Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…
Chương 7: Ôm ngủ
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên thờ thẫn . Miếng kẹo bông trong miệng lại bị Thiên Hàn cướp mất , cây kẹo bông trên tay cơ hồ như muốn rớt ." Ăn kẹo "_ Thiên Hàn bình thản ." Nhưng mà... "_ Sao không giống bình thường gì hết , lúc nảy còn có thứ gì đó luồn vào miệng cậu ." Ăn cơm thôi "_Thiên Hàn cầm cây kẹo xuống , lấy hai hộp cơm ra ." Sao ngày nào cậu cũng đem cơm cho tớ vậy ? "_ Minh Nhiên thắc mắc . Cậu ấy mang hai hộp cơm như vậy chắc sẽ rất nặng , còn có người lớn không la sao ?" Tôi có nói là mang cho cậu sao ? Chỉ là tôi ăn một mình lại không hết nên mới nhờ cậu ăn giúp "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn ." Như vậy cậu chỉ cần mang một hộp thôi là đủ rồi mà . Sao lại phải đem tận hai hộp ? "_ Minh Nhiên lúc này vẫn chưa chịu ăn , thắc mắc đủ điều ." Cậu nói nhiều thật đó "_ Thiên Hàn vẫn nhai nhai cơm trong miệng ." Tớ... "_ Cậu thật ra cũng chưa bao giờ từng nghĩ cái quan tâm của Thiên Hàn đặt lên mình . Có phải những ngày qua bản thân đều làm quá phận không ? Hay tự mình ảo tưởng ." Vậy bây giờ cậu có ăn không ? Không thì tôi đem bỏ đi "_ Thiên Hàn như tức giận ." Tớ ăn mà "_ Thiên Hàn gắp một miếng đồ ăn bỏ vào miệng Minh Nhiên ." Ngon không ? "" Ngon lắm " Minh Nhiên cười cười ." Vậy thì ráng ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn đưa một miếng đồ ăn nữa cho Minh Nhiên . Đúng là vật nhỏ dễ nuôi ." Được a~~ "_ Minh Nhiên cầm đũa bắt đầu ăn .Thật ra là hồi trước đây , Thiên Hàn có dậy cậu cầm đũa . Nhưng lúc đầu khó lắm , đôi khi cầm lại bị trượt ra khỏi tay . Thiên Hàn phải cầm tay mà hướng dẫn cho Minh Nhiên , có đôi khi Minh Nhiên cũng có thể cảm nhận được hơi thở của Thiên Hàn đặt ngay gáy mình . Cuối cùng cậu cũng có thể tự ăn bằng đũa rồi ." Thiên Hàn nè , cậu có thấy là tớ mập lên không ? "_ Minh Nhiên sờ sờ cái bụng căng mẩy nhìn Thiên Hàn ." Sao vậy ? "_ Thiên Hàn đang bóc hộp sữa cho Minh Nhiên ." Tớ xấu đi có đúng không ? "_ Thiệt sự là cậu cảm nhận được là gần đây mình ăn quá nhiều , tới nỗi phát phì lên ." Không , mũm mĩm mới dễ thương "_ Mập mạp mới dễ sờ mà còn thoả mái nữa chứ ." Nhưng tớ không muốn đâu , xấu lắm "_ Minh Nhiên cầm hộp sữa từ tay Thiên Hàn nhưng lại có vẻ như không muốn uống ." Uống đi , còn xuống lớp thay đồ đi ngủ "" Tớ không uống đâu , cậu uống dùm tớ đi "" Mau uống đi , bằng không mai mốt sẽ không mang đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn trừng mắt ." Tớ uống mà , nhưng mà mai cậu... "_ Minh Nhiên vừa uống vừa dò xét ." Uống hết thì ngày mai tôi sẽ đem đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn xoa đầu Minh Nhiên .