Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 35: Con dâu

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Bảo bối , vẫn còn ngủ nữa sao ? "_ Thiên Hàn khoác áo choàng tắm đi đến ngồi giường , nhìn Minh Nhiên đang say giấc nồng ." Ưm..mệt mà "" Dậy thôi , đã gần trưa rồi . Nhanh dậy ăn thôi "_ Thiên Hàn vuốt vuốt mông Minh Nhiên ." Tôi muốn ngủ "_ Minh Nhiên cuộn tròn trong tấm mền , đôi mắt nhắm lại . Gạt tay Thiên Hàn đang đặt trên mông mình mà v**t v* ." Vậy lão công đi đến công ty trước , bảo bối thức dậy phải ăn hết đồ ăn nghe không ? Sau đó phải đến công ty tìm lão công có được không ? "" Được , mau đi đi "_ Thò cái chân ra khỏi mền , hướng Thiên Hàn mà đạp đạp .Ngủ đến trưa , cậu mới tờ mờ tỉnh dậy . Quần áo sộc sệt , trên người thì đầy dấu hôn , thắt lưng thì đau đớn ." Ưm đáng chết a a đau quá hức "_ Minh Nhiên đỡ lấy cái eo , nức nở mà than vản ." Đã giữa trưa rồi sao ? "_ Minh Nhiên cầm đồng hồ , dáng đi xiên vẹo cậu đi vào phòng bếp .Đồ ăn để trên bàn khiến cậu không khỏi chảy cả nước miếng . Cái ghế còn được đặt một tấm bông mềm" Oa...coi như cậu ta biết điều "_ Minh Nhiên nhẹ nhàng đặt mông xuống ghế ." Ngon quá "_ Miệng nhét đầy đồ ăn nhưng vẫn không quên khen ngợi một tiếng ." Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Tiếng điện thoại cậu reo lên , đó là chuông riêng cậu đặt cho Thiên Hàn a~~ ." Có chuyện gì ? "_ Minh Nhiên kiếm chỗ đặt điện thoại ." Dậy rồi à ? "" Ừ "_ Minh Nhiên vẫn chăm chú ngồi ăn , chẳng đế ý đến Thiên Hàn mấy ." Bảo bối cảm thấy nó như thế nào ? "_ Thiên Hàn chống cằm nhìn bảo bối đang thưởng thức đống thứ ăn đó ." Không tệ "" Bảo bối , khi đi đến công ty nhớ mặc áo khoác của lão công đến đây "" Được rồi , cậu mau tắt đi . Tôi còn muốn ăn cơm . Đừng làm phiền "_ Minh Nhiên ngắt máy .Minh Nhiên chuẩn bị xong tất cả mọi thứ , bên ngoài cũng nghe theo lời Thiên Hàn mà mặc áo . Đứng trước của công ty , cậu bị choáng ngợp bở sự đồ sộ . Bước vào sảnh chính , mọi thứ đơn giản nhưng nhìn rất khoa học và thoáng mất ." Cậu cần gì ? "_ Cậu đi đến bàn tiếp tân , đứng trước mặt cô ta nhưng cô ta không đặt cậu vào mắt ." Tôi cần gặp người "_ Minh Nhiên cố tỏ ra bình tỉnh mà nói ." Tổng giám đốc , phó giám đốc , trưởng phòng hay chủ tịch , cậu muốn gặp ai ? "_ Cô ta nhếch môi cười đầy bí ẩn ." Cô như vậy là có ý gì ? "" Không phải sao , thứ như cậu cũng chẳng khác gì những đứa con gái suốt ngày lẳng lơ ở trước mặt đàn ông mà đào mỏ . Còn tỏ vẻ thanh cao "_ Cô ta khinh bỉ cậu ." Cô...cô biết gì mà nói chứ ? "" Nói nhanh lên đi , người cậu muốn gặp là ai ? "_ Cô ta gắt gỏng .Minh Nhiên cũng chưa từng hỏi Thiên Hàn làm ở đâu nữa kìa , nhưng lúc sáng thấy tin nhắn cậu ta nhắn qua thì mới biết địa chỉ để mà tới đây , làm sao mà cậu biết Thiên Hàn làm chức gì chứ ." Tôi muốn gặp Doãn Thiên Hàn "" Doãn Thiên Hàn ? Phó tổng ? Cậu có hẹn trước không ? "" Không có hẹn trước nhưng cậu ta... "_ Cậu lời chưa dứt lại bị cô ta chen vào ." Cậu không bình thường sao ? Ảo tưởng à ? Phó tổng của chúng tôi chỉ mới về nước được vài ngày , làm sao quen biết đến thứ nghèo hèn như cậu chứ ? À mà thông tin loan đi cũng nhanh thật "" Cô làm sao biết cậu ta không quen tôi ? "" Sao tôi lại không biết chứ ? Hằng ngày có đến chục người đến đây nhận là bạn gái của phó tổng nữa kìa , cậu không xinh như người ta , không mềm mại như người ta . Lấy gì ra so sánh đây ? "" Thư kí Hi "_ Đột ngột cô ta lại thay đổi khiến cho Minh Nhiên có chút bất ngờ ." Có chuyện gì xảy ra sao ? "_ Minh Nhiên quay lại nhìn cô ta , khe áo kéo thấp tới mức giống như b* ng*c muốn tràn ra ngoài . Mùi nước hoa gây gắt mũi ." Cậu ta muốn gặp phó tổng , nhưng không có hẹn trước "_ Cô ta nhếch mày nhìn về phía cậu ." Cần bao nhiêu tiền ? "_ Cái người được cô ta gọi là thư kí Hi , ánh mắt khinh rẻ nhìn về cậu ." Tôi không có thiếu tiền , mà cô là ai ? "" Tôi là ai cậu không cần biết "" Thư kí Hi là người trong lòng của phó tổng , hai người họ rất tình cảm . Cậu đừng nghĩ lên được giường của phó tổng sẽ lên được Doãn thiếu phu nhân "" Tôi cần gì chứ ? Mà cô nói tôi lên giường  những sẽ không lên được Doãn thiếu phu nhân sao ? Vậy sao cô là người trong lòng của cậu ta nhưng tại sao không lên được giường của cậu ta ? "" Cậu... "" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Bỗng nhiên điện thoại cậu lại reo lên ." Bảo bối tới chưa ? "" Tới rồi , nhưng người ta không cho tôi lên "" Ai dám không cho bảo bối lên ? "" Tôi không biết , cậu không nhanh xuống đây tôi liền đi về . Đồ đáng ghét "" Hù ai đây ? Ai tin cậu chứ ? "_ Cô ta liếc nhìn cậu ." Không tin thì tùy cô , nhưng tôi không hù ai cả "" Có chuyện gì ở đây ? "" Phu nhân "_ Bọn họ cuối chào ." Bác "" Nhiên Nhiên , sao con lại ở đây ? "_ Mẫn Kỳ nhào tới ôm cậu ." Thiên Hàn kêu con đến , nhưng cô ta không cho con lên "" Cô ta sao ? "_ Mẫn Kỳ hướng tay về hai người bọn họ ." Bà xã , em sao vậy . Sao lại bực tức ? "_ Thiên Phong bước đến sủng nịnh vuốt vai Mẫn Kỳ ." Có người làm khó dễ con dâu của chúng ta , ông xã à "" Ai dám làm khó dễ cho con dâu ta ? "_ Thiên Phong lãnh đạm nói ._____//_____Bình luận đi a~~ 🤤Yu buồn quá nè :((_____//_____Vote nhaa❤️!

