Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 31: Hảo hảo yêu thương

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Lão công , bảo bối muốn ăn thêm "_ Minh Nhiên ngồi trên đùi Thiên Hàn mà đung đưa chân ." Vẫn chưa no sao ? "_ Thiên Hàn vuốt vuốt bụng Minh Nhiên ." Bảo bối muốn ăn thêm mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nhìn Thiên Hàn ." Mau lấy thêm ba phần nữa ra đây "" Vâng thưa quý khách "_ Cô ta cúi đầu tháo đôi bao tay ra . Mấy đầu ngón tay tựa như sưng tấy đau rát hết rồi ." Bảo bối , ngồi xuống đây một lát "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên đặt xuống ghế ." Đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên níu tay Thiên Hàn lại hỏi ." Tôi có điện thoại , cậu đợi một lát "" Vậy được thôi , cậu mà bỏ đi không trả tiền thì đừng có mà gặp mặt tôi nữa . Tôi không có mang tiền đâu "_ Minh Nhiên buông tay ra ." Bảo bối khó chiều "_ Thiên Hàn lắc đầu ngán ngẩm đi ra .Cô ta bưng ba phần tôm hùm đất vừa tới bàn , đặt khay lên bàn liền bị Minh Nhiên đâm chọc ." Không biết cô làm ở đây thiếu thốn lắm à ? "_ Minh Nhiên cầm ly nước lên mà uống ." Cậu "_ Cô ta nghiến răng nhìn Minh Nhiên ." Không phải sao ? Muốn dụ dỗ người khác cũng đừng có mà làm quá như vậy . Bộ dạng của cô lúc đó kinh dị lắm "_ Minh Nhiên nhếch miệng cười ." ... "_ Cô ta cố gắng kiềm nén nhìn Minh Nhiên đang thong thả uống nước . Cô ta định quay người đi bị Minh Nhiên cầm tay lại ." Này , đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên nhìn cô ta đang cố gắng vùng vẫy . Nhưng làm sao cô ta thoát khỏi cái cầm tay của cậu được chứ ?" Cậu buông tôi ra "_ Cô ta đầy sát khí nhìn Minh Nhiên ." Ai da , đừng nhìn tôi bằng đôi mắt đó . Không chừng sẽ rớt luôn cái tròng mắt đấy . Tôi hỏi cô đi đâu ? "_ Minh Nhiên liếc mắt lên nhìn cô ta ." Buông ra "_ Cô ta hất tay cậu , làm tay cậu va vào phần ăn quấn giấy bạc nóng hổi . Những phần đồ ăn bị cậu đẩy rớt hết xuống đất ." Cô đang làm cái gì thế ? "_ Giọng nói băng lãnh phát ra từ phía sau lưng , khiến cô ta dựng cả tóc gáy ." ... "_ Cô ta bần thần quay lại phía sau thì thấy khuôn mặt chết chóc của Thiên Hàn , cơ thể chao đảo như muốn ngã xuống ." Hức...hức "_ Minh Nhiên ứa nước mắt , khuôn mặt uỷ uất nhìn bàn tay đang phỏng đỏ . Làm ch người ta muốn ôm vào lòng mà nâng niu ." Bảo bối , có sao không ? "_ Thiên Hàn đi đến bên cạnh Minh Nhiên ." Lão công , tay bảo bối đau quá . Sưng đỏ rồi "_ Minh Nhiên khóc lóc đưa Thiên Hàn xem bàn tay nhỏ nhắn ." Bảo bối ngoan đừng khóc . Lão công thổi thổi cho nha "_ Thiên Hàn nâng tay Minh Nhiên lên , ôn nhu mà thổi thổi vào vết thương cho cậu bớt đau ." Lão công ô hức bảo bối muốn về nhà "_ Minh Nhiên vòng tay ra phía sau Thiên Hàn mà ôm ." Được rồi , chúng ta về nhà "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên ." Lão công , cô ta làm bảo bối bị thương "_ Minh Nhiên chỉ thẳng vào người cô ta , ánh mắt đầy chán ghét ." Bảo bối muốn như thế nào ? "" Bảo bối không biết đâu , lão công xử trí giúp bảo bối đi "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn ." Chúng ta về nhà trước , xem tay của bảo bối trước có được không ? Lúc sau mới xử lí cô ta có được không ? "_ Thiên Hàn chiều chuộng bảo bối trong tay vô cùng ." Được a~~ , mọi chuyện đều theo lão công "_ Minh Nhiên xoay mặt đi ." Ngày mai đến địa chỉ trong này , tôi sẽ tính với cô từng chút một "_ Thiên Hàn đưa danh thiếp cho cô ta .Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên xe . Xoay tay kiểm tra vết bỏng ." Có làm sao không ? "_ Thiên Hàn lấy một chai thuốc mỡ bôi lên phần da hơi ửng đỏ." Không sao "_ Minh Nhiên giựt tay ra ." Bảo bối , muốn diễn thì phải diễn đến cùng chứ ? "_ Thiên Hàn chạm nhẹ lên mũi Minh Nhiên ." Cậu biết sao ? "_ Minh Nhiên ngây ngốc nhìn Thiên Hàn ." Làm sao mà không biết chứ ? Bảo bối của tôi vốn dĩ rất nghịch ngợm mà "_ Thiên Hàn cười quá lên ." Không biết liêm sỉ "_ Minh Nhiên đẩy mặt Thiên Hàn ra ." Bảo bối rất tốt , muốn câu dẫn lão công ngay chỗ đông người như vậy "_ Thiên Hàn sờ sờ mông Minh Nhiên ." Cậu..cậu "_ Minh Nhiên bỗng chốc đỏ mặt , ấp úng nhìn Thiên Hàn ." Tôi nay lão công sẽ làm nhẹ một chút , không để cho bảo bối bị thương nữa "" Đồ b**n th** "" Đi , chúng ta về nhà . Lão công sẽ hảo hảo yêu thương bảo bối nha "_ Thiên Hàn khởi động xe chở Minh Nhiên về nhà ." A...không muốn đâu "_ Đúng là bút sa gà chết . Một câu nói vô nghĩ khi thốt ra liền để lại nhiều hậu quả về sau như vậy ." Bảo bối , em không trốn được đâu "_____//_____Ahihi , có biến rồi =))_____//_____Vote nhaa❤️!

