Nhị Hắc nhận lệnh chân bước một bước liền xuất hiện ở cửa sảnh chính, động tác rất nhanh mắt thường không thấy rõ ràng, nhẹ nhàng và cao quý cõng theo thiếu niên biến mất trong tầm mắt tất cả sơn tặc.

Bọn hắn nhìn bóng dáng xinh đẹp biến mất, thiếu niên hệt như một vị đế vương cao cao tại thượng điều khiển thần thú thượng cổ dưới ánh mặt trời.

"Thật nóng lòng muốn cưỡng gian rồi g**t ch*t cậu ấy ~~" Thánh Lăng Kiêu nở nụ cười dịu dàng.

Chờ Dương Băng Trác, Tân Bạch ngẩng đầu thì phát hiện Giáo chủ nhà mình biến mất, chỉ còn dư âm câu nói này.

"Tân Bạch, ngươi nói xem nếu Giáo chủ chiến đấu với thiếu niên người nào thắng?" Dương Băng Trác rất nghiêm túc nghĩ về vấn đề này.

"...!Không biết."

"Ngươi ngoại trừ không biết còn có thể nói câu gì khác không?" Dương Băng Trác hết chịu đựng nổi thái độ qua loa của Tân Bạch.

"Ta còn biết nói Ngươi câm miệng!" Tân Bạch đánh một cái vào ót Dương Băng Trác.

Bây giờ Giáo chủ đã xuất hiện, gã không cần tiếp tục nghe mấy lời nhảm nhí ngu ngốc của hắn! Gã khoảng thời gian này, rất mệt mỏi với thằng ngốc này!

"Ta có nghe phụ nữ nhanh trở mặt, không nghĩ tới ngươi trở mặt c*̃ng thật nhanh." Dương Băng Trác vỗ tay biểu lộ rằng ta phát hiện ra bí mật lớn: "Hoá ra Tân Bạch ngươi cũng là phụ nữ!"

"Bốp!" Tân Bạch đấm vào mặt Dương Băng Trác.

Gã quá chán ngấy với tên ngốc này...!

Rất nhiều người giang hồ tụ tập dưới chân núi Hắc Phong, chín đại môn phái vừa nghe tin đồn về thần thú sôi nổi phái người đến Phổ Huyện xem coi có chuyện gì, ngay cả Võ Lâm Minh cũng phái người đi.

Thần thú là một truyền thuyết, nếu tiếng gầm chấn động màng nhĩ trước đó không lan truyền hàng ngàn dặm, ai cũng tin rằng thần thú thực sự xuất hiện.

"Không ngờ Võ Lâm Minh cũng có hứng thú đối với thần thú." Đại đệ tử phái Hoàng Phụng không nghĩ tới gặp được Võ Lâm Minh Hách Liên Hạo.

"Phái Hoàng Phụng các ngươi cũng ở đây mà, ta chỉ nhận lệnh Minh chủ đến điều tra thôi." Hách Liên Hạo là trợ thủ đắc lực của Võ Lâm Minh Minh Chủ Tiếu Vũ Phong, Võ Lâm Minh tuyệt đối không đơn giản cử Hách Liên Hạo đi điều tra như vậy.

"Chỉ là điều tra? Hừ! Dù sao Võ Lâm Minh đừng hòng mơ tưởng đánh chủ ý lên thần thú." Bất kể môn phái nào muốn nhân cơ hội độc chiếm thần thú đều sẽ bị những người khác trong giang hồ tấn công: "Thần thú không thuộc về bất kỳ kẻ nào!"

Hách Liên Hạo nheo mắt nhìn người đàn ông bình thường nhưng nói chuyện khôn khéo trước mặt: "Tin đồn thực sự lan truyền rất xa."

"Đã sớm không còn là bí mật, chốn giang hồ ai không biết tin đồn kia...!Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ, ta e rằng đây mới là mục đích chính của Võ Lâm Minh các ngươi!"

Trăm năm trước, có lời tiên tri: Thần thú sẽ giáng lâm, kẻ mạnh xuất hiện, thiên hạ chỉ có duy nhất một vị vua.

Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ...!

Nhưng đó chỉ là truyền thuyết về lời tiên đoán một trăm năm trước, nhiều người sớm quên lời tiên đoán này.

Nhưng khi tiếng gầm kinh thiên của loài thú xuất hiện ở Phổ Huyện, tin tức về sự xuất hiện của thần thú được lan rộng, mọi người bắt đầu nghĩ tới lời tiên đoán kia!!

