Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 38: Xảy ra chuyện

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Tới rồi đó hả ? "_ Mẫn Kỳ nhìn Thiên Hàn vừa bước vào cửa ." Vâng thưa papa "_ Thiên Hàn đi tới ngồi xuống kế bên Minh Nhiên ." Ngồi gần tôi thế làm gì ? "_ Minh Nhiên nhích ghế xa Thiên Hàn ." Này này , con ngồi xa Nhiên Nhiên của papa ra "_ Mẫn Kỳ cầm đũa chỉ vào Thiên Hàn ." Bà xã , không nên dùng đũa chỉ con "" Hừm "" Ăn đi , thịt nguội hết rồi "_ Thiên Phong gắp một miếng thịt nóng hổi bỏ vào chén Mẫn Kỳ ." Bà xã , mau ăn đi . Chúng ta còn đi khám cho bảo bảo "" Bảo bối mau ăn đi ? "_ Thiên Hàn xoay qua hỏi Minh Nhiên ." Không cần cậu quản "_ Minh Nhiên tự gắp miếng thịt vừa chín tới bỏ vào miệng ." Nhiên Nhiên , đồ ăn có vừa miệng con không "_ Mẫn Kỳ cười hỏi Minh Nhiên." Ngon lắm ạ "" Vậy thì ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn lật miếng thịt đang kêu xèo xèo trên bếp than nóng bỏng ." Không cần cậu nói "_ Minh Nhiên ngốn một miếng bự vào miệng . Hai má căng phồng lên lên xuống xuống khiến cậu vô cùng đáng yêu a~~ ." Ăn mập một chút , ôm ôm mới thích "_ Thiên Hàn để thật nhiều thịt vào chén Minh Nhiên." Hứ , ai cho cậu ôm chứ đồ b**n th** "_ Minh Nhiên nghiến răng nhìn Thiên Hàn nói nhỏ ." Không ôm thì chúng ta làm các khác "_ Thiên Hàn giọng nói tà mị nhìn Minh Nhiên ." Hai đứa nói gì vậy ? Mau ăn đi "_ Mẫn Kỳ nhìn hai con người kì lạ đang hai mắt giao nhau ." Dạ "" Bà xã , em ăn nhiều một chút . Bảo bối trong bụng mới có thể khoẻ "_ Thiên Phong v**t v* cái bụng có phần nhô lên của Mẫn Kỳ ." Này , anh đừng có lợi dụng mà ăn đậu hủ của em "_ Mẫn Kỳ bĩu môi nhìn Thiên Phong ." Được rồi được rồi , đừng giận "_ Thiên Phong cố dỗ ngọt Mẫn Kỳ ." Hai người làm con sắp nghẹn chết rồi "_ Thiên Hàn nhìn papa và daddy đang tình tứ , quay qua nhìn Minh Nhiên vẫn vô tư mà chăm chú vào những miếng thịt ngon lành . Thiên Hàn cũng không biết khi nào cậu mới có thể ỷ vào mình như papa dựa vào daddy ." Cậu làm gì mà cứ nhìn tôi vậy ? Mau ăn đi "_ Minh Nhiên cũng không suy nghĩ mà đưa một miếng thịt đến trước miệng Thiên Hàn ." Gì vậy ? "_ Thiên Hàn ngạc nhiên nhìn Minh Nhiên ." Mau mở miệng ra a~~ đi "" A~~ "_ Thiên Hàn sẽ có ngày chết chìm trong sự ngọt ngào của bảo bối nhỏ này mất ." Ngon không ? "" Ngon , nước bọt của bảo bối thật ngọt "_ Thiên Hàn ngậm đôi đũa của Minh Nhiên trong miệng ." Cậu , cái đồ vô sỉ "_ Minh Nhiên đỏ mặt đánh một cái vào vai Thiên Hàn , giựt đôi đũa ra ." Không đùa nữa, mau ăn đi "Cả buổi ăn diễn ra khá là vui vẻ , chủ yếu là hai người làm hai người ăn , mà ai làm ai ăn thì ăn cũng biết ." Bà xã , em với Minh Nhiên vào trước , anh với Thiên Hàn đi tìm chỗ đậu xe "_ Thiên Phong ôm nhẹ Mẫn Kỳ vào lòng , hôn nhẹ vào trán như lời tạm biệt ." Nhiên Nhiên , Thiên Hàn có tốt với con không ? "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên dìu mình ngồi xuống băng ghế ." Rất tốt ạ "_ Minh Nhiên ngồi xuống cạnh Mẫn Kỳ ." Vậy thì ta yên tâm nhiều rồi "_ Mẫn Kỳ cười nhẹ ." Bao nhiêu tháng rồi bác ? "_ Minh Nhiên nhìn vào bụng của Mẫn Kỳ ." Khoảng ba tháng mấy "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc nói ." Bác chắc được cung phụng lắm nhỉ ? "_ Minh Nhiên cười đùa tiếp chuyện với Mẫn Kỳ ." Đúng rồi "_ Mẫn Kỳ xoa xoa cái bụng nói ." Chồng à , vợ chắc là người hạnh phúc nhất quá "_ Người phụ nữ phía đối diện chất giọng châm chọc nhìn Mẫn Kỳ ." Vợ được chồng đưa đi khám thai , vừa được chồng chiều chuộng . Chồng là nhất đó "" Vợ thích thì được rồi "_ Người em chồng cũng thấy vợ mình đang cao hứng nên cũng chẳng dám ngắt nhịp ." Chồng à , anh nhìn xem có nhiều người thật tội nghiệp . Một thân một mình đi khám thai , vậy mà còn là nam nữa . Đúng là làm trò cười cho thiên hạ "_ Cô tha nhìn vào Mẫn Kỳ mà che miệng cười .Minh Nhiên cảm thấy tay Mẫn Kỳ đang hết sức rung rẫy . Liền đứng dậy chỉ vào mặt cô ta mắng ." Cô có ý gì vậy hả ? "" A da , tôi nói không đúng sao ? "" Một chút suy nghĩ cũng không có , cô sắp làm mẹ rồi mà . Tôi thật tội nghiệp cho đứa bé đầu thai vào bụng cô đó , nó có một người mẹ vô học , suốt ngày như chó điên thấy người là táp , mà cứ tưởng bản thân thanh cao "" Cậu...cậu "" Tôi như thế nào ? Không đúng sao ? Hay cô muốn nghe lại cho thông não "" Chồng à , anh coi cậu ta xúc phạm em kìa...hức hức "" Này cái thằng kia , ăn nói gì vậy hả ? "" Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã "_ Minh Nhiên khinh bỉ mà lắc đầu ." Mày... "_ Hắn ta giơ cả nắm đấm ." Sản phụ Mẫn Kỳ , đến lượt khám rồi "_ Một hộ lí đi ra mà gọi lớn ." Đi vào đi bác , đừng lo "_ Minh Nhiên đỡ Mẫn Kỳ đứng dậy , mở cửa ra ." Này , chưa nói chuyện xong mà tính bỏ trốn à ? "_ Hắn ta nắm vai cậu giựt lại kéo về sau , khiến cậu cùng Mẫn Kỳ ngã xuống đất ." A...đau quá "_ Mẫn Kỳ la thất thanh , tay ôm chặt bụng như hành động bảo vệ . Vẻ mặt bơ phờ , trắng bệch ._____//_____Vote nhaa❤️!

