Tác giả:

Harry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào…

Chương 17

[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối TiếcTác giả: ThoPeryNguynTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngHarry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào… "Chị là Alice Cullen, rất vui được biết em"Dưới nụ cười tỏa nắng của thiếu niên, Alice cũng ngại ngùng đáp lại. Bất quá khoảnh khắc trao nhau cái bắt tay, gương mặt cô có chút sững lại, trong ánh mắt thoáng hiện tia kinh hãi nhưng sau đó rất nhanh đã trở lại bình thường."Còn đây là Jasper, Emmett, Rosalie cùng Edward"Nói rồi liền giới thiệu mọi người với cậu."À đúng rồi".Emmett bỗng hét toáng lên"Đây là chàng trai mà chúng ta đã gặp lúc nãy"Alice bất đắc dĩ phì cười"Emmett, bây giờ anh mới nhận ra sao, nào Harry để bọn chị giúp em"Bọn họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế và giúp cậu vận chuyển vật dụng vào nhà. Có lẽ nếu bất kì ai khác nhìn vào tình cảnh hiện tại chắc chắn sẽ không tin vào mắt mình được nữa. Đây  rốt cuộc có phải là nhà Cullen lạnh lùng cùng kiêu ngạo hay chăng...Và chính bọn họ cũng không biết được bản thân mình vì cái gì mà lại cảm thấy gần gũi, thân thiết với thiếu niên mới quen này đến thế,  mùi máu cùng mùi hương con người của Harry hoàn toàn không khiến họ khó chịu, mà ngược lại còn cảm thấy nó rất thoải mái và dường như còn mang theo chút gì đó ấm áp.Trời đã sập tối, vì Harry mới chuyển đến đây nên còn rất nhiều việc phải thu xếp, chắc chắn sẽ không thời gian nấu ăn, hơn nữa ở đây lại vô cùng hẻo lánh , còn cách thành phố rất xa. Mẹ Esme tâm lý như thế dĩ nhiên rất hiểu rõ điều này, vì thế bà liền nhanh tay chuẩn bị một vài món ăn ngon của con người cho cậu. Không hiểu sao Esme rất có thiện cảm với cậu bé đơn thuần này."Nào Harry...lại đây nào. Đứa nhỏ này sao lại gầy như vậy"Esme kéo cậu lại gần, ngồi vào bàn. Edward, Alice cùng Rosalie cũng ngồi xuống."Mẹ Esme của chúng ta thật chu đáo đúng không""Harry, mau ăn đi để nguội sẽ không còn ngon nữa đâu"Esme hối thúc"Vâng, cảm ơn vì buổi tối...dì""Là mẹ, mẹ Esme"Harry có chút ngượng ngùng nhưng trước ánh mắt tràn ngập mong đợi ấy, cậu không thể nào từ chối được."Mẹ...mẹ Esme""Đứa nhỏ này, thật ngoan"Esme vươn tay khẽ xoa đầu cậu. Bữa tối kết thúc, lúc Harry phải trở về nhà thì ai cũng đều có chút không nỡ.Điều này lập tức khiến Harry có chút dở khóc dở cười, không phải nhà cậu là ở phía bên cạnh sao."Harry, hãy để Edward đi cùng con""Chuyện này...thật sự không cần thiết đâu ạ..."Harry chưa dứt lời thì đã bị Edward kéo đi từ lúc nào.Vừa bước ra khỏi cửa, ánh trăng đã phản chiếu bóng hình của cả hai...hệt như năm đó vậyTrong những tháng năm xưa kia ấyVào buổi đầu đôi ta cùng gặp gỡHai bàn tay nắm chặt trong đêm tốiÁnh trăng kia sẽ soi sáng tình taCả đời này đã định sẽ không rời...Harry Potter...liệu em có còn nhớ

"Chị là Alice Cullen, rất vui được biết em"

Dưới nụ cười tỏa nắng của thiếu niên, Alice cũng ngại ngùng đáp lại. Bất quá khoảnh khắc trao nhau cái bắt tay, gương mặt cô có chút sững lại, trong ánh mắt thoáng hiện tia kinh hãi nhưng sau đó rất nhanh đã trở lại bình thường.

"Còn đây là Jasper, Emmett, Rosalie cùng Edward"

Nói rồi liền giới thiệu mọi người với cậu.

"À đúng rồi".Emmett bỗng hét toáng lên

"Đây là chàng trai mà chúng ta đã gặp lúc nãy"

Alice bất đắc dĩ phì cười

"Emmett, bây giờ anh mới nhận ra sao, nào Harry để bọn chị giúp em"

Bọn họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế và giúp cậu vận chuyển vật dụng vào nhà. Có lẽ nếu bất kì ai khác nhìn vào tình cảnh hiện tại chắc chắn sẽ không tin vào mắt mình được nữa. Đây  rốt cuộc có phải là nhà Cullen lạnh lùng cùng kiêu ngạo hay chăng...

Và chính bọn họ cũng không biết được bản thân mình vì cái gì mà lại cảm thấy gần gũi, thân thiết với thiếu niên mới quen này đến thế,  mùi máu cùng mùi hương con người của Harry hoàn toàn không khiến họ khó chịu, mà ngược lại còn cảm thấy nó rất thoải mái và dường như còn mang theo chút gì đó ấm áp.

Trời đã sập tối, vì Harry mới chuyển đến đây nên còn rất nhiều việc phải thu xếp, chắc chắn sẽ không thời gian nấu ăn, hơn nữa ở đây lại vô cùng hẻo lánh , còn cách thành phố rất xa. Mẹ Esme tâm lý như thế dĩ nhiên rất hiểu rõ điều này, vì thế bà liền nhanh tay chuẩn bị một vài món ăn ngon của con người cho cậu. Không hiểu sao Esme rất có thiện cảm với cậu bé đơn thuần này.

