Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 29: Đáng ghét

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Có thể thuê nhà ở đây đúng là may mắn "_ Minh Nhiên nhìn rất là ưng ý với căn nhà này . Chạy lung ta lung tung , xem hết chỗ này đến chỗ khác ." Cậu muốn thuê căn này sao ? "_ Thiên Hàn đứng dựa vào từng nhìn Minh Nhiên đang chạy tung tăng quậy phá ." Đúng vậy "_ Minh Nhiên đứng lại bên cạnh cửa sổ , nhìn ra ngoài ." Chỗ này thật không tốt đâu đối với cậu đâu bảo bối . Ánh nắng vào ban ngày thì rất mạnh . Cậu lại rất sợ nóng vậy tại sao phải ép bản thân như vậy ? "" Mặc kệ đi , có thể treo thêm rèm cửa để tránh ánh nắng mà ? "" Hay đến cậu đến nhà tôi ở đi ? Ở đó sẽ dễ dàng hơn "" Không được , tôi thà ở một nơi nắng nóng còn hơn ở với một người hay lợi dụng người khác như cậu "" Hảo hảo , bảo bối đừng giận mà ha "_ Thiên Hàn đi lại vuốt giận cho Minh Nhiên , thuận tay b*p m*ng cậu một cái ." Này , đừng có mà lợi dụng "_ Minh Nhiên cầm lấy tay Thiên Hàn ." À mà cậu cũng đừng gọi tôi là bảo bối nữa . Nghe kì cục lắm "" Sao lại kì cục ? Tôi lại thấy gọi cậu bằng cách đó rất là dễ thương . Cậu không thích cách gọi đó hả ? Vậy đổi thành tiểu khả ái ha "" Gọi Minh Nhiên , gọi tôi là Minh Nhiên "" Bảo bối đừng mà "_ Thiên Hàn dụi dụi vào vai cậu nũng nịnh ." Không được... "_ Cậu không dễ bị Thiên Hàn làm mềm lòng vậy đây nha ." Bảo bối "_ Vẫn tiếp tục với ý định làm cho Minh Nhiên xiêu lòng ." Không được "_ Nhất định cậu phải cứng rắn lên ." Đừng mà "Ánh mắt mong chờ của Thiên Hàn làm cho trong lòng Minh Nhiên sáng lên một tia tội lỗi ." Thôi được rồi , cậu gọi như thế nào thì tuỳ cậu "_ Minh Nhiên vùng vằng muốn thoát khỏi vòng tay của Thiên Hàn ." Bảo bối , ngày mai tôi đến đón em đi xem trường "" Không cần đâu , cũng chẳng phải còn lâu lắm mới nhập học sao ? "" Vậy được rồi , tuỳ ý bảo bối "_ Thiên Hàn đứng phía sau ôm lấy eo Minh Nhiên ." Ai da , xem ra ta đến không đúng lúc rồi "_ Bà cô bước vào , nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền lấy tay che che lấp lấp ." Không phải vậy đâu ạ "_ Minh Nhiên dậm một cái mạnh vào chân Thiên Hàn , đi tới muốn nói lời giải thích tình hình với bà cô đó ." Ai da , thật sự không sao đâu . Ta không trách tuổi trẻ của tụi con mạnh bạo đến vậy . Nhưng phải chú ý sức khoẻ một chút , không được để bản thân mệt mỏi nha "" Tụi cháu biết rồi "_ Thiên Hàn lấy tay che miệng cười . Còn đối với Minh Nhiên giọng cười đó như một lời châm chọc ." Sao rồi ? Cháu thấy nói có hợp với ý cháu không ? Hay chúng ta đi xem thử những căn tiếp theo xem thế nào "" Không cần đâu ạ , căn này được rồi bác "" Cháu thấy hợp là được rồi "" Vậy tuần sau cháu chuyển tới có được không bác ? "" Được chứ , lúc nào chuyển đến cũng được "" Vậy cháu gửi tiền nhà và tiền cọc qua cho bác trước . Tuần sau cháu sẽ chuyển đến . Cháu về trước ạ "_ Minh Nhiên cúi đầu cùng Thiên Hàn đi khỏi ." Này , cậu có muốn đi ăn không ? "_ Thiên Hàn nhìn đồng hồ đã là giữa trưa rồi , liền ngỏ ý muốn cùng bảo bối của mình ăn một bữa cơm ." Cũng được "" Vậy đi nhanh thôi , tôi đói rồi "_ Thiên Hàn lôi kéo Minh Nhiên lên xe ." Từ từ thôi , cậu chết đói rồi à ? "" Đúng vậy , tôi đang rất đói "_ Thiên Hàn tiến lại gần Minh Nhiên . Đè cậu sát cậu vào ghế xe , ghé bên lỗ tai cậu thì thầm vào ." Cậu..cậu làm gì ? "_ Minh Nhiên nói giọng vừa ngượng ngùng vừa hoảng sợ ." Thắt dây an toàn , tôi không muốn giấy phạt đến tay đâu "_ Thiên Hàn lấy dây an toàn đút vào chỗ khớp gài , nhếch mép trêu chọc con người đang đỏ mặt kia ." Đồ đáng ghét , đồ vô sỉ , đại sắc lang , đồ b**n th** "_ Minh Nhiên cắm mặt xuống , nói nhỏ . Vạt áo bị tay cậu vò nát ." Bảo bối , tôi sẽ không ngại làm những việc mà cậu đang lẩm bẩm đâu "_ Thiên Hàn đang lai xe thì quay qua nhìn Minh Nhiên ." Cậu tập trung mà lái xe đi "_ Minh Nhiên phùng má nhìn Thiên Hàn .Cái người này đúng là không thể nói xấu sau lưng được mà !!!_____//_____Chap sau sẽ bù thêm...😞💔_____//_____Vote nhaa❤️!