" Tới rồi đó hả ? "_ Mẫn Kỳ nhìn Thiên Hàn vừa bước vào cửa .

" Vâng thưa papa "_ Thiên Hàn đi tới ngồi xuống kế bên Minh Nhiên .

" Ngồi gần tôi thế làm gì ? "_ Minh Nhiên nhích ghế xa Thiên Hàn .

" Này này , con ngồi xa Nhiên Nhiên của papa ra "_ Mẫn Kỳ cầm đũa chỉ vào Thiên Hàn .

" Bà xã , không nên dùng đũa chỉ con "

" Hừm "

" Ăn đi , thịt nguội hết rồi "_ Thiên Phong gắp một miếng thịt nóng hổi bỏ vào chén Mẫn Kỳ .

" Bà xã , mau ăn đi . Chúng ta còn đi khám cho bảo bảo "

" Bảo bối mau ăn đi ? "_ Thiên Hàn xoay qua hỏi Minh Nhiên .

" Không cần cậu quản "_ Minh Nhiên tự gắp miếng thịt vừa chín tới bỏ vào miệng .

" Nhiên Nhiên , đồ ăn có vừa miệng con không "_ Mẫn Kỳ cười hỏi Minh Nhiên.

" Ngon lắm ạ "

" Vậy thì ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn lật miếng thịt đang kêu xèo xèo trên bếp than nóng bỏng .

" Không cần cậu nói "_ Minh Nhiên ngốn một miếng bự vào miệng . Hai má căng phồng lên lên xuống xuống khiến cậu vô cùng đáng yêu a~~ .