" Lão công , bảo bối muốn ăn thêm "_ Minh Nhiên ngồi trên đùi Thiên Hàn mà đung đưa chân .

" Vẫn chưa no sao ? "_ Thiên Hàn vuốt vuốt bụng Minh Nhiên .

" Bảo bối muốn ăn thêm mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nhìn Thiên Hàn .

" Mau lấy thêm ba phần nữa ra đây "

" Vâng thưa quý khách "_ Cô ta cúi đầu tháo đôi bao tay ra . Mấy đầu ngón tay tựa như sưng tấy đau rát hết rồi .

" Bảo bối , ngồi xuống đây một lát "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên đặt xuống ghế .

" Đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên níu tay Thiên Hàn lại hỏi .

" Tôi có điện thoại , cậu đợi một lát "

" Vậy được thôi , cậu mà bỏ đi không trả tiền thì đừng có mà gặp mặt tôi nữa . Tôi không có mang tiền đâu "_ Minh Nhiên buông tay ra .

" Bảo bối khó chiều "_ Thiên Hàn lắc đầu ngán ngẩm đi ra .

Cô ta bưng ba phần tôm hùm đất vừa tới bàn , đặt khay lên bàn liền bị Minh Nhiên đâm chọc .

" Không biết cô làm ở đây thiếu thốn lắm à ? "_ Minh Nhiên cầm ly nước lên mà uống .

" Cậu "_ Cô ta nghiến răng nhìn Minh Nhiên .

" Không phải sao ? Muốn dụ dỗ người khác cũng đừng có mà làm quá như vậy . Bộ dạng của cô lúc đó kinh dị lắm "_ Minh Nhiên nhếch miệng cười .

" ... "_ Cô ta cố gắng kiềm nén nhìn Minh Nhiên đang thong thả uống nước . Cô ta định quay người đi bị Minh Nhiên cầm tay lại .

" Này , đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên nhìn cô ta đang cố gắng vùng vẫy . Nhưng làm sao cô ta thoát khỏi cái cầm tay của cậu được chứ ?

" Cậu buông tôi ra "_ Cô ta đầy sát khí nhìn Minh Nhiên .

" Ai da , đừng nhìn tôi bằng đôi mắt đó . Không chừng sẽ rớt luôn cái tròng mắt đấy . Tôi hỏi cô đi đâu ? "_ Minh Nhiên liếc mắt lên nhìn cô ta .

" Buông ra "_ Cô ta hất tay cậu , làm tay cậu va vào phần ăn quấn giấy bạc nóng hổi . Những phần đồ ăn bị cậu đẩy rớt hết xuống đất .

" Cô đang làm cái gì thế ? "_ Giọng nói băng lãnh phát ra từ phía sau lưng , khiến cô ta dựng cả tóc gáy .

" ... "_ Cô ta bần thần quay lại phía sau thì thấy khuôn mặt chết chóc của Thiên Hàn , cơ thể chao đảo như muốn ngã xuống .

" Hức...hức "_ Minh Nhiên ứa nước mắt , khuôn mặt uỷ uất nhìn bàn tay đang phỏng đỏ . Làm ch người ta muốn ôm vào lòng mà nâng niu .

" Bảo bối , có sao không ? "_ Thiên Hàn đi đến bên cạnh Minh Nhiên .

