Chương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có…
Chương 31-1
Cùng Chồng Cũ Cuồng Cố Chấp Trọng SinhTác giả: Tế HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcChương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có… Chương 31.1Thẩm Hà vào Trung Tâm Cải Tạo Thanh Thiếu Niên.Mọi người đều cho rằng chuyện đã kết thúc.Không ngờ, hôm sau lại có một người đàn ông tới, hắn mặc đồ vest, đi giày da, gương mặt anh tuấn, quanh người bao trùm bởi bầu không khí lạnh lẽo. Hắn mang đến một tập văn kiện. Một văn kiện thay đổi hoàn toàn cuộc sống của hai người.Trang web Ngựa Cầu Vồng đã bán video kɦıêυ ɖâʍ đồi trụy với số lượng lớn, hầu hết nạn nhân là nữ sinh chưa tới tuổi vị thành niên, thủ phạm quay và đăng lên là học sinh lớp 10, Lục Kình. Tổng hợp lại nhân chứng từ mười bốn người bị hại, hắn sẽ phải ngồi tù bảy năm thay cho Thẩm Hà.Lục Nguy nghe được tin này thì không chấp nhận nổi, gã tin chắc con trai mình bị hãm hại. Tức muốn hộc máu, định lao lên đánh người đàn ông kia, hắn lại bình tĩnh ném ra một bản hợp đồng.Đó là hợp đồng thu mua.Tất cả tài sản và công ty đề tên Lục Nguy đều bị tập đoàn Thẩm thị mua lại. Vì những việc bất chính gã đã làm bị đào ra, cuối cùng gã không nhận được một xu nào, toàn bộ số tiền đều chia cho họ hàng thân thích.Vậy mà nhà họ Lục cũng có ngày bi thảm thế này."Mày là ai!"Lục Nguy nắm lấy cổ áo người đàn ông, chất vấn, lại bị mấy viên cảnh sát cưỡng ép kéo ra. Hắn không chút hoang mang, chỉnh lại nơ, miệng cười nhưng tâm không cười: "Làm phiền mấy người chăm sóc đứa con trai vô dụng của tôi lâu rồi..."Hắn không biết đứa con trai vô dụng của mình đã lướt qua hai người, cứ như không quen biết ai, mặc quần áo tù nhân lao thẳng về nhà."Nơi đó" đã trống rỗng, không còn một bóng người.Thứ duy nhất còn sót lại là quyển vở trong ngăn kéo ở phòng Dư Hoan. Đó là vở học của cậu. Thẩm Hà mở ra, đầu đề được ghi rõ ràng cẩn thận bằng bút màu, Dư Hoan rất muốn học lại, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.Càng mở tới cuối vở, tay anh càng run lên. Mấy trang sau không ghi chép gì, chỉ viết mỗi tên của một người. Những dòng chữ che kín mặt giấy, tận mấy tờ liền, tất cả đều là tên Thẩm Hà. Mỗi khi cậu phát bệnh, vì sợ bản thân quên mất chủ nhân của cái tên này nên đã viết vào.Thật ra Dư Hoan vốn biết cơ thể mình không bình thường từ lâu, nhưng cậu không nói ra mà chủ động từ bỏ, cũng không muốn khiến Thẩm Hà và Ôn Nhu phải lo lắng. Dư Hoan là người như vậy, bản thân chịu khổ cũng không muốn liên lụy tới người khác.Tận đến khi lớn lên, cậu vẫn như thế, chưa bao giờ biết từ chối, chưa bao giờ biết cách yêu bản thân.---Đôi lời editor:Mình cố tình chia chương ra để mọi người đọc cho dễ hiểu và đỡ bị lú =)))Mở Q&A nè, mấy thím đọc đến đây mà có gì khó hiểu về truyện thì cmt và mình sẽ viết 1 bài giải đáp nha (để làm được như này mình phải đọc truyện tận mấy lần lận). Thím nào đọc đến đây mà thấy đã có chương 31.2 thì vô bài Q&A rồi cmt hỏi nhé. Còn mấy mẻ đọc trên app TYT hay mấy trang reup như truyện full, wiki1,... có hỏi trăm lần thì chụy cũng không giải đáp cho đâu =))
Chương 31.1
Thẩm Hà vào Trung Tâm Cải Tạo Thanh Thiếu Niên.
Mọi người đều cho rằng chuyện đã kết thúc.
Không ngờ, hôm sau lại có một người đàn ông tới, hắn mặc đồ vest, đi giày da, gương mặt anh tuấn, quanh người bao trùm bởi bầu không khí lạnh lẽo. Hắn mang đến một tập văn kiện. Một văn kiện thay đổi hoàn toàn cuộc sống của hai người.
