Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 25: Kết Thúc

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Ưm....dừng lại , chúng ta đang ở trên xe "_ Minh Nhiên đẩy nhẹ Thiên Hàn ra , ngượng ngùng che miệng lại ." Vậy về nhà là có thể ? "_ Thiên Hàn nghiêm chỉnh ngồi lên ." Cũng không thể "_ Minh Nhiên cúi xuống nhặt lại những cuốn sách bị rơi xuống gầm xe ." Cậu tìm tôi để làm gì ? "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn ." Chỉ muốn gặp cậu thôi . Không được sao ? "" Không sao . Nhưng cậu không sợ người trong lòng cậu nhìn thấy sẽ đau lòng sao ? "" Cậu ấy có để ý gì đến tôi đâu "_ Thiên Hàn đảo mắt liên tục , ưỡn người lại trước mặt Minh Nhiên ." Vậy sao cậu vẫn thích người ấy ? "_ Minh Nhiên nhỏ giọng hỏi ." Chỉ cần là người ấy , tôi đều thích , mọi thứ "_ Có lẽ đã không còn cơ hội cho cậu nữa rồi ." Từ nay chúng ta đừng gặp nhau nữa "_ Minh Nhiên nhìn vào mắt Thiên Hàn ." Tại sao chứ ? "_ Thiên Hàn tức giận nắm chặt lấy bả vai Minh Nhiên . Ánh mắt giận dữ đang điên cuồng bùng phát ." Tôi với cậu chẳng có chuyện gì để nói hay gặp mặt nhau cả "" Chẳng phải chúng ta đang rất tốt  hay sao ? "_ Thiên Hàn lúc này mới kiềm chế được một chút , vén nhẹ tóc của Minh Nhiên để lộ một đôi mắt buồn sâu thẳm ." Giữ chúng ta chẳng có việc gì gọi là tốt đẹp cả "_ Minh Nhiên đẩy mạnh tay Thiên Hàn đang v**t v* tóc cậu ." ... "" Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên nhìn ra ngoài cửa kính , cậu thật không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Hàn khi đang tức giận ." Không đời nào , giữa cậu và tôi mãi mãi sẽ không tồn tại chữ kết thúc "_ Thiên Hàn hôn mạnh vào môi Minh Nhiên , ra sức c*n m*t khiến nó sưng tấy còn có chút mùi máu đang lan toả .* Chát *" Cậu cứ khinh thường tôi hết lần này đến lần khác . Tôi là nam nhân , tôi cũng có tự trọng riêng của bản thân tôi chứ "_ Minh Nhiên thật sự không thể chịu được hành động của đối phương , liền kích động tát Thiên Hàn một cái ." Tôi khinh thường cậu hết lần này đến lần khác ? "" Cậu xem tôi là trai bao sao ? Hay cậu xem tôi là nữ nhân để cậu thoả mãn d*c v*ng "_ Minh Nhiên nhếch môi tỏ vẻ coi thường người trước mặt này ." Minh Nhiên , cậu phải nghe tôi nói cho rõ "_ Thiên Hàn nắm thật chặt đôi bàn tay nhỏ của cậu ." Không cần giải thích đâu . Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên bước xuống xe .Thiên Hàn ngồi thất thần trên xe , cậu không có ý khinh thường Minh Nhiên , càng không muốn làm cậu ấy tổn thương nhưng tại sao mọi thứ lại trở nên hỗn độn như vậy....Minh Nhiên vừa nhìn xuống đất vừa đi . Cậu đang suy ngẫm đến sự việc lúc nảy .Cậu không muốn làm Thiên Hàn tổn thương , càng không muốn làm cậu ấy tức giận . Cậu biết bản thân đã đặt hết tâm tư lên người đó từ rất lâu rồi . Được cậu ấy quan tâm cảm giác rất hạnh phúc . Được cậu ấy cõng