Tác giả:

Thiên Hạo ngơ ngác nhìn thân thể của mình. Cậu nhớ mình bị tang thi cắn xé, cậu không muốn trở thành quái vật nên đã tự tử. Sau bây giờ ngoài đầu có chút đau thì thân thể nguyên vẹn. Chưa kịp biết chuyện gì thì một trận đau đầu ập đến làm cậu hôn mê. Trong mơ cậu gặp được chủ của cơ thể này. Hóa ra chủ khối thân thể này tên Từ Anh, năm nay 16 tuổi. Từ nhỏ cơ thể suy yếu nhiều bệnh, cha mẹ nguyên thân kinh doanh nhỏ trong thành phố, gia cảnh xem như sung túc. Không mai cha mẹ gặp nạn qua đời, họ hàng lừa chiếm hết gia sản lại đuổi nguyên thân về lại căn nhà cũ trước kia gia đình nguyên thân từng sống ở quê. Sau khi bị lừa nguyên thân chưa biết sống như thế nào thì mạt thế đến, cậu vừa sợ vừa hận sau đó cậu thức tỉnh dị năng hệ lôi rồi lăn lộn trong mạt thế. Sau 5 năm sống trong mạt thế nguyên thân gặp lại những họ hàng kia, cậu không còn hận nữa nhưng cũng không muốn liên quan đến họ. Những năm qua cậu đánh tang thi, làm nhiệm vụ thu được vật tư một phần nộp cho căn cứ phần còn lại thì…

Chương 8: Chương 8

Chỉ Cần Được Ở Phía Sau AnhTác giả: Gió Nghịch MùaTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt ThếThiên Hạo ngơ ngác nhìn thân thể của mình. Cậu nhớ mình bị tang thi cắn xé, cậu không muốn trở thành quái vật nên đã tự tử. Sau bây giờ ngoài đầu có chút đau thì thân thể nguyên vẹn. Chưa kịp biết chuyện gì thì một trận đau đầu ập đến làm cậu hôn mê. Trong mơ cậu gặp được chủ của cơ thể này. Hóa ra chủ khối thân thể này tên Từ Anh, năm nay 16 tuổi. Từ nhỏ cơ thể suy yếu nhiều bệnh, cha mẹ nguyên thân kinh doanh nhỏ trong thành phố, gia cảnh xem như sung túc. Không mai cha mẹ gặp nạn qua đời, họ hàng lừa chiếm hết gia sản lại đuổi nguyên thân về lại căn nhà cũ trước kia gia đình nguyên thân từng sống ở quê. Sau khi bị lừa nguyên thân chưa biết sống như thế nào thì mạt thế đến, cậu vừa sợ vừa hận sau đó cậu thức tỉnh dị năng hệ lôi rồi lăn lộn trong mạt thế. Sau 5 năm sống trong mạt thế nguyên thân gặp lại những họ hàng kia, cậu không còn hận nữa nhưng cũng không muốn liên quan đến họ. Những năm qua cậu đánh tang thi, làm nhiệm vụ thu được vật tư một phần nộp cho căn cứ phần còn lại thì… Về đến Thiên Tuấn cho vệ sĩ của mình di chuyển và xấp xếp lương thực, vũ khí vào những căn hộ mà hôm nay Thiên Ân đã mua.Anh cho người phá bỏ các vách ngăn giữa các căn hộ còn hàng rào xung quanh thì gia cố lại cho thêm chắc chắn.Thay toàn bộ hệ thống camera tốt nhất lấy nhà chính Bạch gia làm Tổng bộ.Anh không sử dụng điện thoại mà thay bằng bộ đàm.Bạch gia có tầng số bộ đàm riêng nên lấy đó dùng trong căn cứ.Cho về Ngự Uyển chỉ có những vệ sĩ thân cận của Bạch gia.họ là trẻ mồ côi được Bạch cha lựa chọn từ nhỏ rồi cho huấn luyệnSở dĩ phải chọn trẻ mồ côi để huấn luyện là vì như thế họ sẽ không có vướn bận, không có nhược điểm để kẻ thù có thể khống chế mà ép họ phải phản bội lại chủ của mình.Hiện tại căn cứ chỉ có 15 vệ sĩ, Bạch cha và ba anh em Thiên Hạo.Ngày nhận được tin tức Bạch cha không thể nói cho người khác được, nên ông đã cho họ một số tiền cho họ về nhà của mình ngay cả quản gia cũng không để lại.Những chi khác của Bạch gia, Bạch cha cũng không thể nói dù có nói họ cũng chắc gì đã tin.Thôi thì ông cứ trữ lương thực đến khi thật sự khốn cùng sẽ giúp họ sau vây.Còn quân đội dưới tay Bạch cha trước giờ luôn là cấp dưới của Ông quản, để sau này tùy tình hình mà quyết định.Trong những lúc như thế này không thể thu nhận bừa được.Với Bạch cha là Quốc gia bỏ Ông trước thì cũng đừng trách Ông.Thiên Hạo sau khi về phòng suy nghĩ xem có nên nói cùng anh không.Suy nghĩ miên man rồi ngủ lúc nào không hay, đến giờ cơm chưa thấy cậu xuống cha Bạch hỏi"Thiên Hạo sao thế..?""Em trai đang tương tư một cậu con trai nào đó mà không dám thổ lộ ấy mà.." Thiên Tuấn trả lời làm cả nhà giật mình.Bạch cha và Thiên Ân không tin những gì mình vừa nghe được.Con trai,em trai, bảo bối trong nhà họ Bạch yêu đơn phương một thằng con trai đến độ bỏ ăn.Bạch cha sau khi định thần lại thì gọi năm vệ sĩ của Thiên Hạo vàoNăm người nhìn tràng diện trước mắt không khỏi đổ mồ hôi"Tên nhóc thiếu gia đang thầm thương là ai..? Bạch cha lạnh giọng hỏiNăm người vệ sĩ thì há hốc mồm nhìn nhau tự hỏi có bao giờ họ thấy cậu chủ nhà mình qua lại với ai đâu mà yêu với thương"Thái độ thế là sao..? Thiên Ân sốt ruột hỏi"Dạ....Thưa Gia chủ thường ngày cậu chủ ngoài năm người chúng con ra cậu ấy không có thân cận với ai hết.." Bạch Minh trả lời"Hai năm trước cậu chủ có đồng ý hẹn họ với một nữ sinh cùng lớp, nhưng sau một tuần cậu chủ đã chủ động chia tay, còn tặng cho cô ấy một món quà để xin lỗi, họ chia tay trong hòa bình đến giờ chưa bao giờ nghe cậu ấy nói đến ai nữa.." Bạch Phi bổ sungBạch cha hỏi Thiên Tuấn."Thế con có đoán được là ai không..?""Không..! Con đã hỏi nhưng em ấy không nói..."Cho vệ sĩ lui ra Bạch cha thở dài, ông không ngại con mình là gay, nhưng ông không biết đối phương là thần thánh phương nào mà có khả năng làm cho bảo bối của ông phải thương tâm đến thế.(nó đang ngồi trước mặt ông ý kaka )Hắc xì….."Con sao thế..? Không khỏe à..?""Con không sao chắc do thời tiết thay đổi.."Haiz …..Bạch cha vừa ăn cơm lại vừa thở dài.Thiên Tuấn và Thiên Ân nhìn nhau lại Thở dài haiz………...

