Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…
Chương 10: Dự tiệc
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Thiên Hàn à "_ Minh Nhiên gọi nhỏ , Thiên Hàn như đang chuẩn bị rời đi ." Anh à , chúng ta về thôi "_ Minh Nhi lôi lôi kéo kéo tay Minh Nhiên ." Hả ? "_ Minh Nhiên lay hoay một lúc , quay qua liền không thấy Thiên Hàn đâu cả ." Về thôi , anh còn đợi gì nữa à ? "" À không , chúng ta về thôi "_ Minh Nhiên mặt buồn buồn trả lời .-----//-----" Hai đứa về rồi à ? "" Dạ "_ Minh Nhiên cùng Minh Nhi đi tới chỗ ông ." Mau lên thay đồ đi rồi đi dự tiệc với ta "_ Ông sờ hai mái đầu nhỏ nhắn , dịu dàng nói ." Chúng ta sẽ đi dự tiệc sao ạ ? "" Đúng vậy , sắp đến giờ rồi hai đứa lên chuẩn bị nhanh đi "Cả hai đi nhanh về phòng mà thay đồ ." Con xong rồi thưa ba "_ Đi xuống với một bộ âu phục nhỏ màu trắng . Khuôn mặt thanh tú , tao nhã làm lây động lòng người a~~ ." Mau đến đây , ta xem nào "Cậu bước đến , liền bị ông nắm ở bả vai mà soi kĩ , xoay vài vòng ." Đúng là con trai của ta , thật sự rất đẹp "_ Ông cười niềm nở ." Ba , con không đẹp sao ? "_ Minh Nhi xuất hiện dưới bộ âu phục mày xanh nhạt . Khuôn mặt bĩu cảm vô cùng đáng yêu ." Hai bảo bảo của ta là đẹp nhất , được chưa ? "_ Ông nắm tay cả hai dắt ra ngoài xe ." Được ạ "_ Minh Nhi cười vui vẻ ." Lên xe thôi , Minh Nhiên con vào trước đi "_ Ông mở cửa xe cho hai tiểu bảo bảo của mình ." Ba à , chúng ta dự tiệc ở đâu vậy ? "" Đến nơi con sẽ biết "_ Ông mở cửa xe trước bước vào và lái đi .Đến nơi , một khách sạn sang trọng và cũng không kém phần đắc đỏ . Nó cao tưởng như đã chạm đến những đám mây xanh buổi đêm . Từ các ô cửa kính , ánh đèn màu ngả vàng phát ra lung linh đến huyền ảo ." Chúng ta tới rồi "_ Ông mở cửa bước xuống ." Chúng ta sẽ dự tiệc ở đây thật sao ạ ? "_ Minh Nhiên e sợ , cậu sựng lại . Đây là lần đầu cậu đi đến những nơi như thế này , quả thật có chút kì lạ , không quen ." Anh à , không có sao đâu . Chúng ta vào thôi . Ba đang đợi ở quầy đó "_ Minh Nhi kéo tay cậu đi vào . Một không gian rộng lớn mở ra . Kiến trúc ở sảnh đợi theo kiểu những cung điện Châu Âu cổ . Thu hút ánh nhìn theo kiểu thơ mộng , đẹp đẽ ." Thưa ngài , ngài cần giúp gì ạ ? "_ Tiếp tân hỏi ông ." À đây "_ Ông đưa tấm thiệp mời màu ánh bạc cho tiếp tân ." Thưa ông , buổi lễ sẽ được diễn ra vào lúc sáu giờ , sảnh Thiên Vũ nằm ở lầu năm . Ngài có thể sử dụng thang máy bên tay trái sẽ nhanh hơn "_ Tiếp tân hướng dẫn ." Cảm ơn cô "_ Ông nhận lại tấm thiệp . Quay đầu nhìn hai tiểu bảo bối đang đứng phía sau ." Chúng ta đi thôi "_ Ông đi đến chiếc thang máy bên tay trái ." Thưa ngài , ngài dự đến lầu mấy ? "" Cho tôi đến lầu năm "_ Ông nói với người phục vụ bên trong thang máy ." Vâng thưa ngài "Thang máy dừng lại ở con số năm . Ông cùng Minh Nhiên và Minh Nhi bước ra ." Chúng ta vào thôi "_ Ông nắm tay hai người đi vào .Không khí náo nhiệt ở buổi lễ làm Minh Nhi