trên lưng thật sự ấm áp . Khi ở bên cậu ấy , cậu luôn cảm giác được sự an tâm đến lạ thường . Nhưng như cậy thì đã sao chứ ?Thiên Hàn mà cậu quan tâm đã biến mất rồi , người mà cậu yêu thương nhất là một người điềm đạm nhưng ấm áp , ngoài lạnh trong ấm luôn quan tâm và chăm sóc cậu . Chứ không phải con người không biết liêm sỉ , cứ chiếm đoạt cậu hết lần này đến lần khác như vậy .Ngước nhìn lên bầu trời dần chuyển tối kia , hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống khiến những cơn gió lùa qua tạo cho cậu một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương .Cậu ta đã có người trong lòng rồi , mày đừng suy nghĩ viễn vong nữa .Mọi thứ kết thúc ở đây được rồi .Kết thúc sao ? Cậu không khỏi khinh bỉ bản thân mình một cái . Kết thúc mà cậu vẫn luôn không ngừng trông ngóng tin tức của con người ấy . Trong tâm tư không ngừng nhớ đến người ấy .Đúng là một kẻ lừa đảo , một kẻ thích lừa đảo chính bản thân mình .Sao mà bản thân cảm thấy lạnh quá ? Vươn mắt nhìn lên thì trời đã mưa như trút nước . Khuôn mặt ướt đẫm nước mưa khiến những giọt nước cũng theo đó mà hoà dần vào .Mọi người đều muốn đi nhanh về nhà , đặc biệt là những người không có ô che . Họ chạy nhanh lắm , khiến nữa vũng nước bị ứ đọng văng hết lên người Minh Nhiên ." Người ta nói ngày lòng buồn nhất trời sẽ đổ cơn mưa "_ Một loa phát thanh được treo trên bóng đèn đường đang được sử dụng .Con đường hiện tại chỉ còn có mình cậu lẽ bóng bước đi , ánh đèn vàng soi từng bước chân nhỏ bé .Tại sao những người cậu yêu thương liền lần lượt bỏ cậu mà đi hết vậy ? Mọi thứ như đang chống đối lại với cậu vậy .Người thất thần ngồi trên lề đường dưới trời mưa , cậu thật sự không thể cảm giác được gì nữa rồi . Cứ mặc cho cơ thể ngồi đó khóc , đầu óc đã ngừng suy nghĩ , cứ nhìn chăm chăm xuống đất .Sao đột nhiên chỗ cậu ngồi lại không có mưa nữa , hình như ánh đèn đường cũng đang bị che khuất ." Chúng ta về thôi "_ Giọng nói này sao quen quá . Khiến cậu tin cậy mà nhìn lên .Thì ra là Thiên Hàn vẫn luôn đi theo phía sau cậu , vẫn luôn che chở cho cậu dù có bất cứ chuyện gì xảy ra . Không hiểu sao cậu vừa nhìn thấy Thiên Hàn lại khóc lớn hơn . Khóc đến mức ngất đi trong vòng tay ấm áp đã mất tích suốt những năm tháng qua ." Bảo bối ngốc , dù thế nào cũng sẽ không bỏ rơi cậu" _ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .Bản thân cảm thấy quá thoải mái trong vòng tay ai kia liền ngọ ngoạy muốn chui rút vào sâu hơn ._____//_____Ai chưa coi bộ truyện mới " Yêu người đến thiên trường địa lão " thì qua đó đọc thử rồi cho Yu ý kiến nghenn 😗Ahihi , trong mấy ngày nghỉ tết còn lại Yu sẽ cố gắng mỗi ngày một chap coi như lì xì cho mấy tình yêu nè 💝Có ai lì xì 🧧 gì cho Yu hông ta ??? Chỉ cần mấy tình yêu bình luận vào mỗi chap mới là Yu vui lắm rồi á 🤪 .Yêu cả nhà 💜_____//_____Vote nhaa❤️!