Trang web Ngựa Cầu Vồng đã bán video kɦıêυ ɖâʍ đồi trụy với số lượng lớn, hầu hết nạn nhân là nữ sinh chưa tới tuổi vị thành niên, thủ phạm quay và đăng lên là học sinh lớp 10, Lục Kình. Tổng hợp lại nhân chứng từ mười bốn người bị hại, hắn sẽ phải ngồi tù bảy năm thay cho Thẩm Hà.
Lục Nguy nghe được tin này thì không chấp nhận nổi, gã tin chắc con trai mình bị hãm hại. Tức muốn hộc máu, định lao lên đánh người đàn ông kia, hắn lại bình tĩnh ném ra một bản hợp đồng.
Đó là hợp đồng thu mua.
Tất cả tài sản và công ty đề tên Lục Nguy đều bị tập đoàn Thẩm thị mua lại. Vì những việc bất chính gã đã làm bị đào ra, cuối cùng gã không nhận được một xu nào, toàn bộ số tiền đều chia cho họ hàng thân thích.
Vậy mà nhà họ Lục cũng có ngày bi thảm thế này.
"Mày là ai!"
Lục Nguy nắm lấy cổ áo người đàn ông, chất vấn, lại bị mấy viên cảnh sát cưỡng ép kéo ra. Hắn không chút hoang mang, chỉnh lại nơ, miệng cười nhưng tâm không cười: "Làm phiền mấy người chăm sóc đứa con trai vô dụng của tôi lâu rồi..."
Hắn không biết đứa con trai vô dụng của mình đã lướt qua hai người, cứ như không quen biết ai, mặc quần áo tù nhân lao thẳng về nhà.
"Nơi đó" đã trống rỗng, không còn một bóng người.
Thứ duy nhất còn sót lại là quyển vở trong ngăn kéo ở phòng Dư Hoan. Đó là vở học của cậu. Thẩm Hà mở ra, đầu đề được ghi rõ ràng cẩn thận bằng bút màu, Dư Hoan rất muốn học lại, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.
Càng mở tới cuối vở, tay anh càng run lên. Mấy trang sau không ghi chép gì, chỉ viết mỗi tên của một người. Những dòng chữ che kín mặt giấy, tận mấy tờ liền, tất cả đều là tên Thẩm Hà. Mỗi khi cậu phát bệnh, vì sợ bản thân quên mất chủ nhân của cái tên này nên đã viết vào.
Thật ra Dư Hoan vốn biết cơ thể mình không bình thường từ lâu, nhưng cậu không nói ra mà chủ động từ bỏ, cũng không muốn khiến Thẩm Hà và Ôn Nhu phải lo lắng. Dư Hoan là người như vậy, bản thân chịu khổ cũng không muốn liên lụy tới người khác.
Tận đến khi lớn lên, cậu vẫn như thế, chưa bao giờ biết từ chối, chưa bao giờ biết cách yêu bản thân.
---
Đôi lời editor:
Mình cố tình chia chương ra để mọi người đọc cho dễ hiểu và đỡ bị lú =)))
Mở Q&A nè, mấy thím đọc đến đây mà có gì khó hiểu về truyện thì cmt và mình sẽ viết 1 bài giải đáp nha (để làm được như này mình phải đọc truyện tận mấy lần lận). Thím nào đọc đến đây mà thấy đã có chương 31.2 thì vô bài Q&A rồi cmt hỏi nhé. Còn mấy mẻ đọc trên app TYT hay mấy trang reup như truyện full, wiki1,... có hỏi trăm lần thì chụy cũng không giải đáp cho đâu =))
Cùng Chồng Cũ Cuồng Cố Chấp Trọng SinhTác giả: Tế HoảTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcChương 1 Một giờ trước, Thẩm Hà và Dư Hoan ngồi trong xe thương lượng việc tái hôn, một giờ sau, hai người đánh nhau, khiến xe bị lật, còn lật vài vòng. Trên mặt đất, máu chảy thành sông. Thẩm Hà thở thoi thóp nằm giữa vũng máu, cười với Dư Hoan: "Cho em thêm một cơ hội. Tái hôn không?" "Cụ nội nhà anh..." Dư Hoan tức đến mức phun ra một búng máu: "Chó chết." "Xem ra là không muốn." Thẩm Hà yếu ớt chớp chớp mắt, bắt lấy tay cậu: "Vậy cùng nhau xuống địa ngục thôi." Dư Hoan muốn khóc cũng không được: "Đệt mợ, anh là một tên điên!" Cậu muốn rút bàn tay bị anh nắm chặt, nhưng đối phương không có ý