phấn khích vô cùng , nhóc rất thích ở những nơi đông người , náo nhiệt . Còn Minh Nhiên thì hoàn toàn trái lại , cậu thích một không gian yên tĩnh và ít người bao xung quanh , buỗi lễ này làm cho cậu càng khép mình hơn ." Hai con muốn ăn gì thì tới đó lấy , ta đi một lát "_ Ông dặn dò ." Vâng "_ Minh Nhiên đồng ý , cậu cũng không muốn đi giao tiếp vòng vòng với ông đâu ." Minh Nhi , chúng ta đến đó ngồi thôi "" Em đi lấy một xíu đồ ăn đã "" Vậy anh đi cùng em "_ Cậu đi lại chỗ lấy thức ăn ." Minh Nhiên ? "_ Bỗng nhiên có tiếng ai đó gọi cậu phát ra sau lưng . Minh Nhiên quay lại ." Mẫn Anh ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên ." Cậu cũng được dẫn đến đây sao ? "_ Tiểu Anh đi lại gần Minh Nhiên hỏi ." Ba tớ dẫn tớ và Minh Nhi tới "" Thì ra là vậy , còn mình thì mình bị ép đến đây đó "_ Tiểu Anh chán nản ." Cậu bị ép sao ? "_ Minh Nhiên lấy vài cái bánh gato nhỏ nhỏ rồi đi lại bàn ngồi ." Phải đó , daddy ép tớ "_ Tiểu Anh đi tới ngồi kế Minh Nhiên ." Cậu có muốn ăn không ? "_ Minh Nhiên cắn một miếng bánh gato , lớp kem áo một lớp bên mép như con mèo ăn vụng . Tay kia thì đưa một chiếc bánh mới cho Tiểu Anh ." Không , tớ không ăn đâu . Cậu ăn đi "" Cậu không thích ăn bánh sao ? "" Tớ không thích lắm "" Thiên Hàn không đến cùng cậu à ? "_ Nhắc mới nhớ , cậu chưa làm lành với Thiên Hàn nữa ." Anh ấy đi với papa tớ rồi "_ Cô nhóc bĩu môi ." Tiểu Anh , con đây rồi "" Papa "_ Cô nhóc chạy lại phía Mẫn Kỳ ." Xem bộ dạng cậu kìa , ăn thôi mà cũng bê bối "_ Thiên Hàn đi nhanh đến chỗ Minh Nhiên , lấy chiếc khăn tay ra mà lau đi lớp kem bám trên mép miệng ." Tiểu Anh , cậu nhóc đó là ai vậy con ? "_ Mẫn Kỳ cũng có hứng thú với cậu nhóc nhỏ bận âu phục màu trắng đó . Nhóc con đó là ai mà Thiên Hàn lại quan tâm đến thế ?_____//_____Ahihi :>>Tui trở lại rồi nè 😃Mấy tình yêu có nhớ tui hông ? Chứ tui là tui nhớ mấy tình yêu chết đi được a~~Bình luận chút nhờ =))_____//_____Vote nhaa❤️!
" Thiên Hàn à "_ Minh Nhiên gọi nhỏ , Thiên Hàn như đang chuẩn bị rời đi .
" Anh à , chúng ta về thôi "_ Minh Nhi lôi lôi kéo kéo tay Minh Nhiên .
" Hả ? "_ Minh Nhiên lay hoay một lúc , quay qua liền không thấy Thiên Hàn đâu cả .
" Về thôi , anh còn đợi gì nữa à ? "
" À không , chúng ta về thôi "_ Minh Nhiên mặt buồn buồn trả lời .
-----//-----
" Hai đứa về rồi à ? "
" Dạ "_ Minh Nhiên cùng Minh Nhi đi tới chỗ ông .
" Mau lên thay đồ đi rồi đi dự tiệc với ta "_ Ông sờ hai mái đầu nhỏ nhắn , dịu dàng nói .
" Chúng ta sẽ đi dự tiệc sao ạ ? "
" Đúng vậy , sắp đến giờ rồi hai đứa lên chuẩn bị nhanh đi "
Cả hai đi nhanh về phòng mà thay đồ .
" Con xong rồi thưa ba "_ Đi xuống với một bộ âu phục nhỏ màu trắng . Khuôn mặt thanh tú , tao nhã làm lây động lòng người a~~ .
" Mau đến đây , ta xem nào "
Cậu bước đến , liền bị ông nắm ở bả vai mà soi kĩ , xoay vài vòng .
" Đúng là con trai của ta , thật sự rất đẹp "_ Ông cười niềm nở .