" Ưm....dừng lại , chúng ta đang ở trên xe "_ Minh Nhiên đẩy nhẹ Thiên Hàn ra , ngượng ngùng che miệng lại .

" Vậy về nhà là có thể ? "_ Thiên Hàn nghiêm chỉnh ngồi lên .

" Cũng không thể "_ Minh Nhiên cúi xuống nhặt lại những cuốn sách bị rơi xuống gầm xe .

" Cậu tìm tôi để làm gì ? "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn .

" Chỉ muốn gặp cậu thôi . Không được sao ? "

" Không sao . Nhưng cậu không sợ người trong lòng cậu nhìn thấy sẽ đau lòng sao ? "

" Cậu ấy có để ý gì đến tôi đâu "_ Thiên Hàn đảo mắt liên tục , ưỡn người lại trước mặt Minh Nhiên .

" Vậy sao cậu vẫn thích người ấy ? "_ Minh Nhiên nhỏ giọng hỏi .

" Chỉ cần là người ấy , tôi đều thích , mọi thứ "_ Có lẽ đã không còn cơ hội cho cậu nữa rồi .

" Từ nay chúng ta đừng gặp nhau nữa "_ Minh Nhiên nhìn vào mắt Thiên Hàn .

" Tại sao chứ ? "_ Thiên Hàn tức giận nắm chặt lấy bả vai Minh Nhiên . Ánh mắt giận dữ đang điên cuồng bùng phát .

" Tôi với cậu chẳng có chuyện gì để nói hay gặp mặt nhau cả "

" Chẳng phải chúng ta đang rất tốt  hay sao ? "_ Thiên Hàn lúc này mới kiềm chế được một chút , vén nhẹ tóc của Minh Nhiên để lộ một đôi mắt buồn sâu thẳm .

" Giữ chúng ta chẳng có việc gì gọi là tốt đẹp cả "_ Minh Nhiên đẩy mạnh tay Thiên Hàn đang v**t v* tóc cậu .

" ... "

" Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên nhìn ra ngoài cửa kính , cậu thật không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Hàn khi đang tức giận .

" Không đời nào , giữa cậu và tôi mãi mãi sẽ không tồn tại chữ kết thúc "_ Thiên Hàn hôn mạnh vào môi Minh Nhiên , ra sức c*n m*t khiến nó sưng tấy còn có chút mùi máu đang lan toả .

* Chát *

" Cậu cứ khinh thường tôi hết lần này đến lần khác . Tôi là nam nhân , tôi cũng có tự trọng riêng của bản thân tôi chứ "_ Minh Nhiên thật sự không thể chịu được hành động của đối phương , liền kích động tát Thiên Hàn một cái .

" Tôi khinh thường cậu hết lần này đến lần khác ? "

" Cậu xem tôi là trai bao sao ? Hay cậu xem tôi là nữ nhân để cậu thoả mãn d*c v*ng "_ Minh Nhiên nhếch môi tỏ vẻ coi thường người trước mặt này .

" Minh Nhiên , cậu phải nghe tôi nói cho rõ "_ Thiên Hàn nắm thật chặt đôi bàn tay nhỏ của cậu .

" Không cần giải thích đâu . Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên bước xuống xe .

Thiên Hàn ngồi thất thần trên xe , cậu không có ý khinh thường Minh Nhiên , càng không muốn làm cậu ấy tổn thương nhưng tại sao mọi thứ lại trở nên hỗn độn như vậy....

Minh Nhiên vừa nhìn xuống đất vừa đi . Cậu đang suy ngẫm đến sự việc lúc nảy .

Cậu không muốn làm Thiên Hàn tổn thương , càng không muốn làm cậu ấy tức giận . Cậu biết bản thân đã đặt hết tâm tư lên người đó từ rất lâu rồi . Được cậu ấy quan tâm cảm giác rất hạnh phúc . Được cậu ấy cõng trên lưng thật sự ấm áp . Khi ở bên cậu ấy , cậu luôn cảm giác được sự an tâm đến lạ thường . Nhưng như cậy thì đã sao chứ ?