Về đến Thiên Tuấn cho vệ sĩ của mình di chuyển và xấp xếp lương thực, vũ khí vào những căn hộ mà hôm nay Thiên Ân đã mua.

Anh cho người phá bỏ các vách ngăn giữa các căn hộ còn hàng rào xung quanh thì gia cố lại cho thêm chắc chắn.

Thay toàn bộ hệ thống camera tốt nhất lấy nhà chính Bạch gia làm Tổng bộ.

Anh không sử dụng điện thoại mà thay bằng bộ đàm.

Bạch gia có tầng số bộ đàm riêng nên lấy đó dùng trong căn cứ.

Cho về Ngự Uyển chỉ có những vệ sĩ thân cận của Bạch gia.

họ là trẻ mồ côi được Bạch cha lựa chọn từ nhỏ rồi cho huấn luyện

Sở dĩ phải chọn trẻ mồ côi để huấn luyện là vì như thế họ sẽ không có vướn bận, không có nhược điểm để kẻ thù có thể khống chế mà ép họ phải phản bội lại chủ của mình.

Hiện tại căn cứ chỉ có 15 vệ sĩ, Bạch cha và ba anh em Thiên Hạo.

Ngày nhận được tin tức Bạch cha không thể nói cho người khác được, nên ông đã cho họ một số tiền cho họ về nhà của mình ngay cả quản gia cũng không để lại.

Những chi khác của Bạch gia, Bạch cha cũng không thể nói dù có nói họ cũng chắc gì đã tin.

