Suốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam…
Chương 96: Có thể xong rồi
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Nhờ ăn thứ Châu chi do Nữ Hoa Đà Cổ Mộ Liên chế ra, Triệu Sĩ Nguyên đã khôi phục hoàn toàn công lực, chàng thừa sức phát xuất Thiên Linh Tam Thức.Hơn thế, giờ đây chàng còn xuất phát do tâm, mà cũng có thể thu hồi tùy ý.Không như ở tại địa phủ, chàng dùng đến mười thành lực, lúc đối phó với bọn Lữ Trường Lâm, Âu Dương Ngọc Kỳ. Hiện tại chàng chỉ dùng năm thành thôi, mà oai lực còn mãnh liệt hơn trước nhiều.Châu Thiên Nhậm kinh hãi phi thường, đây là lần đầu tiên lão biết sợ trước mặt đối phương.Nhưng lão nghĩ rằng Hóa Lực Thần Công của lão cũng thần diệu lắm, gia dĩ suốt mấy mươi năm, lão luyện tập không ngừng, thì cái mức hỏa hầu của lão phải cao tột.Lão không tin là Thiên Linh Tam Thức lại làm gì nổi Hóa Lực Thần Công của lão.Lão vận đủ mười thành lực xuống tấn vững vàng, nghinh chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên.Hai chưởng kình chạm nhau, một nhả ra, một hút vào, nhả thì phải mạnh, hút thì nhẹ hơn, cái hút làm mất cái nhả, biến thực thành hư vô cùng kỳ diệu.Sau cùng cả hai lùi lại hai bước.Kết quả của cái chạm đó đúng sở liệu của Châu Thiên Nhậm, lão cho rằng Hóa Lực Thần Công của lão thừa công phá Thiên Linh Tam Thức của Triệu Sĩ Nguyên.Nhưng lão có biết đâu Triệu Sĩ Nguyên chỉ dùng năm thành, còn lão vận đủ mười thành?Lão mừng thầm.Niềm đắc ý hiện rõ nơi gương mặt, lão thốt:- Thiên Linh Tam Thức bất quá...Bỗng lão biến sắc mặt, hét lên một tiếng:- Oái!Nhưng như chớp, lão vung cả hai tay lên liên tục, tay thì vung mà chân lại lùi, như con thuyền đứt dây, bị nước cuốn trôi, con thuyền trôi song lại tròng trành, trông lão như một người say rượu vừa chập choạng lùi, vừa lảo đảo chực ngã.Lão đã lùi đúng chín bước rồi mới đứng lại được.Đôi chân của lão lún xuống đất, sâu hơn thước.Thì ra lúc hai chưởng lực chạm nhau, Châu Thiên Nhậm cảm thấy kháng lực của Triệu Sĩ Nguyên quá yếu, lão cứ tưởng là Hóa Lực Thần Công của lão đã làm tan mất chưởng lực của đối phương, lão mừng, sanh đắc ý.Ngờ đâu chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên vừa mất đó bỗng phát sanh trở lại, rồi cuốn dồn tới ào ào bật trôi lão như cây trốc gốc.Lão vừa lùi vừa vung tay, phát xuất Hóa Lực Thần Công liên miên, nhưng chẳng hóa giải được chưởng lực của Tri
Nhờ ăn thứ Châu chi do Nữ Hoa Đà Cổ Mộ Liên chế ra, Triệu Sĩ Nguyên đã khôi phục hoàn toàn công lực, chàng thừa sức phát xuất Thiên Linh Tam Thức.
Hơn thế, giờ đây chàng còn xuất phát do tâm, mà cũng có thể thu hồi tùy ý.
Không như ở tại địa phủ, chàng dùng đến mười thành lực, lúc đối phó với bọn Lữ Trường Lâm, Âu Dương Ngọc Kỳ. Hiện tại chàng chỉ dùng năm thành thôi, mà oai lực còn mãnh liệt hơn trước nhiều.
Châu Thiên Nhậm kinh hãi phi thường, đây là lần đầu tiên lão biết sợ trước mặt đối phương.
Nhưng lão nghĩ rằng Hóa Lực Thần Công của lão cũng thần diệu lắm, gia dĩ suốt mấy mươi năm, lão luyện tập không ngừng, thì cái mức hỏa hầu của lão phải cao tột.
Lão không tin là Thiên Linh Tam Thức lại làm gì nổi Hóa Lực Thần Công của lão.
Lão vận đủ mười thành lực xuống tấn vững vàng, nghinh chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên.
Hai chưởng kình chạm nhau, một nhả ra, một hút vào, nhả thì phải mạnh, hút thì nhẹ hơn, cái hút làm mất cái nhả, biến thực thành hư vô cùng kỳ diệu.
Sau cùng cả hai lùi lại hai bước.
Kết quả của cái chạm đó đúng sở liệu của Châu Thiên Nhậm, lão cho rằng Hóa Lực Thần Công của lão thừa công phá Thiên Linh Tam Thức của Triệu Sĩ Nguyên.
Nhưng lão có biết đâu Triệu Sĩ Nguyên chỉ dùng năm thành, còn lão vận đủ mười thành?
Lão mừng thầm.
Niềm đắc ý hiện rõ nơi gương mặt, lão thốt:
- Thiên Linh Tam Thức bất quá...
Bỗng lão biến sắc mặt, hét lên một tiếng:
- Oái!
Nhưng như chớp, lão vung cả hai tay lên liên tục, tay thì vung mà chân lại lùi, như con thuyền đứt dây, bị nước cuốn trôi, con thuyền trôi song lại tròng trành, trông lão như một người say rượu vừa chập choạng lùi, vừa lảo đảo chực ngã.