Thiên Hàn mà cậu quan tâm đã biến mất rồi , người mà cậu yêu thương nhất là một người điềm đạm nhưng ấm áp , ngoài lạnh trong ấm luôn quan tâm và chăm sóc cậu . Chứ không phải con người không biết liêm sỉ , cứ chiếm đoạt cậu hết lần này đến lần khác như vậy .

Ngước nhìn lên bầu trời dần chuyển tối kia , hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống khiến những cơn gió lùa qua tạo cho cậu một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương .

Cậu ta đã có người trong lòng rồi , mày đừng suy nghĩ viễn vong nữa .

Mọi thứ kết thúc ở đây được rồi .

Kết thúc sao ? Cậu không khỏi khinh bỉ bản thân mình một cái . Kết thúc mà cậu vẫn luôn không ngừng trông ngóng tin tức của con người ấy . Trong tâm tư không ngừng nhớ đến người ấy .

Đúng là một kẻ lừa đảo , một kẻ thích lừa đảo chính bản thân mình .

Sao mà bản thân cảm thấy lạnh quá ? Vươn mắt nhìn lên thì trời đã mưa như trút nước . Khuôn mặt ướt đẫm nước mưa khiến những giọt nước cũng theo đó mà hoà dần vào .

Mọi người đều muốn đi nhanh về nhà , đặc biệt là những người không có ô che . Họ chạy nhanh lắm , khiến nữa vũng nước bị ứ đọng văng hết lên người Minh Nhiên .

" Người ta nói ngày lòng buồn nhất trời sẽ đổ cơn mưa "_ Một loa phát thanh được treo trên bóng đèn đường đang được sử dụng .

Con đường hiện tại chỉ còn có mình cậu lẽ bóng bước đi , ánh đèn vàng soi từng bước chân nhỏ bé .

Tại sao những người cậu yêu thương liền lần lượt bỏ cậu mà đi hết vậy ? Mọi thứ như đang chống đối lại với cậu vậy .

Người thất thần ngồi trên lề đường dưới trời mưa , cậu thật sự không thể cảm giác được gì nữa rồi . Cứ mặc cho cơ thể ngồi đó khóc , đầu óc đã ngừng suy nghĩ , cứ nhìn chăm chăm xuống đất .

Sao đột nhiên chỗ cậu ngồi lại không có mưa nữa , hình như ánh đèn đường cũng đang bị che khuất .

" Chúng ta về thôi "_ Giọng nói này sao quen quá . Khiến cậu tin cậy mà nhìn lên .

Thì ra là Thiên Hàn vẫn luôn đi theo phía sau cậu , vẫn luôn che chở cho cậu dù có bất cứ chuyện gì xảy ra . Không hiểu sao cậu vừa nhìn thấy Thiên Hàn lại khóc lớn hơn . Khóc đến mức ngất đi trong vòng tay ấm áp đã mất tích suốt những năm tháng qua .

" Bảo bối ngốc , dù thế nào cũng sẽ không bỏ rơi cậu" _ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .

Bản thân cảm thấy quá thoải mái trong vòng tay ai kia liền ngọ ngoạy muốn chui rút vào sâu hơn .

_____//_____

Ai chưa coi bộ truyện mới " Yêu người đến thiên trường địa lão " thì qua đó đọc thử rồi cho Yu ý kiến nghenn 😗

Ahihi , trong mấy ngày nghỉ tết còn lại Yu sẽ cố gắng mỗi ngày một chap coi như lì xì cho mấy tình yêu nè 💝

Có ai lì xì 🧧 gì cho Yu hông ta ??? Chỉ cần mấy tình yêu bình luận vào mỗi chap mới là Yu vui lắm rồi á 🤪 .