"Phái Hoàng Phụng quả thật không coi ai ra gì, một người không khống chế được miệng lưỡi có thể làm đại đệ tử à?" Hách Liên Hạo cười lạnh, thân thể nhoáng lên biến mất rời xa phái Hoàng Phụng.

"Đáng giận! Chẳng qua một con chó trông cửa của Tiếu Vũ Phong kiêu ngạo cái quái gì!"

"Gầm gừ!!" Tiếng gầm của loài thú, mọi người dưới chân núi Hắc Phong cảm thấy sợ hãi từ trong xương lan khắp cơ thể, cây cối vốn yên tĩnh bắt đầu rung động, rừng cây không ngừng lay động giống như biển lớn nổi sóng ầm ầm.

Những người ẩn mình ở nơi bí mật gần đó, những người vây quanh dưới chân núi bỗng cảm thấy ớn lạnh...!

"Hahaha!! Haha!!!" Tiếng cười trong veo véo von vang lên từ trên núi.

"Haha, cuối cùng cũng đến rồi!!" Giọng nói trong trẻo non nớt nghe êm tai, tiếng cười của thiếu niên xen lẫn tiếng gầm của loài thú mang đến cho người ta một cảm giác kỳ dị.

Mặc dù tiếng gầm không kinh thiên động địa như trước, nhưng âm thanh đó sẽ không bao giờ khiến người ta nghi ngờ đó không phải là thần thú!

"Ai là người mạnh nhất trong số các ngươi!?" Một câu hỏi từ trên không truyền đến, mọi người đều ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời!

Theo ghi chép lịch sử võ lâm, đây là lần đầu tiên người người trong giang hồ nhớ đến cái tên "Mộc Phàm".

Thần thú hung tàn kiêu ngạo, bộ lông đen bóng, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người.

Thiếu niên ngồi trên lưng có nụ cười má lúm đồng tiền bên trái rực rỡ không gì sánh bằng.

Thiếu niên ngồi trên người hắc cẩu, nụ cười má lúm đồng tiền từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống mọi người, tựa như nhìn giun dế nhỏ bé bình thường, vừa kiêu ngạo vừa hung hăng: "Ai là người có mạnh nhất."

(Phượng Khuynh Yên: E hèm ~ Chó đen thì hơi kỳ nên mình giữ nguyên văn hắc cẩu cho hay).

Nằm Xuống! Cướp Đây!Tác giả: Phong Cuồng Phán QuanTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây! Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan. Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên. Edit: Phượng Khuynh Yên. Beta: Meo Meo. Xuyên Không. Dưới chân núi Phổ Huyện, một đám người vây quanh kiệu hoa, chính giữa là hai người nam nữ tuổi tác đã cao khóc trông có vẻ thương tâm, cuối cùng nữ nhân đeo lên cổ thiếu niên bên trong kiệu một vòng bánh mì lớn. "Thời gian sắp đến rồi, các ngươi nhanh trở về đi." "Kiếp trước ta tạo nghiệp gì! Mà con trai ngoan của ta bị đưa lên núi cho người chà đạp." Nữ nhân ra sức khóc, dùng khăn tay lau chùi khóe mắt không tồn tại giọt nước nào. "Nếu dâng con gái ngươi lên ngươi chịu sao? Cũng không biết người làm mẹ như ngươi suy nghĩ như thế nào!" Người nâng kiệu nhìn sắc trời, hiển nhiên không hài lòng vì bị chậm trễ, nếu không nhanh một chút thì trời tối họ mới đến núi. "Dâng nữ nhi lên không phải để cho những sơn tặc kia chà đạp đến chết à!" Nữ nhân tức giận đến mức hất khăn tay lên tiếng. "...!Vậy ngươi không sợ con trai ngươi lên đó hỏng mất."… Tên Danmei: Nằm xuống! Cướp Đây!Tác Giả: Phong Cuồng Phán Quan.Chuyển Ngữ: Phượng Khuynh Yên.Edit: Phượng Khuynh Yên.Beta: Meo Meo.Thu Phục Được Thần Thú, Ắt Có Thiên Hạ."Đóng cửa! Thả Nhị Hắc!"Chân của Nhị Hắc đột nhiên tăng vọt, móng vuốt lóe lên sắc bén đạp mạnh xuống đất! Thân hình mập mạp nhỏ nhắn biến to, hình dáng con thú thon dài xinh đẹp hoàn mỹ đầy hoang dã, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người, so với con chó thông thường càng thêm đáng sợ! Hai chân trước của Nhị Hắc nghiêng về phía trước, cơ thể to lớn mạnh mẽ, Nhị Hắc ngẩng đầu lên nóc nhà phát ra tiếng gầm nguy hiểm: "Gầm gừ!! Gầm gừ!!"Hắc Phong Sơn Trại ầm ầm rung dộng, sơn tặc sớm đã chuẩn bị tinh thần quỳ rạp trên đất bịt chặt hai tai!Dương Băng Trác, Tân Bạch bị chấn động bởi tiếng gầm của Nhị Hắc, buộc phải lui về sau vài bước, nửa quỳ trên mặt đất.Tuy rằng họ có phòng bị, vẫn không thể chống chọi lại uy thế của tiếng gầm.Chỉ có mỗi Thánh Lăng Kiêu tao nhã đứng nguyên tại chỗ, như thể tiếng gầm của Nhị Hắc không ảnh hưởng gì đến hắn.Hắn cười vui vẻ nhìn Nhị Hắc biến hóa, đôi mắt đen láy lập lòe sáng ngời.Đây chính là thần thú trong lời đồn ~ Trăm nghe không bằng một thấy ~~"Nhị Hắc, xuống núi nào!" Thiếu niên lưu loát nhảy lên ngồi khoanh chân trên người Nhị Hắc.Mắt phượng xinh đẹp mê chết người không đền mạng, mang theo ánh sáng lấp lánh khiến người ta không thể nhìn thẳng, sự tự tin rực rỡ phảng phất muốn đốt cháy cả cơ thể thiếu niên, làm cho cậu giống như được bao phủ tầng tầng lớp lớp hào quang chói rọi.Nhị Hắc nhận lệnh chân bước một bước liền xuất hiện ở cửa sảnh chính, động tác rất nhanh mắt thường không thấy rõ ràng, nhẹ nhàng và cao quý cõng theo thiếu niên biến mất trong tầm mắt tất cả sơn tặc.Bọn hắn nhìn bóng dáng xinh đẹp biến mất, thiếu niên hệt như một vị đế vương cao cao tại thượng điều khiển thần thú thượng cổ dưới ánh mặt trời."Thật nóng lòng muốn cưỡng gian rồi g**t ch*t cậu ấy ~~" Thánh Lăng Kiêu nở nụ cười dịu dàng.Chờ Dương Băng Trác, Tân Bạch ngẩng đầu thì phát hiện Giáo chủ nhà mình biến mất, chỉ còn dư âm câu nói này."Tân Bạch, ngươi nói xem nếu Giáo chủ chiến đấu với thiếu niên người nào thắng?" Dương Băng Trác rất nghiêm túc nghĩ về vấn đề này."