Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…
Chương 45: Hạnh phúc
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Papa , tụi con đến rồi này "_ Tiểu Anh chạy tới ôm chặt Mẫn Kỳ ." Tiểu Anh được rồi , con đừng làm loạn nữa . Những người khác còn phải nghỉ ngơi mà "_ Mẫn Kỳ ôm Tiểu Anh chặt vào trong lòng ." Con biết rồi mà , daddy đi đâu rồi papa ? Daddy cũng thật là , nói sẽ chăm sóc tốt cho papa mà giờ lại trốn đau rồi không biết "" Daddy con về nhà lấy chút đồ thôi "" Papa , tay người bị sao thế ? "_ Tiểu Anh lật tay Mẫn Kỳ lên thì thấy một vết bầm ngang ." Chỉ là hôm qua vô ý quơ tay vào thành tủ thôi "" Người mau nói thật cho Tiểu Anh biết đi , có phải là daddy hành hạ người không ? "" Không có mà "_ Cậu không hành hạ Thiên Phong thì thôi chứ làm sao hắn dám hành hạ cậu chứ ." Bác , ăn một chút bánh đi "_ Minh Nhiên lúc này lấy bánh từ trong hộp ra đưa cho Mẫn Kỳ ." Cảm ơn con Nhiên Nhiên "_ Mẫn Kỳ vui vẻ nhận lấy ." Mau lại đây ta xem một chút "" Có gì sao ạ ? "_ Minh Nhiên đi đến trước mặt Mẫn Kỳ ." Thiên Hàn có ăn h**p con không ? Mau nói papa làm chủ cho con có được không "_ Mẫn Kỳ xoay Minh Nhiên một vòng liền tới tấp hỏi ." Bác...Thiên Hàn thật sự không có ăn h**p con "_ Minh Nhiên lắc đầu ." Sao lại kêu là bác ? Kêu papa "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên ngồi xuống bên cạnh mà v**t v* ." Như vậy có chút không... "_ Minh Nhiên bất giác đỏ mặt ." Có gì mà ngại chứ ? Trước sao gì cũng là người một nhà , mau gọi đi "" Pa..papa "_ Minh Nhiên ấp úng ngượng ngùng trả lời ." Bé con ngoan lắm "_ Mẫn Kỳ lấy tay nâng hai ám Minh Nhiên lên mà bóp bóp." Papa , người mau thả Minh Nhiên ra "_ Thiên Hàn đứng dậy ." Thả gì mà thả chứ ? Bé con của ta từ khi nào đến lượt con quản vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ ôm lấy Minh Nhiên , đanh mắt nhìn Thiên Hàn ." Gì mà là của người chứ ? "" Hai người đừng cải nhau mà "_ Minh Nhiên lên tiếng ." Hên cho con là bé con của ta lương thiện đó "" Bác , ăn bánh "" Ấy...sao lại là bác nữa ? Gọi papa "" Papa ăn bánh "_ Minh Nhiên đỏ tận mang tai ." Bánh hôm nay thật ngon a~~ "_ Mẫn Kỳ ăn một miếng bánh trong lòng vui vẻ không ngất ." Papa...ăn từ từ thôi lại nghẹn "_ Tiểu Anh bê ly nước cho Mẫn Kỳ ." Papa không sao "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc cười .Có lẽ thời khắc cậu hy vọng đã tới rồi . Có thể cùng họ nói chuyện như người một nhà , có thêm một người yêu thương , quan tâm cậu ." Bảo bối ? Sao vậy , sao lại đơ ra đó "_ Thiên Hàn phát hiện Minh Nhiên đang có điều gì đó rất lạ , liền quay sang hỏi ." Không có "_ Minh Nhiên cười ." Không khoẻ chỗ nào sao ? "_ Thiên Hàn đặt tay lên trán Minh Nhiên kiểm tra ." Papa , người coi hai người đó kìa . Suốt ngày chỉ biết tình tứ trước mặt con thôi . Thật đáng ghét "_ Tiểu Anh ganh tức nói ." Papa , cậu nói em con sẽ không sao chứ ? "_ Tiểu Anh sờ sờ bụng Mẫn Kỳ hỏi ." Không sao , em con rất khoẻ "" Papa có phải người có em rồi sẽ không còn thương Tiểu Anh nữa ? "" Con bé này , con đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn có suy nghĩ đó vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ cốc đầu Tiểu Anh một cái ." Hi hi "" Papa , con đưa Minh Nhiên về trước "" Vậy hai đứa đi cẩn thận . Đã trễ rồi "" Tạm biệt papa "Hành lang vắng lặng chỉ có nghe được tiếng bước chân của hai người ." Bảo bối "_ Đột ngột Thiên Hàn quay lại ." Sao vậy ? "" Lúc nảy vì sao lại buồn ? "_ Thiên Hàn bước đến trước mặt Minh Nhiên , nâng mặt cậu lên , nhìn thẳng vào mắt cậu . Mắt cậu sâu thẳm , chứ đựng bao nhiêu bí mật đến Thiên Hàn cũng không thể nào biết hết được" Tôi không có "_ Minh Nhiên quay đầu đi chỗ khác , lẫn tránh đi ánh nhìn của Thiên Hàn ." Cậu có "" ... "" Nói "" Tôi cảm thấy hạnh phúc "_ Minh Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt Thiên Hàn ." Hạnh phúc sao ? "_ Thiên Hàn ngơ mặt ra ." Đúng vậy , là hạnh phúc "_ Minh Nhiên mỉm cười đầy rạng rỡ ._____//_____Càng ngày càng tệ...😔Chap sau sẽ bù 💝_____//_____Vote nhaa❤️!
" Papa , tụi con đến rồi này "_ Tiểu Anh chạy tới ôm chặt Mẫn Kỳ .
" Tiểu Anh được rồi , con đừng làm loạn nữa . Những người khác còn phải nghỉ ngơi mà "_ Mẫn Kỳ ôm Tiểu Anh chặt vào trong lòng .
" Con biết rồi mà , daddy đi đâu rồi papa ? Daddy cũng thật là , nói sẽ chăm sóc tốt cho papa mà giờ lại trốn đau rồi không biết "
" Daddy con về nhà lấy chút đồ thôi "
" Papa , tay người bị sao thế ? "_ Tiểu Anh lật tay Mẫn Kỳ lên thì thấy một vết bầm ngang .
" Chỉ là hôm qua vô ý quơ tay vào thành tủ thôi "
" Người mau nói thật cho Tiểu Anh biết đi , có phải là daddy hành hạ người không ? "
" Không có mà "_ Cậu không hành hạ Thiên Phong thì thôi chứ làm sao hắn dám hành hạ cậu chứ .
" Bác , ăn một chút bánh đi "_ Minh Nhiên lúc này lấy bánh từ trong hộp ra đưa cho Mẫn Kỳ .
" Cảm ơn con Nhiên Nhiên "_ Mẫn Kỳ vui vẻ nhận lấy .
" Mau lại đây ta xem một chút "
" Có gì sao ạ ? "_ Minh Nhiên đi đến trước mặt Mẫn Kỳ .
" Thiên Hàn có ăn h**p con không ? Mau nói papa làm chủ cho con có được không "_ Mẫn Kỳ xoay Minh Nhiên một vòng liền tới tấp hỏi .
" Bác...Thiên Hàn thật sự không có ăn h**p con "_ Minh Nhiên lắc đầu .
" Sao lại kêu là bác ? Kêu papa "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên ngồi xuống bên cạnh mà v**t v* .
" Như vậy có chút không... "_ Minh Nhiên bất giác đỏ mặt .
" Có gì mà ngại chứ ? Trước sao gì cũng là người một nhà , mau gọi đi "
" Pa..papa "_ Minh Nhiên ấp úng ngượng ngùng trả lời .
" Bé con ngoan lắm "_ Mẫn Kỳ lấy tay nâng hai ám Minh Nhiên lên mà bóp bóp.
" Papa , người mau thả Minh Nhiên ra "_ Thiên Hàn đứng dậy .
" Thả gì mà thả chứ ? Bé con của ta từ khi nào đến lượt con quản vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ ôm lấy Minh Nhiên , đanh mắt nhìn Thiên Hàn .
" Gì mà là của người chứ ? "
" Hai người đừng cải nhau mà "_ Minh Nhiên lên tiếng .
" Hên cho con là bé con của ta lương thiện đó "
" Bác , ăn bánh "
" Ấy...sao lại là bác nữa ? Gọi papa "
" Papa ăn bánh "_ Minh Nhiên đỏ tận mang tai .