"Nào Harry...lại đây nào. Đứa nhỏ này sao lại gầy như vậy"

Esme kéo cậu lại gần, ngồi vào bàn. Edward, Alice cùng Rosalie cũng ngồi xuống.

"Mẹ Esme của chúng ta thật chu đáo đúng không"

"Harry, mau ăn đi để nguội sẽ không còn ngon nữa đâu"

Esme hối thúc

"Vâng, cảm ơn vì buổi tối...dì"

"Là mẹ, mẹ Esme"

Harry có chút ngượng ngùng nhưng trước ánh mắt tràn ngập mong đợi ấy, cậu không thể nào từ chối được.

"Mẹ...mẹ Esme"

"Đứa nhỏ này, thật ngoan"

Esme vươn tay khẽ xoa đầu cậu. Bữa tối kết thúc, lúc Harry phải trở về nhà thì ai cũng đều có chút không nỡ.

Điều này lập tức khiến Harry có chút dở khóc dở cười, không phải nhà cậu là ở phía bên cạnh sao.

"Harry, hãy để Edward đi cùng con"

"Chuyện này...thật sự không cần thiết đâu ạ..."

Harry chưa dứt lời thì đã bị Edward kéo đi từ lúc nào.

Vừa bước ra khỏi cửa, ánh trăng đã phản chiếu bóng hình của cả hai...hệt như năm đó vậy

Trong những tháng năm xưa kia ấy

Vào buổi đầu đôi ta cùng gặp gỡ

Hai bàn tay nắm chặt trong đêm tối

Ánh trăng kia sẽ soi sáng tình ta

Cả đời này đã định sẽ không rời...

Harry Potter...liệu em có còn nhớ

[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối TiếcTác giả: ThoPeryNguynTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngHarry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào… "Chị là Alice Cullen, rất vui được biết em"Dưới nụ cười tỏa nắng của thiếu niên, Alice cũng ngại ngùng đáp lại. Bất quá khoảnh khắc trao nhau cái bắt tay, gương mặt cô có chút sững lại, trong ánh mắt thoáng hiện tia kinh hãi nhưng sau đó rất nhanh đã trở lại bình thường."Còn đây là Jasper, Emmett, Rosalie cùng Edward"Nói rồi liền giới thiệu mọi người với cậu."À đúng rồi".Emmett bỗng hét toáng lên"Đây là chàng trai mà chúng ta đã gặp lúc nãy"Alice bất đắc dĩ phì cười"Emmett, bây giờ anh mới nhận ra sao, nào Harry để bọn chị giúp em"Bọn họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế và giúp cậu vận chuyển vật dụng vào nhà. Có lẽ nếu bất kì ai khác nhìn vào tình cảnh hiện tại chắc chắn sẽ không tin vào mắt mình được nữa. Đây  rốt cuộc có phải là nhà Cullen lạnh lùng cùng kiêu ngạo hay chăng...Và chính bọn họ cũng không biết được bản thân mình vì cái gì mà lại cảm thấy gần gũi, thân thiết với thiếu niên mới quen này đến thế,  mùi máu cùng mùi hương con người của Harry hoàn toàn không khiến họ khó chịu, mà ngược lại còn cảm thấy nó rất thoải mái và dường như còn mang theo chút gì đó ấm áp.Trời đã sập tối, vì Harry mới chuyển đến đây nên còn rất nhiều việc phải thu xếp, chắc chắn sẽ không thời gian nấu ăn, hơn nữa ở đây lại vô cùng hẻo lánh , còn cách thành phố rất xa. Mẹ Esme tâm lý như thế dĩ nhiên rất hiểu rõ điều này, vì thế bà liền nhanh tay chuẩn bị một vài món ăn ngon của con người cho cậu. Không hiểu sao Esme rất có thiện cảm với cậu bé đơn thuần này."Nào Harry...lại đây nào. Đứa nhỏ này sao lại gầy như vậy"Esme kéo cậu lại gần, ngồi vào bàn. Edward, Alice cùng Rosalie cũng ngồi xuống."Mẹ Esme của chúng ta thật chu đáo đúng không""Harry, mau ăn đi để nguội sẽ không còn ngon nữa đâu"Esme hối thúc"Vâng, cảm ơn vì buổi tối...dì""Là mẹ, mẹ Esme"Harry có chút ngượng ngùng nhưng trước ánh mắt tràn ngập mong đợi ấy, cậu không thể nào từ chối được."Mẹ...mẹ Esme""Đứa nhỏ này, thật ngoan"Esme vươn tay khẽ xoa đầu cậu. Bữa tối kết thúc, lúc Harry phải trở về nhà thì ai cũng đều có chút không nỡ.Điều này lập tức khiến Harry có chút dở khóc dở cười, không phải nhà cậu là ở phía bên cạnh sao."Harry, hãy để Edward đi cùng con""Chuyện này...thật sự không cần thiết đâu ạ..."Harry chưa dứt lời thì đã bị Edward kéo đi từ lúc nào.Vừa bước ra khỏi cửa, ánh trăng đã phản chiếu bóng hình của cả hai...hệt như năm đó vậyTrong những tháng năm xưa kia ấyVào buổi đầu đôi ta cùng gặp gỡHai bàn tay nắm chặt trong đêm tốiÁnh trăng kia sẽ soi sáng tình taCả đời này đã định sẽ không rời...Harry Potter...liệu em có còn nhớ

Chương 17