" Lão công , tay bảo bối đau quá . Sưng đỏ rồi "_ Minh Nhiên khóc lóc đưa Thiên Hàn xem bàn tay nhỏ nhắn .

" Bảo bối ngoan đừng khóc . Lão công thổi thổi cho nha "_ Thiên Hàn nâng tay Minh Nhiên lên , ôn nhu mà thổi thổi vào vết thương cho cậu bớt đau .

" Lão công ô hức bảo bối muốn về nhà "_ Minh Nhiên vòng tay ra phía sau Thiên Hàn mà ôm .

" Được rồi , chúng ta về nhà "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên .

" Lão công , cô ta làm bảo bối bị thương "_ Minh Nhiên chỉ thẳng vào người cô ta , ánh mắt đầy chán ghét .

" Bảo bối muốn như thế nào ? "

" Bảo bối không biết đâu , lão công xử trí giúp bảo bối đi "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn .

" Chúng ta về nhà trước , xem tay của bảo bối trước có được không ? Lúc sau mới xử lí cô ta có được không ? "_ Thiên Hàn chiều chuộng bảo bối trong tay vô cùng .

" Được a~~ , mọi chuyện đều theo lão công "_ Minh Nhiên xoay mặt đi .

" Ngày mai đến địa chỉ trong này , tôi sẽ tính với cô từng chút một "_ Thiên Hàn đưa danh thiếp cho cô ta .

Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên xe . Xoay tay kiểm tra vết bỏng .

" Có làm sao không ? "_ Thiên Hàn lấy một chai thuốc mỡ bôi lên phần da hơi ửng đỏ.

" Không sao "_ Minh Nhiên giựt tay ra .

" Bảo bối , muốn diễn thì phải diễn đến cùng chứ ? "_ Thiên Hàn chạm nhẹ lên mũi Minh Nhiên .

" Cậu biết sao ? "_ Minh Nhiên ngây ngốc nhìn Thiên Hàn .

" Làm sao mà không biết chứ ? Bảo bối của tôi vốn dĩ rất nghịch ngợm mà "_ Thiên Hàn cười quá lên .

" Không biết liêm sỉ "_ Minh Nhiên đẩy mặt Thiên Hàn ra .

" Bảo bối rất tốt , muốn câu dẫn lão công ngay chỗ đông người như vậy "_ Thiên Hàn sờ sờ mông Minh Nhiên .

" Cậu..cậu "_ Minh Nhiên bỗng chốc đỏ mặt , ấp úng nhìn Thiên Hàn .

" Tôi nay lão công sẽ làm nhẹ một chút , không để cho bảo bối bị thương nữa "

" Đồ b**n th** "

" Đi , chúng ta về nhà . Lão công sẽ hảo hảo yêu thương bảo bối nha "_ Thiên Hàn khởi động xe chở Minh Nhiên về nhà .

" A...không muốn đâu "_ Đúng là bút sa gà chết . Một câu nói vô nghĩ khi thốt ra liền để lại nhiều hậu quả về sau như vậy .

" Bảo bối , em không trốn được đâu "

_____//_____

Ahihi , có biến rồi =))