" Ăn mập một chút , ôm ôm mới thích "_ Thiên Hàn để thật nhiều thịt vào chén Minh Nhiên.

" Hứ , ai cho cậu ôm chứ đồ b**n th** "_ Minh Nhiên nghiến răng nhìn Thiên Hàn nói nhỏ .

" Không ôm thì chúng ta làm các khác "_ Thiên Hàn giọng nói tà mị nhìn Minh Nhiên .

" Hai đứa nói gì vậy ? Mau ăn đi "_ Mẫn Kỳ nhìn hai con người kì lạ đang hai mắt giao nhau .

" Dạ "

" Bà xã , em ăn nhiều một chút . Bảo bối trong bụng mới có thể khoẻ "_ Thiên Phong v**t v* cái bụng có phần nhô lên của Mẫn Kỳ .

" Này , anh đừng có lợi dụng mà ăn đậu hủ của em "_ Mẫn Kỳ bĩu môi nhìn Thiên Phong .

" Được rồi được rồi , đừng giận "_ Thiên Phong cố dỗ ngọt Mẫn Kỳ .

" Hai người làm con sắp nghẹn chết rồi "_ Thiên Hàn nhìn papa và daddy đang tình tứ , quay qua nhìn Minh Nhiên vẫn vô tư mà chăm chú vào những miếng thịt ngon lành . Thiên Hàn cũng không biết khi nào cậu mới có thể ỷ vào mình như papa dựa vào daddy .

" Cậu làm gì mà cứ nhìn tôi vậy ? Mau ăn đi "_ Minh Nhiên cũng không suy nghĩ mà đưa một miếng thịt đến trước miệng Thiên Hàn .

" Gì vậy ? "_ Thiên Hàn ngạc nhiên nhìn Minh Nhiên .

" Mau mở miệng ra a~~ đi "

" A~~ "_ Thiên Hàn sẽ có ngày chết chìm trong sự ngọt ngào của bảo bối nhỏ này mất .

" Ngon không ? "

" Ngon , nước bọt của bảo bối thật ngọt "_ Thiên Hàn ngậm đôi đũa của Minh Nhiên trong miệng .

" Cậu , cái đồ vô sỉ "_ Minh Nhiên đỏ mặt đánh một cái vào vai Thiên Hàn , giựt đôi đũa ra .

" Không đùa nữa, mau ăn đi "

Cả buổi ăn diễn ra khá là vui vẻ , chủ yếu là hai người làm hai người ăn , mà ai làm ai ăn thì ăn cũng biết .

" Bà xã , em với Minh Nhiên vào trước , anh với Thiên Hàn đi tìm chỗ đậu xe "_ Thiên Phong ôm nhẹ Mẫn Kỳ vào lòng , hôn nhẹ vào trán như lời tạm biệt .

" Nhiên Nhiên , Thiên Hàn có tốt với con không ? "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên dìu mình ngồi xuống băng ghế .

" Rất tốt ạ "_ Minh Nhiên ngồi xuống cạnh Mẫn Kỳ .

" Vậy thì ta yên tâm nhiều rồi "_ Mẫn Kỳ cười nhẹ .

" Bao nhiêu tháng rồi bác ? "_ Minh Nhiên nhìn vào bụng của Mẫn Kỳ .

" Khoảng ba tháng mấy "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc nói .

" Bác chắc được cung phụng lắm nhỉ ? "_ Minh Nhiên cười đùa tiếp chuyện với Mẫn Kỳ .

" Đúng rồi "_ Mẫn Kỳ xoa xoa cái bụng nói .

" Chồng à , vợ chắc là người hạnh phúc nhất quá "_ Người phụ nữ phía đối diện chất giọng châm chọc nhìn Mẫn Kỳ .

" Vợ được chồng đưa đi khám thai , vừa được chồng chiều chuộng . Chồng là nhất đó "

" Vợ thích thì được rồi "_ Người em chồng cũng thấy vợ mình đang cao hứng nên cũng chẳng dám ngắt nhịp .

" Chồng à , anh nhìn xem có nhiều người thật tội nghiệp . Một thân một mình đi khám thai , vậy mà còn là nam nữa . Đúng là làm trò cười cho thiên hạ "_ Cô tha nhìn vào Mẫn Kỳ mà che miệng cười .

Minh Nhiên cảm thấy tay Mẫn Kỳ đang hết sức rung rẫy . Liền đứng dậy chỉ vào mặt cô ta mắng .