——-//——-" Các em , chúng ta chuẩn bị thay đồ ngủ nha . Mấy bạn nữ đi theo cô "" Minh Nhiên , chúng ta đi thay đồ "_ Thiên Hàn nắm lấy tay Minh Nhiên kéo vào một góc lớp ." Thay đồ đi "_ Thiên Hàn kéo tấm khăn lớn ra , che chắn cho Minh Nhiên thay đồ ." Cậu che tớ như vậy , thật kì quái a~~ "_ Minh Nhiên bắt đầu cởi áo , thay một chiếc áo ngủ ." Mau thay đi , nói nhiều quá "_ Thiên Hàn đỏ mặt quay đi chỗ khác ." Tớ thay xong rồi "Thiên Hàn buông thả cái khăn xuống , thay đồ ngủ ." Các em chúng ta di chuyển tới phòng ngủ chung nha , nhớ giữ trật tự nha "" Nè , đi chỗ khác đi "_ Một đứa nhóc đẩy Minh Nhiên ra khỏi chiếc giường sắt ." Nhưng chỗ này là của tớ mà "_ Minh Nhiên uất ức phản kháng ." Nó có khắc tên cậu không ? Lúc trước nó là của cậu nhưng bây giờ nó là của tôi rồi "Minh Nhiên liền đi xung quanh , không thấy cái giường nào còn trống cả ." Sao vậy ? "_ Thấy Minh Nhiên đi qua đi lại , Thiên Hàn bật dậy hỏi ." Tớ không có giường "_ Minh Nhiên bĩu môi ." Lại đây đi , tôi chia một nửa cho cậu "_ Thiên Hàn đập đập vào phần dư bên trong ." Tớ có thể nằm đúng chứ ? "_ Minh Nhiên hào hứng ." Mau lên , lại đây "" Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên leo vào trong .Cả căn phòng rộng lớn chìm dần vào giấc ngủ trưa , Thiên Hàn chuyển mình , cánh tay không tự chủ được mà lôi kéo cả cơ thể Minh Nhiên vào trong lòng ngực mà ôm ấp đến ngủ sâu ._____//_____Vote nhaa❤️!
" Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên thờ thẫn . Miếng kẹo bông trong miệng lại bị Thiên Hàn cướp mất , cây kẹo bông trên tay cơ hồ như muốn rớt .
" Ăn kẹo "_ Thiên Hàn bình thản .
" Nhưng mà... "_ Sao không giống bình thường gì hết , lúc nảy còn có thứ gì đó luồn vào miệng cậu .
" Ăn cơm thôi "_Thiên Hàn cầm cây kẹo xuống , lấy hai hộp cơm ra .
" Sao ngày nào cậu cũng đem cơm cho tớ vậy ? "_ Minh Nhiên thắc mắc . Cậu ấy mang hai hộp cơm như vậy chắc sẽ rất nặng , còn có người lớn không la sao ?
" Tôi có nói là mang cho cậu sao ? Chỉ là tôi ăn một mình lại không hết nên mới nhờ cậu ăn giúp "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn .
" Như vậy cậu chỉ cần mang một hộp thôi là đủ rồi mà . Sao lại phải đem tận hai hộp ? "_ Minh Nhiên lúc này vẫn chưa chịu ăn , thắc mắc đủ điều .
" Cậu nói nhiều thật đó "_ Thiên Hàn vẫn nhai nhai cơm trong miệng .
" Tớ... "_ Cậu thật ra cũng chưa bao giờ từng nghĩ cái quan tâm của Thiên Hàn đặt lên mình . Có phải những ngày qua bản thân đều làm quá phận không ? Hay tự mình ảo tưởng .
" Vậy bây giờ cậu có ăn không ? Không thì tôi đem bỏ đi "_ Thiên Hàn như tức giận .
" Tớ ăn mà "_ Thiên Hàn gắp một miếng đồ ăn bỏ vào miệng Minh Nhiên .
" Ngon không ? "
" Ngon lắm " Minh Nhiên cười cười .
" Vậy thì ráng ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn đưa một miếng đồ ăn nữa cho Minh Nhiên . Đúng là vật nhỏ dễ nuôi .
" Được a~~ "_ Minh Nhiên cầm đũa bắt đầu ăn .
Thật ra là hồi trước đây , Thiên Hàn có dậy cậu cầm đũa . Nhưng lúc đầu khó lắm , đôi khi cầm lại bị trượt ra khỏi tay . Thiên Hàn phải cầm tay mà hướng dẫn cho Minh Nhiên , có đôi khi Minh Nhiên cũng có thể cảm nhận được hơi thở của Thiên Hàn đặt ngay gáy mình . Cuối cùng cậu cũng có thể tự ăn bằng đũa rồi .
" Thiên Hàn nè , cậu có thấy là tớ mập lên không ? "_ Minh Nhiên sờ sờ cái bụng căng mẩy nhìn Thiên Hàn .
" Sao vậy ? "_ Thiên Hàn đang bóc hộp sữa cho Minh Nhiên .
" Tớ xấu đi có đúng không ? "_ Thiệt sự là cậu cảm nhận được là gần đây mình ăn quá nhiều , tới nỗi phát phì lên .