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Lão công , bảo bối muốn ăn thêm "_ Minh Nhiên ngồi trên đùi Thiên Hàn mà đung đưa chân ." Vẫn chưa no sao ? "_ Thiên Hàn vuốt vuốt bụng Minh Nhiên ." Bảo bối muốn ăn thêm mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nhìn Thiên Hàn ." Mau lấy thêm ba phần nữa ra đây "" Vâng thưa quý khách "_ Cô ta cúi đầu tháo đôi bao tay ra . Mấy đầu ngón tay tựa như sưng tấy đau rát hết rồi ." Bảo bối , ngồi xuống đây một lát "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên đặt xuống ghế ." Đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên níu tay Thiên Hàn lại hỏi ." Tôi có điện thoại , cậu đợi một lát "" Vậy được thôi , cậu mà bỏ đi không trả tiền thì đừng có mà gặp mặt tôi nữa . Tôi không có mang tiền đâu "_ Minh Nhiên buông tay ra ." Bảo bối khó chiều "_ Thiên Hàn lắc đầu ngán ngẩm đi ra .Cô ta bưng ba phần tôm hùm đất vừa tới bàn , đặt khay lên bàn liền bị Minh Nhiên đâm chọc ." Không biết cô làm ở đây thiếu thốn lắm à ? "_ Minh Nhiên cầm ly nước lên mà uống ." Cậu "_ Cô ta nghiến răng nhìn Minh Nhiên ." Không phải sao ? Muốn dụ dỗ người khác cũng đừng có mà làm quá như vậy . Bộ dạng của cô lúc đó kinh dị lắm "_ Minh Nhiên nhếch miệng cười ." ... "_ Cô ta cố gắng kiềm nén nhìn Minh Nhiên đang thong thả uống nước . Cô ta định quay người đi bị Minh Nhiên cầm tay lại ." Này , đi đâu vậy ? "_ Minh Nhiên nhìn cô ta đang cố gắng vùng vẫy . Nhưng làm sao cô ta thoát khỏi cái cầm tay của cậu được chứ ?" Cậu buông tôi ra "_ Cô ta đầy sát khí nhìn Minh Nhiên ." Ai da , đừng nhìn tôi bằng đôi mắt đó . Không chừng sẽ rớt luôn cái tròng mắt đấy . Tôi hỏi cô đi đâu ? "_ Minh Nhiên liếc mắt lên nhìn cô ta ." Buông ra "_ Cô ta hất tay cậu , làm tay cậu va vào phần ăn quấn giấy bạc nóng hổi . Những phần đồ ăn bị cậu đẩy rớt hết xuống đất ." Cô đang làm cái gì thế ? "_ Giọng nói băng lãnh phát ra từ phía sau lưng , khiến cô ta dựng cả tóc gáy ." ... "_ Cô ta bần thần quay lại phía sau thì thấy khuôn mặt chết chóc của Thiên Hàn , cơ thể chao đảo như muốn ngã xuống ." Hức...hức "_ Minh Nhiên ứa nước mắt , khuôn mặt uỷ uất nhìn bàn tay đang phỏng đỏ . Làm ch người ta muốn ôm vào lòng mà nâng niu ." Bảo bối , có sao không ? "_ Thiên Hàn đi đến bên cạnh Minh Nhiên ." Lão công , tay bảo bối đau quá . Sưng đỏ rồi "_ Minh Nhiên khóc lóc đưa Thiên Hàn xem bàn tay nhỏ nhắn ." Bảo bối ngoan đừng khóc . Lão công thổi thổi cho nha "_ Thiên Hàn nâng tay Minh Nhiên lên , ôn nhu mà thổi thổi vào vết thương cho cậu bớt đau ." Lão công ô hức bảo bối muốn về nhà "_ Minh Nhiên vòng tay ra phía sau Thiên Hàn mà ôm ." Được rồi , chúng ta về nhà "_ Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên ." Lão công , cô ta làm bảo bối bị thương "_ Minh Nhiên chỉ thẳng vào người cô ta , ánh mắt đầy chán ghét ." Bảo bối muốn như thế nào ? "" Bảo bối không biết đâu , lão công xử trí giúp bảo bối đi "_ Minh Nhiên nhìn Thiên Hàn ." Chúng ta về nhà trước , xem tay của bảo bối trước có được không ? Lúc sau mới xử lí cô ta có được không ? "_ Thiên Hàn chiều chuộng bảo bối trong tay vô cùng ." Được a~~ , mọi chuyện đều theo lão công "_ Minh Nhiên xoay mặt đi ." Ngày mai đến địa chỉ trong này , tôi sẽ tính với cô từng chút một "_ Thiên Hàn đưa danh thiếp cho cô ta .Thiên Hàn bế Minh Nhiên lên xe . Xoay tay kiểm tra vết bỏng ." Có làm sao không ? "_ Thiên Hàn lấy một chai thuốc mỡ bôi lên phần da hơi ửng đỏ." Không sao "_ Minh Nhiên giựt tay ra ." Bảo bối , muốn diễn thì phải diễn đến cùng chứ ? "_ Thiên Hàn chạm nhẹ lên mũi Minh Nhiên ." Cậu biết sao ? "_ Minh Nhiên ngây ngốc nhìn Thiên Hàn ." Làm sao mà không biết chứ ? Bảo bối của tôi vốn dĩ rất nghịch ngợm mà "_ Thiên Hàn cười quá lên ." Không biết liêm sỉ "_ Minh Nhiên đẩy mặt Thiên Hàn ra ." Bảo bối rất tốt , muốn câu dẫn lão công ngay chỗ đông người như vậy "_ Thiên Hàn sờ sờ mông Minh Nhiên ." Cậu..cậu "_ Minh Nhiên bỗng chốc đỏ mặt , ấp úng nhìn Thiên Hàn ." Tôi nay lão công sẽ làm nhẹ một chút , không để cho bảo bối bị thương nữa "" Đồ b**n th** "" Đi , chúng ta về nhà . Lão công sẽ hảo hảo yêu thương bảo bối nha "_ Thiên Hàn khởi động xe chở Minh Nhiên về nhà ." A...không muốn đâu "_ Đúng là bút sa gà chết . Một câu nói vô nghĩ khi thốt ra liền để lại nhiều hậu quả về sau như vậy ." Bảo bối , em không trốn được đâu "_____//_____Ahihi , có biến rồi =))_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 31: Hảo hảo yêu thương