Yêu cả nhà 💜

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Ưm....dừng lại , chúng ta đang ở trên xe "_ Minh Nhiên đẩy nhẹ Thiên Hàn ra , ngượng ngùng che miệng lại ." Vậy về nhà là có thể ? "_ Thiên Hàn nghiêm chỉnh ngồi lên ." Cũng không thể "_ Minh Nhiên cúi xuống nhặt lại những cuốn sách bị rơi xuống gầm xe ." Cậu tìm tôi để làm gì ? "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn ." Chỉ muốn gặp cậu thôi . Không được sao ? "" Không sao . Nhưng cậu không sợ người trong lòng cậu nhìn thấy sẽ đau lòng sao ? "" Cậu ấy có để ý gì đến tôi đâu "_ Thiên Hàn đảo mắt liên tục , ưỡn người lại trước mặt Minh Nhiên ." Vậy sao cậu vẫn thích người ấy ? "_ Minh Nhiên nhỏ giọng hỏi ." Chỉ cần là người ấy , tôi đều thích , mọi thứ "_ Có lẽ đã không còn cơ hội cho cậu nữa rồi ." Từ nay chúng ta đừng gặp nhau nữa "_ Minh Nhiên nhìn vào mắt Thiên Hàn ." Tại sao chứ ? "_ Thiên Hàn tức giận nắm chặt lấy bả vai Minh Nhiên . Ánh mắt giận dữ đang điên cuồng bùng phát ." Tôi với cậu chẳng có chuyện gì để nói hay gặp mặt nhau cả "" Chẳng phải chúng ta đang rất tốt  hay sao ? "_ Thiên Hàn lúc này mới kiềm chế được một chút , vén nhẹ tóc của Minh Nhiên để lộ một đôi mắt buồn sâu thẳm ." Giữ chúng ta chẳng có việc gì gọi là tốt đẹp cả "_ Minh Nhiên đẩy mạnh tay Thiên Hàn đang v**t v* tóc cậu ." ... "" Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên nhìn ra ngoài cửa kính , cậu thật không dám nhìn thẳng vào mắt Thiên Hàn khi đang tức giận ." Không đời nào , giữa cậu và tôi mãi mãi sẽ không tồn tại chữ kết thúc "_ Thiên Hàn hôn mạnh vào môi Minh Nhiên , ra sức c*n m*t khiến nó sưng tấy còn có chút mùi máu đang lan toả .* Chát *" Cậu cứ khinh thường tôi hết lần này đến lần khác . Tôi là nam nhân , tôi cũng có tự trọng riêng của bản thân tôi chứ "_ Minh Nhiên thật sự không thể chịu được hành động của đối phương , liền kích động tát Thiên Hàn một cái ." Tôi khinh thường cậu hết lần này đến lần khác ? "" Cậu xem tôi là trai bao sao ? Hay cậu xem tôi là nữ nhân để cậu thoả mãn d*c v*ng "_ Minh Nhiên nhếch môi tỏ vẻ coi thường người trước mặt này ." Minh Nhiên , cậu phải nghe tôi nói cho rõ "_ Thiên Hàn nắm thật chặt đôi bàn tay nhỏ của cậu ." Không cần giải thích đâu . Mọi thứ đã kết thúc rồi "_ Minh Nhiên bước xuống xe .Thiên Hàn ngồi thất thần trên xe , cậu không có ý khinh thường Minh Nhiên , càng không muốn làm cậu ấy tổn thương nhưng tại sao mọi thứ lại trở nên hỗn độn như vậy....Minh Nhiên vừa nhìn xuống đất vừa đi . Cậu đang suy ngẫm đến sự việc lúc nảy .Cậu không muốn làm Thiên Hàn tổn thương , càng không muốn làm cậu ấy tức giận . Cậu biết bản thân đã đặt hết tâm tư lên người đó từ rất lâu rồi . Được cậu ấy quan tâm cảm giác rất hạnh phúc . Được cậu ấy cõng trên lưng thật sự ấm áp . Khi ở bên cậu ấy , cậu luôn cảm giác được