" Ba , con không đẹp sao ? "_ Minh Nhi xuất hiện dưới bộ âu phục mày xanh nhạt . Khuôn mặt bĩu cảm vô cùng đáng yêu .
" Hai bảo bảo của ta là đẹp nhất , được chưa ? "_ Ông nắm tay cả hai dắt ra ngoài xe .
" Được ạ "_ Minh Nhi cười vui vẻ .
" Lên xe thôi , Minh Nhiên con vào trước đi "_ Ông mở cửa xe cho hai tiểu bảo bảo của mình .
" Ba à , chúng ta dự tiệc ở đâu vậy ? "
" Đến nơi con sẽ biết "_ Ông mở cửa xe trước bước vào và lái đi .
Đến nơi , một khách sạn sang trọng và cũng không kém phần đắc đỏ . Nó cao tưởng như đã chạm đến những đám mây xanh buổi đêm . Từ các ô cửa kính , ánh đèn màu ngả vàng phát ra lung linh đến huyền ảo .
" Chúng ta tới rồi "_ Ông mở cửa bước xuống .
" Chúng ta sẽ dự tiệc ở đây thật sao ạ ? "_ Minh Nhiên e sợ , cậu sựng lại . Đây là lần đầu cậu đi đến những nơi như thế này , quả thật có chút kì lạ , không quen .
" Anh à , không có sao đâu . Chúng ta vào thôi . Ba đang đợi ở quầy đó "_ Minh Nhi kéo tay cậu đi vào . Một không gian rộng lớn mở ra . Kiến trúc ở sảnh đợi theo kiểu những cung điện Châu Âu cổ . Thu hút ánh nhìn theo kiểu thơ mộng , đẹp đẽ .
" Thưa ngài , ngài cần giúp gì ạ ? "_ Tiếp tân hỏi ông .
" À đây "_ Ông đưa tấm thiệp mời màu ánh bạc cho tiếp tân .
" Thưa ông , buổi lễ sẽ được diễn ra vào lúc sáu giờ , sảnh Thiên Vũ nằm ở lầu năm . Ngài có thể sử dụng thang máy bên tay trái sẽ nhanh hơn "_ Tiếp tân hướng dẫn .
" Cảm ơn cô "_ Ông nhận lại tấm thiệp . Quay đầu nhìn hai tiểu bảo bối đang đứng phía sau .
" Chúng ta đi thôi "_ Ông đi đến chiếc thang máy bên tay trái .
" Thưa ngài , ngài dự đến lầu mấy ? "
" Cho tôi đến lầu năm "_ Ông nói với người phục vụ bên trong thang máy .
" Vâng thưa ngài "
Thang máy dừng lại ở con số năm . Ông cùng Minh Nhiên và Minh Nhi bước ra .
" Chúng ta vào thôi "_ Ông nắm tay hai người đi vào .
Không khí náo nhiệt ở buổi lễ làm Minh Nhi phấn khích vô cùng , nhóc rất thích ở những nơi đông người , náo nhiệt . Còn Minh Nhiên thì hoàn toàn trái lại , cậu thích một không gian yên tĩnh và ít người bao xung quanh , buỗi lễ này làm cho cậu càng khép mình hơn .
" Hai con muốn ăn gì thì tới đó lấy , ta đi một lát "_ Ông dặn dò .
" Vâng "_ Minh Nhiên đồng ý , cậu cũng không muốn đi giao tiếp vòng vòng với ông đâu .
" Minh Nhi , chúng ta đến đó ngồi thôi "
" Em đi lấy một xíu đồ ăn đã "
" Vậy anh đi cùng em "_ Cậu đi lại chỗ lấy thức ăn .
" Minh Nhiên ? "_ Bỗng nhiên có tiếng ai đó gọi cậu phát ra sau lưng . Minh Nhiên quay lại .
" Mẫn Anh ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên .
" Cậu cũng được dẫn đến đây sao ? "_ Tiểu Anh đi lại gần Minh Nhiên hỏi .
" Ba tớ dẫn tớ và Minh Nhi tới "
" Thì ra là vậy , còn mình thì mình bị ép đến đây đó "_ Tiểu Anh chán nản .
" Cậu bị ép sao ? "_ Minh Nhiên lấy vài cái bánh gato nhỏ nhỏ rồi đi lại bàn ngồi .
" Phải đó , daddy ép tớ "_ Tiểu Anh đi tới ngồi kế Minh Nhiên .