Lão đã lùi đúng chín bước rồi mới đứng lại được.
Đôi chân của lão lún xuống đất, sâu hơn thước.
Thì ra lúc hai chưởng lực chạm nhau, Châu Thiên Nhậm cảm thấy kháng lực của Triệu Sĩ Nguyên quá yếu, lão cứ tưởng là Hóa Lực Thần Công của lão đã làm tan mất chưởng lực của đối phương, lão mừng, sanh đắc ý.
Ngờ đâu chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên vừa mất đó bỗng phát sanh trở lại, rồi cuốn dồn tới ào ào bật trôi lão như cây trốc gốc.
Lão vừa lùi vừa vung tay, phát xuất Hóa Lực Thần Công liên miên, nhưng chẳng hóa giải được chưởng lực của Tri
Đạo Ma Nhị ĐếTác giả: Trần Thanh VânTruyện Kiếm HiệpSuốt mấy ngày đêm, mưa phùn lất phất rồi đến gió bấc từng cơn se sắt lòng người. Vào khoảng giờ Mùi, cơn mưa tuyết lại bắt đầu đổ xuống, từng mảnh hoa tuyết như lông ngổng rụng trắng bầu trời. Quả là một cơn tuyết to ít khi có ở miền Giang Nam bốn mùa thời tiết hiền lành này. Chỉ khoảng một giờ sau, mặt đất đã phủ lên một lớp tuyết trắng xóa lóng lánh tựa pha lê dầy hơn tất. Núi, sông cảnh vật dường được trang điểm thêm một lượt phấn trắng ngọc ngà, khiến màn đêm dù đã hạ thấp từ lâu nhưng cũng luyến lưu chưa đành buông rủ. Bóng đen của dạ trần, so với thường nhật, xem ra tới chậm khá nhiều. Bên giòng Mịch Giang, cạnh ngọn Ngọc duẩn Sơn, một gian tửu lầu nho nhỏ xinh xinh, mà lối kiến trúc thật cầu kỳ thanh nhả, từ đỉnh cho đến vách phiên, rèm cửa toàn bằng trúc bông đánh bóng màu dầu. Trong đó, nơi chiếc bàn đặt ở hướng Nam, ba gã trẻ, tuổi tác khoảng hai mươi hơn kém, đang ngồi hướng ra cửa sổ say sưa thưởng thức tuyết động rừng mai bên ngoài. Cả ba cùng sắc phục: áo dài màu lam… Nhờ ăn thứ Châu chi do Nữ Hoa Đà Cổ Mộ Liên chế ra, Triệu Sĩ Nguyên đã khôi phục hoàn toàn công lực, chàng thừa sức phát xuất Thiên Linh Tam Thức.Hơn thế, giờ đây chàng còn xuất phát do tâm, mà cũng có thể thu hồi tùy ý.Không như ở tại địa phủ, chàng dùng đến mười thành lực, lúc đối phó với bọn Lữ Trường Lâm, Âu Dương Ngọc Kỳ. Hiện tại chàng chỉ dùng năm thành thôi, mà oai lực còn mãnh liệt hơn trước nhiều.Châu Thiên Nhậm kinh hãi phi thường, đây là lần đầu tiên lão biết sợ trước mặt đối phương.Nhưng lão nghĩ rằng Hóa Lực Thần Công của lão cũng thần diệu lắm, gia dĩ suốt mấy mươi năm, lão luyện tập không ngừng, thì cái mức hỏa hầu của lão phải cao tột.Lão không tin là Thiên Linh Tam Thức lại làm gì nổi Hóa Lực Thần Công của lão.Lão vận đủ mười thành lực xuống tấn vững vàng, nghinh chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên.Hai chưởng kình chạm nhau, một nhả ra, một hút vào, nhả thì phải mạnh, hút thì nhẹ hơn, cái hút làm mất cái nhả, biến thực thành hư vô cùng kỳ diệu.Sau cùng cả hai lùi lại hai bước.Kết quả của cái chạm đó đúng sở liệu của Châu Thiên Nhậm, lão cho rằng Hóa Lực Thần Công của lão thừa công phá Thiên Linh Tam Thức của Triệu Sĩ Nguyên.Nhưng lão có biết đâu Triệu Sĩ Nguyên chỉ dùng năm thành, còn lão vận đủ mười thành?Lão mừng thầm.Niềm đắc ý hiện rõ nơi gương mặt, lão thốt:- Thiên Linh Tam Thức bất quá...Bỗng lão biến sắc mặt, hét lên một tiếng:- Oái!Nhưng như chớp, lão vung cả hai tay lên liên tục, tay thì vung mà chân lại lùi, như con thuyền đứt dây, bị nước cuốn trôi, con thuyền trôi song lại tròng trành, trông lão như một người say rượu vừa chập choạng lùi, vừa lảo đảo chực ngã.Lão đã lùi đúng chín bước rồi mới đứng lại được.Đôi chân của lão lún xuống đất, sâu hơn thước.Thì ra lúc hai chưởng lực chạm nhau, Châu Thiên Nhậm cảm thấy kháng lực của Triệu Sĩ Nguyên quá yếu, lão cứ tưởng là Hóa Lực Thần Công của lão đã làm tan mất chưởng lực của đối phương, lão mừng, sanh đắc ý.Ngờ đâu chưởng lực của Triệu Sĩ Nguyên vừa mất đó bỗng phát sanh trở lại, rồi cuốn dồn tới ào ào bật trôi lão như cây trốc gốc.Lão vừa lùi vừa vung tay, phát xuất Hóa Lực Thần Công liên miên, nhưng chẳng hóa giải được chưởng lực của Tri