sự an tâm đến lạ thường . Nhưng như cậy thì đã sao chứ ?Thiên Hàn mà cậu quan tâm đã biến mất rồi , người mà cậu yêu thương nhất là một người điềm đạm nhưng ấm áp , ngoài lạnh trong ấm luôn quan tâm và chăm sóc cậu . Chứ không phải con người không biết liêm sỉ , cứ chiếm đoạt cậu hết lần này đến lần khác như vậy .Ngước nhìn lên bầu trời dần chuyển tối kia , hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống khiến những cơn gió lùa qua tạo cho cậu một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương .Cậu ta đã có người trong lòng rồi , mày đừng suy nghĩ viễn vong nữa .Mọi thứ kết thúc ở đây được rồi .Kết thúc sao ? Cậu không khỏi khinh bỉ bản thân mình một cái . Kết thúc mà cậu vẫn luôn không ngừng trông ngóng tin tức của con người ấy . Trong tâm tư không ngừng nhớ đến người ấy .Đúng là một kẻ lừa đảo , một kẻ thích lừa đảo chính bản thân mình .Sao mà bản thân cảm thấy lạnh quá ? Vươn mắt nhìn lên thì trời đã mưa như trút nước . Khuôn mặt ướt đẫm nước mưa khiến những giọt nước cũng theo đó mà hoà dần vào .Mọi người đều muốn đi nhanh về nhà , đặc biệt là những người không có ô che . Họ chạy nhanh lắm , khiến nữa vũng nước bị ứ đọng văng hết lên người Minh Nhiên ." Người ta nói ngày lòng buồn nhất trời sẽ đổ cơn mưa "_ Một loa phát thanh được treo trên bóng đèn đường đang được sử dụng .Con đường hiện tại chỉ còn có mình cậu lẽ bóng bước đi , ánh đèn vàng soi từng bước chân nhỏ bé .Tại sao những người cậu yêu thương liền lần lượt bỏ cậu mà đi hết vậy ? Mọi thứ như đang chống đối lại với cậu vậy .Người thất thần ngồi trên lề đường dưới trời mưa , cậu thật sự không thể cảm giác được gì nữa rồi . Cứ mặc cho cơ thể ngồi đó khóc , đầu óc đã ngừng suy nghĩ , cứ nhìn chăm chăm xuống đất .Sao đột nhiên chỗ cậu ngồi lại không có mưa nữa , hình như ánh đèn đường cũng đang bị che khuất ." Chúng ta về thôi "_ Giọng nói này sao quen quá . Khiến cậu tin cậy mà nhìn lên .Thì ra là Thiên Hàn vẫn luôn đi theo phía sau cậu , vẫn luôn che chở cho cậu dù có bất cứ chuyện gì xảy ra . Không hiểu sao cậu vừa nhìn thấy Thiên Hàn lại khóc lớn hơn . Khóc đến mức ngất đi trong vòng tay ấm áp đã mất tích suốt những năm tháng qua ." Bảo bối ngốc , dù thế nào cũng sẽ không bỏ rơi cậu" _ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .Bản thân cảm thấy quá thoải mái trong vòng tay ai kia liền ngọ ngoạy muốn chui rút vào sâu hơn ._____//_____Ai chưa coi bộ truyện mới " Yêu người đến thiên trường địa lão " thì qua đó đọc thử rồi cho Yu ý kiến nghenn 😗Ahihi , trong mấy ngày nghỉ tết còn lại Yu sẽ cố gắng mỗi ngày một chap coi như lì xì cho mấy tình yêu nè 💝Có ai lì xì 🧧 gì cho Yu hông ta ??? Chỉ cần mấy tình yêu bình luận vào mỗi chap mới là Yu vui lắm rồi á 🤪 .Yêu cả nhà 💜_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 25: Kết Thúc