" Cậu có muốn ăn không ? "_ Minh Nhiên cắn một miếng bánh gato , lớp kem áo một lớp bên mép như con mèo ăn vụng . Tay kia thì đưa một chiếc bánh mới cho Tiểu Anh .
" Không , tớ không ăn đâu . Cậu ăn đi "
" Cậu không thích ăn bánh sao ? "
" Tớ không thích lắm "
" Thiên Hàn không đến cùng cậu à ? "_ Nhắc mới nhớ , cậu chưa làm lành với Thiên Hàn nữa .
" Anh ấy đi với papa tớ rồi "_ Cô nhóc bĩu môi .
" Tiểu Anh , con đây rồi "
" Papa "_ Cô nhóc chạy lại phía Mẫn Kỳ .
" Xem bộ dạng cậu kìa , ăn thôi mà cũng bê bối "_ Thiên Hàn đi nhanh đến chỗ Minh Nhiên , lấy chiếc khăn tay ra mà lau đi lớp kem bám trên mép miệng .
" Tiểu Anh , cậu nhóc đó là ai vậy con ? "_ Mẫn Kỳ cũng có hứng thú với cậu nhóc nhỏ bận âu phục màu trắng đó . Nhóc con đó là ai mà Thiên Hàn lại quan tâm đến thế ?
_____//_____
Ahihi :>>
Tui trở lại rồi nè 😃
Mấy tình yêu có nhớ tui hông ? Chứ tui là tui nhớ mấy tình yêu chết đi được a~~
Bình luận chút nhờ =))
_____//_____
Vote nhaa
❤️
!
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Thiên Hàn à "_ Minh Nhiên gọi nhỏ , Thiên Hàn như đang chuẩn bị rời đi ." Anh à , chúng ta về thôi "_ Minh Nhi lôi lôi kéo kéo tay Minh Nhiên ." Hả ? "_ Minh Nhiên lay hoay một lúc , quay qua liền không thấy Thiên Hàn đâu cả ." Về thôi , anh còn đợi gì nữa à ? "" À không , chúng ta về thôi "_ Minh Nhiên mặt buồn buồn trả lời .-----//-----" Hai đứa về rồi à ? "" Dạ "_ Minh Nhiên cùng Minh Nhi đi tới chỗ ông ." Mau lên thay đồ đi rồi đi dự tiệc với ta "_ Ông sờ hai mái đầu nhỏ nhắn , dịu dàng nói ." Chúng ta sẽ đi dự tiệc sao ạ ? "" Đúng vậy , sắp đến giờ rồi hai đứa lên chuẩn bị nhanh đi "Cả hai đi nhanh về phòng mà thay đồ ." Con xong rồi thưa ba "_ Đi xuống với một bộ âu phục nhỏ màu trắng . Khuôn mặt thanh tú , tao nhã làm lây động lòng người a~~ ." Mau đến đây , ta xem nào "Cậu bước đến , liền bị ông nắm ở bả vai mà soi kĩ , xoay vài vòng ." Đúng là con trai của ta , thật sự rất đẹp "_ Ông cười niềm nở ." Ba , con không đẹp sao ? "_ Minh Nhi xuất hiện dưới bộ âu phục mày xanh nhạt . Khuôn mặt bĩu cảm vô cùng đáng yêu ." Hai bảo bảo của ta là đẹp nhất , được chưa ? "_ Ông nắm tay cả hai dắt ra ngoài xe ." Được ạ "_ Minh Nhi cười vui vẻ ." Lên xe thôi , Minh Nhiên con vào trước đi "_ Ông mở cửa xe cho hai tiểu bảo bảo của mình ." Ba à , chúng ta dự tiệc ở đâu vậy ? "" Đến nơi con sẽ biết "_ Ông mở cửa xe trước bước vào và lái đi .Đến nơi , một khách sạn sang trọng và cũng không kém phần đắc đỏ . Nó cao tưởng như đã chạm đến những đám mây xanh buổi đêm . Từ các ô cửa kính , ánh đèn màu ngả vàng phát ra lung linh đến huyền ảo ." Chúng ta tới rồi "_ Ông mở cửa bước xuống ." Chúng ta sẽ dự tiệc ở đây thật sao ạ ? "_ Minh Nhiên e sợ , cậu sựng lại . Đây là lần đầu cậu đi đến những nơi như thế này , quả thật có chút kì lạ , không quen ." Anh à , không có sao đâu . Chúng ta vào thôi . Ba đang đợi