Suốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam…
Chương 93: Quay đầu thấy bến
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Hiệp sĩ chính là Triệu Sĩ Nguyên.Chàng dùng bổn thân chân lực, theo bí pháp đánh mạnh vào tâm của Phổ Tế đại sư, thức tỉnh u mê của lão ta, giúp lão thu hồi lương tri.Cũng may, Phổ Tế đại sư chưa đến đổi tán tận lương tâm nên qua phút giây bàng hoàng, lão tỉnh ngộ.Lão buông xuôi tay xuống, cúi đầu thốt:- Đệ tử biết tội rồi, xin các vị tổ sư và ân sư xử tội.Lão lùi lại một bước, ngã xuống.Liễn Nhân mở mắt ra nhìn Triệu Sĩ Nguyên một lúc lâu, niệm phật hiệu rồi gật đầu:- Lành thay! Thiếu lệnh chủ là bậc đại trí tuệ, thức tỉnh được nghịch đồ, công đức rất lớn! Thinh danh của bổn phái nếu còn cũng là nhờ Thiếu lệnh chủ!Triệu Sĩ Nguyên nghiêng mình:- Có gì đâu! Lão tăng dạy quá lời!Liễu Nhân tổ sư nhìn qua Phổ Tế đại sư:- Tán Công Tán của ngươi đó đã được Thiếu lệnh chủ giải độc rồi, ngươi đừng tưởng hành vi ám muội của ngươi cải được số trời. Nhờ Thiếu lệnh chủ mà ngươi thoát chết dưới một chưởng của Liễu Phi tổ sư, thì mạng sống của ngươi do Thiếu lệnh chủ ban cho vậy!Hãy bước tới tạ Ơn người!Phổ Tế đại sư đến lúc đó mới biết mình suýt chết nơi tay Liễu Phi tổ sư, sợ toát mồ hôi lạnh.Phổ Tế đại sư đứng lên lạy tạ bốn vị tổ sư, kế đến ân sư, sau cùng là Triệu Sĩ Nguyên.Với Triệu Sĩ Nguyên, lão thốt:- Bần tăng trong một phút lỗi lầm, dấy động lòng tham, thành mang tiếng nhơ, ngàn năm không rửa sạch. Nhờ Thiếu lệnh chủ đề tỉnh cứu thoát tánh mạng thì trọn kiếp dư sinh này, vĩnh viễn bần tăng xin khắc ghi ơn cao đức trọng.Triệu Sĩ Nguyên cười nhẹ:- Việc nhỏ mọn, đại sư đừng để tâm!Phổ Tế đại sư lùi lại, đứng nép qua một bên, chờ lịnh phát lạc.Liễu Nhân gọi:- Trí Năng!Trí Năng thiền sư bước tới:- Có đệ tử là Trí Năng đây!Liễu Nhân hỏi:
Hiệp sĩ chính là Triệu Sĩ Nguyên.
Chàng dùng bổn thân chân lực, theo bí pháp đánh mạnh vào tâm của Phổ Tế đại sư, thức tỉnh u mê của lão ta, giúp lão thu hồi lương tri.
Cũng may, Phổ Tế đại sư chưa đến đổi tán tận lương tâm nên qua phút giây bàng hoàng, lão tỉnh ngộ.
Lão buông xuôi tay xuống, cúi đầu thốt:
- Đệ tử biết tội rồi, xin các vị tổ sư và ân sư xử tội.
Lão lùi lại một bước, ngã xuống.
Liễn Nhân mở mắt ra nhìn Triệu Sĩ Nguyên một lúc lâu, niệm phật hiệu rồi gật đầu:
- Lành thay! Thiếu lệnh chủ là bậc đại trí tuệ, thức tỉnh được nghịch đồ, công đức rất lớn! Thinh danh của bổn phái nếu còn cũng là nhờ Thiếu lệnh chủ!
Triệu Sĩ Nguyên nghiêng mình:
- Có gì đâu! Lão tăng dạy quá lời!
