Suốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam…
Chương 88: Mang đến tận nhà
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Bên ngoài Mã Hoằng quát:- Ai?Thoạt đầu hắn nghe tiếng động khẽ cũng như Triệu Sĩ Nguyên song hắn chưa biết là tiếng động gì, bây giờ nghe âm thanh hắn mới rõ là có người vào miếu.Theo đúng thân pháp Kim Lý Xuyên Ba hắn vọt mình vào miếu.Lúc đó người bí mật đã đặt tay kia l*n đ*nh đầu Triệu Sĩ Nguyên, rút tay nơi ngực về.Hắn giật mình, hấp tấp hỏi:- Tôn giá là ai? Có gì cứ nói, hà tất phải uy h**p như vậy?Người đó còn ẩn mình sau lưng Triệu Sĩ Nguyên, nên Mã Hoằng chưa trông tỏ mặt mày.Liền theo đó, ba người kia nghe tiếng động, cùng chạy vào, cùng hỏi một lượt:- Ai?- Ai?- Ai?Mã Hoằng nhìn bọn Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt, trầm giọng hỏi:- Ai sơ ý để cho kẻ lạ đột nhập vào đây?Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt trố mắt:- Bọn chúng tôi? Không lẽ người đó do cửa miếu mà vào?Mã Hoằng cau mày toan nói gì đó, nhưng đảo mắt nhìn quanh lòng miếu nhỏ, nhận ra chỉ có vọng cửa chánh và hai khung cửa sổ hai bên, còn thì tường bao kín không một lỗ hổng nhỏ nào có thể cho là lối xuất nhập.Nếu người đó không vào cửa chánh, thì vào bằng lối nào? Bởi hai cửa sổ đóng chặt?Mà cửa chánh lại do hắn trấn giữ?Như vậy hắn còn nói gì được chứ? Hắn không nói được bỗng hắn bật cười dài.Bọn Kim Lập kinh hãi, hấp tấp hỏi:- Đại ca...Giọng cười của hắn trở nên thê thảm, hắn thốt:- Ta đắc tội với Thiếu lệnh chủ! Ta không xứng đáng! Bởi bất tài mà thành ra hãm hại lệnh chủ! Còn mặt mũi nào nhìn lệnh chủ nữa!Hắn đưa cao tay định đấm xuống đầu.Kim Lập và Trương Phàm đứng cạnh hắn đồng hét lên:- Đại ca
Bên ngoài Mã Hoằng quát:
- Ai?
Thoạt đầu hắn nghe tiếng động khẽ cũng như Triệu Sĩ Nguyên song hắn chưa biết là tiếng động gì, bây giờ nghe âm thanh hắn mới rõ là có người vào miếu.
Theo đúng thân pháp Kim Lý Xuyên Ba hắn vọt mình vào miếu.
Lúc đó người bí mật đã đặt tay kia l*n đ*nh đầu Triệu Sĩ Nguyên, rút tay nơi ngực về.
Hắn giật mình, hấp tấp hỏi:
- Tôn giá là ai? Có gì cứ nói, hà tất phải uy h**p như vậy?
Người đó còn ẩn mình sau lưng Triệu Sĩ Nguyên, nên Mã Hoằng chưa trông tỏ mặt mày.
Liền theo đó, ba người kia nghe tiếng động, cùng chạy vào, cùng hỏi một lượt:
- Ai?
- Ai?
- Ai?
Mã Hoằng nhìn bọn Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt, trầm giọng hỏi:
- Ai sơ ý để cho kẻ lạ đột nhập vào đây?
Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt trố mắt:
- Bọn chúng tôi? Không lẽ người đó do cửa miếu mà vào?
Mã Hoằng cau mày toan nói gì đó, nhưng đảo mắt nhìn quanh lòng miếu nhỏ, nhận ra chỉ có vọng cửa chánh và hai khung cửa sổ hai bên, còn thì tường bao kín không một lỗ hổng nhỏ nào có thể cho là lối xuất nhập.
Nếu người đó không vào cửa chánh, thì vào bằng lối nào? Bởi hai cửa sổ đóng chặt?
Mà cửa chánh lại do hắn trấn giữ?
Như vậy hắn còn nói gì được chứ? Hắn không nói được bỗng hắn bật cười dài.
Bọn Kim Lập kinh hãi, hấp tấp hỏi:
- Đại ca...
Giọng cười của hắn trở nên thê thảm, hắn thốt:
- Ta đắc tội với Thiếu lệnh chủ! Ta không xứng đáng! Bởi bất tài mà thành ra hãm hại lệnh chủ! Còn mặt mũi nào nhìn lệnh chủ nữa!
Hắn đưa cao tay định đấm xuống đầu.
Kim Lập và Trương Phàm đứng cạnh hắn đồng hét lên:
- Đại ca
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Bên ngoài Mã Hoằng quát:- Ai?Thoạt đầu hắn nghe tiếng động khẽ cũng như Triệu Sĩ Nguyên song hắn chưa biết là tiếng động gì, bây giờ nghe âm thanh hắn mới rõ là có người vào miếu.Theo đúng thân pháp Kim Lý Xuyên Ba hắn vọt mình vào miếu.Lúc đó người bí mật đã đặt tay kia l*n đ*nh đầu Triệu Sĩ Nguyên, rút tay nơi ngực về.Hắn giật mình, hấp tấp hỏi:- Tôn giá là ai? Có gì cứ nói, hà tất phải uy h**p như vậy?Người đó còn ẩn mình sau lưng Triệu Sĩ Nguyên, nên Mã Hoằng chưa trông tỏ mặt mày.Liền theo đó, ba người kia nghe tiếng động, cùng chạy vào, cùng hỏi một lượt:- Ai?- Ai?- Ai?Mã Hoằng nhìn bọn Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt, trầm giọng hỏi:- Ai sơ ý để cho kẻ lạ đột nhập vào đây?Kim Lập, Trương Phàm và Từ Kiệt trố mắt:- Bọn chúng tôi? Không lẽ người đó do cửa miếu mà vào?Mã Hoằng cau mày toan nói gì đó, nhưng đảo mắt nhìn quanh lòng miếu nhỏ, nhận ra chỉ có vọng cửa chánh và hai khung cửa sổ hai bên, còn thì tường bao kín không một lỗ hổng nhỏ nào có thể cho là lối xuất nhập.Nếu người đó không vào cửa chánh, thì vào bằng lối nào? Bởi hai cửa sổ đóng chặt?Mà cửa chánh lại do hắn trấn giữ?Như vậy hắn còn nói gì được chứ? Hắn không nói được bỗng hắn bật cười dài.Bọn Kim Lập kinh hãi, hấp tấp hỏi:- Đại ca...Giọng cười của hắn trở nên thê thảm, hắn thốt:- Ta đắc tội với Thiếu lệnh chủ! Ta không xứng đáng! Bởi bất tài mà thành ra hãm hại lệnh chủ! Còn mặt mũi nào nhìn lệnh chủ nữa!Hắn đưa cao tay định đấm xuống đầu.Kim Lập và Trương Phàm đứng cạnh hắn đồng hét lên:- Đại ca