" Bánh hôm nay thật ngon a~~ "_ Mẫn Kỳ ăn một miếng bánh trong lòng vui vẻ không ngất .
" Papa...ăn từ từ thôi lại nghẹn "_ Tiểu Anh bê ly nước cho Mẫn Kỳ .
" Papa không sao "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc cười .
Có lẽ thời khắc cậu hy vọng đã tới rồi . Có thể cùng họ nói chuyện như người một nhà , có thêm một người yêu thương , quan tâm cậu .
" Bảo bối ? Sao vậy , sao lại đơ ra đó "_ Thiên Hàn phát hiện Minh Nhiên đang có điều gì đó rất lạ , liền quay sang hỏi .
" Không có "_ Minh Nhiên cười .
" Không khoẻ chỗ nào sao ? "_ Thiên Hàn đặt tay lên trán Minh Nhiên kiểm tra .
" Papa , người coi hai người đó kìa . Suốt ngày chỉ biết tình tứ trước mặt con thôi . Thật đáng ghét "_ Tiểu Anh ganh tức nói .
" Papa , cậu nói em con sẽ không sao chứ ? "_ Tiểu Anh sờ sờ bụng Mẫn Kỳ hỏi .
" Không sao , em con rất khoẻ "
" Papa có phải người có em rồi sẽ không còn thương Tiểu Anh nữa ? "
" Con bé này , con đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn có suy nghĩ đó vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ cốc đầu Tiểu Anh một cái .
" Hi hi "
" Papa , con đưa Minh Nhiên về trước "
" Vậy hai đứa đi cẩn thận . Đã trễ rồi "
" Tạm biệt papa "
Hành lang vắng lặng chỉ có nghe được tiếng bước chân của hai người .
" Bảo bối "_ Đột ngột Thiên Hàn quay lại .
" Sao vậy ? "
" Lúc nảy vì sao lại buồn ? "_ Thiên Hàn bước đến trước mặt Minh Nhiên , nâng mặt cậu lên , nhìn thẳng vào mắt cậu . Mắt cậu sâu thẳm , chứ đựng bao nhiêu bí mật đến Thiên Hàn cũng không thể nào biết hết được
" Tôi không có "_ Minh Nhiên quay đầu đi chỗ khác , lẫn tránh đi ánh nhìn của Thiên Hàn .
" Cậu có "
" ... "
" Nói "
" Tôi cảm thấy hạnh phúc "_ Minh Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt Thiên Hàn .
" Hạnh phúc sao ? "_ Thiên Hàn ngơ mặt ra .
" Đúng vậy , là hạnh phúc "_ Minh Nhiên mỉm cười đầy rạng rỡ .
_____//_____
Càng ngày càng tệ...😔
Chap sau sẽ bù 💝
_____//_____
Vote nhaa
❤️
!
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Papa , tụi con đến rồi này "_ Tiểu Anh chạy tới ôm chặt Mẫn Kỳ ." Tiểu Anh được rồi , con đừng làm loạn nữa . Những người khác còn phải nghỉ ngơi mà "_ Mẫn Kỳ ôm Tiểu Anh chặt vào trong lòng ." Con biết rồi mà , daddy đi đâu rồi papa ? Daddy cũng thật là , nói sẽ chăm sóc tốt cho papa mà giờ lại trốn đau rồi không biết "" Daddy con về nhà lấy chút đồ thôi "" Papa , tay người bị sao thế ? "_ Tiểu Anh lật tay Mẫn Kỳ lên thì thấy một vết bầm ngang ." Chỉ là hôm qua vô ý quơ tay vào thành tủ thôi "" Người mau nói thật cho Tiểu Anh biết đi , có phải là daddy hành hạ người không ? "" Không có mà "_ Cậu không hành hạ Thiên Phong thì thôi chứ làm sao hắn dám hành hạ cậu chứ ." Bác , ăn một chút bánh đi "_ Minh Nhiên lúc này lấy bánh từ trong hộp ra đưa cho Mẫn Kỳ ." Cảm ơn con Nhiên Nhiên "_ Mẫn Kỳ vui vẻ nhận lấy ." Mau lại đây ta xem một chút "" Có gì sao