Liễu Nhân tổ sư nhìn qua Phổ Tế đại sư:
- Tán Công Tán của ngươi đó đã được Thiếu lệnh chủ giải độc rồi, ngươi đừng tưởng hành vi ám muội của ngươi cải được số trời. Nhờ Thiếu lệnh chủ mà ngươi thoát chết dưới một chưởng của Liễu Phi tổ sư, thì mạng sống của ngươi do Thiếu lệnh chủ ban cho vậy!
Hãy bước tới tạ Ơn người!
Phổ Tế đại sư đến lúc đó mới biết mình suýt chết nơi tay Liễu Phi tổ sư, sợ toát mồ hôi lạnh.
Phổ Tế đại sư đứng lên lạy tạ bốn vị tổ sư, kế đến ân sư, sau cùng là Triệu Sĩ Nguyên.
Với Triệu Sĩ Nguyên, lão thốt:
- Bần tăng trong một phút lỗi lầm, dấy động lòng tham, thành mang tiếng nhơ, ngàn năm không rửa sạch. Nhờ Thiếu lệnh chủ đề tỉnh cứu thoát tánh mạng thì trọn kiếp dư sinh này, vĩnh viễn bần tăng xin khắc ghi ơn cao đức trọng.
Triệu Sĩ Nguyên cười nhẹ:
- Việc nhỏ mọn, đại sư đừng để tâm!
Phổ Tế đại sư lùi lại, đứng nép qua một bên, chờ lịnh phát lạc.
Liễu Nhân gọi:
- Trí Năng!
Trí Năng thiền sư bước tới:
- Có đệ tử là Trí Năng đây!
Liễu Nhân hỏi:
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Hiệp sĩ chính là Triệu Sĩ Nguyên.Chàng dùng bổn thân chân lực, theo bí pháp đánh mạnh vào tâm của Phổ Tế đại sư, thức tỉnh u mê của lão ta, giúp lão thu hồi lương tri.Cũng may, Phổ Tế đại sư chưa đến đổi tán tận lương tâm nên qua phút giây bàng hoàng, lão tỉnh ngộ.Lão buông xuôi tay xuống, cúi đầu thốt:- Đệ tử biết tội rồi, xin các vị tổ sư và ân sư xử tội.Lão lùi lại một bước, ngã xuống.Liễn Nhân mở mắt ra nhìn Triệu Sĩ Nguyên một lúc lâu, niệm phật hiệu rồi gật đầu:- Lành thay! Thiếu lệnh chủ là bậc đại trí tuệ, thức tỉnh được nghịch đồ, công đức rất lớn! Thinh danh của bổn phái nếu còn cũng là nhờ Thiếu lệnh chủ!Triệu Sĩ Nguyên nghiêng mình:- Có gì đâu! Lão tăng dạy quá lời!Liễu Nhân tổ sư nhìn qua Phổ Tế đại sư:- Tán Công Tán của ngươi đó đã được Thiếu lệnh chủ giải độc rồi, ngươi đừng tưởng hành vi ám muội của ngươi cải được số trời. Nhờ Thiếu lệnh chủ mà ngươi thoát chết dưới một chưởng của Liễu Phi tổ sư, thì mạng sống của ngươi do Thiếu lệnh chủ ban cho vậy!Hãy bước tới tạ Ơn người!Phổ Tế đại sư đến lúc đó mới biết mình suýt chết nơi tay Liễu Phi tổ sư, sợ toát mồ hôi lạnh.Phổ Tế đại sư đứng lên lạy tạ bốn vị tổ sư, kế đến ân sư, sau cùng là Triệu Sĩ Nguyên.Với Triệu Sĩ Nguyên, lão thốt:- Bần tăng trong một phút lỗi lầm, dấy động lòng tham, thành mang tiếng nhơ, ngàn năm không rửa sạch. Nhờ Thiếu lệnh chủ đề tỉnh cứu thoát tánh mạng thì trọn kiếp dư sinh này, vĩnh viễn bần tăng xin khắc ghi ơn cao đức trọng.Triệu Sĩ Nguyên cười nhẹ:- Việc nhỏ mọn, đại sư đừng để tâm!Phổ Tế đại sư lùi lại, đứng nép qua một bên, chờ lịnh phát lạc.Liễu Nhân gọi:- Trí Năng!Trí Năng thiền sư bước tới:- Có đệ tử là Trí Năng đây!Liễu Nhân hỏi: