Tác giả:

Harry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào…

Chương 36

[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối TiếcTác giả: ThoPeryNguynTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngHarry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào… Khoảnh khắc thiếu niên kia xuất hiện, Edward Cullen đã phải chật vật cố gắng kiềm chế bản thân mình, để hắn sẽ không mất khống chế  mà lao về phía người kia.Đây chắc hẳn chỉ là ảo giác mà 'kẻ kia' tạo ra mà thôi, Edward thầm nghĩ nhưng hắn vẫn không nhịn được mà trộm nhìn thiếu niên kia thêm một chút nữa.Vẫn là mái tóc đen mềm mại có chút rối, vẫn là đôi mắt xanh biếc đầy rung động lòng người, cặp kính tròn kỳ lạ thành công che đi sự mệt mỏi nơi đáy mắt và mọi thứ, kể cả khí chất vẫn giống hệt chàng trai năm ấy từng hiện hữu trong ký ức của Edward Cullen...Có phải hắn đã phát điên rồi không, Edward chợt nở một nụ cười đầy chua xót.Nhưng lần này, hắn đã sai, khi trận chiến bất ngờ bị gián đoạn bởi vị khách bí ẩn, khi mọi người kể cả Edward đều bị người kia hút hồn, thì chợt hắn nghe thấy tiếng của Alice Cullen đang thì thầm từng chút một: "Là thật...Edward đã đúng...Hoá ra...cậu ấy thật sự tồn tại".Những câu nói trong bất giác của Alice, trong phút chốc liền biến thành trái bom nổ mạnh, hủy diệt sự bình tĩnh của Edward Cullen.Hắn điên cuồng run rẩy, những kí ức đầy sâu sắc về thiếu niên kia mãnh liệt xâm chiếm đại não hắn, cuối cùng Edward không tự chủ được mà khẽ gọi tên cậu: "Harry".Giọng nói trầm tính, khàn khàn tựa như mang theo nỗi nhớ nhung da diết mà đau thương đến bất tận. Hắn lê từng bước nặng trĩu về phía cậu, vừa đi vừa thì thào: "Là em...Là em có phải không..."Nếu đây chỉ là một ảo ảnh chân thậtXin em đừng vội tan biến điXin hãy ở lại với tôi thêm chút nữa...Edward Cullen chầm chậm tiến đến trước mặt Harry Potter, tay khẽ đưa lên chạm vào khuôn mặt Tuấn , cảm nhận được xúc cảm ấm áp nơi đầu tay, hắn mỉm cười mãn nguyện rồi vội ôm lấy cậu tham lam chiếm lấy mùi hương quen thuộc, khẽ nói: "Harry Potter...Thật sự là em"Edward siết chặt lấy Harry trong vòng tay của mình, hắn cứ thế níu giữ cậu một hồi lâu, trong đầu là muôn ngàn câu muốn hỏi, nỗi xúc động tràn trề cùng tình yêu tha thiết, sâu nặng cứ thế trào dâng."Lần này, không một kẻ nào có thể cướp em đi được nữa"Giữa khung cảnh hỗn loạn, tràn ngập mùi máu tanh cùng chết chóc, Edward Cullen và Harry Potter, cả hai...một kẻ tựa ác ma sa đoạ tay vương đầy huyết lệ, một người lại tựa thiên sứ tọa lạc cứu rỗi chúng sinh...Xinh đẹp, rực rỡ mà bi thương đến lạ thường...Bất quá, tình cảnh ấy không kéo dài được bao lâu. Nhân lúc mọi người đang thẩn thờ, mất chú ý, những tên Tử Thần Thực Tử đang lặng lẽ rút đi sinh mệnh của bọn họ.Phe Edward Cullen đã từ từ mất đi đồng minh, chiến hữu của mình.Nhưng vẫn không một ai phát giác được điều này, còn Edward Cullen thì mãi chìm đắm trong hạnh phúc đã mơ ước từ lâu, mà không biết được rằng sức mạnh của thiếu niên kia đang khẽ dao động, chiếc đũa thần đang dần lấp ló sau tay áo.Trong không gian tĩnh lặng, Bella Swan, người vừa mới tỉnh lại, im lặng nhìn ra ngoài mà quan sát mọi thứ, trái tim cô quặn thắt từng hồi khi nhìn thấy Edward Cullen ôm lấy một chàng trai kỳ lạ, cũng chính cô đã hoảng loạn vô cùng khi thấy cây đũa phép từ tay người kia xuất hiện.Bởi vì những kẻ thủ ác âm thầm di chuyển trong bóng đêm, mà Bella Swan vốn là con người bình thường, hơn nữa cô đã từng gặp qua những tên phù thủy xấu xa nên ấn tượng về những cây đũa chứa quyền năng tàn bạo, vĩnh viễn khiến Bella Swan bị ám ảnh. Vì thế, cô không nhịn được mà hét lớn: "Edward, cẩn thận phía sau".Chỉ là đã quá muộn..."Avada Kedavra"——————————————————————Avada Kedavra (Lời nguyền gϊếŧ chóc)Mô tả: Gây ra cái chết tức thì, không đau đớn. Không có thần chú đảo hay ngăn chặn lời nguyền (lời nguyền bất khả chặn).Nguồn: Wikipedia

Khoảnh khắc thiếu niên kia xuất hiện, Edward Cullen đã phải chật vật cố gắng kiềm chế bản thân mình, để hắn sẽ không mất khống chế  mà lao về phía người kia.

Đây chắc hẳn chỉ là ảo giác mà 'kẻ kia' tạo ra mà thôi, Edward thầm nghĩ nhưng hắn vẫn không nhịn được mà trộm nhìn thiếu niên kia thêm một chút nữa.

Vẫn là mái tóc đen mềm mại có chút rối, vẫn là đôi mắt xanh biếc đầy rung động lòng người, cặp kính tròn kỳ lạ thành công che đi sự mệt mỏi nơi đáy mắt và mọi thứ, kể cả khí chất vẫn giống hệt chàng trai năm ấy từng hiện hữu trong ký ức của Edward Cullen...

Có phải hắn đã phát điên rồi không, Edward chợt nở một nụ cười đầy chua xót.

Nhưng lần này, hắn đã sai, khi trận chiến bất ngờ bị gián đoạn bởi vị khách bí ẩn, khi mọi người kể cả Edward đều bị người kia hút hồn, thì chợt hắn nghe thấy tiếng của Alice Cullen đang thì thầm từng chút một: "Là thật...Edward đã đúng...Hoá ra...cậu ấy thật sự tồn tại".

Những câu nói trong bất giác của Alice, trong phút chốc liền biến thành trái bom nổ mạnh, hủy diệt sự bình tĩnh của Edward Cullen.

Hắn điên cuồng run rẩy, những kí ức đầy sâu sắc về thiếu niên kia mãnh liệt xâm chiếm đại não hắn, cuối cùng Edward không tự chủ được mà khẽ gọi tên cậu: "Harry".

Giọng nói trầm tính, khàn khàn tựa như mang theo nỗi nhớ nhung da diết mà đau thương đến bất tận. Hắn lê từng bước nặng trĩu về phía cậu, vừa đi vừa thì thào: "Là em...Là em có phải không..."

Nếu đây chỉ là một ảo ảnh chân thật

Xin em đừng vội tan biến đi

Xin hãy ở lại với tôi thêm chút nữa...

Edward Cullen chầm chậm tiến đến trước mặt Harry Potter, tay khẽ đưa lên chạm vào khuôn mặt Tuấn , cảm nhận được xúc cảm ấm áp nơi đầu tay, hắn mỉm cười mãn nguyện rồi vội ôm lấy cậu tham lam chiếm lấy mùi hương quen thuộc, khẽ nói: "Harry Potter...Thật sự là em"

Edward siết chặt lấy Harry trong vòng tay của mình, hắn cứ thế níu giữ cậu một hồi lâu, trong đầu là muôn ngàn câu muốn hỏi, nỗi xúc động tràn trề cùng tình yêu tha thiết, sâu nặng cứ thế trào dâng.

"Lần này, không một kẻ nào có thể cướp em đi được nữa"

Giữa khung cảnh hỗn loạn, tràn ngập mùi máu tanh cùng chết chóc, Edward Cullen và Harry Potter, cả hai...một kẻ tựa ác ma sa đoạ tay vương đầy huyết lệ, một người lại tựa thiên sứ tọa lạc cứu rỗi chúng sinh...

Xinh đẹp, rực rỡ mà bi thương đến lạ thường...

Bất quá, tình cảnh ấy không kéo dài được bao lâu. Nhân lúc mọi người đang thẩn thờ, mất chú ý, những tên Tử Thần Thực Tử đang lặng lẽ rút đi sinh mệnh của bọn họ.

Phe Edward Cullen đã từ từ mất đi đồng minh, chiến hữu của mình.

Nhưng vẫn không một ai phát giác được điều này, còn Edward Cullen thì mãi chìm đắm trong hạnh phúc đã mơ ước từ lâu, mà không biết được rằng sức mạnh của thiếu niên kia đang khẽ dao động, chiếc đũa thần đang dần lấp ló sau tay áo.

Trong không gian tĩnh lặng, Bella Swan, người vừa mới tỉnh lại, im lặng nhìn ra ngoài mà quan sát mọi thứ, trái tim cô quặn thắt từng hồi khi nhìn thấy Edward Cullen ôm lấy một chàng trai kỳ lạ, cũng chính cô đã hoảng loạn vô cùng khi thấy cây đũa phép từ tay người kia xuất hiện.

Bởi vì những kẻ thủ ác âm thầm di chuyển trong bóng đêm, mà Bella Swan vốn là con người bình thường, hơn nữa cô đã từng gặp qua những tên phù thủy xấu xa nên ấn tượng về những cây đũa chứa quyền năng tàn bạo, vĩnh viễn khiến Bella Swan bị ám ảnh. Vì thế, cô không nhịn được mà hét lớn: "Edward, cẩn thận phía sau".

Chỉ là đã quá muộn...

"Avada Kedavra"

——————————————————————

Avada Kedavra (Lời nguyền gϊếŧ chóc)

Mô tả: Gây ra cái chết tức thì, không đau đớn. Không có thần chú đảo hay ngăn chặn lời nguyền (lời nguyền bất khả chặn).

Nguồn: Wikipedia

[Đồng Nhân Harry Potter x Twilight] Yêu Không Hối TiếcTác giả: ThoPeryNguynTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngHarry Potter, vị Cứu Thế Chủ của Thế Giới Pháp Thuật, từng là Trường Sinh Linh Giá của Voldemort. Trải qua thời đại Hắc Ám, đã trở thành Huyền Thoại trong giới Phù Thuỷ và đồng thời cũng thành người thừa kế của hai đại gia tộc Potter và Black. Dẫu đã vượt qua chiến tranh ác liệt, tiêu diệt được Voldemort, nhưng cái giá phải trả là quá đắt... Cái chết, rất nhiều người đã chết...Cha mẹ, người đã che chở bảo hộ cậu, Albus Dumbledore và Sirius Black,...cuối cùng ngay cả những người y yêu thương nhất...Severus Snape và Cedric Diggory cũng đã ra đi... Tất cả đều tại cậu, nếu như năm ấy cậu có thể mạnh mẽ hơn, nếu như cậu có thể đáp lại tình cảm của người kia sớm hơn thì cho dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh thì Harry cũng nguyện bằng lòng... Harry Potter đã tìm thấy được một trận pháp cổ có từ rất xưa ở nơi nguy hiểm nhất trong khu rừng cấm. Trận pháp vượt thời gian, có thể giúp cậu thay đổi mọi thứ... Vì thế lần cuối cùng Harry đánh cược với chính mình... Harry Potter mình vận trường bào… Khoảnh khắc thiếu niên kia xuất hiện, Edward Cullen đã phải chật vật cố gắng kiềm chế bản thân mình, để hắn sẽ không mất khống chế  mà lao về phía người kia.Đây chắc hẳn chỉ là ảo giác mà 'kẻ kia' tạo ra mà thôi, Edward thầm nghĩ nhưng hắn vẫn không nhịn được mà trộm nhìn thiếu niên kia thêm một chút nữa.Vẫn là mái tóc đen mềm mại có chút rối, vẫn là đôi mắt xanh biếc đầy rung động lòng người, cặp kính tròn kỳ lạ thành công che đi sự mệt mỏi nơi đáy mắt và mọi thứ, kể cả khí chất vẫn giống hệt chàng trai năm ấy từng hiện hữu trong ký ức của Edward Cullen...Có phải hắn đã phát điên rồi không, Edward chợt nở một nụ cười đầy chua xót.Nhưng lần này, hắn đã sai, khi trận chiến bất ngờ bị gián đoạn bởi vị khách bí ẩn, khi mọi người kể cả Edward đều bị người kia hút hồn, thì chợt hắn nghe thấy tiếng của Alice Cullen đang thì thầm từng chút một: "Là thật...Edward đã đúng...Hoá ra...cậu ấy thật sự tồn tại".Những câu nói trong bất giác của Alice, trong phút chốc liền biến thành trái bom nổ mạnh, hủy diệt sự bình tĩnh của Edward Cullen.Hắn điên cuồng run rẩy, những kí ức đầy sâu sắc về thiếu niên kia mãnh liệt xâm chiếm đại não hắn, cuối cùng Edward không tự chủ được mà khẽ gọi tên cậu: "Harry".Giọng nói trầm tính, khàn khàn tựa như mang theo nỗi nhớ nhung da diết mà đau thương đến bất tận. Hắn lê từng bước nặng trĩu về phía cậu, vừa đi vừa thì thào: "Là em...Là em có phải không..."Nếu đây chỉ là một ảo ảnh chân thậtXin em đừng vội tan biến điXin hãy ở lại với tôi thêm chút nữa...Edward Cullen chầm chậm tiến đến trước mặt Harry Potter, tay khẽ đưa lên chạm vào khuôn mặt Tuấn , cảm nhận được xúc cảm ấm áp nơi đầu tay, hắn mỉm cười mãn nguyện rồi vội ôm lấy cậu tham lam chiếm lấy mùi hương quen thuộc, khẽ nói: "Harry Potter...Thật sự là em"Edward siết chặt lấy Harry trong vòng tay của mình, hắn cứ thế níu giữ cậu một hồi lâu, trong đầu là muôn ngàn câu muốn hỏi, nỗi xúc động tràn trề cùng tình yêu tha thiết, sâu nặng cứ thế trào dâng."Lần này, không một kẻ nào có thể cướp em đi được nữa"Giữa khung cảnh hỗn loạn, tràn ngập mùi máu tanh cùng chết chóc, Edward Cullen và Harry Potter, cả hai...một kẻ tựa ác ma sa đoạ tay vương đầy huyết lệ, một người lại tựa thiên sứ tọa lạc cứu rỗi chúng sinh...Xinh đẹp, rực rỡ mà bi thương đến lạ thường...Bất quá, tình cảnh ấy không kéo dài được bao lâu. Nhân lúc mọi người đang thẩn thờ, mất chú ý, những tên Tử Thần Thực Tử đang lặng lẽ rút đi sinh mệnh của bọn họ.Phe Edward Cullen đã từ từ mất đi đồng minh, chiến hữu của mình.Nhưng vẫn không một ai phát giác được điều này, còn Edward Cullen thì mãi chìm đắm trong hạnh phúc đã mơ ước từ lâu, mà không biết được rằng sức mạnh của thiếu niên kia đang khẽ dao động, chiếc đũa thần đang dần lấp ló sau tay áo.Trong không gian tĩnh lặng, Bella Swan, người vừa mới tỉnh lại, im lặng nhìn ra ngoài mà quan sát mọi thứ, trái tim cô quặn thắt từng hồi khi nhìn thấy Edward Cullen ôm lấy một chàng trai kỳ lạ, cũng chính cô đã hoảng loạn vô cùng khi thấy cây đũa phép từ tay người kia xuất hiện.Bởi vì những kẻ thủ ác âm thầm di chuyển trong bóng đêm, mà Bella Swan vốn là con người bình thường, hơn nữa cô đã từng gặp qua những tên phù thủy xấu xa nên ấn tượng về những cây đũa chứa quyền năng tàn bạo, vĩnh viễn khiến Bella Swan bị ám ảnh. Vì thế, cô không nhịn được mà hét lớn: "Edward, cẩn thận phía sau".Chỉ là đã quá muộn..."Avada Kedavra"——————————————————————Avada Kedavra (Lời nguyền gϊếŧ chóc)Mô tả: Gây ra cái chết tức thì, không đau đớn. Không có thần chú đảo hay ngăn chặn lời nguyền (lời nguyền bất khả chặn).Nguồn: Wikipedia

Chương 36