" Không , mũm mĩm mới dễ thương "_ Mập mạp mới dễ sờ mà còn thoả mái nữa chứ .
" Nhưng tớ không muốn đâu , xấu lắm "_ Minh Nhiên cầm hộp sữa từ tay Thiên Hàn nhưng lại có vẻ như không muốn uống .
" Uống đi , còn xuống lớp thay đồ đi ngủ "
" Tớ không uống đâu , cậu uống dùm tớ đi "
" Mau uống đi , bằng không mai mốt sẽ không mang đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn trừng mắt .
" Tớ uống mà , nhưng mà mai cậu... "_ Minh Nhiên vừa uống vừa dò xét .
" Uống hết thì ngày mai tôi sẽ đem đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn xoa đầu Minh Nhiên .
——-//——-
" Các em , chúng ta chuẩn bị thay đồ ngủ nha . Mấy bạn nữ đi theo cô "
" Minh Nhiên , chúng ta đi thay đồ "_ Thiên Hàn nắm lấy tay Minh Nhiên kéo vào một góc lớp .
" Thay đồ đi "_ Thiên Hàn kéo tấm khăn lớn ra , che chắn cho Minh Nhiên thay đồ .
" Cậu che tớ như vậy , thật kì quái a~~ "_ Minh Nhiên bắt đầu cởi áo , thay một chiếc áo ngủ .
" Mau thay đi , nói nhiều quá "_ Thiên Hàn đỏ mặt quay đi chỗ khác .
" Tớ thay xong rồi "
Thiên Hàn buông thả cái khăn xuống , thay đồ ngủ .
" Các em chúng ta di chuyển tới phòng ngủ chung nha , nhớ giữ trật tự nha "
" Nè , đi chỗ khác đi "_ Một đứa nhóc đẩy Minh Nhiên ra khỏi chiếc giường sắt .
" Nhưng chỗ này là của tớ mà "_ Minh Nhiên uất ức phản kháng .
" Nó có khắc tên cậu không ? Lúc trước nó là của cậu nhưng bây giờ nó là của tôi rồi "
Minh Nhiên liền đi xung quanh , không thấy cái giường nào còn trống cả .
" Sao vậy ? "_ Thấy Minh Nhiên đi qua đi lại , Thiên Hàn bật dậy hỏi .
" Tớ không có giường "_ Minh Nhiên bĩu môi .
" Lại đây đi , tôi chia một nửa cho cậu "_ Thiên Hàn đập đập vào phần dư bên trong .
" Tớ có thể nằm đúng chứ ? "_ Minh Nhiên hào hứng .
" Mau lên , lại đây "
" Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên leo vào trong .
Cả căn phòng rộng lớn chìm dần vào giấc ngủ trưa , Thiên Hàn chuyển mình , cánh tay không tự chủ được mà lôi kéo cả cơ thể Minh Nhiên vào trong lòng ngực mà ôm ấp đến ngủ sâu .
_____//_____
Vote nhaa
❤️
!
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên thờ thẫn . Miếng kẹo bông trong miệng lại bị Thiên Hàn cướp mất , cây kẹo bông trên tay cơ hồ như muốn rớt ." Ăn kẹo "_ Thiên Hàn bình thản ." Nhưng mà... "_ Sao không giống bình thường gì hết , lúc nảy còn có thứ gì đó luồn vào miệng cậu ." Ăn cơm thôi "_Thiên Hàn cầm cây kẹo xuống , lấy hai hộp cơm ra ." Sao ngày nào cậu cũng đem cơm cho tớ vậy ? "_ Minh Nhiên thắc mắc . Cậu ấy mang hai hộp cơm như vậy chắc sẽ rất nặng , còn có người lớn không la sao ?" Tôi có nói là mang cho cậu sao ? Chỉ là tôi ăn một mình lại không hết nên mới nhờ cậu ăn giúp "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn ." Như vậy cậu chỉ cần mang một hộp thôi là đủ rồi mà . Sao lại phải đem tận hai hộp ? "_ Minh Nhiên lúc này vẫn chưa chịu ăn , thắc mắc đủ điều ." Cậu nói nhiều thật đó "_ Thiên Hàn vẫn nhai nhai cơm trong miệng ." Tớ... "_ Cậu thật ra cũng chưa bao giờ từng nghĩ cái quan tâm của Thiên Hàn đặt lên mình . Có phải