" Bảo bối , vẫn còn ngủ nữa sao ? "_ Thiên Hàn khoác áo choàng tắm đi đến ngồi giường , nhìn Minh Nhiên đang say giấc nồng .

" Ưm..mệt mà "

" Dậy thôi , đã gần trưa rồi . Nhanh dậy ăn thôi "_ Thiên Hàn vuốt vuốt mông Minh Nhiên .

" Tôi muốn ngủ "_ Minh Nhiên cuộn tròn trong tấm mền , đôi mắt nhắm lại . Gạt tay Thiên Hàn đang đặt trên mông mình mà v**t v* .

" Vậy lão công đi đến công ty trước , bảo bối thức dậy phải ăn hết đồ ăn nghe không ? Sau đó phải đến công ty tìm lão công có được không ? "

" Được , mau đi đi "_ Thò cái chân ra khỏi mền , hướng Thiên Hàn mà đạp đạp .

Ngủ đến trưa , cậu mới tờ mờ tỉnh dậy . Quần áo sộc sệt , trên người thì đầy dấu hôn , thắt lưng thì đau đớn .

" Ưm đáng chết a a đau quá hức "_ Minh Nhiên đỡ lấy cái eo , nức nở mà than vản .

" Đã giữa trưa rồi sao ? "_ Minh Nhiên cầm đồng hồ , dáng đi xiên vẹo cậu đi vào phòng bếp .

Đồ ăn để trên bàn khiến cậu không khỏi chảy cả nước miếng . Cái ghế còn được đặt một tấm bông mềm

" Oa...coi như cậu ta biết điều "_ Minh Nhiên nhẹ nhàng đặt mông xuống ghế .