" Có thể thuê nhà ở đây đúng là may mắn "_ Minh Nhiên nhìn rất là ưng ý với căn nhà này . Chạy lung ta lung tung , xem hết chỗ này đến chỗ khác .

" Cậu muốn thuê căn này sao ? "_ Thiên Hàn đứng dựa vào từng nhìn Minh Nhiên đang chạy tung tăng quậy phá .

" Đúng vậy "_ Minh Nhiên đứng lại bên cạnh cửa sổ , nhìn ra ngoài .

" Chỗ này thật không tốt đâu đối với cậu đâu bảo bối . Ánh nắng vào ban ngày thì rất mạnh . Cậu lại rất sợ nóng vậy tại sao phải ép bản thân như vậy ? "

" Mặc kệ đi , có thể treo thêm rèm cửa để tránh ánh nắng mà ? "

" Hay đến cậu đến nhà tôi ở đi ? Ở đó sẽ dễ dàng hơn "

" Không được , tôi thà ở một nơi nắng nóng còn hơn ở với một người hay lợi dụng người khác như cậu "

" Hảo hảo , bảo bối đừng giận mà ha "_ Thiên Hàn đi lại vuốt giận cho Minh Nhiên , thuận tay b*p m*ng cậu một cái .

" Này , đừng có mà lợi dụng "_ Minh Nhiên cầm lấy tay Thiên Hàn .

" À mà cậu cũng đừng gọi tôi là bảo bối nữa . Nghe kì cục lắm "

" Sao lại kì cục ? Tôi lại thấy gọi cậu bằng cách đó rất là dễ thương . Cậu không thích cách gọi đó hả ? Vậy đổi thành tiểu khả ái ha "

" Gọi Minh Nhiên , gọi tôi là Minh Nhiên "

" Bảo bối đừng mà "_ Thiên Hàn dụi dụi vào vai cậu nũng nịnh .

" Không được... "_ Cậu không dễ bị Thiên Hàn làm mềm lòng vậy đây nha .

" Bảo bối "_ Vẫn tiếp tục với ý định làm cho Minh Nhiên xiêu lòng .

" Không được "_ Nhất định cậu phải cứng rắn lên .

" Đừng mà "

Ánh mắt mong chờ của Thiên Hàn làm cho trong lòng Minh Nhiên sáng lên một tia tội lỗi .

" Thôi được rồi , cậu gọi như thế nào thì tuỳ cậu "_ Minh Nhiên vùng vằng muốn thoát khỏi vòng tay của Thiên Hàn .

" Bảo bối , ngày mai tôi đến đón em đi xem trường "

" Không cần đâu , cũng chẳng phải còn lâu lắm mới nhập học sao ? "

" Vậy được rồi , tuỳ ý bảo bối "_ Thiên Hàn đứng phía sau ôm lấy eo Minh Nhiên .

" Ai da , xem ra ta đến không đúng lúc rồi "_ Bà cô bước vào , nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền lấy tay che che lấp lấp .