định buông ra, tay anh như vòng sắt, gắt gao khóa chặt cậu. Thẩm Hà mỉm cười đầy mờ ám: "Em nên biết từ khi mới gả cho tôi." Dư Hoan tức đến đau thắt cả ngực: "Anh tra tấn tôi bảy năm chưa đủ sao?" Thẩm Hà cắn răng: "Em có thể trả hết chỗ nợ em nợ anh chỉ với bảy năm? Nói cho em biết, Dư Hoan, kiếp này em không trả được, kiếp sau anh sẽ không buông tha em." Thẩm Hà hút thuốc, trong tay còn có… Chương 31.1Thẩm Hà vào Trung Tâm Cải Tạo Thanh Thiếu Niên.Mọi người đều cho rằng chuyện đã kết thúc.Không ngờ, hôm sau lại có một người đàn ông tới, hắn mặc đồ vest, đi giày da, gương mặt anh tuấn, quanh người bao trùm bởi bầu không khí lạnh lẽo. Hắn mang đến một tập văn kiện. Một văn kiện thay đổi hoàn toàn cuộc sống của hai người.Trang web Ngựa Cầu Vồng đã bán video kɦıêυ ɖâʍ đồi trụy với số lượng lớn, hầu hết nạn nhân là nữ sinh chưa tới tuổi vị thành niên, thủ phạm quay và đăng lên là học sinh lớp 10, Lục Kình. Tổng hợp lại nhân chứng từ mười bốn người bị hại, hắn sẽ phải ngồi tù bảy năm thay cho Thẩm Hà.Lục Nguy nghe được tin này thì không chấp nhận nổi, gã tin chắc con trai mình bị hãm hại. Tức muốn hộc máu, định lao lên đánh người đàn ông kia, hắn lại bình tĩnh ném ra một bản hợp đồng.Đó là hợp đồng thu mua.Tất cả tài sản và công ty đề tên Lục Nguy đều bị tập đoàn Thẩm thị mua lại. Vì những việc bất chính gã đã làm bị đào ra, cuối cùng gã không nhận được một xu nào, toàn bộ số tiền đều chia cho họ hàng thân thích.Vậy mà nhà họ Lục cũng có ngày bi thảm thế này."Mày là ai!"Lục Nguy nắm lấy cổ áo người đàn ông, chất vấn, lại bị mấy viên cảnh sát cưỡng ép kéo ra. Hắn không chút hoang mang, chỉnh lại nơ, miệng cười nhưng tâm không cười: "Làm phiền mấy người chăm sóc đứa con trai vô dụng của tôi lâu rồi..."Hắn không biết đứa con trai vô dụng của mình đã lướt qua hai người, cứ như không quen biết ai, mặc quần áo tù nhân lao thẳng về nhà."Nơi đó" đã trống rỗng, không còn một bóng người.Thứ duy nhất còn sót lại là quyển vở trong ngăn kéo ở phòng Dư Hoan. Đó là vở học của cậu. Thẩm Hà mở ra, đầu đề được ghi rõ ràng cẩn thận bằng bút màu, Dư Hoan rất muốn học lại, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.Càng mở tới cuối vở, tay anh càng run lên. Mấy trang sau không ghi chép gì, chỉ viết mỗi tên của một người. Những dòng chữ che kín mặt giấy, tận mấy tờ liền, tất cả đều là tên Thẩm Hà. Mỗi khi cậu phát bệnh, vì sợ bản thân quên mất chủ nhân của cái tên này nên đã viết vào.Thật ra Dư Hoan vốn biết cơ thể mình không bình thường từ lâu, nhưng cậu không nói ra mà chủ động từ bỏ, cũng không muốn khiến Thẩm Hà và Ôn Nhu phải lo lắng. Dư Hoan là người như vậy, bản thân chịu khổ cũng không muốn liên lụy tới người khác.Tận đến khi lớn lên, cậu vẫn như thế, chưa bao giờ biết từ chối, chưa bao giờ biết cách yêu bản thân.---Đôi lời editor:Mình cố tình chia chương ra để mọi người đọc cho dễ hiểu và đỡ bị lú =)))Mở Q&A nè, mấy thím đọc đến đây mà có gì khó hiểu về truyện thì cmt và mình sẽ viết 1 bài giải đáp nha (để làm được như này mình phải đọc truyện tận mấy lần lận). Thím nào đọc đến đây mà thấy đã có chương 31.2 thì vô bài Q&A rồi cmt hỏi nhé. Còn mấy mẻ đọc trên app TYT hay mấy trang reup như truyện full, wiki1,... có hỏi trăm lần thì chụy cũng không giải đáp cho đâu =))