ạ ? "_ Minh Nhiên đi đến trước mặt Mẫn Kỳ ." Thiên Hàn có ăn h**p con không ? Mau nói papa làm chủ cho con có được không "_ Mẫn Kỳ xoay Minh Nhiên một vòng liền tới tấp hỏi ." Bác...Thiên Hàn thật sự không có ăn h**p con "_ Minh Nhiên lắc đầu ." Sao lại kêu là bác ? Kêu papa "_ Mẫn Kỳ để Minh Nhiên ngồi xuống bên cạnh mà v**t v* ." Như vậy có chút không... "_ Minh Nhiên bất giác đỏ mặt ." Có gì mà ngại chứ ? Trước sao gì cũng là người một nhà , mau gọi đi "" Pa..papa "_ Minh Nhiên ấp úng ngượng ngùng trả lời ." Bé con ngoan lắm "_ Mẫn Kỳ lấy tay nâng hai ám Minh Nhiên lên mà bóp bóp." Papa , người mau thả Minh Nhiên ra "_ Thiên Hàn đứng dậy ." Thả gì mà thả chứ ? Bé con của ta từ khi nào đến lượt con quản vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ ôm lấy Minh Nhiên , đanh mắt nhìn Thiên Hàn ." Gì mà là của người chứ ? "" Hai người đừng cải nhau mà "_ Minh Nhiên lên tiếng ." Hên cho con là bé con của ta lương thiện đó "" Bác , ăn bánh "" Ấy...sao lại là bác nữa ? Gọi papa "" Papa ăn bánh "_ Minh Nhiên đỏ tận mang tai ." Bánh hôm nay thật ngon a~~ "_ Mẫn Kỳ ăn một miếng bánh trong lòng vui vẻ không ngất ." Papa...ăn từ từ thôi lại nghẹn "_ Tiểu Anh bê ly nước cho Mẫn Kỳ ." Papa không sao "_ Mẫn Kỳ hạnh phúc cười .Có lẽ thời khắc cậu hy vọng đã tới rồi . Có thể cùng họ nói chuyện như người một nhà , có thêm một người yêu thương , quan tâm cậu ." Bảo bối ? Sao vậy , sao lại đơ ra đó "_ Thiên Hàn phát hiện Minh Nhiên đang có điều gì đó rất lạ , liền quay sang hỏi ." Không có "_ Minh Nhiên cười ." Không khoẻ chỗ nào sao ? "_ Thiên Hàn đặt tay lên trán Minh Nhiên kiểm tra ." Papa , người coi hai người đó kìa . Suốt ngày chỉ biết tình tứ trước mặt con thôi . Thật đáng ghét "_ Tiểu Anh ganh tức nói ." Papa , cậu nói em con sẽ không sao chứ ? "_ Tiểu Anh sờ sờ bụng Mẫn Kỳ hỏi ." Không sao , em con rất khoẻ "" Papa có phải người có em rồi sẽ không còn thương Tiểu Anh nữa ? "" Con bé này , con đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn có suy nghĩ đó vậy hả ? "_ Mẫn Kỳ cốc đầu Tiểu Anh một cái ." Hi hi "" Papa , con đưa Minh Nhiên về trước "" Vậy hai đứa đi cẩn thận . Đã trễ rồi "" Tạm biệt papa "Hành lang vắng lặng chỉ có nghe được tiếng bước chân của hai người ." Bảo bối "_ Đột ngột Thiên Hàn quay lại ." Sao vậy ? "" Lúc nảy vì sao lại buồn ? "_ Thiên Hàn bước đến trước mặt Minh Nhiên , nâng mặt cậu lên , nhìn thẳng vào mắt cậu . Mắt cậu sâu thẳm , chứ đựng bao nhiêu bí mật đến Thiên Hàn cũng không thể nào biết hết được" Tôi không có "_ Minh Nhiên quay đầu đi chỗ khác , lẫn tránh đi ánh nhìn của Thiên Hàn ." Cậu có "" ... "" Nói "" Tôi cảm thấy hạnh phúc "_ Minh Nhiên nhìn sâu vào đôi mắt Thiên Hàn ." Hạnh phúc sao ? "_ Thiên Hàn ngơ mặt ra ." Đúng vậy , là hạnh phúc "_ Minh Nhiên mỉm cười đầy rạng rỡ ._____//_____Càng ngày càng tệ...😔Chap sau sẽ bù 💝_____//_____Vote nhaa❤️!