" Không phải vậy đâu ạ "_ Minh Nhiên dậm một cái mạnh vào chân Thiên Hàn , đi tới muốn nói lời giải thích tình hình với bà cô đó .

" Ai da , thật sự không sao đâu . Ta không trách tuổi trẻ của tụi con mạnh bạo đến vậy . Nhưng phải chú ý sức khoẻ một chút , không được để bản thân mệt mỏi nha "

" Tụi cháu biết rồi "_ Thiên Hàn lấy tay che miệng cười . Còn đối với Minh Nhiên giọng cười đó như một lời châm chọc .

" Sao rồi ? Cháu thấy nói có hợp với ý cháu không ? Hay chúng ta đi xem thử những căn tiếp theo xem thế nào "

" Không cần đâu ạ , căn này được rồi bác "

" Cháu thấy hợp là được rồi "

" Vậy tuần sau cháu chuyển tới có được không bác ? "

" Được chứ , lúc nào chuyển đến cũng được "

" Vậy cháu gửi tiền nhà và tiền cọc qua cho bác trước . Tuần sau cháu sẽ chuyển đến . Cháu về trước ạ "_ Minh Nhiên cúi đầu cùng Thiên Hàn đi khỏi .

" Này , cậu có muốn đi ăn không ? "_ Thiên Hàn nhìn đồng hồ đã là giữa trưa rồi , liền ngỏ ý muốn cùng bảo bối của mình ăn một bữa cơm .

" Cũng được "

" Vậy đi nhanh thôi , tôi đói rồi "_ Thiên Hàn lôi kéo Minh Nhiên lên xe .

" Từ từ thôi , cậu chết đói rồi à ? "

" Đúng vậy , tôi đang rất đói "_ Thiên Hàn tiến lại gần Minh Nhiên . Đè cậu sát cậu vào ghế xe , ghé bên lỗ tai cậu thì thầm vào .

" Cậu..cậu làm gì ? "_ Minh Nhiên nói giọng vừa ngượng ngùng vừa hoảng sợ .

" Thắt dây an toàn , tôi không muốn giấy phạt đến tay đâu "_ Thiên Hàn lấy dây an toàn đút vào chỗ khớp gài , nhếch mép trêu chọc con người đang đỏ mặt kia .

" Đồ đáng ghét , đồ vô sỉ , đại sắc lang , đồ b**n th** "_ Minh Nhiên cắm mặt xuống , nói nhỏ . Vạt áo bị tay cậu vò nát .

" Bảo bối , tôi sẽ không ngại làm những việc mà cậu đang lẩm bẩm đâu "_ Thiên Hàn đang lai xe thì quay qua nhìn Minh Nhiên .

" Cậu tập trung mà lái xe đi "_ Minh Nhiên phùng má nhìn Thiên Hàn .

Cái người này đúng là không thể nói xấu sau lưng được mà !!!