Thôi thì ông cứ trữ lương thực đến khi thật sự khốn cùng sẽ giúp họ sau vây.

Còn quân đội dưới tay Bạch cha trước giờ luôn là cấp dưới của Ông quản, để sau này tùy tình hình mà quyết định.

Trong những lúc như thế này không thể thu nhận bừa được.

Với Bạch cha là Quốc gia bỏ Ông trước thì cũng đừng trách Ông.

Thiên Hạo sau khi về phòng suy nghĩ xem có nên nói cùng anh không.

Suy nghĩ miên man rồi ngủ lúc nào không hay, đến giờ cơm chưa thấy cậu xuống cha Bạch hỏi

"Thiên Hạo sao thế..?"

"Em trai đang tương tư một cậu con trai nào đó mà không dám thổ lộ ấy mà.." Thiên Tuấn trả lời làm cả nhà giật mình.

Bạch cha và Thiên Ân không tin những gì mình vừa nghe được.

Con trai,em trai, bảo bối trong nhà họ Bạch yêu đơn phương một thằng con trai đến độ bỏ ăn.

Bạch cha sau khi định thần lại thì gọi năm vệ sĩ của Thiên Hạo vào

Năm người nhìn tràng diện trước mắt không khỏi đổ mồ hôi

"Tên nhóc thiếu gia đang thầm thương là ai..? Bạch cha lạnh giọng hỏi

Năm người vệ sĩ thì há hốc mồm nhìn nhau tự hỏi có bao giờ họ thấy cậu chủ nhà mình qua lại với ai đâu mà yêu với thương

"Thái độ thế là sao..? Thiên Ân sốt ruột hỏi

"Dạ....Thưa Gia chủ thường ngày cậu chủ ngoài năm người chúng con ra cậu ấy không có thân cận với ai hết.." Bạch Minh trả lời

"Hai năm trước cậu chủ có đồng ý hẹn họ với một nữ sinh cùng lớp, nhưng sau một tuần cậu chủ đã chủ động chia tay, còn tặng cho cô ấy một món quà để xin lỗi, họ chia tay trong hòa bình đến giờ chưa bao giờ nghe cậu ấy nói đến ai nữa.." Bạch Phi bổ sung

Bạch cha hỏi Thiên Tuấn.

"Thế con có đoán được là ai không..?"

"Không..! Con đã hỏi nhưng em ấy không nói..."

Cho vệ sĩ lui ra Bạch cha thở dài, ông không ngại con mình là gay, nhưng ông không biết đối phương là thần thánh phương nào mà có khả năng làm cho bảo bối của ông phải thương tâm đến thế.

(nó đang ngồi trước mặt ông ý kaka )

Hắc xì…..

"Con sao thế..? Không khỏe à..?"

"Con không sao chắc do thời tiết thay đổi.."

Haiz …..

Bạch cha vừa ăn cơm lại vừa thở dài.

Thiên Tuấn và Thiên Ân nhìn nhau lại Thở dài haiz………...