...!Không biết.""Ngươi ngoại trừ không biết còn có thể nói câu gì khác không?" Dương Băng Trác hết chịu đựng nổi thái độ qua loa của Tân Bạch."Ta còn biết nói Ngươi câm miệng!" Tân Bạch đánh một cái vào ót Dương Băng Trác.Bây giờ Giáo chủ đã xuất hiện, gã không cần tiếp tục nghe mấy lời nhảm nhí ngu ngốc của hắn! Gã khoảng thời gian này, rất mệt mỏi với thằng ngốc này!"Ta có nghe phụ nữ nhanh trở mặt, không nghĩ tới ngươi trở mặt c*̃ng thật nhanh." Dương Băng Trác vỗ tay biểu lộ rằng ta phát hiện ra bí mật lớn: "Hoá ra Tân Bạch ngươi cũng là phụ nữ!""Bốp!" Tân Bạch đấm vào mặt Dương Băng Trác.Gã quá chán ngấy với tên ngốc này...!Rất nhiều người giang hồ tụ tập dưới chân núi Hắc Phong, chín đại môn phái vừa nghe tin đồn về thần thú sôi nổi phái người đến Phổ Huyện xem coi có chuyện gì, ngay cả Võ Lâm Minh cũng phái người đi.Thần thú là một truyền thuyết, nếu tiếng gầm chấn động màng nhĩ trước đó không lan truyền hàng ngàn dặm, ai cũng tin rằng thần thú thực sự xuất hiện."Không ngờ Võ Lâm Minh cũng có hứng thú đối với thần thú." Đại đệ tử phái Hoàng Phụng không nghĩ tới gặp được Võ Lâm Minh Hách Liên Hạo."Phái Hoàng Phụng các ngươi cũng ở đây mà, ta chỉ nhận lệnh Minh chủ đến điều tra thôi." Hách Liên Hạo là trợ thủ đắc lực của Võ Lâm Minh Minh Chủ Tiếu Vũ Phong, Võ Lâm Minh tuyệt đối không đơn giản cử Hách Liên Hạo đi điều tra như vậy."Chỉ là điều tra? Hừ! Dù sao Võ Lâm Minh đừng hòng mơ tưởng đánh chủ ý lên thần thú." Bất kể môn phái nào muốn nhân cơ hội độc chiếm thần thú đều sẽ bị những người khác trong giang hồ tấn công: "Thần thú không thuộc về bất kỳ kẻ nào!"Hách Liên Hạo nheo mắt nhìn người đàn ông bình thường nhưng nói chuyện khôn khéo trước mặt: "Tin đồn thực sự lan truyền rất xa.""Đã sớm không còn là bí mật, chốn giang hồ ai không biết tin đồn kia...!Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ, ta e rằng đây mới là mục đích chính của Võ Lâm Minh các ngươi!"Trăm năm trước, có lời tiên tri: Thần thú sẽ giáng lâm, kẻ mạnh xuất hiện, thiên hạ chỉ có duy nhất một vị vua.Người thu phục được thần thú, ắt có thiên hạ...!Nhưng đó chỉ là truyền thuyết về lời tiên đoán một trăm năm trước, nhiều người sớm quên lời tiên đoán này.Nhưng khi tiếng gầm kinh thiên của loài thú xuất hiện ở Phổ Huyện, tin tức về sự xuất hiện của thần thú được lan rộng, mọi người bắt đầu nghĩ tới lời tiên đoán kia!!"Phái Hoàng Phụng quả thật không coi ai ra gì, một người không khống chế được miệng lưỡi có thể làm đại đệ tử à?" Hách Liên Hạo cười lạnh, thân thể nhoáng lên biến mất rời xa phái Hoàng Phụng."Đáng giận! Chẳng qua một con chó trông cửa của Tiếu Vũ Phong kiêu ngạo cái quái gì!""Gầm gừ!!" Tiếng gầm của loài thú, mọi người dưới chân núi Hắc Phong cảm thấy sợ hãi từ trong xương lan khắp cơ thể, cây cối vốn yên tĩnh bắt đầu rung động, rừng cây không ngừng lay động giống như biển lớn nổi sóng ầm ầm.Những người ẩn mình ở nơi bí mật gần đó, những người vây quanh dưới chân núi bỗng cảm thấy ớn lạnh...!"Hahaha!! Haha!!!" Tiếng cười trong veo véo von vang lên từ trên núi."Haha, cuối cùng cũng đến rồi!!" Giọng nói trong trẻo non nớt nghe êm tai, tiếng cười của thiếu niên xen lẫn tiếng gầm của loài thú mang đến cho người ta một cảm giác kỳ dị.Mặc dù tiếng gầm không kinh thiên động địa như trước, nhưng âm thanh đó sẽ không bao giờ khiến người ta nghi ngờ đó không phải là thần thú!"Ai là người mạnh nhất trong số các ngươi!?" Một câu hỏi từ trên không truyền đến, mọi người đều ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời!Theo ghi chép lịch sử võ lâm, đây là lần đầu tiên người người trong giang hồ nhớ đến cái tên "Mộc Phàm".Thần thú hung tàn kiêu ngạo, bộ lông đen bóng, bộ lông đen bóng, đôi mắt xanh biếc hẹp dài sắc bén khát máu, hai răng nanh to dài tỏa ra sát khí khiếp người.Thiếu niên ngồi trên lưng có nụ cười má lúm đồng tiền bên trái rực rỡ không gì sánh bằng.Thiếu niên ngồi trên người hắc cẩu, nụ cười má lúm đồng tiền từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống mọi người, tựa như nhìn giun dế nhỏ bé bình thường, vừa kiêu ngạo vừa hung hăng: "Ai là người có mạnh nhất."(Phượng Khuynh Yên: E hèm ~ Chó đen thì hơi kỳ nên mình giữ nguyên văn hắc cẩu cho hay).

Chương 13: 13: Thu Phục Được Thần Thú Ắt Có Thiên Hạ