_____//_____

Chap sau sẽ bù thêm...😞💔

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Có thể thuê nhà ở đây đúng là may mắn "_ Minh Nhiên nhìn rất là ưng ý với căn nhà này . Chạy lung ta lung tung , xem hết chỗ này đến chỗ khác ." Cậu muốn thuê căn này sao ? "_ Thiên Hàn đứng dựa vào từng nhìn Minh Nhiên đang chạy tung tăng quậy phá ." Đúng vậy "_ Minh Nhiên đứng lại bên cạnh cửa sổ , nhìn ra ngoài ." Chỗ này thật không tốt đâu đối với cậu đâu bảo bối . Ánh nắng vào ban ngày thì rất mạnh . Cậu lại rất sợ nóng vậy tại sao phải ép bản thân như vậy ? "" Mặc kệ đi , có thể treo thêm rèm cửa để tránh ánh nắng mà ? "" Hay đến cậu đến nhà tôi ở đi ? Ở đó sẽ dễ dàng hơn "" Không được , tôi thà ở một nơi nắng nóng còn hơn ở với một người hay lợi dụng người khác như cậu "" Hảo hảo , bảo bối đừng giận mà ha "_ Thiên Hàn đi lại vuốt giận cho Minh Nhiên , thuận tay b*p m*ng cậu một cái ." Này , đừng có mà lợi dụng "_ Minh Nhiên cầm lấy tay Thiên Hàn ." À mà cậu cũng đừng gọi tôi là bảo bối nữa . Nghe kì cục lắm "" Sao lại kì cục ? Tôi lại thấy gọi cậu bằng cách đó rất là dễ thương . Cậu không thích cách gọi đó hả ? Vậy đổi thành tiểu khả ái ha "" Gọi Minh Nhiên , gọi tôi là Minh Nhiên "" Bảo bối đừng mà "_ Thiên Hàn dụi dụi vào vai cậu nũng nịnh ." Không được... "_ Cậu không dễ bị Thiên Hàn làm mềm lòng vậy đây nha ." Bảo bối "_ Vẫn tiếp tục với ý định làm cho Minh Nhiên xiêu lòng ." Không được "_ Nhất định cậu phải cứng rắn lên ." Đừng mà "Ánh mắt mong chờ của Thiên Hàn làm cho trong lòng Minh Nhiên sáng lên một tia tội lỗi ." Thôi được rồi , cậu gọi như thế nào thì tuỳ cậu "_ Minh Nhiên vùng vằng muốn thoát khỏi vòng tay của Thiên Hàn ." Bảo bối , ngày mai tôi đến đón em đi xem trường "" Không cần đâu , cũng chẳng phải còn lâu lắm mới nhập học sao ? "" Vậy được rồi , tuỳ ý bảo bối "_ Thiên Hàn đứng phía sau ôm lấy eo Minh Nhiên ." Ai da , xem ra ta đến không đúng lúc rồi "_ Bà cô bước vào , nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền lấy tay che che lấp lấp ." Không phải vậy đâu ạ "_ Minh Nhiên dậm một cái mạnh vào chân Thiên Hàn , đi tới muốn nói lời giải thích tình hình với bà cô đó ." Ai da , thật sự không sao đâu . Ta không trách tuổi trẻ của tụi con mạnh bạo đến vậy . Nhưng phải chú ý sức khoẻ một chút , không được để bản thân mệt mỏi nha "" Tụi cháu biết rồi "_ Thiên Hàn lấy tay che miệng cười . Còn đối với Minh Nhiên giọng cười đó như một lời châm chọc ." Sao rồi ? Cháu thấy nói có hợp với ý cháu không ? Hay chúng ta đi xem thử những căn tiếp theo xem thế nào "" Không cần đâu ạ , căn này được rồi bác "" Cháu thấy hợp là được rồi "" Vậy tuần sau cháu chuyển tới có được không bác ? "" Được chứ , lúc nào chuyển đến cũng được "" Vậy cháu gửi tiền nhà và tiền cọc qua cho bác trước . Tuần sau cháu sẽ chuyển đến . Cháu về trước ạ "_ Minh Nhiên cúi đầu cùng Thiên Hàn đi khỏi ." Này , cậu có muốn đi ăn không ? "_ Thiên Hàn nhìn đồng hồ đã là giữa trưa rồi , liền ngỏ ý muốn cùng bảo bối của mình ăn một bữa cơm ." Cũng được "" Vậy đi nhanh thôi , tôi đói rồi "_ Thiên Hàn lôi kéo Minh Nhiên lên xe ." Từ từ thôi , cậu chết đói rồi à ? "" Đúng vậy , tôi đang rất đói "_ Thiên Hàn tiến lại gần Minh Nhiên . Đè cậu sát cậu vào ghế xe , ghé bên lỗ tai cậu thì thầm vào ." Cậu..cậu làm gì ? "_ Minh Nhiên nói giọng vừa ngượng ngùng vừa hoảng sợ ." Thắt dây an toàn , tôi không muốn giấy phạt đến tay đâu "_ Thiên Hàn lấy dây an toàn đút vào chỗ khớp gài , nhếch mép trêu chọc con người đang đỏ mặt kia ." Đồ đáng ghét , đồ vô sỉ , đại sắc lang , đồ b**n th** "_ Minh Nhiên cắm mặt xuống , nói nhỏ . Vạt áo bị tay cậu vò nát ." Bảo bối , tôi sẽ không ngại làm những việc mà cậu đang lẩm bẩm đâu "_ Thiên Hàn đang lai xe thì quay qua nhìn Minh Nhiên ." Cậu tập trung mà lái xe đi "_ Minh Nhiên phùng má nhìn Thiên Hàn .Cái người này đúng là không thể nói xấu sau lưng được mà !!!_____//_____Chap sau sẽ bù thêm...😞💔_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 29: Đáng ghét