Chỉ Cần Được Ở Phía Sau AnhTác giả: Gió Nghịch MùaTruyện Đam Mỹ, Truyện Mạt ThếThiên Hạo ngơ ngác nhìn thân thể của mình. Cậu nhớ mình bị tang thi cắn xé, cậu không muốn trở thành quái vật nên đã tự tử. Sau bây giờ ngoài đầu có chút đau thì thân thể nguyên vẹn. Chưa kịp biết chuyện gì thì một trận đau đầu ập đến làm cậu hôn mê. Trong mơ cậu gặp được chủ của cơ thể này. Hóa ra chủ khối thân thể này tên Từ Anh, năm nay 16 tuổi. Từ nhỏ cơ thể suy yếu nhiều bệnh, cha mẹ nguyên thân kinh doanh nhỏ trong thành phố, gia cảnh xem như sung túc. Không mai cha mẹ gặp nạn qua đời, họ hàng lừa chiếm hết gia sản lại đuổi nguyên thân về lại căn nhà cũ trước kia gia đình nguyên thân từng sống ở quê. Sau khi bị lừa nguyên thân chưa biết sống như thế nào thì mạt thế đến, cậu vừa sợ vừa hận sau đó cậu thức tỉnh dị năng hệ lôi rồi lăn lộn trong mạt thế. Sau 5 năm sống trong mạt thế nguyên thân gặp lại những họ hàng kia, cậu không còn hận nữa nhưng cũng không muốn liên quan đến họ. Những năm qua cậu đánh tang thi, làm nhiệm vụ thu được vật tư một phần nộp cho căn cứ phần còn lại thì… Về đến Thiên Tuấn cho vệ sĩ của mình di chuyển và xấp xếp lương thực, vũ khí vào những căn hộ mà hôm nay Thiên Ân đã mua.Anh cho người phá bỏ các vách ngăn giữa các căn hộ còn hàng rào xung quanh thì gia cố lại cho thêm chắc chắn.Thay toàn bộ hệ thống camera tốt nhất lấy nhà chính Bạch gia làm Tổng bộ.Anh không sử dụng điện thoại mà thay bằng bộ đàm.Bạch gia có tầng số bộ đàm riêng nên lấy đó dùng trong căn cứ.Cho về Ngự Uyển chỉ có những vệ sĩ thân cận của Bạch gia.họ là trẻ mồ côi được Bạch cha lựa chọn từ nhỏ rồi cho huấn luyệnSở dĩ phải chọn trẻ mồ côi để huấn luyện là vì như thế họ sẽ không có vướn bận, không có nhược điểm để kẻ thù có thể khống chế mà ép họ phải phản bội lại chủ của mình.Hiện tại căn cứ chỉ có 15 vệ sĩ, Bạch cha và ba anh em Thiên Hạo.Ngày nhận được tin tức Bạch cha không thể nói cho người khác được, nên ông đã cho họ một số tiền cho họ về nhà của mình ngay cả quản gia cũng không để lại.Những chi khác của Bạch gia, Bạch cha cũng không thể nói dù có nói họ cũng chắc gì đã tin.Thôi thì ông cứ trữ lương thực đến khi thật sự khốn cùng sẽ giúp họ sau vây.Còn quân đội dưới tay Bạch cha trước giờ luôn là cấp dưới của Ông quản, để sau này tùy tình hình mà quyết định.Trong những lúc như thế này không thể thu nhận bừa được.Với Bạch cha là Quốc gia bỏ Ông trước thì cũng đừng trách Ông.Thiên Hạo sau khi về phòng suy nghĩ xem có nên nói cùng anh không.Suy nghĩ miên man rồi ngủ lúc nào không hay, đến giờ cơm chưa thấy cậu xuống cha Bạch hỏi"Thiên Hạo sao thế..?""Em trai đang tương tư một cậu con trai nào đó mà không dám thổ lộ ấy mà.." Thiên Tuấn trả lời làm cả nhà giật mình.Bạch cha và Thiên Ân không tin những gì mình vừa nghe được.Con trai,em trai, bảo bối trong nhà họ Bạch yêu đơn phương một thằng con trai đến độ bỏ ăn.Bạch cha sau khi định thần lại thì gọi năm vệ sĩ của Thiên Hạo vàoNăm người nhìn tràng diện trước mắt không khỏi đổ mồ hôi"Tên nhóc thiếu gia đang thầm thương là ai..? Bạch cha lạnh giọng hỏiNăm người vệ sĩ thì há hốc mồm nhìn nhau tự hỏi có bao giờ họ thấy cậu chủ nhà mình qua lại với ai đâu mà yêu với thương"Thái độ thế là sao..? Thiên Ân sốt ruột hỏi"Dạ....Thưa Gia chủ thường ngày cậu chủ ngoài năm người chúng con ra cậu ấy không có thân cận với ai hết.." Bạch Minh trả lời"Hai năm trước cậu chủ có đồng ý hẹn họ với một nữ sinh cùng lớp, nhưng sau một tuần cậu chủ đã chủ động chia tay, còn tặng cho cô ấy một món quà để xin lỗi, họ chia tay trong hòa bình đến giờ chưa bao giờ nghe cậu ấy nói đến ai nữa.." Bạch Phi bổ sungBạch cha hỏi Thiên Tuấn."Thế con có đoán được là ai không..?""Không..! Con đã hỏi nhưng em ấy không nói..."Cho vệ sĩ lui ra Bạch cha thở dài, ông không ngại con mình là gay, nhưng ông không biết đối phương là thần thánh phương nào mà có khả năng làm cho bảo bối của ông phải thương tâm đến thế.(nó đang ngồi trước mặt ông ý kaka )Hắc xì….."Con sao thế..? Không khỏe à..?""Con không sao chắc do thời tiết thay đổi.."Haiz …..Bạch cha vừa ăn cơm lại vừa thở dài.Thiên Tuấn và Thiên Ân nhìn nhau lại Thở dài haiz………...

Chương 8: Chương 8