" Ngon quá "_ Miệng nhét đầy đồ ăn nhưng vẫn không quên khen ngợi một tiếng .

" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Tiếng điện thoại cậu reo lên , đó là chuông riêng cậu đặt cho Thiên Hàn a~~ .

" Có chuyện gì ? "_ Minh Nhiên kiếm chỗ đặt điện thoại .

" Dậy rồi à ? "

" Ừ "_ Minh Nhiên vẫn chăm chú ngồi ăn , chẳng đế ý đến Thiên Hàn mấy .

" Bảo bối cảm thấy nó như thế nào ? "_ Thiên Hàn chống cằm nhìn bảo bối đang thưởng thức đống thứ ăn đó .

" Không tệ "

" Bảo bối , khi đi đến công ty nhớ mặc áo khoác của lão công đến đây "

" Được rồi , cậu mau tắt đi . Tôi còn muốn ăn cơm . Đừng làm phiền "_ Minh Nhiên ngắt máy .

Minh Nhiên chuẩn bị xong tất cả mọi thứ , bên ngoài cũng nghe theo lời Thiên Hàn mà mặc áo . Đứng trước của công ty , cậu bị choáng ngợp bở sự đồ sộ . Bước vào sảnh chính , mọi thứ đơn giản nhưng nhìn rất khoa học và thoáng mất .

" Cậu cần gì ? "_ Cậu đi đến bàn tiếp tân , đứng trước mặt cô ta nhưng cô ta không đặt cậu vào mắt .

" Tôi cần gặp người "_ Minh Nhiên cố tỏ ra bình tỉnh mà nói .

" Tổng giám đốc , phó giám đốc , trưởng phòng hay chủ tịch , cậu muốn gặp ai ? "_ Cô ta nhếch môi cười đầy bí ẩn .

" Cô như vậy là có ý gì ? "

" Không phải sao , thứ như cậu cũng chẳng khác gì những đứa con gái suốt ngày lẳng lơ ở trước mặt đàn ông mà đào mỏ . Còn tỏ vẻ thanh cao "_ Cô ta khinh bỉ cậu .

" Cô...cô biết gì mà nói chứ ? "

" Nói nhanh lên đi , người cậu muốn gặp là ai ? "_ Cô ta gắt gỏng .

Minh Nhiên cũng chưa từng hỏi Thiên Hàn làm ở đâu nữa kìa , nhưng lúc sáng thấy tin nhắn cậu ta nhắn qua thì mới biết địa chỉ để mà tới đây , làm sao mà cậu biết Thiên Hàn làm chức gì chứ .

" Tôi muốn gặp Doãn Thiên Hàn "

" Doãn Thiên Hàn ? Phó tổng ? Cậu có hẹn trước không ? "

" Không có hẹn trước nhưng cậu ta... "_ Cậu lời chưa dứt lại bị cô ta chen vào .

" Cậu không bình thường sao ? Ảo tưởng à ? Phó tổng của chúng tôi chỉ mới về nước được vài ngày , làm sao quen biết đến thứ nghèo hèn như cậu chứ ? À mà thông tin loan đi cũng nhanh thật "

" Cô làm sao biết cậu ta không quen tôi ? "

" Sao tôi lại không biết chứ ? Hằng ngày có đến chục người đến đây nhận là bạn gái của phó tổng nữa kìa , cậu không xinh như người ta , không mềm mại như người ta . Lấy gì ra so sánh đây ? "

" Thư kí Hi "_ Đột ngột cô ta lại thay đổi khiến cho Minh Nhiên có chút bất ngờ .

" Có chuyện gì xảy ra sao ? "_ Minh Nhiên quay lại nhìn cô ta , khe áo kéo thấp tới mức giống như b* ng*c muốn tràn ra ngoài . Mùi nước hoa gây gắt mũi .

" Cậu ta muốn gặp phó tổng , nhưng không có hẹn trước "_ Cô ta nhếch mày nhìn về phía cậu .

" Cần bao nhiêu tiền ? "_ Cái người được cô ta gọi là thư kí Hi , ánh mắt khinh rẻ nhìn về cậu .

" Tôi không có thiếu tiền , mà cô là ai ? "

" Tôi là ai cậu không cần biết "

" Thư kí Hi là người trong lòng của phó tổng , hai người họ rất tình cảm . Cậu đừng nghĩ lên được giường của phó tổng sẽ lên được Doãn thiếu phu nhân "

" Tôi cần gì chứ ? Mà cô nói tôi lên giường  những sẽ không lên được Doãn thiếu phu nhân sao ? Vậy sao cô là người trong lòng của cậu ta nhưng tại sao không lên được giường của cậu ta ? "

" Cậu... "

" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Bỗng nhiên điện thoại cậu lại reo lên .