ở quầy đó "_ Minh Nhi kéo tay cậu đi vào . Một không gian rộng lớn mở ra . Kiến trúc ở sảnh đợi theo kiểu những cung điện Châu Âu cổ . Thu hút ánh nhìn theo kiểu thơ mộng , đẹp đẽ ." Thưa ngài , ngài cần giúp gì ạ ? "_ Tiếp tân hỏi ông ." À đây "_ Ông đưa tấm thiệp mời màu ánh bạc cho tiếp tân ." Thưa ông , buổi lễ sẽ được diễn ra vào lúc sáu giờ , sảnh Thiên Vũ nằm ở lầu năm . Ngài có thể sử dụng thang máy bên tay trái sẽ nhanh hơn "_ Tiếp tân hướng dẫn ." Cảm ơn cô "_ Ông nhận lại tấm thiệp . Quay đầu nhìn hai tiểu bảo bối đang đứng phía sau ." Chúng ta đi thôi "_ Ông đi đến chiếc thang máy bên tay trái ." Thưa ngài , ngài dự đến lầu mấy ? "" Cho tôi đến lầu năm "_ Ông nói với người phục vụ bên trong thang máy ." Vâng thưa ngài "Thang máy dừng lại ở con số năm . Ông cùng Minh Nhiên và Minh Nhi bước ra ." Chúng ta vào thôi "_ Ông nắm tay hai người đi vào .Không khí náo nhiệt ở buổi lễ làm Minh Nhi phấn khích vô cùng , nhóc rất thích ở những nơi đông người , náo nhiệt . Còn Minh Nhiên thì hoàn toàn trái lại , cậu thích một không gian yên tĩnh và ít người bao xung quanh , buỗi lễ này làm cho cậu càng khép mình hơn ." Hai con muốn ăn gì thì tới đó lấy , ta đi một lát "_ Ông dặn dò ." Vâng "_ Minh Nhiên đồng ý , cậu cũng không muốn đi giao tiếp vòng vòng với ông đâu ." Minh Nhi , chúng ta đến đó ngồi thôi "" Em đi lấy một xíu đồ ăn đã "" Vậy anh đi cùng em "_ Cậu đi lại chỗ lấy thức ăn ." Minh Nhiên ? "_ Bỗng nhiên có tiếng ai đó gọi cậu phát ra sau lưng . Minh Nhiên quay lại ." Mẫn Anh ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên ." Cậu cũng được dẫn đến đây sao ? "_ Tiểu Anh đi lại gần Minh Nhiên hỏi ." Ba tớ dẫn tớ và Minh Nhi tới "" Thì ra là vậy , còn mình thì mình bị ép đến đây đó "_ Tiểu Anh chán nản ." Cậu bị ép sao ? "_ Minh Nhiên lấy vài cái bánh gato nhỏ nhỏ rồi đi lại bàn ngồi ." Phải đó , daddy ép tớ "_ Tiểu Anh đi tới ngồi kế Minh Nhiên ." Cậu có muốn ăn không ? "_ Minh Nhiên cắn một miếng bánh gato , lớp kem áo một lớp bên mép như con mèo ăn vụng . Tay kia thì đưa một chiếc bánh mới cho Tiểu Anh ." Không , tớ không ăn đâu . Cậu ăn đi "" Cậu không thích ăn bánh sao ? "" Tớ không thích lắm "" Thiên Hàn không đến cùng cậu à ? "_ Nhắc mới nhớ , cậu chưa làm lành với Thiên Hàn nữa ." Anh ấy đi với papa tớ rồi "_ Cô nhóc bĩu môi ." Tiểu Anh , con đây rồi "" Papa "_ Cô nhóc chạy lại phía Mẫn Kỳ ." Xem bộ dạng cậu kìa , ăn thôi mà cũng bê bối "_ Thiên Hàn đi nhanh đến chỗ Minh Nhiên , lấy chiếc khăn tay ra mà lau đi lớp kem bám trên mép miệng ." Tiểu Anh , cậu nhóc đó là ai vậy con ? "_ Mẫn Kỳ cũng có hứng thú với cậu nhóc nhỏ bận âu phục màu trắng đó . Nhóc con đó là ai mà Thiên Hàn lại quan tâm đến thế ?_____//_____Ahihi :>>Tui trở lại rồi nè 😃Mấy tình yêu có nhớ tui hông ? Chứ tui là tui nhớ mấy tình yêu chết đi được a~~Bình luận chút nhờ =))_____//_____Vote nhaa❤️!