những ngày qua bản thân đều làm quá phận không ? Hay tự mình ảo tưởng ." Vậy bây giờ cậu có ăn không ? Không thì tôi đem bỏ đi "_ Thiên Hàn như tức giận ." Tớ ăn mà "_ Thiên Hàn gắp một miếng đồ ăn bỏ vào miệng Minh Nhiên ." Ngon không ? "" Ngon lắm " Minh Nhiên cười cười ." Vậy thì ráng ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn đưa một miếng đồ ăn nữa cho Minh Nhiên . Đúng là vật nhỏ dễ nuôi ." Được a~~ "_ Minh Nhiên cầm đũa bắt đầu ăn .Thật ra là hồi trước đây , Thiên Hàn có dậy cậu cầm đũa . Nhưng lúc đầu khó lắm , đôi khi cầm lại bị trượt ra khỏi tay . Thiên Hàn phải cầm tay mà hướng dẫn cho Minh Nhiên , có đôi khi Minh Nhiên cũng có thể cảm nhận được hơi thở của Thiên Hàn đặt ngay gáy mình . Cuối cùng cậu cũng có thể tự ăn bằng đũa rồi ." Thiên Hàn nè , cậu có thấy là tớ mập lên không ? "_ Minh Nhiên sờ sờ cái bụng căng mẩy nhìn Thiên Hàn ." Sao vậy ? "_ Thiên Hàn đang bóc hộp sữa cho Minh Nhiên ." Tớ xấu đi có đúng không ? "_ Thiệt sự là cậu cảm nhận được là gần đây mình ăn quá nhiều , tới nỗi phát phì lên ." Không , mũm mĩm mới dễ thương "_ Mập mạp mới dễ sờ mà còn thoả mái nữa chứ ." Nhưng tớ không muốn đâu , xấu lắm "_ Minh Nhiên cầm hộp sữa từ tay Thiên Hàn nhưng lại có vẻ như không muốn uống ." Uống đi , còn xuống lớp thay đồ đi ngủ "" Tớ không uống đâu , cậu uống dùm tớ đi "" Mau uống đi , bằng không mai mốt sẽ không mang đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn trừng mắt ." Tớ uống mà , nhưng mà mai cậu... "_ Minh Nhiên vừa uống vừa dò xét ." Uống hết thì ngày mai tôi sẽ đem đồ ăn cho cậu "_ Thiên Hàn xoa đầu Minh Nhiên .——-//——-" Các em , chúng ta chuẩn bị thay đồ ngủ nha . Mấy bạn nữ đi theo cô "" Minh Nhiên , chúng ta đi thay đồ "_ Thiên Hàn nắm lấy tay Minh Nhiên kéo vào một góc lớp ." Thay đồ đi "_ Thiên Hàn kéo tấm khăn lớn ra , che chắn cho Minh Nhiên thay đồ ." Cậu che tớ như vậy , thật kì quái a~~ "_ Minh Nhiên bắt đầu cởi áo , thay một chiếc áo ngủ ." Mau thay đi , nói nhiều quá "_ Thiên Hàn đỏ mặt quay đi chỗ khác ." Tớ thay xong rồi "Thiên Hàn buông thả cái khăn xuống , thay đồ ngủ ." Các em chúng ta di chuyển tới phòng ngủ chung nha , nhớ giữ trật tự nha "" Nè , đi chỗ khác đi "_ Một đứa nhóc đẩy Minh Nhiên ra khỏi chiếc giường sắt ." Nhưng chỗ này là của tớ mà "_ Minh Nhiên uất ức phản kháng ." Nó có khắc tên cậu không ? Lúc trước nó là của cậu nhưng bây giờ nó là của tôi rồi "Minh Nhiên liền đi xung quanh , không thấy cái giường nào còn trống cả ." Sao vậy ? "_ Thấy Minh Nhiên đi qua đi lại , Thiên Hàn bật dậy hỏi ." Tớ không có giường "_ Minh Nhiên bĩu môi ." Lại đây đi , tôi chia một nửa cho cậu "_ Thiên Hàn đập đập vào phần dư bên trong ." Tớ có thể nằm đúng chứ ? "_ Minh Nhiên hào hứng ." Mau lên , lại đây "" Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên leo vào trong .Cả căn phòng rộng lớn chìm dần vào giấc ngủ trưa , Thiên Hàn chuyển mình , cánh tay không tự chủ được mà lôi kéo cả cơ thể Minh Nhiên vào trong lòng ngực mà ôm ấp đến ngủ sâu ._____//_____Vote nhaa❤️!