" Cô có ý gì vậy hả ? "

" A da , tôi nói không đúng sao ? "

" Một chút suy nghĩ cũng không có , cô sắp làm mẹ rồi mà . Tôi thật tội nghiệp cho đứa bé đầu thai vào bụng cô đó , nó có một người mẹ vô học , suốt ngày như chó điên thấy người là táp , mà cứ tưởng bản thân thanh cao "

" Cậu...cậu "

" Tôi như thế nào ? Không đúng sao ? Hay cô muốn nghe lại cho thông não "

" Chồng à , anh coi cậu ta xúc phạm em kìa...hức hức "

" Này cái thằng kia , ăn nói gì vậy hả ? "

" Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã "_ Minh Nhiên khinh bỉ mà lắc đầu .

" Mày... "_ Hắn ta giơ cả nắm đấm .

" Sản phụ Mẫn Kỳ , đến lượt khám rồi "_ Một hộ lí đi ra mà gọi lớn .

" Đi vào đi bác , đừng lo "_ Minh Nhiên đỡ Mẫn Kỳ đứng dậy , mở cửa ra .

" Này , chưa nói chuyện xong mà tính bỏ trốn à ? "_ Hắn ta nắm vai cậu giựt lại kéo về sau , khiến cậu cùng Mẫn Kỳ ngã xuống đất .

" A...đau quá "_ Mẫn Kỳ la thất thanh , tay ôm chặt bụng như hành động bảo vệ . Vẻ mặt bơ phờ , trắng bệch .