" Bảo bối tới chưa ? "

" Tới rồi , nhưng người ta không cho tôi lên "

" Ai dám không cho bảo bối lên ? "

" Tôi không biết , cậu không nhanh xuống đây tôi liền đi về . Đồ đáng ghét "

" Hù ai đây ? Ai tin cậu chứ ? "_ Cô ta liếc nhìn cậu .

" Không tin thì tùy cô , nhưng tôi không hù ai cả "

" Có chuyện gì ở đây ? "

" Phu nhân "_ Bọn họ cuối chào .

" Bác "

" Nhiên Nhiên , sao con lại ở đây ? "_ Mẫn Kỳ nhào tới ôm cậu .

" Thiên Hàn kêu con đến , nhưng cô ta không cho con lên "

" Cô ta sao ? "_ Mẫn Kỳ hướng tay về hai người bọn họ .

" Bà xã , em sao vậy . Sao lại bực tức ? "_ Thiên Phong bước đến sủng nịnh vuốt vai Mẫn Kỳ .

" Có người làm khó dễ con dâu của chúng ta , ông xã à "

" Ai dám làm khó dễ cho con dâu ta ? "_ Thiên Phong lãnh đạm nói .

_____//_____

Bình luận đi a~~ 🤤

Yu buồn quá nè :((

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Bảo bối , vẫn còn ngủ nữa sao ? "_ Thiên Hàn khoác áo choàng tắm đi đến ngồi giường , nhìn Minh Nhiên đang say giấc nồng ." Ưm..mệt mà "" Dậy thôi , đã gần trưa rồi . Nhanh dậy ăn thôi "_ Thiên Hàn vuốt vuốt mông Minh Nhiên ." Tôi muốn ngủ "_ Minh Nhiên cuộn tròn trong tấm mền , đôi mắt nhắm lại . Gạt tay Thiên Hàn đang đặt trên mông mình mà v**t v* ." Vậy lão công đi đến công ty trước , bảo bối thức dậy phải ăn hết đồ ăn nghe không ? Sau đó phải đến công ty tìm lão công có được không ? "" Được , mau đi đi "_ Thò cái chân ra khỏi mền , hướng Thiên Hàn mà đạp đạp .Ngủ đến trưa , cậu mới tờ mờ tỉnh dậy . Quần áo sộc sệt , trên người thì đầy dấu hôn , thắt lưng thì đau đớn ." Ưm đáng chết a a đau quá hức "_ Minh Nhiên đỡ lấy cái eo , nức nở mà than vản ." Đã giữa trưa rồi sao ? "_ Minh Nhiên cầm đồng hồ , dáng đi xiên vẹo cậu đi vào phòng bếp .Đồ ăn để trên bàn khiến cậu không khỏi chảy cả nước miếng . Cái ghế còn được đặt một tấm bông mềm" Oa...coi như cậu ta biết điều "_ Minh Nhiên nhẹ nhàng đặt mông xuống ghế ." Ngon quá "_ Miệng nhét đầy đồ ăn nhưng vẫn không quên khen ngợi một tiếng ." Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Tiếng điện thoại cậu reo lên , đó là chuông riêng cậu đặt cho Thiên Hàn a~~ ." Có chuyện gì ? "_ Minh Nhiên kiếm chỗ đặt điện thoại ." Dậy rồi à ? "" Ừ "_ Minh Nhiên vẫn chăm chú ngồi ăn , chẳng đế ý đến Thiên Hàn mấy ." Bảo bối cảm thấy nó như thế nào ? "_ Thiên Hàn chống cằm nhìn bảo bối đang thưởng thức đống thứ ăn đó ." Không tệ "" Bảo bối , khi đi đến công ty nhớ mặc áo khoác của lão công đến đây "" Được rồi , cậu mau tắt đi . Tôi còn muốn ăn cơm . Đừng làm phiền "_ Minh Nhiên ngắt máy .Minh Nhiên chuẩn bị xong tất cả mọi thứ , bên ngoài cũng nghe theo lời Thiên Hàn mà mặc áo . Đứng trước của công ty , cậu bị choáng ngợp bở sự đồ sộ . Bước vào sảnh chính , mọi thứ đơn giản nhưng nhìn rất khoa học và thoáng mất ." Cậu cần gì ? "_ Cậu đi đến bàn tiếp tân , đứng trước mặt cô ta nhưng cô ta không đặt cậu vào mắt ." Tôi cần gặp người "_ Minh Nhiên cố tỏ ra bình tỉnh mà nói ." Tổng giám đốc , phó giám đốc , trưởng phòng hay chủ tịch , cậu muốn gặp ai ? "_ Cô ta nhếch môi cười đầy bí ẩn ." Cô như vậy là có ý gì ? "" Không phải sao , thứ như cậu cũng chẳng khác gì những đứa con gái suốt ngày lẳng lơ ở trước mặt đàn ông mà đào mỏ . Còn tỏ vẻ thanh cao "_ Cô ta khinh bỉ cậu ." Cô...cô biết gì mà nói chứ ? "" Nói nhanh lên đi , người cậu muốn gặp là ai ? "_ Cô ta gắt gỏng .Minh Nhiên cũng chưa từng hỏi Thiên Hàn làm ở đâu nữa kìa , nhưng lúc sáng thấy tin nhắn cậu ta nhắn qua thì mới biết địa chỉ để mà tới đây , làm sao mà cậu biết Thiên Hàn làm chức gì chứ ." Tôi muốn gặp Doãn Thiên Hàn "" Doãn Thiên Hàn ? Phó tổng ? Cậu có hẹn trước không ? "" Không có hẹn trước nhưng cậu ta... "_ Cậu lời chưa dứt lại bị cô ta chen vào ." Cậu không bình thường sao ? Ảo tưởng à ? Phó tổng của chúng tôi chỉ mới về nước được vài ngày , làm sao quen biết đến thứ nghèo hèn như cậu chứ ? À mà thông tin loan đi cũng nhanh thật "" Cô làm sao biết cậu ta không quen tôi ? "" Sao tôi lại không biết chứ ? Hằng ngày có đến chục người đến đây nhận là bạn gái của phó tổng nữa kìa , cậu không xinh như người ta , không mềm mại như người ta . Lấy gì ra so sánh đây ? "" Thư kí Hi "_ Đột ngột cô ta lại thay đổi khiến cho Minh Nhiên có chút bất ngờ ." Có chuyện gì xảy ra sao ? "_ Minh Nhiên quay lại nhìn cô ta , khe áo kéo thấp tới mức giống như b* ng*c muốn tràn ra ngoài . Mùi nước hoa gây gắt mũi ." Cậu ta muốn gặp phó tổng , nhưng không có hẹn trước "_ Cô ta nhếch mày nhìn về phía cậu ." Cần bao nhiêu tiền ? "_ Cái người được cô ta gọi là thư kí Hi , ánh mắt khinh rẻ nhìn về cậu ." Tôi không có thiếu tiền , mà cô là ai ? "" Tôi là ai cậu không cần biết "" Thư kí Hi là người trong lòng của phó tổng , hai người họ rất tình cảm . Cậu đừng nghĩ lên được giường của phó tổng sẽ lên được Doãn thiếu phu nhân "" Tôi cần gì chứ ? Mà cô nói tôi lên giường  những sẽ không lên được Doãn thiếu phu nhân sao ? Vậy sao cô là người trong lòng của cậu ta nhưng tại sao không lên được giường của cậu ta ? "" Cậu... "" Đồ đáng ghét kìa , đồ đáng ghét kìa "_ Bỗng nhiên điện thoại cậu lại reo lên ." Bảo bối tới chưa ? "" Tới rồi , nhưng người ta không cho tôi lên "" Ai dám không cho bảo bối lên ? "" Tôi không biết , cậu không nhanh xuống đây tôi liền đi về . Đồ đáng ghét "" Hù ai đây ? Ai tin cậu chứ ? "_ Cô ta liếc nhìn cậu ." Không tin thì tùy cô , nhưng tôi không hù ai cả "" Có chuyện gì ở đây ? "" Phu nhân "_ Bọn họ cuối chào ." Bác "" Nhiên Nhiên , sao con lại ở đây ? "_ Mẫn Kỳ nhào tới ôm cậu ." Thiên Hàn kêu con đến , nhưng cô ta không cho con lên "" Cô ta sao ? "_ Mẫn Kỳ hướng tay về hai người bọn họ ." Bà xã , em sao vậy . Sao lại bực tức ? "_ Thiên Phong bước đến sủng nịnh vuốt vai Mẫn Kỳ ." Có người làm khó dễ con dâu của chúng ta , ông xã à "" Ai dám làm khó dễ cho con dâu ta ? "_ Thiên Phong lãnh đạm nói ._____//_____Bình luận đi a~~ 🤤Yu buồn quá nè :((_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 35: Con dâu