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Tới rồi đó hả ? "_ Mẫn Kỳ nhìn Thiên Hàn vừa bước vào cửa ." Vâng thưa papa "_ Thiên Hàn đi tới ngồi xuống kế bên Minh Nhiên ." Ngồi gần tôi thế làm gì ? "_ Minh Nhiên nhích ghế xa Thiên Hàn ." Này này , con ngồi xa Nhiên Nhiên của papa ra "_ Mẫn Kỳ cầm đũa chỉ vào Thiên Hàn ." Bà xã , không nên dùng đũa chỉ con "" Hừm "" Ăn đi , thịt nguội hết rồi "_ Thiên Phong gắp một miếng thịt nóng hổi bỏ vào chén Mẫn Kỳ ." Bà xã , mau ăn đi . Chúng ta còn đi khám cho bảo bảo "" Bảo bối mau ăn đi ? "_ Thiên Hàn xoay qua hỏi Minh Nhiên ." Không cần cậu quản "_ Minh Nhiên tự gắp miếng thịt vừa chín tới bỏ vào miệng ." Nhiên Nhiên , đồ ăn có vừa miệng con không "_ Mẫn Kỳ cười hỏi Minh Nhiên." Ngon lắm ạ "" Vậy thì ăn nhiều một chút "_ Thiên Hàn lật miếng thịt đang kêu xèo xèo trên bếp than nóng bỏng ." Không cần cậu nói "_ Minh Nhiên ngốn một miếng bự vào miệng . Hai má căng phồng lên lên xuống xuống khiến cậu vô cùng đáng yêu a~~ ." Ăn mập một chút , ôm ôm mới thích "_ Thiên Hàn để thật nhiều thịt vào chén Minh Nhiên." Hứ , ai cho cậu ôm chứ đồ b**n th** "_ Minh Nhiên nghiến răng nhìn Thiên Hàn nói nhỏ ." Không ôm thì chúng ta làm các khác "_ Thiên Hàn giọng nói tà mị nhìn Minh Nhiên ." Hai đứa nói gì vậy ? Mau ăn đi "_ Mẫn Kỳ nhìn hai con người kì lạ đang hai mắt giao nhau ." Dạ "" Bà xã , em ăn nhiều một chút . Bảo bối trong bụng mới có thể khoẻ "_ Thiên Phong v**t v* cái bụng có phần nhô lên của Mẫn Kỳ ." Này , anh đừng có lợi dụng mà ăn đậu hủ của em "_ Mẫn Kỳ bĩu môi nhìn Thiên Phong ." Được rồi được rồi , đừng giận "_ Thiên Phong cố dỗ ngọt Mẫn Kỳ ." Hai người làm con sắp nghẹn chết rồi "_ Thiên Hàn nhìn papa và daddy đang tình tứ , quay qua nhìn Minh Nhiên vẫn vô tư mà chăm chú vào những miếng thịt ngon lành . Thiên Hàn cũng không biết khi nào cậu mới có thể ỷ vào mình như papa dựa vào daddy ." Cậu làm gì mà cứ nhìn tôi vậy ? Mau ăn đi "_ Minh Nhiên cũng không suy nghĩ mà đưa một miếng thịt đến trước miệng Thiên Hàn ." Gì vậy ? "_ Thiên Hàn ngạc nhiên nhìn Minh Nhiên ." Mau mở miệng ra a~~ đi "" A~~ "_ Thiên Hàn sẽ có ngày chết chìm trong sự ngọt ngào của bảo bối nhỏ này mất ." Ngon không ? "" Ngon , nước bọt của bảo bối thật ngọt "_ Thiên Hàn ngậm đôi đũa của Minh Nhiên trong miệng ." Cậu , cái đồ vô sỉ "_ Minh Nhiên đỏ mặt đánh một cái vào vai Thiên Hàn , giựt đôi đũa ra ." Không đùa nữa, mau ăn đi "Cả buổi ăn diễn ra khá là vui vẻ , chủ yếu là hai người làm hai người ăn , mà ai làm ai ăn thì ăn cũng biết ." Bà xã , em với Minh Nhiên vào trước , anh với Thiên Hàn đi tìm chỗ đậu xe "_ Thiên Phong ôm nhẹ Mẫn Kỳ vào lòng , hôn nhẹ vào trán như lời tạm biệt ." Nhiên Nhiên , Thiên Hàn có tốt với con không ? "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên dìu mình ngồi xuống băng ghế ." Rất tốt ạ "_ Minh Nhiên ngồi xuống cạnh Mẫn Kỳ ." Vậy thì ta yên tâm nhiều rồi "_ Mẫn Kỳ cười nhẹ ." Bao nhiêu tháng rồi bác ? "_ Minh Nhiên nhìn vào bụng của Mẫn Kỳ ." Khoảng ba tháng mấy "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc nói ." Bác chắc được cung phụng lắm nhỉ ? "_ Minh Nhiên cười đùa tiếp chuyện với Mẫn Kỳ ." Đúng rồi "_ Mẫn Kỳ xoa xoa cái bụng nói ." Chồng à , vợ chắc là người hạnh phúc nhất quá "_ Người phụ nữ phía đối diện chất giọng châm chọc nhìn Mẫn Kỳ ." Vợ được chồng đưa đi khám thai , vừa được chồng chiều chuộng . Chồng là nhất đó "" Vợ thích thì được rồi "_ Người em chồng cũng thấy vợ mình đang cao hứng nên cũng chẳng dám ngắt nhịp ." Chồng à , anh nhìn xem có nhiều người thật tội nghiệp . Một thân một mình đi khám thai , vậy mà còn là nam nữa . Đúng là làm trò cười cho thiên hạ "_ Cô tha nhìn vào Mẫn Kỳ mà che miệng cười .Minh Nhiên cảm thấy tay Mẫn Kỳ đang hết sức rung rẫy . Liền đứng dậy chỉ vào mặt cô ta mắng ." Cô có ý gì vậy hả ? "" A da , tôi nói không đúng sao ? "" Một chút suy nghĩ cũng không có , cô sắp làm mẹ rồi mà . Tôi thật tội nghiệp cho đứa bé đầu thai vào bụng cô đó , nó có một người mẹ vô học , suốt ngày như chó điên thấy người là táp , mà cứ tưởng bản thân thanh cao "" Cậu...cậu "" Tôi như thế nào ? Không đúng sao ? Hay cô muốn nghe lại cho thông não "" Chồng à , anh coi cậu ta xúc phạm em kìa...hức hức "" Này cái thằng kia , ăn nói gì vậy hả ? "" Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã "_ Minh Nhiên khinh bỉ mà lắc đầu ." Mày... "_ Hắn ta giơ cả nắm đấm ." Sản phụ Mẫn Kỳ , đến lượt khám rồi "_ Một hộ lí đi ra mà gọi lớn ." Đi vào đi bác , đừng lo "_ Minh Nhiên đỡ Mẫn Kỳ đứng dậy , mở cửa ra ." Này , chưa nói chuyện xong mà tính bỏ trốn à ? "_ Hắn ta nắm vai cậu giựt lại kéo về sau , khiến cậu cùng Mẫn Kỳ ngã xuống đất ." A...đau quá "_ Mẫn Kỳ la thất thanh , tay ôm chặt bụng như hành động bảo vệ . Vẻ mặt bơ phờ , trắng bệch ._____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 38: Xảy ra chuyện